Trời ạ! Cuộc cãi nhau này làm sao cho cùng? Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nói không, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nói có, nói chớm.
Ở phương diện y học, tôi đương nhiên tin bác sĩ, nhưng Đỗ Hồng Ngọc đâu chỉ đơn thuần là bác sĩ, anh còn làm thơ từ hồi còn là sinh viên, đã có tác phẩm xuất bản hẳn hoi với bút danh Đỗ Nghê (họ cha, họ mẹ ghép lại): Tình Người (1967), Thơ Đỗ Nghê (1973), rồi Giữa hoàng hôn xưa (1993), Vòng Quanh 1997)…. Chàng sinh viên mà học giả Nguyễn Hiến Lê thường nhắc tên trong hồi ký của ông. Rồi gần đây là Đỗ Hồng Ngọc tên thật trên trang thơ Tuổi Trẻ Chủ Nhật 1994 với những bài “haiku” rất hay viết từ Boston, Mỹ.
Lại không chỉ thơ, trang thơ ấy đựơc minh họa bằng chính những ký họa bút dạ về một góc Chinatown, một góc điện Capitol với mùa thu vàng, ghế đá công viên. Nghĩa là ông bác sĩ ấy cũng rất chi nghệ sĩ. Vậy, ở phương diện nghệ sĩ, Trịnh Công Sơn lại nói đúng? Không có tuổi già!
Tôi đâm… hoài nghi tìm hỏi Đỗ Hồng Ngọc về cái “hoàn cảnh” gì đã giúp anh viết một cuốn sách y học lại bằng văn phong của văn học, nhẹ nhàng, trầm tư và tất cả đều lấy tựa lẫn tiêu đề bằng lời ca khúc Trịnh Công Sơn. “Có! Có tuổi chớm già đấy! Một sớm nọ khi thức dậy, nhìn vào gương soi tôi suýt nữa không … nhận ra mình. Ai đó ở trong gương với vết chân chim trên khóe mắt,.vết rạn trên khóe miệng… Tôi lấy vội giấy bút vẽ lại gương mặt ấy, tôi nghĩ về cái chớm cho tôi và những người khác…”. Đỗ Hồng Ngọc nói vậy. Và, cả Đỗ Hồng Ngọc bác sĩ lẫn Đỗ Hồng Ngọc nhà thơ cùng ngồi vào bàn- đồng tác giả.
Viết về tâm sinh lý, chuyên môn y học bằng giọng văn tâm tình, “ướt át” như thế quả là hiếm gặp trong sách y khoa giáo dục.
Một ngày của bác sĩ Ngọc thật không còn chỗ thở: hội họp, giảng dạy, hướng dẫn chuyên môn, khám bệnh ngoài giờ cho trẻ con. Anh là bạn thân của lứa tuổi Mực tím (Phòng mạnh Mực Tím) , là “ông ngọai” của những đứa nhỏ đang ốm sốt trong tay người mẹ trẻ. Việc viết lách, viết sách , làm thơ khi trời hửng sáng, dậy sớm, ngồi vào bàn computer gõ, đề đó, khi nào rảnh mới xem lại, sửa chữa, sắp xếp. Sức làm việc thật dữ dội và tất nhiên cũng phải… chớm già thôi!
Anh đâu có sợ tuổi già, đâu có cố gắng chống chọi với thời gian. Anh.đã và đang tự điều chỉnh mình, hiểu đạo sống thuận thiên, thấm cái tư tưỏng nhập thế, xuất thế Á Đông. Vị bác sĩ, thi sĩ ấy vẫn vui vẻ “mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” để hòa nhập vào biển đời rộng lớn. Dù một chiều chợt thấy “ngồi ôm tóc dài, chập chờn lau trắng trong tay…”.
Đỗ Trung Quân và “Gió heo may đã về”
(Tuổi Trẻ Chủ Nhật, 5.1.1997).

xa HANOI nho hoa dao
hen xong chinh chien the nao cung ra .
SAIGON gio cach tro ta
nho hoa MAI , lai cung là co nhan .
NGUYEN HUU NHAT
Thưa Bác sĩ, Bác sĩ khoẻ không ạ? Tại tụi em nghe nhạc Trịnh rất thích nhưng có nhiều lúc không hiểu hết ý tác giả nên xin Bác sĩ giúp tụi em ạ.
Trong bài hát ‘Chiếc lá thu phai’ có chỗ
Mùa xuân quá vội
Mười năm tắm gội
Giật mình ôi chiếc lá thu phai
Tắm gội đây Bác sĩ nghĩ là nhạc sĩ có ý nói gì ạ?
Em cảm ơn Bác sĩ thật nhiều ạ.
Cảm ơn Ngọc Vân. Ca từ TCS rất hay, rất đẹp, nhưng trong mỗi “tình huống” chúng ta có thể hiểu khác nhau. Theo tôi, ở đây có thể hiểu tác giả như đã thông cảm cho nỗi lòng một thiếu nữ, than rằng tuổi trẻ đã trôi nhanh (mùa xuân quá vội), nay “gió heo may đã về”, chiếc lá thu đã phai, đã vàng úa, đã sắp rụng rơi…
“Tắm gội” ở đây tôi nghĩ cô thiếu nữ kia đã giữ sự trong sạch, thanh tịnh… chờ đợi mỏi mòn suốt nhiều năm tháng (mười năm tắm gội) để rồi cũng mất cả người, để rồi tự trách mình “đời tôi ngốc dại/ tự làm khô héo tôi đây”, giờ thì từng đêm,từng đêm giật mình, chỉ còn ôm mái tóc dài như “lau trắng” trong tay…
Tôi chỉ hiểu vậy!
Thân mến,ĐHN.