Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Thấp thoáng lời kinh: “TRÌ KINH”

23/01/2014 By Bac Si Do Hong Ngoc 7 Bình luận

“TRÌ KINH”

Đỗ Hồng Ngọc

GI DEP (Quan The Am) “Ai có thể ở trong cõi Ta-bà này rộng nói kinh Diệu Pháp Liên Hoa nay chính phải lúc.  Như Lai không bao lâu sẽ vào Niết bàn, Phật muốn đem kinh Pháp Hoa này phó chúc cho các người.”. Cuối phẩm “Hiện bảo tháp”, Phật tiếng lớn khắp bảo mọi người  như thế.

Trước đó, Phật đã nêu một “nhu cầu” khẩn thiết, đó là cần những pháp sư chân chính, với lòng từ bi rộng lớn, có đức nhu hòa, nhẫn nhục, với trí huệ rốt ráo, để có thể trở thành sứ giả của Như Lai, thay Phật đưa Pháp Hoa vào đời, một khi Phật đã vào Niết- bàn nhằm giúp chúng sanh thoát khổ đau ách nạn.

Phật biết cõi Ta-bà, thời mạt pháp,  “chúng sanh căn lành thì ít, tăng thượng mạn tham lợi dưỡng thì nhiều, xa lìa đạo giải thoát…” sẽ không dễ dàng cho kẻ làm pháp sư, sẽ không nhiều kẻ sẵn sàng tiếp nhận sự “phó chúc” này của Phật nên đã “hiện bảo tháp” cho thật thấy rõ hết “bổn mạt cứu cánh” như thị, thấy rõ ngàn xưa ngàn sau vô thủy vô chung bất sanh bất diệt qua hình tượng Đa Bảo Như Lai và Phật Thích Ca cùng nắm tay ngồi trong tháp báu chuyện trò thân mật mà vững tâm làm “pháp sư” ở cõi Ta-bà. Thế nhưng năm trăm vị A-La-Hán vừa được thọ ký, tám nghìn bậc học và vô học, cùng các vị Tỳ kheo Ni, có vị là thân bằng quyến thuộc của Phật cũng đều xin… qua xứ khác làm Pháp sư chớ chẳng dám làm Pháp sư ở cõi Ta-bà đầy ác trược này!

“Thế Tôn! Chúng con cũng thệ nguyện ở nơi cõi khác rộng nói kinh này”.

Cho nên “Trì” kinh Pháp hoa được ở cõi Ta-bà là khó, rất khó.

“Bao nhiêu kinh điển nhiều như hằng sa, nói hết, không khó. Ném núi Diệu Cao từ nơi này sang nơi khác: không khó. Dùng ngón chân làm động nước Đại thiên, dời qua chỗ khác: không khó. Đứng trên hữu-đảnh, nói vô lượng kinh khác để dạy người: không khó; dùng tay nắm hư không đi dạo khắp nơi, không khó; đem cả cõi đất để trên móng chân bay đến Phạm thiên: không khó. Gánh cỏ khô vào lửa không bị cháy: không khó; trì các tạng pháp, đủ mười hai bộ kinh, diễn nói giúp người đạt sáu thần thông không khó… ”

Vậy thì cái gì mới là khó?

– “Sau khi ta diệt độ, ai có thể hộ trì, đọc nói kinh pháp này… thì cái đó mới thật là khó!” Phật bảo. Cho nên cũng đừng vội trách các đệ tử Phật bấy giờ tìm cách thoái thác.

 

“Trì” là gìn giữ, nhưng không phải gìn giữ bằng cách đóng bìa da, mạ vàng, cất kỹ trong tủ kính mà ở đây là thọ trì, hộ trì, nghĩa là đọc tụng, giải nói, nghĩ nhớ, đúng như pháp mà tu hành, nói khác đi là đưa Pháp hoa vào đời sống.

« Thọ trì », nên phải có « thọ ». Có thọ thì mới trì hiệu quả, miên mật. Trì khơi khơi không ăn thua. Thọ là cảm xúc, là « rung động sáu cách”. Nói khác đi, phải có cảm xúc, có tin tưởng,  thì « trì » mới có hiệu quả. Trước khi “phó chúc” Pháp hoa cho mọi người, Phật đã phải “khai thị” bằng cách mở toang cánh cửa bảo tháp ra, nghĩa là chịu khui ra cái điều bấy nay vẫn giữ kín, đó là cái tạng Như Lai, cái bào thai Như Lai, cái kho tàng bí mật của Như Lai nay đã đến lúc bày ra cho mọi người thấy cái “tri kiến” Phật, biết cái Như Lai thọ lượng vô thủy vô chung. Nó vậy đó. Muốn không muốn nó vẫn vậy đó. Chịu không chịu nó vẫn vậy đó. Nó như thị. Bổn mạt cứu cánh nó như thị. Chẳng đến từ đâu chẳng đi về đâu! Không có thời gian không có không gian. Nó vĩnh hằng tồn tại… Và luôn cứ gặp nhau thì cười cười nói nói tay bắt mặt mừng như Đức Thích Ca và Đa Bảo Như Lai trong tháp báu buổi hôm nay. Vậy thì còn gì để sợ, có gì để lo? Nhưng vấn đề là thấy biết rồi đó, nhưng “ngộ nhập” ra sao đây, làm sao cho người ta chịu tin? Làm sao  truyền lại được cái thấy biết này cho muôn đời sau đây để giúp con người thoát khỏi mọi khổ đau ách nạn, nhất là thời mạt pháp, khi “ chúng sanh căn lành thì ít, tăng thượng mạn tham lợi dưỡng thì nhiều, xa lìa đạo giải thoát…”

Cho nên Phật lo. Lo chứ. Lo nhiều hơn nữa là khác.  Đọc kinh Pháp hoa thấy thương Phật! Đôi khi Phật đã phải nói đi nói lại hai ba lần, rằng chẳng bao giờ nói dối, đôi khi than thở chỉ có Phật mới hiểu Phật mà thôi! Bây giờ Phật còn sống sờ sờ đó, là bậc Thế tôn, Thiên nhân sư, Thiện thệ… vậy mà người ta còn chưa tin, thậm chí một số người còn bỏ đi, huống chi khi đã nhập Niết -bàn, đã diệt độ.

Thấy mọi người tìm cách thoái thác, Phật giữ yên lặng, chờ đợi, chẳng nói chẳng rằng. Trong tình thế có vẻ khá “căng thẳng” như vậy, Dược Vương và Đại Nhạo Thuyết Bồ-tát đồng thanh nói:

“Cúi xin đức Thế Tôn chớ lo, sau khi Phật diệt độ chúng con sẽ phụng trì đọc tụng, nói kinh điển này”!

Dược Vương, ông « vua thuốc » không phải ai xa lạ. Đó là vị Bồ-tát dám « không tiếc thân mạng », dám « bố thí thân mạng », tự đốt cháy mình lên, đốt toàn thân rồi đốt cả hai tay âm ỉ hàng chục ngàn năm để sau cùng trở thành vị Bồ tát ai thấy cũng vui (nhất thiết chúng sanh hỷ kiến), có khả năng biến mình thành bất cứ một đối tượng nào cần tiếp cận (hiện nhất thiết chúng sanh) và nhất là có khả năng thấu hiểu bất cứ ngôn ngữ nào… (giải nhất thiết chúng sanh ngữ ngôn)… Đây chính là kết quả của sự tu tập thiền định một cách tinh tấn và nhẫn nhục, mang lại kết quả là đã chuyển hóa mình thành một con người có những đức tính chân thành và thấu cảm nên hòa nhập được với mọi người bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào, không khó.  Ở trong thiền định, Dược Vương mới sống cùng Như Lai, thấy biết Như Lai,  gặp được Như Lai Đa bảo của chính mình nên đã có niềm tin rất vững chắc. Tâm có thông thì thuyết mới thông là vậy.

Còn Đại Nhạo Thuyết Bồ-tát vốn là người có khả năng « giảng nói », ưa thích (nhạo) công việc này, sẵn sàng mang « Pháp hoa » ra giữa dòng đời để trao truyền cho mọi người. Đại Nhạo Thuyết chắc chắn có kỹ năng truyền thông « đa phương tiện » rất tốt, biết thuyết phục, giảng nói theo phương pháp giáo dục chủ động, dựa trên đối tượng đích, khiến người nghe không chỉ có kiến thức mà còn thay đổi hành vi, lối sống.

Hai vị Đại Bồ-tát phải phối hợp nhau. Một người nội lực thâm hậu bên trong, nhiều điều biết mà « nói không được », một người có khả năng đọc tụng, biên chép, giải thích, có kỹ năng truyền thông tuyệt vời bên ngoài, phối hợp lại thì lo gì không giúp được mọi người « đúng như pháp mà tu hành ».

 Trì cần có cả hai vị Đại Bồ tát đó xuất hiện nên hai vị « đều ở trước Phật » nói lời thệ rằng: “Thế Tôn! Sau khi Như Lai diệt độ, chúng con đi giáp vòng qua lại khắp mười phương thế giới, hay khiến chúng sanh biên chép, thọ trì, đọc tụng, giải nói, nghĩ nhớ chơn chánh, đúng như pháp mà tu hành”.

Thực ra chẳng nên bi quan thời mạt pháp! Biết đâu thời mạt pháp này nhờ có internet mà kinh Phật được phổ biến rộng rãi hơn xưa gấp triệu lần, nhờ sống trong đời “ác trược” mà người ta “thiện” nhiều hơn, nhờ “Khổ tập” mà người ta tìm đến “Diệt đạo”! Mặt khác, chẳng phải nhờ khoa học tiến bộ mà người ta thấy rõ duyên sinh, duyên khởi, thấy những hạt nhỏ hạ nguyên tử nối kết mà thành vật chất để có hằng hà sa vũ trụ này. Thấy để giật mình. Thấy để làm quen. Và dĩ nhiên không dừng ở đó, bởi rồi đây sẽ đến lúc nhận ra “bổn lai vô nhất vật”, “thực tướng vô tướng” vậy!

(ĐHN)

(Nguyệt san Giác Ngộ xuân, 2014)

 

Thuộc chủ đề:Gì đẹp bằng sen?, Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim

Bình luận

  1. dh viết

    27/01/2014 lúc 12:30 sáng

    dh phải “thành thật khai báo” là từ trước đến nay, mỗi khi tụng kinh Pháp Hoa … dh không thích phẩm Dược Vương Bồ Tát lắm, vì ngài đã tự đốt mình, đốt tay tới cả hàng ngàn năm… nghe ghê quá !

    Nhưng đọc bài viết này của bác sĩ, dh mới “ngộ” ra nhiều điều … Thí dụ như chư vị A La Hán v.v… chả ai muốn ở lại cõi Ta Bà mà chỉ xung phong đi cõi khác “rộng nói kinh này” mà thôi… chính ngài, một vị Bồ Tát quen thuộc “ai thấy cũng vui ai gặp cũng mừng” cùng với Đại Nhạo Thuyết Bồ-tát có kỹ năng truyền thông « đa phương tiện » mới dám đảm nhận cái công việc thiên nan vạn nan là mang « Pháp hoa » ra giữa dòng đời để trao truyền cho mọi người… Như vậy có nghĩa là kinh Pháp Hoa quý báu đến chừng nào, cần phải trì đọc đến chừng nào !

    dh đã phải đọc kỹ hai ba lần bài này mới thấy những điều chưa hề để ý tuy đã tụng kinh Pháp Hoa mấy lần.

    Đọc các bài bác sĩ viết về Kinh Pháp Hoa dh thấy như mình được ân cần đưa đường dẫn lối để hiểu những gì cần hiểu, làm những gì cần làm như “trì kinh đúng cách” chẳng hạn !
    Bao giờ các bài viết này mới được gom lại thành sách để dh “gối đầu giường” vậy, thưa bác sĩ ?

    Cám ơn bác sĩ thật nhiều !!!

  2. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    27/01/2014 lúc 8:13 sáng

    Cảm ơn dh. Cũng tính sẽ gom lại, in thành một tập nho nhỏ, để dành đọc cho khỏi quên vì… cũng đã khá già rồi!

  3. nguyen thi phuong chi viết

    27/01/2014 lúc 7:47 chiều

    Kinh gơỉ BS DHN,
    Em cũng rất muốn có cuốn sách này, nhờ BS em có hiểu thêm chút chút về bộ kinh Pháp Hoa. Nhưng em thấy chưa đủ 28 phẩm mà, phải không ạ?

  4. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    28/01/2014 lúc 8:32 sáng

    Nhưng, với Pháp Hoa, nhiều khi chỉ cần một phẩm là đủ chứ em? Nói chung, với kinh Phật, nhiều khi chỉ cần… một câu, một chữ! Lục tổ Huệ Năng từng “ngộ” với một câu: “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” nhớ không? Tuy nhiên, sau đó Ngài cũng mất 15 năm để “tu” đó chứ! Thân mến,

  5. hoadaotam viết

    08/02/2014 lúc 4:07 chiều

    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
    Kính thưa Bác sĩ!
    Khi chưa quy y, em được 1 người bạn tặng quyển kinh Pháp Hoa do HT Viện chủ chùa Vạn Đức dịch. Cầm quyển kinh dày em thấy ớn quá, nhưng có chút tò mò nên cũng đọc. Đọc không hiểu gì hết, nhưng nghe bạn nói tụng tốt lắm, thế là em bắt đầu tụng mỗi ngày 1 phẩm, có lúc tụng mà ngáp dài và ngủ gục (Bác đừng cười em nha). Được 1 tháng tụng lại phẩm thứ 1….và cứ thế tiếp tục được khoảng 3 tháng thì không ngáp hay ngủ gục nữa, mà lại khóc khi tụng…và cứ mỗi khi ” Cúi lạy Đấng Tam Giới Tôn” là em khóc cho đến hết thời khóa tụng. Thưa Bác đừng chê em chậm hiểu, chứ quả thật em chưa hiểu tôn ý của Như lai, nhưng mỗi ngày trì tụng em thấy cuộc sống em nhiều thay đổi lắm, thân thấy nhẹ nhàng, tâm lại thấy an vui, và đặc biệt không thấy lo lắng sợ hãi như trước, nên ngày nào ko tụng em thấy khó chịu vô cùng.
    Cảm ơn Bác về bài viết trên đã cho em xúc cảm bộc bạch này. Cầu Tam bảo gia hộ cho Bác luôn khỏe! (Mong Bác hoan hỷ vì em dài dòng quá)
    Nam mô Hoan Hỷ Tạng Bồ Tạng Ma Ha Tát.

  6. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    08/02/2014 lúc 8:59 chiều

    Rất cảm ơn hoadaotam. “Đọc tụng” tự nó đã có “công năng” rất tốt, nhưng nếu ngoài đọc tụng còn “biên chép, giảng nói, y theo lời dạy mà tu hành” thì càng tốt hơn nữa vì có thể giúp cho người khác.

  7. hoadaotam viết

    09/02/2014 lúc 12:11 chiều

    Mô Phật.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…
  • CHUYẾN VỀ CẦN THƠ (tiếp theo)

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email