Con tôi 10 tuổi rồi mà chỉ mê “gà rán” và chơi games, không mê đọc sách như tôi hồi nhỏ. Có phải do chồng tôi không thích đọc sách, chỉ suốt ngày ngồi lì trước máy vi tính với bụng phệ, lưng gù… nên con tôi bắt chước chăng? Gia đình lục đục vui hổng nổi! nguyenuyen254@yahoo.com.
Việc gì phải lục đục? Ai gà rán cứ rán, ai đọc sách cứ đọc. Mỗi người “hùng cứ một phương” theo sở thích của mình, chẳng cũng khoái ru? Thế nhưng, đối với đứa bé thì có lẽ trước khi đến “gà rán” hãy đưa vào tiệm sách chơi một vòng. Các nhà sách bây giờ rộng rãi, khang trang, sạch đẹp, mát mẻ, trưng bày nhiều sách thấy mà mê. Lại có nhiều đồ chơi lành mạnh, văn hoá, rất cần cho trẻ mở mang trí tuệ. Đi một vòng nhà sách, vừa dạy bé học được- khi thấy các trẻ khác say mê đọc sách bé sẽ tự động bắt chước- vừa được đi bộ – một cách tập thể dục, tránh bụng phệ, béo phì, lại làm cho đói bụng, đến mục gà rán sẽ ngon hơn.
Trong nhà mà có ông bà cha mẹ “mê” đọc sách thì con cháu mới thích sách. Trẻ đọc sách thì trí tưởng tựơng sẽ phong phú, bay bỗng, hơn hẳn xem phim nhiều chứ. Đọc sách trẻ còn có dịp “kết bạn” với các danh nhân thế giới, đông tây kim cổ, kiến văn nhờ đó mà quãng bác, học văn sẽ tiến bộ nhanh. Nhiều bạn trẻ bây giờ tốt nghiệp đại học rồi mà viết còn sai chính tả, câu cú, thật đáng tiếc, có lẽ cũng do hồi nhỏ ít đọc sách.
Sách không chỉ để đọc mà còn để nhìn, để ngắm, để ngửi, để nghe…. Thời còn in typo, xếp chữ chì, bước vào nhà in nghe cái mùi mực, mùi chì, cũng ghiền. Nhìn những người thợ xếp chữ ở trần trùng trục, hai tay thoan thoắt bắt chữ, xong vỗ một cái cộp lên giấy, ta có ngay một bản vỗ (morasse) còn ướt mực, nóng hổi, “vừa thổi vừa đọc”! Rồi nhìn ông thầy “cò” (correcteur) râu ria lỏm chỏm, chăm chú móc từng chữ sai trong bản vổ, hí hoáy lòng vòng như vẽ bùa – chỉ có những người thợ xếp chữ mới biết ông ta muốn gì- để sau đó, ta có bản vỗ thứ hai rồi thứ ba, cho đến lúc sạch trơn không còn sai một lỗi nhỏ. Thật là kỳ công mà cũng thật là…thú vị! Bây giờ thì người ta gõ trên bàn phím rào rào, chỉnh sửa dễ dàng hơn, nhưng cũng dày công trình bày các thứ. Cầm cuốn sách trên tay như đựơc ngắm nghía một tác phẩm nghệ thuật, lật từng trang giấy vẫn nghe mùi nồng nàn không kém ngày xưa.
Mỗi nhà xuất bản thường “chơi” một lọai giấy riêng, cách đóng riêng, trình bày riêng. Nhìn qua là biết ngay của nhà xuất bản nào. Có “nhà” không dùng giấy trắng láng mà in trên giấy dày, xù xì, màu gỗ, thô ráp, rờ cũng đủ sướng. Có nhà làm sách không xén sẵn mà để nguyên từng “cahier” cho người đọc đựơc cái thú tự rọc lấy để được dịp ngửi mùi gỗ thơm vương vít trong bụi giấy… Rồi đọc nhâm nhi hay đọc ngấu nghiến, đọc ngồi hay đọc nằm, đọc đứng, đọc đi, tùy mỗi thói quen. Khi đọc, thường người ta còn có cây viết chì cùn dắt ở mép tai, đánh dấu chỗ này chỗ nọ, ghi chú điều này điều khác. Người “mê” sách đã biến cuốn sách đâu đâu thành cuốn sách riêng của mình, thân quen, gần gũi….. Vài chục năm sau, một hôm dọn dẹp nhà cửa, tình cờ đọc lại những dòng xưa, nét cũ… không khỏi bồi hồi!
Sách còn có một chức năng khác: Một ông bạn kể chuyện ông mê cô hàng xóm xinh đẹp, không dám nói, một hôm gởi tặng nàng cuốn “Hình như là tình yêu” của Hoàng Ngọc Tuấn (ông chưa hề đọc) rồi hồi hộp chờ đợi. Khá lâu sau, nàng gởi tặng lại ông cuốn “Tâm tình hiến dâng”, của Tagore ( nàng cũng chưa hề đọc). Thế rồi hai người cùng đọc với nhau cho tới bây giờ… chưa biết chán- cùng với mấy đứa nhóc, dĩ nhiên!
BS Đỗ Hồng Ngọc

Để lại một bình luận