Thơ Trần Vấn Lệ
MÙA VÔNG PHAN THIẾT CŨ
Hè rồi… Phan Thiết đỏ hoa vông, tôi ở xa xôi nhớ quá chừng! Nhớ chỗ mình sinh, mình được lớn, một thời thơ dại vượt con sông. Con sông đầy xác hoa vông rụng quấn quyện chân cầu không muốn trôi… Mà biết bao nhiêu người bỏ xứ, đi đâu? Có thể cuối chân trời! Phan Thiết của tôi và của bạn, sáng nay ai nói rất buồn hiu. Tôi ngồi với bạn bên hè phố, khuấy cốc cà phê tưởng thấy chiều! Chút khói chiều vương vương hoa vông. Phan Thiết khi không nhớ não nùng. Xe ngựa cọc cà đi cọc cạch, bạn buồn khuấy mãi muỗng coong coong… Đó, hồi Phan Thiết còn xe ngựa,

internet
con ngựa đôi khi hí giữa đường. Giờ, giữa đường đây, trời đất khách. Thuốc tàn mấy điếu khói vương vương…

Nhớ hoa vông và chim sáo
Đâu chỉ đỏ thôi, còn nghễu nghện
Quyến chim, dụ trẻ nhất trên đời
Trẻ cúi nhặt hoa reo tở mở
Sáo hội trăm phương tấu ỏi trời!
Nghi có lõm rừng lòng phố thị
Tò mò lũ sáo kéo nhau về
Chao ôi sửng sốt màu vông lửa
Sà xuống vòm hoa sáo chết mê!
Ta, bạn đâu rồi năm tháng ấy?
Vườn vông đã cỗi sáo bay xa
Có ai cũng nhớ như ta nhỉ?
Bổi hổi trời xuân Phan Thiết xưa!
Nguyễn Thị Kim Liên

tôi người ngoài bắc . o hiểu rõ từ vông . là chỉ đồ vật hay cây .xin giải thích giùm tôi với vì có thể là từ địa phương o hiểu
Cảm ơn duc.vu
Đã giải thích với bài thơ của NTKL.
Có tôi cũng giống như ai đó
Cứ tới mùa vông nhớ Cố Hương:
Một chỗ sinh ra không được lớn
Hoa tàn thương chớ kẻ tha phương?