– Mấy bài viết gần đây trên các báo thấy hình như bác sĩ đang ra sức bênh vực cho… áo dài nữ sinh thì phải?
– Có “ra sức” gì đâu! Chẳng qua tôi chỉ viết theo cảm xúc của một… ông già, nghĩa là của một người bảo thủ, sợ mất đi cái gì đẹp của ngày xưa! Áo dài của người phụ nữ Việt Nam là một trong những “món” đậm đà bản sắc dân tộc nhất trong thời đại toàn cầu hóa hiện nay, khi cả thế giới có khuynh hướng mặc một thứ trang phục, ăn một thứ thức ăn, nói một thứ ngôn ngữ, ca hát nhảy múa theo một kiểu nào đó…
– Có món gì ngoài áo dài cũng “đậm đà bản sắc dân tộc” nữa không?
Lần nào đọc Cao Huy Thuần tôi cũng có một cảm giác sảng khoái. Có lúc giật mình. Có lúc tủm tỉm cười. Anh có kiểu viết vừa bác học lại vừa bình dân, vừa giáo sư đại học vừa thầy giáo làng, vừa là nhà luật học vừa là một người “hành thâm Bát nhã”. Cái gì tôi cảm thấy lờ mờ thì hình như được anh “zoom” lại cho, giải thích có ngành có ngọn. Văn anh thâm trầm, kín đáo, mà không thiếu dí dỏm, hài hước. “Nói chung” là nhẹ nhàng, dễ đọc, dù đề cập một vấn đề không dễ như cuốn Tôn Giáo & Xã Hội Hiện Đại, một cuốn sách mới của anh luận về sự biến chuyển lòng tin ở phương Tây trong bối cảnh “cực hiện đại”, “siêu hiện đại”, do Thuận Hoá vừa mới xuất bản.
Bác sĩ ơi, chồng tôi nhất định đòi ” coi” tôi đẻ. Coi xong, ông tỏ vẻ … sợ tôi tới bây giờ? Làm sao đây…?
Tôi không thể hiểu nổi tại sao một cái quần… lót giá có mấy ngàn đồng mà bán tới hơn nửa triệu vẫn có người mua? Nó nói lên điều gì vậy? quanlek06@yahoo.com
Lý Lap Ông, một triết gia Trung quốc thế kỷ thứ 16 viết trong Nhàn tình ngẫu ký: “Xét cơ thể con người, chỉ có hai cơ quan không cần thiết chút nào cả mà Trời phú cho là cái miệng và cái bao tử, nguồn gốc tất cả những cái lụy của con người từ xưa tới nay. Có cái miệng với cái bao tử nên sinh kế mới hóa ra phiền phức, sinh kế phiền phức mới sinh ra những mưu mô gian trá; mưu mô gian trá mới phải đặt ra hình pháp…” .
Cũng như học bạ ghi quá trình và thành tích học tập của một cá nhân, y bạ ghi quá trình và thành tích… bệnh họan của một người nào đó! Có một y bạ, nó giúp ta mỗi khi đau ốm đi khám bác sĩ không quên tình tiết bệnh sử, tiền căn ( bệnh cũ) các thứ, giúp bác sĩ nắm đựơc bệnh tình, chẩn đoán và điều trị hiệu quả; y bạ còn giúp ta thỉnh thoảng nhìn lại để “ôn cố tri tân”, biết đường mà phòng tránh, mà thay đổi hành vi lối sống để nâng cao sức khỏe của bản thân mình….
Bác sĩ ơi! Con bi ho cách đây 4 năm rồi mà chữa không khỏi. Dù con đã đi khám qua rất nhiều bệnh viện và nhiều bác sĩ ( kể cả bệnh viện quốc tế ) vẫn không tìm được nguyên nhân, kiểm tra thì mọi thứ đều bình thường. Con bi ho tiếng như chó sũa vậy, lúc đầu chỉ ho nhưng không mệt, càng ngày con ho tiếng nặng hơn và ho thành tràng dài nên mỗi lần ho xong con phải ngồi thở, rất mệt ạ! Thuốc chỉ có tác dụng với con trong 2 liều đầu tiên sau đó thì mọi thứ vẫn như cũ.
… Thua BS neu khong co gi phien xin BS vui long huong dan cho doc gia cach doc ket qua khi di thu mau ve Viem Gan B – thi du nhu… HBsAg – HBcAg, AntiHBe .. Asat – Alat …Tôi và cả nhà đang rối vì một tờ kết quả xét nghiệm về gan!
Thấu cảm không phải là thông cảm, cũng không phải là đồng cảm. Tiếng Việt ta có nhiều từ “thấu” rất hay như thấu hiểu, thấu đáo, thấu… xương ( lạnh thấu xương! ) và… bò bóp thấu! Cho nên thấu cảm (empathy) không dễ chút nào! Thấu cảm đòi hỏi phải có khả năng đặt mình vào vị trí người khác để hiểu, và có hiểu mới thương! Đối với thầy thúôc thì thấu cảm là hiểu được đằng sau nỗi đau kia còn có nỗi khổ nào, đằng sau cái bệnh kia là cái hoạn nào của người bệnh. Nhờ vậy mà mối tương giao thầy thúôc bệnh nhân trở nên “đằm thắm” hơn. Y khoa bây giờ ngày càng nặng về kỹ thuật. Người thầy thuốc trẻ đựơc dạy để biết sử dụng các máy móc tân kỳ, thay đổi mẫu mã xoành xoạch, dần dần có khuynh hướng chạy theo kỹ thuật, lệ thụôc máy móc và qua đó cũng lạnh lùng, máy móc, “khoa học”, xa cách dần với…con người. Nó làm cho người thầy thuốc trở nên bí hiểm… chẳng khác gì các phù thủy của những bộ lạc ngày xưa! Thế nhưng con người từ xưa đến nay vẫn không thay đổi: cũng những âu lo, phiền muộn, sợ hãi, cũng những ganh tị, ghen ghét, mừng vui, cũng vẫn già nua, tuổi tác, ốm đau bệnh họan …
Con tôi 10 tuổi rồi mà chỉ mê “gà rán” và chơi games, không mê đọc sách như tôi hồi nhỏ. Có phải do chồng tôi không thích đọc sách, chỉ suốt ngày ngồi lì trước máy vi tính với bụng phệ, lưng gù… nên con tôi bắt chước chăng? Gia đình lục đục vui hổng nổi! 