Ung dung tự tại
tặng d
xưa hò hét ngoài sân cỏ
khan cả cổ
nay một mình
sân máy lạnh
giữa đêm mệt nhoài
ra lệnh dừng trận đấu
trọng tài cầu thủ răm rắp nghe theo
sáng sớm hôm sau
trận banh lại nối
…
ôi người tự tại!
rất ung dung.
DHN
Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc
Ung dung tự tại
tặng d
xưa hò hét ngoài sân cỏ
khan cả cổ
nay một mình
sân máy lạnh
giữa đêm mệt nhoài
ra lệnh dừng trận đấu
trọng tài cầu thủ răm rắp nghe theo
sáng sớm hôm sau
trận banh lại nối
…
ôi người tự tại!
rất ung dung.
DHN
Thư gởi bạn xa xôi (7.2016)
Lúc này mình làm biếng tệ bạn ơi. Đâu có được tứ thơ “nườm nượp” như bạn. Thiệt là hạnh phúc nhé!
Vậy nên, gởi bạn mấy tấm hình này coi vui thôi.
“Hạnh phúc đến từ Ruột già”
Đỗ Hồng Ngọc
Nhận lời mời của TS BS Phạm Huy Hùng, chủ nhiệm Câu lạc bộ Dưỡng Sinh, Đại học Y dược Tp.HCM, tôi có buổi trao đổi “vấn đề” này với gần trăm thân hữu. Gọi là thân hữu vì đây đa số là các bạn có tuổi, và tôi cũng đã có vài lần đến trò chuyện tại giảng đường này.
Đề tài nghe vui vui này thiệt ra là từ một bài viết của tôi trong cuốn “Để có một tuổi già hạnh phúc” (Già sao cho sướng? Đỗ Hồng Ngọc, 2015), nay được BS Hùng mời đến “tào lao” với CLB.
Thư gởi bạn xa xôi (7.2016)
Ghi chú: 5 năm trước, Trần Vấn Lệ nhắc tôi có về Phan Thiết thì nhớ thăm Ngô Đình Miên. Và ngay sau đó, tôi nhận được email của Miên…
2.8.2011
Kính thăm anh Đỗ Hồng Ngọc!
Xin được tự giới thiệu với anh, tôi là Ngô Đình Miên, người Bình Thuận, đang sống ở Phan Thiết.
Lí do tôi mạo muội viết thư cho anh là theo lời khuyên của anh Trần Vấn Lệ. Trước đây, tôi có viết một số bút kí có liên quan đến Phan Thiết. Anh Lệ đọc, thích và có viết thư cho tôi. Vì vậy, nên vừa rồi tôi chọn một số bút kí (trong đó có những bài về Phan Thiết) làm thành tuyển tập và có ý định xuất bản, tôi có gởi tập bản thảo cho anh Trần Vấn Lệ đọc trước. Anh Lệ đọc xong nói, Đỗ Hồng Ngọc là bạn học hồi Phan Bội Châu mà anh rất phục, tài và người đều hiếm có, Đỗ Hồng Ngọc rất yêu Phan Thiết. Anh cho địa chỉ e mail của anh Đỗ Hồng Ngọc và khuyên tôi nên gởi tập bản thảo cho anh Ngọc đọc và góp ý kiến.
Âu đó cũng là duyên. Lâu nay, tôi đọc văn anh nhiều hơn thơ, nhất là đọc sách anh viết về thiền và cuộc sống rất sướng. Nay, tôi xin phép được gởi anh tập bản thảo này và trân trọng nhờ anh đọc giúp và có ý kiến. Nếu anh đọc những bài viết có liên quan tới Phan Thiết mà chợt nhớ “Phan Thiết của Đỗ Hồng Ngọc”, là coi như tôi đã thành công hơn một nửa rồi…!
Để Lại Cho Đỗ Hồng Ngọc Một Bài Thơ
Trần Vấn Lệ
Bạn mình! Gặp lại bạn xưa
Giụi con mắt mãi, không ngờ… bạn ta!
Lâu ghê trở lại quê nhà
Giụi con mắt mãi, bạn già, mình sao?
Ba mươi năm cửa ngõ vào
Tưởng đâu cơn gió thổi ào, tự nhiên
Mặt mừng, tay bắt muốn điên:
Ba mươi năm nhỉ, bạn hiền… vào đi!
Mời vào… và chẳng nói chi
Nhìn hai mắt bạn, có gì thốn ta?
Mời vào, vào nhé, đừng ra
Đừng như cơn mộng thoáng qua một lần!
Tới đây, bạn ạ, dừng chân
Cầm tay cho chặt mà mừng gặp nhau
Tới đây, đời dẫu là ao
Nhưng hoa sen nở, xin chào cố nhân!
Xin chào, chào một mùa Xuân
Dẫu đang là Hạ, mình cần gì hơn?
Xin chào, tất cả dễ thương
Ly cà phê đắng thêm đường; cứ thêm!
Bạn ngày xưa, bước đã êm
Bạn bây giờ vẫn bước mềm thướt tha
Thời gian… hai đứa đều già
Nhưng kìa, non nước… mãi là nước non!
Bạn về… không thể ở luôn
Nghĩ câu sắp giã từ, buồn, trời ơi!
Núi sông ai khiến đổi dời?
Cảm ơn tình nghĩa xa xôi vẫn đầy…
Trần Vấn Lệ
Đỗ Hồng Ngọc
Để chuẩn bị cho buổi Hội thảo về Y đức dành cho sinh viên y khoa năm thứ 5 (Đại học y khoa Phạm Ngọc Thạch, Tp.HCM), Bộ môn Y đức- Khoa học hành vi đã có một buổi trao đổi “mở” với một số sinh viên Y5 ở một quán cà-phê bên cạnh hồ nước đầy hoa phượng đỏ giữa cơn mưa chiều nặng hạt…
Các em thẳng thắn phát biểu, nêu những băn khoăn, thắc mắc, âu lo…, và cả những điều mắt thấy tai nghe trong quá trình học tập nhiều năm dưới mái trường y để gợi ý đề mục thảo luận cho Hội thảo sắp tới.
Cô Ngọc Dung, hiệu trưởng, bận không đến được, giao thầy Đỗ Hồng Ngọc, cố vấn, “chủ trì” cùng thầy Trương Trọng Hoàng, Phó trưởng Bô môn và các bác sĩ trong Bộ môn Lê Kiều Chinh, Mai Ngọc Thanh Ngân.
Đi thăm nhà thơ Phạm Ngọc Lư
Nguyễn Quang Chơn
Nhà thơ Phạm Ngọc Lư sinh 1946 tại Huế, tốt nghiệp ban Hán văn, đại học văn khoa Huế, dạy học tại Tuy Hòa. Ông làm thơ hay và nổi tiếng từ trước 1975. Bài thơ nhiều người biết nhất là “Biên cương hành ” ông viết năm 1972, đăng đầu tiên trên Văn. Giọng thơ hào sảng, bi hùng, gần gần với Tây tiến của Quang Dũng nên rất được nhiều bạn đọc, thanh niên, lính tráng ưa thích… Sau 1975, anh về ngụ cư Đà Nẵng. Anh vẫn làm nhiều bài thơ rất hay về thân phận, bè bạn, quê hương như “Đề thơ trước mộ Thanh Xuân”, “Quá giang tự vịnh”, “Ngập ngừng trông núi”…
Làm thế nào giúp học sinh “động não” và “sáng tạo”?
Nhận lời mời của Cô Đàm Lê Đức, Hiệu Trưởng danh dự trường THCS-THPT Đức Trí và trường Bồi Dưỡng Văn Hóa 218 Lý Tự Trọng, tôi đến làm “speaker” cho một buổi tọa đàm về đề tài Làm thế nào giúp học sinh “động não” và “sáng tạo”? tại Văn phòng nhà trường trên đường Mạc Đỉnh Chi.
Thư gởi bạn xa xôi (Đà-lạt 3),
Sáng nào cũng cafe với Lữ Quỳnh thật sớm. Khá nhiều tiệm cafe dọc theo con đường dốc lên khu Hòa Bình. Có khi bọn mình ra ngồi rồi mà chưa có người bán. Đâu dễ có dịp tốt để chuyện trò như vậy phải không?. Nhớ xưa có lần mình ra ngồi mà chưa có chủ quán đến, có mấy bạn trẻ từ Saigon lên sớm kéo ghế ngồi rồi quắt tay kêu mình đến đặt hàng, người cafe sữa, người cafe đá, người pạt-xỉu, người yaourt… Mình lẳng lặng đứng nghe. Xong bảo các bạn cứ tự tiện xuống bếp pha chế theo ý mình đi nhé… Họ nhìn mình bật cười, xin lỗi, thì ra…
Thư gởi bạn xa xôi (2)
Ghi chú: Bạn đã muốn biết thêm về chuyện phòng tranh của Bs TTM và bài thơ Suzanne, mình post sớm cho bạn coi trước một chút vậy nhé.
Khi đến thăm phòng tranh của Lữ Kiều (bác sĩ Thân Trọng Minh, chuyên khoa tim mạch), triển lãm tại Phòng Mạch đường Ngô Quyền – Quận 5 Tp.HCM năm 1982, tôi thấy một người con gái đang ngồi ngay dưới bức tranh Suzanne xanh xao như tàu lá… vội viết mấy dòng lên tờ Brochure tặng bạn, bởi tôi nghe rất rõ tiếng thổi tâm thu suzanne… suzanne… của bệnh nhân một chiếu cuối năm… đang đợi khám quả tim đau…
Đỗ Nghê
(Đỗ Hồng Ngọc)
Thư gởi bạn xa xôi
Chuyến đi Đà Lạt
Nhớ chứ. Không quên đâu. Chỉ hơi làm biếng thôi. Vả lại, trước kia, đi Đà Lạt là cũng cố ý lang thang tìm cô bé 17 tuổi, dân Đà Lạt thứ thiệt, học trò của bạn, nay thì bạn đã tự tìm được rồi nên mình hết lang thang. Cũng may còn có Thân Trọng Minh. Ai đời bác sĩ tim mạch mà vẽ tranh là… chính! Vẽ toàn Suzane mới chết chứ! Mà Suzane cũng ở Đà lạt, mới 16 tuổi. Hắn nhìn nàng qua cái chậu thủy tinh có mấy con cá tung tăng. Từ đó, hắn vẽ cá, vẽ cú, vẽ Suzane rồi đem triển lãm ngay ở Phòng mạch. Mình đến thăm phòng triển lãm, cảm động thấy một bệnh nhân đau tim, xanh lè xanh lét, ngồi ngay dưới bức tranh Suzane nên viết liền tại chỗ một bài thơ cho hắn. Đó là năm 1982, tại phòng mạch Lữ Kiều TTM đường Ngô Quyền Chợ Lớn! Để hôm nào gởi bạn xem nhé.
Bây giờ chuyện Đà Lạt. Thân Trọng Minh và Thanh Hằng, Châu Văn Thuận… bay từ Saigon lên. Lữ Quỳnh… bay từ Huế vào. Cả bọn hẹn nhau ở Đà Lạt. Không để làm gì cả. Chỉ để uống cafe và nói chuyện hồi đó. Già rồi mà. Già hay nói chuyện xưa. Cuộc đời như vở kịch có ba hồi. Hồi trẻ, Hồi trung niên và Hồi đó. Bọn mình là Hồi đó.
Mình thì đi xe đò với người bạn, bác sĩ Phước ở Bạc Liêu. Phước thường đi Đa Lạt, rủ đi xe đò hay lắm. OK. Hay thiệt. Muốn xe giường nằm hay xe ghế nằm? Giường thì khó ngồi. Ngồi thì dễ nằm. Phước nói. Gì cũng được. Đi xe đò bây giờ sướng quá. Có cả wifi, khăn ướt, nước lọc, mền đắp…chẳng thua máy bay. Có điều máy bay bay nửa giờ còn xe mất 7 tiếng! Hai trăm cây số đầu từ Saigon lên Bảo Lộc chạy 3 tiếng. Một trăm cây số sau, từ Bảo Lộc lên Dalat 3 tiếng. Đường xấu. Nghỉ ngơi cơm nước dọc đường 1 tiếng! Đi cho biết đó biết đây chứ! Nhớ xưa, năm 1964, còn là sinh viên y khoa, đi Dalat lần đầu theo đoàn Sinh viên Phật tử dự trại ở Đại học Dalat cùng với Bùi Ngọc Điệp. Lần đó, do anh Huỳnh Bá Huệ Dương hướng dẫn đoàn. Anh cao lớn, đẹp trai, điềm đạm và rất dễ mến. (Anh Huệ Dương đã mất năm 2015). Trên xe mọi người kể chuyện tiếu lâm, ca hát quên cả đường dài. Một bạn ra câu đối: “con cò lửa nằm trước cửa lò”, một bạn khác đối ngay “lấy cái ghế ngồi… kế gái” làm mình phục lăn.
Đường Dalat hồi đó vắng hoe, hẹp lé, qua đèo ù tai, thấy như đi trong mây. Bây giờ xe cộ dập dìu, đường rộng mở, qua đèo không còn ù tai, không thấy rùng rợn gì nữa. Chuyến đi năm đó có ghé Phương Bối, hì hục làm đường cũng vui. Nhớ có làm quen với một cô yểu điệu thục nữ Huế, thì ra là LKTL, ái nữ của một vị bác sĩ bậc Thầy.
Chuyện xe cộ có lẽ nên nhắc thời sau 75, thường đi xe than vì không có xăng. Xe đi công tác y tế thì đi đâu cũng chở theo thùng xăng dự phòng. Có lần mình mượn được cái xe bệnh viện Tâm thần đi về Lagi Hàm Tân chơi, nhóm bác sĩ và gia đình lố nhố ngồi xe có dòng chữ Bệnh viện Tâm thần tổ bố bên hông làm cả làng ra dòm, chỉ chỏ… !
***
Buổi tối cả bọn kéo nhau vào quán cafe Violet gần nhà Thân Trọng Minh. Rôm rả. Mấy lần trước có Đinh Cường, Bửu Ý, Lữ Quỳnh, Khuất Đẩu, Huyền Chiêu, Lê Ký Thương, Kim Quy… đông vui cùng về thì mình lại không có dịp đi, tiếc quá.
(còn tiếp)
NÓI CHUYỆN CHUYÊN ĐỀ:
Kính mời quý vị đến tham dự buổi nói chuyện chuyên đề với đề tài:
“LÀM THẾ NÀO ĐỂ THÂN TÂM AN LẠC?”
Diễn giả: Bác sĩ ĐỖ HỒNG NGỌC
Thời gian: 19g00 ngày Thứ Bảy 04-06-2016 (nhằm ngày 29 tháng 4 năm Bính Thân)
Địa điểm: Giảng đường Chánh Trí Chùa Phật học Xá Lợi, 89 Bà Huyện Thanh Quan, Quận 3, TP.HCM
Đơn vị tổ chức: Trung tâm Nghiên cứu Phật giáo Việt Nam & Ban Phật học Chùa Phật học Xá Lợi.
Vào cửa tự do. Hoan hỉ chào đón.
BTC
Qua cầu tre lắt lẻo, ai cầm tay con đi? Qua biết bao sơn khê, ai một mình lặng lẽ?
Người dắt con là Mẹ, người khổ nhọc là Cha. Từ khi sinh con ra, Mẹ Cha đều khổ cực!
Thương Mẹ thì nhiều nhất, tại vì sao hả con? Đứa con mở miệng tròn: “Tại Mẹ Gần Con Mãi!”.
Cha gật đầu nói “Phải” rồi nâng mặt Mẹ, hôn! Nói với Mẹ: “Mình còn thì con còn chỗ tựa.”
Ngày Của Mẹ, Cha nhớ, gửi tấm thiếp về mừng, gửi Mẹ trọn tấm lòng khi Cha đi muôn dặm…
Ngày Của Cha, Mẹ nhắn: “Mình ơi, đi mau về, con nhớ mình lắm nhe, em nhớ anh cũng vậy!”.
Đời có một Lẽ Phải: “Người Luôn Luôn Yêu Người”. Mẹ Cha yêu trọn đời, đó là lời tha thiết…
Tình Mẹ Cha bất diệt nên mới có Ngày Vui. Mẹ sinh con ra đời, mừng Mẹ trước là đúng!
Cha thì bận làm lụng, mừng Cha sau, chẳng sao! Miễn sao Tình Ngọt Ngào đều dành cho Cha Mẹ!
Trần Vấn Lệ
Ghi chú: Thầy Thích Không Nhiên (Tâm An) phụ trách giai phẩm Liễu Quán Huế nhắn tin xin gấp một bài cho số đặc biệt Phật đản 2016. Bí quá. Có bài viết kể chuyện lang thang về Huế, Hội An, Đà Nẵng chuyến rồi có dịp đi thăm một số chùa xứ Huế có được không? Được, được, anh viết lại cho nhé… Vậy đó. Bài đã đăng kịp Liễu Quán ra mắt hôm qua, Rằm tháng Tư, ngày Phật đản. Xin chia sẻ cùng bạn bè nơi đây.
Thân mến, ĐHN.
Ghi chép lang thang
Đỗ Hồng Ngọc
Hẹn 6 giờ sáng có mặt ở sân bay Tân Sơn Nhất để bay đi Huế lúc 7h30. Vây mà thức dậy từ 4h. Không hiểu sao. Chắc tại nôn. Loa vang. Máy bay hoãn nửa giờ vì sân bay Huế sương mù dày đặc, máy bay không đáp được. OK. Hoãn là chuyện thường ngày ở huyện mà. Đã dặn “Ngoài không dính mắc là thiền/ Trong không lay động là định” (Huệ Năng) rồi mà. Vả lại lâu lâu mới có dịp ngồi đợi ở sân bay coi người ta qua lại như coi trình diễn thời trang cũng hay! Thời trang bây giờ quái dị, có người hình như chỉ mặc áo đi qua đi lại. Lại xin lỗi, hoãn thêm nửa giờ nữa. Rồi lại hoãn nửa giờ nữa. Máy bay vẫn đi Đà Nẵng ngon lành mà Huế thì cứ chờ mãi. Cách nhau có chút đèo Hải Vân chớ nhiêu. Rồi hình như thấy đã khá trưa, mọi người chắc đói bụng, VN Airline bèn tử tế mời hành khách vào ăn sáng. Xếp hàng rồng rắn đợi lấy thức ăn, chưa kịp ăn thì loa mời lên máy bay gấp! Ùn ùn xếp hàng. Vừa lên xe bus trung chuyển thì một cô hành khách cùng đi chào hỏi có phải bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc không, rồi cô mở túi xách lấy cuốn Nghĩ Từ Trái Tim ra xin chữ ký! Cô nói nhóm cô đi Lào. Cô chỉ mang theo mỗi cuốn này để đọc vì đã đọc nhiều lần chưa hiểu lắm, bây giờ có tuổi thấy hiểu nhiều hơn! Ô hay, máy bay lại là Cambodia, Angkor Air chớ không phải VN Airline. Thôi kệ. Air nào cũng Air. Angkor càng hay! Nhưng không.
