Bác sĩ ơi, tại sao chữ bác sĩ luôn luôn không thể đọc được trừ người nhà của ông ấy?
Vanle2k@….
Bạn lầm rồi! Ngay cả người nhà của ông ấy cũng không thể đọc đựơc! Chuyện kể một bác sĩ đi công tác lâu ngày về nhà hỏi vợ: Ở nhà có gì lạ không em? Không có gì- vợ trả lời- À, mà cái thư anh gởi về cả nhà không ai đọc được, phải mang ra nhà thuốc nhờ họ quen chữ bác sĩ đọc giùm! Trời- bác sĩ kêu lên!- chuyện gia đình mà em đưa cho người ta đọc sao! Rồi họ có nói gì không? – Không, họ chỉ lẳng lặng lấy mấy thứ thuốc ra bán. Rồi sao nữa? Bác sĩ nóng ruột hỏi. Thì em cho thằng nhỏ uống, nó cũng bớt nhiều rồi!
Đó là một chuyện may mắn. Còn có những trừơng hợp khác, nguy hiểm hơn. Có nhiều thứ thuốc có tên na ná giống nhau, viết tháo, đọc không ra, có thể bị nhầm thuốc nọ sang thuốc kia rất nguy hiểm. Chẳng hạn Assibiol là một lọai thuốc bổ, viết không cẩn thận người bán thuốc đọc nhầm thành Ascabiol là một thứ thuốc xức ghẻ thì nguy! Hay như Ménarex là một loại thuốc cầm máu có thể đọc nhầm thành Mérinax là một thứ thuốc ngủ! DS Nguyễn Hữu Đức cũng đã báo động có lọai Anacin (Aspirin) dễ nhầm với Anacin 3 (Paracetamol) có chỉ định khác nhau. Rồi Voltarène, một lọai thuốc chống viêm và Vogalène, thuốc chống nôn, cũng dễ nhìn lầm. Cuối cùng là các lọai thuốc có cái “đuôi” như cùng tên mà có chữ LP (libération prolongée) hay LA (long acting) có tác dụng kéo dài thì liều lựơng phải khác. Do vậy mà phải hết sức thận trọng.
Nhưng có thực chữ bác sĩ thì phải luôn luôn xấu, luôn luôn đọc không ra mới là chữ bác sĩ không? Có phải hễ đã là bác sĩ thì phải ráng tập viết chữ xấu không?
Oan quá! Ngay lúc còn đi học, người sinh viên y khoa đã phải học rất vất vả, chạy ngược chạy xuôi, hộc tốc từ giảng đường sang bệnh viện rồi từ bệnh viện về phòng thí nghiệm, quên ăn quên ngủ, phờ phạc cả người, ghi chép phải luôn “tốc ký” mới kịp lời thầy giảng, rồi phải làm quen với cách viết tắt, cách ghi ký hiệu trong nghề. Đặc biệt nhất là lúc đi lâm sàng, thầy vừa khám cho bệnh nhân, vừa nói, vừa ra dấu, sinh viên phải ghi tắt, vẽ tắt ào ào rồi quen tay viết tháo, vẽ tháo. Sinh viên nào cặm cụi ghi chép, nắn nót viết cho đẹp thế nào cũng bị “đứt gánh giữa đường”, trong Y khoa gọi là “sorti lat”! Sau này khi ra hành nghề thì mỗi ngày khám khá đông bệnh nhân, viết tháo đã quen tay, ngoáy một cái là xong toa thuốc vì nghĩ rằng ai cũng có thể hiểu được như mình. Những ký hiệu, những chữ viết tắt từ gốc La-tinh trong nghề chỉ riêng các bác sĩ đọc hiểu với nhau- người ngoài không sao biết đựơc, nhờ vậy mà có thể phát hiện bác sĩ giả không khó- cũng là một trong những lý do. Dĩ nhiên ngày nay tình hình đã cải thiện nhiều. Đa số bác sĩ đã sử dụng vi tính để viết toa thuốc. Cũng không phải là không có một vài vị bác sĩ cố tình viết đọc không ra để buộc phải đến nhà thuốc quen! Một số toa thuốc đặc biệt, cần đựơc bào chế riêng theo một công thức phù hợp với một trường hợp bệnh lý nào đó, bác sĩ cũng thường viết tháo vì chỉ có một vài nhà thúôc đựơc phép bào chế quá quen với điều này. Gần đây, Bộ Y tế đã nhắc lại lần nữa các quy cách viết toa thúôc mà sinh viên y khoa nào cũng đã đựơc học từ các năm cuối trong trường Y. Thực vậy, toa thuốc không phải muốn viết sao thì viết!
Một nghiên cứu đăng trên Tạp chi y học Anh quốc (BMJ) gần đây chứng minh chữ viết của bác sĩ thật ra không xấu gì hơn chữ viết của những người khác, những ngành nghề khác. Có điều những ngành nghề khác viết chữ xấu đọc không ra cũng không hại gì lắm- có lỡ sai thì còn sửa đựơc- chớ chữ bác sĩ viết toa thuốc mà đọc không ra thì có thể gây nguy hiểm cho người bệnh. Tóm lại, bác sĩ viết thư tình đọc không ra thì người nhà có thể mang ra nhà thuốc vậy./.
BS Đỗ Hồng Ngọc

Để lại một bình luận