Ghi chú: Bài thơ viết tặng người bạn thơ ĐTQ đã lâu, nay bỗng nhận dược bản dịch sang tiếng Anh rất đẹp của một người không quen biết từ phương xa… Xin được chia sẻ cùng bè bạn. ĐHN.
CHÀNG THI SĨ
tặng ĐTQ
Lọt tõm giữa vô vàn
Âm thanh và ánh sáng
Nhộn nhịp và nhễ nhại
Chàng thi sĩ
Đầu bù tóc rối
Co rúm người
Trong chiếc áo khoác màu đen
Như tự hành tinh nào rơi xuống…
Những cọng râu rời rạc
Trên khuôn mặt gầy gò
Gần muốn bạc
Chàng thi sĩ
Đốt mình lên
Khói lùa trong mắt
Giữa vô vàn sặc sỡ và đầy ắp
Ồn ào và náo nhiệt
Chàng không biết giận ai
Chỉ gậm nhấm mình
Cho bõ ghét….
Còn lại chút trời xanh
Trên vòm lá thưa thớt
Chàng ngẩng đầu nhìn lên
Thấy mặt mình đẫm ướt…
Đỗ Hồng Ngọc
THE POET
Translated by: Nguyễn Thị Bích Nga
Falling into the numberless of
sound and light
noisy and sweaty,
the poet
whose hair was rumpled and tangled
shriveled his body
inside a black coat
as if he’d just fallen down from some planet…
His desultory whiskers were
almost grey
on his skinny face.
The poet
burned himself,
let the smoke get into his eyes.
Among the numberless of gaudiness and in full,
noisy and animated,
he didn’t know whom to be angry with,
he just nibbled himself
to give vent to his hatefulness…
There was a little blue sky left
above the sparse leaves,
he looked up
and found his own face wet…

Để lại một bình luận