Thư gởi bạn xa xôi,
Ngày Hạ. Buồn hiu. Buồn thật buồn
Sáng, mờ sương khói; trưa mù sương
Một ngày chờ đợi mưa mai mốt
Một nhớ chi thì cũng thấy thương…
(Trần Vấn Lệ)
Ô hay, mới đó mà đã Hạ rồi sao? Mới Tết kia mà. Hèn chi mà ở đây hổm rày nóng quá. “Cái nóng nung người nóng nóng ghê” (Nguyễn Khuyến). Thỉnh thoảng có một cơn mưa giông bất chợt, sầm sập rồi im re. Hơi đất bốc lên ngộp thở! Thời tiết quá khó chịu. Trái đất nóng lên, con người nóng lên. Hình như họ chỉ chờ diệt nhau bằng bom nguyên tử, khắp nơi chạy đua vũ trang rần rần!
Thôi kệ họ. Bạn nhớ Tình Sầu của Huyền Kiều không? Huyền Kiêu “Tương biệt dạ” đó: Người xưa lưu luyến ra sao nhỉ? Có giống như mình lưu luyến chăng?, nhớ không?
Xuân hồng có chàng tới hỏi:
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi hoa thắm cài đầu,
Đi đuổi bướm vàng ngoài nội.
Hạ đỏ có chàng tới hỏi:
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi khăn trắng quàng đầu
Đi giặt tơ vàng bên suối.
Thu biếc có chàng đến hỏi:
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi tóc xõa ngang đầu
Đi hát tình sầu trong núi.
Đông xám có chàng tới hỏi:
Em thơ, chị đẹp em đâu?
Chị tôi hoa phủ đầy đầu
Đã ngủ trong lòng mộ tối.
Huyền Kiêu
(1938)
Vậy đó. Xuân hồng, hạ đỏ, thu biếc, đông xám! Mới thôi. “Không hẹn mà đến/ không chờ mà đi/ bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta… “ (TCS).
Thế nhưng, bốn mùa mặc kệ bốn mùa, câu hỏi của chàng vẫn là: “Em thơ, chị đẹp em đâu?”. Bởi chỉ có cái đẹp là vĩnh cửu. Cho nên “Một nhớ chi thì cũng thấy thương” phải không?
* Mình mới ghé Thủ Đức thăm nhà thơ Trần Thiện Hiệp, niên trưởng bọn mình ở Phan Bội Châu hồi đó nhớ không? Anh nay đã 79 tuổi. Làm thơ tình mướt rượt!
Đời thơ
trăm mối vụng về
Thực hư quyện lẫn tỉnh mê hồng trần
Từ khi
nguyệt hạ phong vân
Yêu em ta rõ căn phần tiền thân
(như cánh phù vân)
Anh lùn thấp mà chắc nịch, bắt tay thật chặt như muốn thử công lực mình. Rồi mời đi xem khắp căn nhà xinh xắn của anh, có cả một phòng rộng đủ cho vài chục bạn bè thỉnh thoảng tụ tập uống rượu, ngâm thơ, ca hát… Sân thượng là một hoa viên khá đẹp để bà xã anh, chị Lệ Hiền, hằng ngày chăm sóc tưới bón.
Anh chị về Thủ Đức sống đã hơn mười năm. Thong dong. Tự tại. Anh đã ra hằng chục tập thơ… Anh sờ sờ cái đầu hói trọc, nhớ cô con gái Út: hồi bên đó nó hay nhổ tóc cho tôi (À, cho nên bây giờ mới sói sọi vậy đó!).
Anh khoe họa sĩ Mặc Trí- con nhà văn Mặc Đỗ – đặc biệt “mê” vẽ chân dung anh. Có gì đâu! Cứ vẽ một cái đầu sói sọi, một chùm tóc lòng thòng sau gáy, bộ râu clark gable, cặp kiếng bự và cái ống pipe…là ra ngay Trần Thiện Hiệp thôi! Rồi cùng mà cười.
* Một cú nhắn tin từ nhà thơ Nguyễn Như Mây ở Phan Thiết nói Nguyễn Bắc Sơn bệnh nặng, bệnh tim, nằm một chỗ, buồn lắm, có về PT thì nhớ ghé thăm. Mình phone ngay cho Nguyễn Bắc Sơn. Sơn giọng khào khào trả lời rằng bị suy tim độ 3, hết thuốc chữa rồi, chỉ nằm một chỗ, buồn hiu… Hỏi, ai nói suy tim độ 3? có đáng tin không? sao không vào viện Tim?… Độ 4… vẫn phải chữa chứ! – Ủa, còn độ 4 nữa hả? Vậy là chưa sao hả? Anh có vẻ mừng rỡ. Tôi hỏi thêm: Có sưng chân không? Có khó thở không? Có phải nằm đầu cao không?… Ăn uống thế nào? Còn… lai rai nữa không? Nguyễn Bắc Sơn có hai câu thơ nổi tiếng trong giới bạn bè: Con rùa thì có cái mu/ Đời anh thì có… lu bù vỏ chai! kia mà! Cười. Anh Ngọc nói chuyện với nhà tôi chút ngheng. Tôi dặn chị cho ăn uống đủ calo, đừng quá cữ kiêng, chỉ giảm mặn, đừng để suy kiệt, cho ra nắng chơi. Chị “méc” ảnh hay “hờn mát” lắm! – Ừ, cái đó gọi là “nhõng nhẽo”, thi sĩ thì nó vậy!… Thỉnh thoảng tôi sẽ gọi thăm.
* Bạn nhớ Hoàng Quốc Bảo không? Nhạc sĩ nổi tiếng với tập Tịnh Tâm Khúc đó. Mấy năm nay anh đã xuống tóc, xuất gia, thành tỳ kheo Không Hư. HQB có nhiều bài hát rất hay từ xưa. Bài Hồ Như (1976) qua tiếng hát Khánh Ly, Vũ Khanh chẳng hạn:
Đôi lúc ta buồn hơn bến sông
Đời trôi qua như tiếng muôn trùng
Đôi lúc ta buồn hơn cỏ dại
Cuộc tình xưa khua thức khi mai…
http://www.youtube.com/watch?v=6P7nDuja1-I&list=PL6QqHYfD-GQde7SA87_0bmz60_M08xV2o&index=2
Hôm kia, Hoàng Quốc Bảo, Lữ Kiều, Đỗ Nghê kéo vào một quán café xưa ở đường Cao Thắng. HQB về Đalat mấy hôm, “meo” nói bài Mũi Né phổ thơ Đỗ Nghê lâu rồi. Hay lắm. “Những ngày gần Tềt, hát Mũi Né thấm lắm. Nhạc ‘Sến già nữ’. Cứ chờ xem! “. Chắc kỳ này về HQB sẽ nhờ… một ca sĩ nào đó hát thử chơi…
http://www.dohongngoc.com/web/thu-cho-so-sinh/ban-nhac-mui-ne/
Bạn có hứng thì cứ ôm đàn dạo chút coi sao nhe!
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc

LUV biết bài “Tình sầu” ( Huyền Kiêu) đã lâu, nay mới biết câu “Em thơ chị đẹp em đâu?” đầy ý nghĩa như vậy. Cảm ơn anh Ngọc nhiều nhiều!
Sau tết thời tiết thật oi bức khó chịu, ai cũng rên rỉ ” nóng quá, nóng quá” nhưng với cách diễn đạt của BS ĐHN thì nó lại hết sức đơn giản tụ nhiên , nhũng câu văn, ý thơ được bs ghi lại sao mà mượt mà, nhẹ nhàng quá nó làm lòng mình trở nên thanh thản, thư thái hơn, mới đây mình còn ấm ức vì vào BV bị cô điều dưỡng đáng tuổi con mình quát nạt dự định sáng mai sẽ mét lại ông trưởng khoa để ” trả thù”, vậy mà bây giờ thấy chuyện không có gì để ấm ức ( thật sự vui vì đã quên được cái sự ấm ức đó)Tâm hồn nghệ sĩ làm sao bắt chước, học hỏi được, đó là cái vốn trời cho, không phải muốn là được , phải không, thưa BS?
Hay quá!
Em rất thích Mục: ‘Thư gởi bạn xa xôi’, và những tâm tình của Thầy và Bác Trần Vấn Lệ.
Đây là trang web mà sáng nào ngồi lên máy, em cũng phải mở ra xem đầu tiên.
Đọc câu kết : ‘Một nhớ chi thì cũng thấy thương’, chợt nhớ 2 câu thơ (hình như của Trần Kiêm Đoàn) : ‘Trong nỗi nhớ một cũng là tất cả/ Khi yêu thương tất cả sẽ vô cùng”
Sắc tức thị không/ Không túc thị sắc, đúng quá hả Thầy?
Kính chúc Thầy cuối tuần nhiều niềm vui.
Em. Hùng (Cà Mau)
Nhưng “từ bi hỷ xả” thì học được.
Bằng cớ là “ dự định sáng mai sẽ méc lại ông trưởng khoa để ” trả thù”, vậy mà bây giờ thấy chuyện không có gì để ấm ức ( thật sự vui vì đã quên được cái sự ấm ức đó)“.
Chúc vui.
Cảm ơn em. Vẫn ở T4G Cà Mau đó chứ? Cho gởi thăm tất cả các bạn.
Dạ không Thầy, em nghỉ làm việc ‘Nhà nước’ rồi, từ năm 2008. Bây giờ em làm việc tại Phòng khám đa khoa Quốc tế, vẫn ở Cà Mau. Em vẫn còn cộng tác viết tin, bài cho T4G Cà Mau và Báo CM (còn mê viết Thầy ơi! Chắc là cái nghiệp…)
Em. Hùng.
Thơ gởi bạn xa xôi , nghe thì xa lắm nhưng ngẫm lại thấy gần trong gang tấc . Có lẽ nhở DHN mà tôi mới nhớ lại thời học Văn khoa mê thơ có thể bỏ ăn cơm Xã Hội.Bây giờ Online hoặc đọc báo giấy hàng ngày khó gặp thơ “ưng ý” quá anh NGỌC ơi! Qua “THƠ GỞI BẠN XA XÔi” từng kỳ mới được biết thêm tin tức của những văn nghệ sĩ mà mình hằng yêu quí.Lại cũng “HY VỌNG” được tiếp tục đọc ” THƠ GỞI BẠN XA XÔI” đều đặn hàng tuần nhé anh Đỗ NGHÊ ơi!Hẹn lần sau.
Đa tạ Nguyen Ky Phuong. Có phải bạn đang nhắc đến cái thời học Văn khoa và ăn cơm xã hội ở Bùi Viện không nhỉ?
cam on nhung bai viet cua bs that hay vviet ve a bai viet ve truong cu PBC. Chhuc bs nhieu suc khoe.
Le Binh
Những người bạn xa xôi lâu lâu nhận được những bức tâm thư này chắc sẽ rất ấm lòng lắm đây!
Mấy năm trước duyên thơ hiếm hơi, đọc ké tập thơ mang về Mỹ từ VN ở nhà một người bạn, gặp bài Nước Đổ Lá Khoai thấy thinh thích. Bài thơ thất tình phải buồn mới đúng điệu, nhưng sao lại nghe vui vui, có lẻ vì ý tưởng ngồ ngộ “lòng em là lá khoai”, còn hơn teflon non-stick :>) Hôm nay tìm được bài thơ online, xin gởỉ đến thi sỉ thất tình Trần Vấn Lệ. Thi sỉ Đỗ Nghê tuy không thất tình có thể đọc ké cho vui.
Nước Đổ Lá Khoai
Tác Giả: Xuân Diệu
Lòng ta là một cơn mưa lũ
Đã gặp lòng em là lá khoai.
Mưa biếc tha hồ rơi giọt ngọc,
Lá xanh không ướt đến da ngoài.
Ta trút bâng quơ một trận lòng,
Biết rằng đau khổ giữa hư không.
Khóc mình uổng lệ rơi vô lý,
Mưa vẫn cần rơi lệ vạn dòng.
Ta như cô khách khoảng đìu hiu
Đã gặp chiều hôm lại bước liều.
Muốn trốn sầu đơn muôn vạn kiếp,
Lại tìm sa mạc của tình yêu.
Ngày mai nắng mọc, mưa rơi hết
Mặt tạnh cơn si, lòng cạn hồ
Ta sẽ thôi yêu như đã giấu
Không hề oán hận lá khoai khô
Rất cảm ơn TXCB. Tôi không biết bài thơ này của XD. Theo tôi, rủa “lá khoai khô” là không nên đâu! XD “giận” nói vậy thôi chứ lá khoai sẽ chẳng bao giờ khô cả! Lá chỉ “giả vờ trơn tuột” vậy đó chứ nước mưa xối xả kia vẫn được rễ hút đầy, làm nhựa nguyên nuôi lá đó thôi! Không tin cứ hỏi lá thì biết!