Lõm Bõm (7)
« Du ư Ta-bà»…
Bồ tát “rong chơi » trong cõi Ta Bà ấy là nhờ có « Du hí thần thông »! Cứ bay vèo vèo coi chỗ nào chúng sanh cần gì, kêu ca gì thì ra tay cứu độ. Các nhà khoa học hiện vẫn loay hoay tìm kiếm coi có thứ gì có vận tốc nhanh hơn vận tốc ánh sáng không, nếu có thì sẽ có những thay đổi lớn, không còn thời gian không gian, không còn hạt còn sóng… Thực ra thứ đó đã có từ lâu. Đó là tâm. Tốc độ tâm. « Tâm hành”. Vô lượng vô biên a tăng tỳ kiếp… Không nắm bắt được. Bất khả đắc. Cho nên làm thế nào để hàng phục, làm thế nào để an trụ tâm vẫn ngàn đời là một câu hỏi lớn.
Nhờ nương theo cái tâm rộng lớn “không ngằn mé” đó mà Bồ tát “du ư” cõi Ta bà. Bất cứ chỗ nào và bất cứ ở đâu cũng có thể xuất hiện một ông Bụt dễ thương: Sao con khóc? Con cần gì ta giúp cho?
Vấn đề ở đây là tại sao “du hí thần thông”? Đã “du” sao còn “hí”? Rong chơi chưa đủ vui sao mà còn cười cợt, đùa giỡn, hí lộng… ? Nhưng hãy cảm thông cho Bồ tát. Ấy chẳng qua thấy nhiều chuyện “nực cười” quá không nín được. Có vị cười ha hả, cười hết ga, có vị cười tủm tỉm, có vị cười âm thầm. Không cười sao được khi lúng túng chẳng biết giúp bên nào giữa hai đội bóng: người đá phạt đền thì xin phò hộ cho đá vô, người giữ gôn thì xin phò hộ cho đá ra. Không cười sao được khi thấy oán oán chồng chất, giết hại lẫn nhau không thương tiếc rồi lập đàn xin xá tội, giải oan; không cười sao được khi thấy người ta nhét tiền vào tay mình để mong mau làm giàu, mau thăng quan tiến chức…! Cười mà thương chứ chẳng phải ghét bỏ, coi thường chi đâu. Cho nên mới có Thường Bất Khinh, mới có Quan Thế Âm…?
Bồ tát vì “bất tận hữu vi, bất trụ vô vi” nên cứ phải bay qua nhảy lại giữa bờ mê bến giác, nhưng nhờ con mắt tuệ đã có thể thong dong mà nhìn rõ tánh tướng nhân quả các thứ… . Từ đó mà có Từ có Bi.
Nhưng để có thể “du hí thần thông” như vậy Bồ tát phải tu tập tinh cần để đạt được những “đàlani”, tức những năng lực đặc biệt: chẳng hạn sao cho nhất thiết chúng sanh hỷ kiến (ai thấy cũng vui)- nhờ trung thực, chân thành – sao cho hiện nhất thiết sắc thân ( để hòa nhập với tất cả mọi người, mọi lúc, mọi nơi) – nhờ khả năng thấu cảm – và sao cho giải nhất thiết chúng sanh ngữ ngôn để truyền thông hiệu quả bằng mọi thứ phương tiện, kể cả sự lặng thinh. Dĩ nhiên trên hết phải có sự tôn trọng. Nhờ có những đàlani, những “tam muội” thần thông đó mà Bồ tát mới rong chơi vô ngại trong cõi Ta bà…
Mới làm cho Ta bà thành cõi Tịnh Độ vậy.
Đỗ Hồng Ngọc

Cám ơn BS… Bài viết ngắn nhưng nhiều ý sâu sắc, rõ ràng. Pháp Hoa rõ nghĩa hơn, “lõm bỏm” cũng là một đàlani BS ơi.
Chúc BS vui
Chào bác sỹ,
Cám ơn bác sỹ vì bài viết rất hay, dù chỉ là “ghi chép lang thang” mà lại rất sâu sắc, gợi mở nhiều suy nghĩ.
E là Thanh, làm việc trong chuyên mục Chia Sẻ Để Thành Công của kênh kinh tế tài chính FBNC. E đang chuẩn bị cho số tới nói chuyện về làm cách nào giúp các doanh nhân năm nay có được sức khỏe (nhất là sức khỏe tinh thần) mạnh mẽ hơn để lãnh đạo tốt hơn. E rất mong chương trình có được sự chia sẻ giá trị của bác sỹ.
Cảm ơn bác sỹ và chúc bác sỹ một tuần mới nhiều niềm vui và sức khỏe.
Việt Thanh
Cảm ơn em. Rất tiếc không tham dự được chương trình này. Đã trả lời qua email.
Cảm ơn Trinh Tam. “Dalani” tức phi “dalani” thị danh “dalani” vậy nhé!
theo tôi nghĩ du hí thần thông là việc đức thế tôn bỏ ra 5 xu để cùng tăng đoàn qua sông thành ra chuyện đạo sĩ bay qua sông chỉ để mua vui không đáng phí cuộc đời.
Trước khi “đắc đạo” thái tử Si-đạt-ta đã qua tất cả các loại thiền và chắc chắn phải đắc thần thông nhưng không giải quyết được vấn đề sanh tử vì gốc của thần thông không đủ sức làm việc duy nhất này.
Cảm ơn Minh. Bạn nói đúng lắm. Ý nghĩa của vấn đề nằm ở đó. Thiền không phải là để “đắc thần thông”. Thân mến,