Có một bài thơ/ Rất trần vấn lệ/ Chọc người ở chùa/ Nhớ con Cọp… cái!
(ĐHN)
Truyện Cổ Tích Đời Sau
Ai bỏ trước cổng Chùa một đứa bé sơ sinh. Thầy trụ trì lặng nhìn, bồng vào Chùa nuôi dưỡng.
Thằng bé ngày một lớn, Thầy dạy nó học, tu. Khi nó qua tuổi thơ, Thầy dẫn nó xuống núi.
Gặp thứ gì cũng hỏi. Nó như đứa trẻ con. Tu có lớn, chưa khôn, nó vẫn ngây thơ lắm…
Nó không còn bụ bẩm, nó rất là khôi ngô. Nó là người trong mơ của nhiều cô thiếu nữ…
Đi bên cạnh Sư Phụ nó hỏi đủ…chuyện đời. Nó gọi “con” con người, ai vừa qua trước mặt.
Thầy dạy nó Chào Bác. Thầy dạy nó Chào Cô. Nhưng khi gặp một o, nó không chào sao cả…
Cô gái đó cũng lạ cứ nhìn nó chăm chăm. Nó mới bạch Thầy rằng: “Con này con gì vậy?”
Thầy bảo: “Con Cọp cái nó ăn thịt người ta!”..Nó chỉ một đóa hoa, “Con thấy nó xinh quá!”.
“Hoa thì núp trong lá, sao nó đi trên đường, con thấy nó dễ thương, con muốn hôn…Con Cọp!”.
Nhà Sư tìm lối thoát bằng cách…trở về Chùa. Nó như bị bỏ bùa, ba bốn ngày bí xị…
Kinh, tụng thì lí nhí. Mõ thì gõ nửa vời. Nó biếng nói, biếng cười, ngó lên trời thật tội!
Thầy vỗ về và hỏi: “Con, con buồn chuyện gì?”. Nó chắp tay: “Lậy Thầy, con nhớ Con Cọp quá!”.
Ngó ra vườn, xanh lá, Thầy thở dài: “Nam Mô!”. Ngó xuống bệ cửa Chùa, Thầy nhớ một đứa nhỏ…
Thầy không hỏi gì nữa, đi về liêu Thầy nằm, tưởng tượng Chúa Sơn Lâm vồ một người ăn thịt!
Trần Vấn Lệ.

Kính hai anh Trần Vấn Lệ và Đỗ Hồng Ngọc,
Cho phép em làm tiếp bài thơ trên.
Cám ơn hai anh và kính chúc hai anh luôn sức khỏe, an vui…
Nguyệt Mai
________________
Thằng nhỏ thì không thế. Nó biếng nói biếng cười. Tưởng tượng đến một người. Thầy gọi là cọp cái.
Cọp cái sao hiền vậy? Miệng chúm chím dễ thương. Mặt mũi như hoa hường. Tóc dài đến chấm đất.
Cọp nói lời đường mật. Nghe êm dịu lỗ tai. Thằng nhỏ cứ một hai. Đòi đi gặp cọp cái…
Riêng Thầy rất ái ngại. Thương đệ tử của mình. Nói sao nó chẳng tin. Biết làm gì được nữa.
Thôi thì cho xuống núi. Để biết đá biết vàng. Từ đó chàng và nàng. Yêu thương nhau khắn khít.
Và cũng là từ đó. Có anh và có em. Chuyện tu dẹp một bên. Lo chuyện đời trước đã.
Có con rồi có cháu. Hạnh phúc chẳng bao lâu. Thoắt một cái già đầu. Thằng nhỏ nay tóc bạc.
Bây giờ mới tiếc nhớ. Chuẩn bị chuyện “về Trời”. Niệm Phật khi đứng ngồi. Siêng năng không bê trễ.
Như vậy là chuyện kể đúng với bạn quá không? Cũng vì bạn phải lòng với một con cọp cái!
Nên bây giờ bạn phải chậm lại con đường tu. Nhưng bạn được đền bù. Bằng tháng năm hạnh phúc.
Có gì đâu hối tiếc hỡi bạn thân mến ơi! Ráng Niệm Phật không lơi. Bạn sẽ về Đất Phật.
Không có gì trễ nải. Cứ cố gắng mỗi ngày. Niệm Phật niệm hoài hoài. Sẽ được thành chánh quả.
Kinh Di Đà đã dặn chắc chắn là không sai. Rủ cọp cái cả hai ta cùng nhau Niệm Phật.
dạ hay quá Thầy ơi!
và comment trước nữa ạ.