Vài kỷ niệm với Giáo sư Trần Văn Khê
Năm 1997, có dịp đi tu nghiệp ở Paris, tôi đến thăm GS Trần Văn Khê theo lời hướng dẫn đường đi nước bước rất cặn kẻ của ông. Ông ở ngoại ô Paris khá xa, phải đi hai ba chặng xe metro. Nhà ở thì cao chót vót, tận từng 9, “trên đầu không còn ai nữa”, ông nói. Tôi ở chơi trọn ngày hôm đó. Ông một mình loay hoay hấp lại nắm cơm do cô Tường Vân gởi cho để hai chú cháu cùng ăn trưa. Hôm đó, tôi cao hứng lén vẽ “tốc họa” cho ông bức chân dung trên mảnh giấy lau tay, đã vậy còn làm một bài thơ thất ngôn bát cú tặng ông làm kỷ niệm. Hôm sau, ông đọc cho tôi nghe bài họa vận của ông và sau đó có nhiều nhà thơ cùng họa rất vui, nào Tôn Nữ Hỷ Khương, Tường Linh, Vân Trang, Nguyễn Hải Phương (Bố của Hải Phượng), và cả nhà thơ Huy Cận… nhắc những ngày cùng Xuân Diệu gặp Trần Văn Khê ở Sầm Giang (Mỹ Tho).
Tôi chỉ ghi lại được một số bài, xin chia sẻ nơi đây cùng bè bạn.
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc.
Thăm nhà Chú Khê
Kính tặng GS Trần Văn Khê
Nhà chú: chòi cao suốt chín từng
Trên đầu chỉ có gió và trăng
Rào tre rào sắt nào đâu thấy
Đàn gáo đàn dây khắp chốn giăng
Đi lại tuổi già chưa lụm cụm
Nấu nung chí trẻ vẫn say nồng
Nắng chiều rực sáng bên thềm kiếng
Nhà chú: chòi cao suốt chín từng!
Paris 7/1997
Đỗ Hồng Ngọc.
Thảo lư chín từng
Cháu đến thảo lư tận chín từng
Là nơi chú đón gió chờ trăng
Băng từ đầy thảm dường hoa rụng
Đàn sáo ngập tường thể nhện giăng
Ca hát vịnh ngâm còn thích thú
Sưu tầm nghiên cứu vẫn say nồng
Cám ơn cháu đã tìm thăm chú
Chẳng ngại trèo cao tận chín từng!
Trần Văn Khê
21.7.1997
Một cõi riêng cao
Trang họa bài “Thăm nhà chú Khê” của Đỗ Hồng Ngọc.
Thân kính tặng tác giả và nhạc sư Trần Văn Khê
Một cõi riêng cao chót vót từng
Tha hồ hóng gió với chờ trăng
Nắng mai, nhạc trỗi mây hồng tụ
Mưa tối, thơ ngâm lệ ngọc giăng
Lên xuống tuổi chiều chưa thấy mỏi
Đi về mộng cũ mãi thêm nồng
Bồi vun quốc nhạc, người xa xứ
Một cõi riêng cao chót vót từng.
Sai-Gòn gác khuya 22.7.97
Nguyễn Hải Phương
Anh ở cao từng
Bao năm Anh ở chốn cao từng
Bạn với nàng thơ với gió trăng
Kệ tủ chất đầy phim sách đọng
Tường nhà lủng lẳng dây đàn giăng
Tiếng ti tiếng trúc say hồn mộng
Dây vũ dây văn đẹp giấc nồng
Bốn biển năm châu chưa mỏi gối
Trở về Anh lại ở cao từng…
Tôn nữ Hỷ Khương
Tp.HCM 22.7.97
Lòng gởi mây cao
Ngọc đá vàng thau vốn đã từng
Vui buồn thoắt thoắt áng mây trăng
Giận thương nước chảy thành âm điệu
Quên nhớ tơ lòng kỷ niệm giăng
Nắn phim đơn côi nghe gió lạnh
Nhạc thơ hòa quyện ấm hương nồng
Không lơi chí cả thuyền xa xứ
Lòng gởi mây cao biết mấy từng!
Vân Trang
Gia Định 26.7.97
Tự tại
Lều cỏ, lầu cao vốn đã từng
Cửa hồn sáng mãi những mùa trăng
Năm cung sóng hải triều âm dậy
Tám tiết mây đài vọng xứ giăng
Hiên cúc vẫn màu hoa cũ thắm
Phòng văn còn ý thiệp xưa nồng
Xuống, lên, trên, dưới… lòng đâu bận?
Lều cò, lầu cao vốn đã từng.
Tường Linh
7.97
Chữ tình
Tao nhã hào hoa sống đã từng
Tiếng tơ đàn nhị lẫn đàn trăng
Đi về cố quận lòng vương vấn
Dạo khắp hành tinh trí bủa giăng
Cái nợ tài ba chưa trả hết
Chữ tình xuân độ hãy còn nồng
Tào Khê nước chảy bao giờ cạn
Có nhớ Sầm Giang nhớ mấy từng!
Huy Cận
1.8.97


Để lại một bình luận