Nguyễn Lệ Uyên
__________________________________
ĐỖ HỒNG NGỌC
“Văn như thơ, thơ như văn, thơ náu mình trong Thơ”
“Thầy thuốc là để cứu người.
Nhà văn là để cứu đời”
(Nglu)
Với hơn 30 tác phẩm đã xuất bản từ năm 1967 đến nay, gồm nhiều thể loại: Thơ, tuỳ bút, tạp văn, y học và cả Phật học… không biết nên xếp Đỗ Hồng Ngọc vào hàng ghế nào cho thật chuẩn. Nhà thơ, thầy thuốc, nhà nghiên cứu, nhà văn? Đối với ông, vị trí nào cũng chính xác. Bởi những gì ông viết, đã xuất bản và đến tay độc giả đều tròn đầy, khiến họ thích thú đến bất ngờ, vì ngoài cốt cách văn chương, những suy nghĩ của ông về các vấn đề xã hội, đời sống, không xa vời; nó gần gũi, quanh quẩn, ẩn núp đâu đó quanh ta mà ta chưa thể nhìn thấy; chỉ đợi khi ông viết lên, đọc lại, ta mới thấu lẽ, à lên một tiếng, vài ba tiếng, tùy theo tâm trạng mỗi người kèm với không gian, thời gian của người đọc: nó có đấy mà sao ta không thể nhìn thấy, ta không hề nghĩ ra được nhỉ? Những điều bình thường cũ rích, trong đời sống, qua ngòi bút của ông hoá ra quá đỗi mới lạ; nói theo ngôn ngữ Đỗ Hồng Ngọc là ngòi bút ông đã hoá giải, đã khải thị giúp ta từ những cách nhìn, nghĩ một cách hạn hẹp, quanh co cạnh ta thành rộng ra để ta “như thị”?
Archive for the Category ◊ Uncategorized ◊
Lõm Bõm (7)
« Du ư Ta-bà»…
Bồ tát “rong chơi » trong cõi Ta Bà ấy là nhờ có « Du hí thần thông »! Cứ bay vèo vèo coi chỗ nào chúng sanh cần gì, kêu ca gì thì ra tay cứu độ. Các nhà khoa học hiện vẫn loay hoay tìm kiếm coi có thứ gì có vận tốc nhanh hơn vận tốc ánh sáng không, nếu có thì sẽ có những thay đổi lớn, không còn thời gian không gian, không còn hạt còn sóng… Thực ra thứ đó đã có từ lâu. Đó là tâm. Tốc độ tâm. « Tâm hành”. Vô lượng vô biên a tăng tỳ kiếp… Không nắm bắt được. Bất khả đắc. Cho nên làm thế nào để hàng phục, làm thế nào để an trụ tâm vẫn ngàn đời là một câu hỏi lớn.
Lõm Bõm (6)
Độc cư
Rốt cuộc một mình. Một mình thôi. « Trời cao đất rộng, một mình tôi đi, một mình tôi đi… Đời như vô tận, một mình tôi về, một mình tôi về… với tôi! » (TCS). Phải. Một mình đi. Một mình về. Cao rộng thế nào, vô lượng vô biên đến đâu thì cũng một mình thôi. Lạ, cái con người. Luôn thèm có nhau. Quây quần. Đàn đúm. Rồi kêu ca nào ái biệt ly nào oán tắng hội ! Ai biểu. Sao chẳng « độc cư » đi ?
Một cuộc du lịch kỳ quái
Ra khỏi cơ thể người, trứng lãi đũa bỗng co rúm lại vì bị chói nắng ( vì thế mà vỏ trứng lãi đũa bao giờ cũng nhăn nheo)… Rồi một trận mưa rào đổ ập đến, kéo trứng lãi trôi phăng đi. Hốt hoảng, trứng lãi cố ngoài mình bám chặt vào một nhánh lá rau đang đong đưa trước gió. Trứng lãi bám rất chắc vì sợ một trận mưa nữa lôi đi thì nguy mất!
Trong cuộc sống hiện đại, ngay trong lòng xã hội Việt Nam, ngày nay người ta phải nỗ lực nhiều hơn, bươn chãi nhiều hơn để có thể đáp ứng nhu cầu của cuộc sống cá nhân và gia đình. Người ta lao vào công việc như một cái máy được lập trình sẵn, mà quên đi những nhu cầu khác về thể chất, tinh thần và tâm linh, cũng như lơ là trong các mối quan hệ với bằng hữu, gia đình và xã hội. Điều đó làm cho cuộc sống con người trở nên mất cân bằng, dễ rơi vào trạng thái căng thẳng (stress) và dẫn đến nhiều căn bệnh cũng như những hệ lụy khác. Liệu có cách nào dung hòa giữa công việc và phần còn lại của của cuộc sống mỗi người?
Sau ba tháng nghỉ hè, kể từ chương trình Mừng Ngày Của Cha 12/06, chiều thứ Bảy ngày 10/09/2011, Chương Trình Chuyên Đề thuộc Ban Mục Vụ Gia Đình Sài Gòn đã hoạt động trở lại, với loạt đề tài về kỹ năng làm chủ bản thân. “CÂN BẰNG TRONG CUỘC SỐNG” là đề tài được bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, Trưởng Bộ môn Khoa học hành vi & Giáo dục sức khỏe, Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch chia sẻ, nhằm trả lời câu hỏi trên trong bầu khí giao lưu, vui tươi, thoải mái với gần 300 người tham dự. Với vẻ bề ngoài còn rất trẻ trung, thật khó có thể hình dung đó là một diễn giả 71 tuổi, bác sĩ đã trình bày đề tài bằng phong cách đĩnh đạc của người có trải nghiệm về mặt xã hội cũng như uyên thâm về y khoa, nhưng không kém phần dí dỏm, gây cười, thu hút giới trẻ như bác sĩ đã từng gây ấn tượng với bao học sinh, sinh viên khi phụ trách “Phòng mạch Mực Tím” nổi tiếng trong một thời gian dài.
Sắc không
Sắc tức thị không
(Tâm Kinh)
Gởi người bạn Nhật
Mina Mina
Người bạn Nhật của tôi
Những ngày này anh đang ở Fukushima
Hay nơi chân trời góc bể
Nhưng chân trời góc bể nào mà chẳng Fukushima
Trong từng hơi anh thở
Trong từng tiếng nấc nghẹn ngào
của Lan và Takashi…
Thư gởi bạn xa xôi (việc nhà, tiếp theo).
Bạn ơi,
Nhận được thư và thơ của bạn hoài mà mình cứ im re. Biết bạn đang giận. Thôi thì kể bạn nghe chuyện hôm 49 ngày của mẹ mình vậy. Sau khi làm lễ Chung thất ở chùa Vạn Đức- dưới sự chủ lễ của thầy Phước Toàn, có mặt của cả gia đình nội ngoại và sự hiện diện của một số bạn bè thân thiết- ngày hôm sau, mình đã tổ chức đưa hài cốt bà về quê hương, ở Lagi. Bà con quyến thuộc và bạn bè đến rất đông. Mọi người thắp nén nhang tưởng niệm. Mới ngày nào bà vào ra nơi căn nhà này, nhổ cỏ, trồng cây, nói năng vui đùa với người này người khác, nay chỉ còn là đống tro tàn trong một chiếc hủ nhỏ. Có người sụp lạy và mình đã phải kêu lên: xin miễn, xin miễn cho!
Bạn ơi,
Đến nay, đã 10 ngày qua rồi mình mới dám báo tin bạn biết là Mẹ mình đã qua đời. Bà sanh năm 1918 (Mậu Ngọ) tại Hiệp Nghĩa, Hàm Tân (nay là Hàm Thuận Nam, Bình Thuận) mất lúc 20 giờ, ngày 17.7.2011 (nhằm 17 tháng Sáu năm Tân Mão), thọ 94 tuổi.
Tang lễ cử hành rất đơn giản, trong vòng gia đình, và bà con chòm xóm tình cờ hay biết. Bà được hỏa táng để sau này đưa về quê chôn cất. Mình đã không đăng cáo phó, không thông báo bà con, bạn bè, là để giữ lặng im cho bà: “tịch diệt vi lạc” như lời Phật dạy.
Bà đã sáng suốt đến giờ chót, không bệnh hoạn gì, chỉ “già” dần thôi, và dĩ nhiên cùng với những nỗi khổ đau của một người già trong suốt bốn năm qua bên cạnh sự chăm sóc của mình và gia đình… Khi mọi sự đã xong xuôi, mình mới… từ từ thông báo đến bà con ở quê nhà và bạn bè thân hữu gần xa. Nhiều bạn chia buồn và cũng có bạn trách sao chẳng sớm cho hay, nhưng có bạn bảo là đã làm đúng “chánh pháp”.
Mình trân trọng cảm ơn tất cả.
Thất đầu tiên của bà làm rất trang nghiêm ở chùa Vạn Đức, do thầy Thích Phước Toàn chủ lễ, đông đủ con cháu, đại diện hai bên nội ngoại.
Cảm ơn bạn đã luôn thăm hỏi tình hình sức khỏe của Bà suốt thời gian qua.
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc.
Đọc sách:NHỚ ĐẾN MỘT NGƯỜI của Đỗ Hồng Ngọc
Người đọc: Khuất Đẩu
Mượn một nửa câu hát của Trịnh Công Sơn để làm nhan đề cho tập sách mới nhất của mình, bác sĩ họ Đỗ chừng như ỡm ờ đánh lừa độc giả, nhất là những độc giả nữ lâu nay đã thầm yêu những trang sách dí dỏm nhẹ nhàng của anh.
Một người nào mà anh ưu ái vậy cà? Một Diễm của Trịnh? Một T. của Nguyên Minh?
Không! Bé cái nhầm! “ Một người” đó là những thoáng nhớ lan man từ Nguyễn Hiến Lê, Võ Hồng, Võ Phiến, Trang Thế Hy… đến Lữ Quỳnh, Lữ Kiều, Trần Hoài Thư, Phan Như, Phan Chính… Từ Nguyễn Bắc Sơn phóng dật đến cụ tổ ngành y Hải Thượng Lãn Ông nghiêm cẩn. Từ một Trịnh Công Sơn “bồ tát” đến một Dương Cẩm Chương trăm tuổi mà vẫn tài hoa.










Ý kiến bạn đọc!