Thư gởi bạn xa xôi (10.15)
Đúng là có nhiều chuyện “tào lao” để kể cho bạn nghe. Vui thôi mà, như bạn dặn.
1. Thứ bảy trước, mình trốn đi Vũng Tàu mấy hôm. Trốn, là trốn những bận bịu nọ kia, những căng thẳng này khác. Trốn cũng bởi vì cái đầu gối sưng đau. Bắt đầu kiếm chuyện rồi. Lụp cụp rồi. Trốn để đi nhúng nước biển mấy hôm xem sao. Quả là tốt!
Lâu nay mình ít có dịp đi xe đò. Lần này có vợ chồng Phùng Minh Bảo-Thùy Linh cùng đi thì đi theo cho biết. Xưa các bạn trẻ thường đi theo mình, nay đến lúc mình đi theo lại! Gọi là có đi có lại.
Bảo và Linh là người đã giúp mình làm trang www.dohongngoc.com/web/ mấy năm nay có nhà ở Vũng Tàu nên thỉnh thoảng mời chú Ngọc ra chơi. Ba của Linh cũng vừa “thoát” một vụ mổ tim đang nghỉ ngơi ngoài đó “để hai ông già có dịp trò chuyện cho vui”. Ba Linh bị đau nhói ở tim, đến một bệnh viện tư khám, kêu phải mổ ngay, gia đình thấy ngại, đưa đến một bệnh viện khác, cũng bảo phải mổ, phải đặt sten ngay. Mình bèn giới thiệu đến một vị bác sĩ chuyên khoa có nhiều kinh nghiệm, được thăm khám kỹ lưỡng các thứ rồi bảo… chưa cần phải mổ! Dùng thuốc, thay đổi lối sống, theo dõi thêm cái đã. Từ ngày ra Vũng Tàu chơi với con cháu, ngày ngày tắm biển, ăn uống thanh đạm, bớt hút thuốc lá… tình trạng đã tốt hơn nhiều. Gia đình Bảo-Linh có lối sống khá tốt: ăn uống đạm bạc, rau giá thì tự trồng, trái cây thì mua tận vườn nhà quen trên núi, không dùng phân hóa học, thuốc trừ sâu; cá tôm thì mua tươi từ biển vừa đánh bắt lên…
Chiều vừa đến Vũng Tàu, hai chú cháu đi bộ xuống biển nhúng nước. Còn chút nắng ấm. Bãi vắng. Có phần sạch hơn xưa. Mình nhét vội ít tiền vào túi quần tắm, định lát nữa kiếm café. Nhưng ô kìa, bắp nướng, khoai nướng bày bán ven bãi biển… thơm lừng. Tắm xong, lên mua khoai nướng thì trời ơi, sóng đã cuốn sạch hết tiền mang theo! Kinh nghiệm: đừng bỏ tiền trong túi lúc tắm biển!
Sáng hôm sau, một mình xuống Lan Rung. Biển vắng tanh vì không là ngày cuối tuần. Chỉ có mấy nhóc nhỏ chạy chơi loanh quanh. Vừa nhắp café vừa sửa bài báo cho kịp gởi tuần sau. Rồi cầm lòng không được, lại xuống nhúng nước, thả nổi một chút vậy.
Hôm sau ra biển sớm, thấy trên bãi vắng có vài người dùng dụng cụ “rà mìn” đi rà khắp bãi biển. Mình hỏi, người ta rà để nhặt đinh, sợ du khách dẫm đạp phải không? Cười: Còn lâu! Người ta rà vàng đó chứ. Nhiều du khách tắm biển làm rớt dây chuyền, nhẫn vàng, đồng hồ… Thì ra thế!
Chiều đi thăm hai ngôi chùa cổ trong phố rồi ghé thăm một cái cốc nhỏ ở Nghinh Phong.
Phát hiện một cái quán café cạnh hồ. Ngôi nhà ngói đỏ xa xa thật dễ thương. Hóa ra Vũng Tàu cũng còn những nơi café yên tĩnh như vậy chứ không phải chỗ nào cũng nhạc ầm ỉ.
2. Chuyện “Ớt… cứt chim”. “Cà phê cứt chồn” thì bạn đã nghe biết nhiều rồi phải không? Hiện nay người ta đã “công nghiệp hóa” cà phê cứt chồn bằng cách nuôi cả bầy chồn, cho ăn cà phê để lấy phẩm vật. Giá một ly café cứt chồn rất đắt!
Bữa rồi BS Trần thị MH, cô học trò cũ của mình cùng với cô em là Thạc sĩ tâm lý Trần thị TN đem đến tặng mình một chậu “Ớt cứt chim” mang từ Sa Đéc lên. Ớt cứt chim do chim… rớt hột mà có chứ không phải do người trồng. Tuyệt quá phải không? Hai cô biết mình mê ớt mà, nên chịu khó khệ nệ mang về tặng thầy. Ớt cứt chim nhỏ xíu mà cay xé họng, mọc từng chùm, vươn thẳng lên trời (chỉ thiên?), mới vài ba hôm thì ớt đã tươm màu, trái vàng, trái hồng, trái xanh, trái đỏ, trái tím… tùy tuổi ớt. Cứ vài ba hôm thì mình “thu hoạch” một lần, cất đó, ăn lai rai. Nhưng thú nhất là thỉnh thoảng sáng sớm, trước khi đến trường hay đến… chùa, bưng tô mì gói nóng hổi ra ngồi gốc ớt vừa ăn vừa ngắm. Lựa ngắt từng trái cho vào miệng hít hà. Dĩ nhiên, chẳng khoa học dinh dưỡng gì ở đây cả. Nhưng yên tâm, thế nào trên báo chí cũng sẽ có những bài bảo trời ơi rằng thì là ăn ớt rất tốt, bổ tim, bổ phổi, bổ thận tráng dương, có khả năng chống gốc tự do gì gì đó, giúp trẻ mãi không già! Đó là ớt thường chớ Ớt cứt chim thì càng quý hiếm, hiệu quả càng cao!
Hẹn thư sau nhé,
Đỗ Hồng Ngọc


Tôi mới thấy bài viết của bác sĩ nêu ra ở góc độ lương tâm – đạo đức nghề nghiệp của người thầy thuốc ! Góc khuất của ngành y hiện nay lại nằm ở chuyên môn của ngành y ! Tôi không phải là thầy thuốc mà là một bệnh nhân mắc nhiều bệnh nội tạng nặng như : Tim, gan , phổi , thận mãn tính hàng chục năm ! Khác với các bệnh nhân khác ở chỗ tôi tìm cách tư5 chữa trị cho mình mà không cần trợ giúp của hệ thống y tế ! Tôi đã dùng củ tỏi giã nát làm thuốc đắp ngoài da ! Trong cơn đau quằn quại tôi làm thuốc xong nhờ con trai lúc đó mới 14 tuổi đắp lên lưng cho tôi ! Lưng tôi nóng dần lên và cơn đau giảm dần đi tôi chìm trong giấc ngủ ngon mà nhiều năm tôi có được ! Thời gian từ 13h30 đến 18h ngày 28 tết năm 2004 tức khoảng tháng 2 năm 2005 thì tôi tỉnh ngủ và nhận ra mình khỏi bệnh hoàn toàn ! Từ thành công tuyệt vời ngay lần thử nghiệm đầu tiên tôi bắt đầu khoác áo : ” Thầy lang phố ” để nghiên cứu chuyên môn của ngành y và tất cả các góc khuất hay còn gọi là điểm mù y học đều được ” tôi rọi sáng bằng cách cho tỏi giã nát làm thuốc đắp ” Một sự thật kinh hoàng về các lý thuyết của Đông Y và Tây Y lại sai lạc lớn đến thế mà bệnh nhân chỉ biết chấp nhận , nhà nước không thể kiểm soát ! Tôi liên tục yêu cầu : ” Cải tổ Y Tế ! Cải tổ ngay lập tức toàn bộ Ngành Y Việt Nam mới có thể cứu dân ” !Đây cũng chính là ý kiến của tôi góp ý vào dự thảo văn kiện Đại Hội Đảng Thành Phố : Hồ Chí Minh và Đại Hội Đảng toàn Quốc ! Người viết : nguyễn Đắc Thắng ĐT : 01285687658
Cảm ơn anh Nguyễn Đắc Thắng! Nhưng phải cẩn thận vì không phải bệnh gì cũng có thể chữa khỏi bằng “đắp tỏi” được!
Tôi không đồng ý hoàn toàn với anh Thắng nhưng tôi thấy anh cũng có lý của mình vì ngay bản thân tôi đã có 2 lần phải quá sợ hãi sự trị bệnh của một ít – hay một số – BS Việt Nam.
Lần đầu đi khám BHYT vì có mua theo hộ gia đình nhưng có khi cả năm không sử dụng(có lẽ do may mắn)tôi vào một bệnh viên lớn ở CT.Đợi đến tên tôi vào,vị BS chắc khoảng 50 , hỏi tôi đau ra sao.Tôi trả lời lâu lắm rồi tôi không được biết huyết áp ra sao xin BS khám xem sao?Tôi đưa tay cho cô điều dưỡng đo huyết áp,đo chưa xong thì BS quá giỏi đã in toa thuốc cho tôi rồi với kết luận cao huyết áp một cách đơn giản.Toa thuốc lãnh được chắc khoảng 50 ngàn nên may quá không phải đóng tiền gì cả.Xin cám ơn.Năm ấy tôi cũng gần 70 rồi thì chắc huyết áp phải cao.Lần thứ hai tôi đưa bà xã đi khám BHYT ở một trung tâm y tế nhà nước.Vì trên 70 tuổi nên vào khám sớm(lại xin cám ơn).Vị BS lần nầy trẻ hơn chắc độ 30.BS hỏi nhanh nhẹn bà đau sao?Bà xã tôi đáp theo phản ứng”dạ tôi thấy hay nhức mình mẩy”Thế là một toa thuốc in vi tính đã được in ra mà BS chưa hề đụng tới bịnh nhân.BS giỏi thiệt.Giỏi nhất là trong kết luận lại có thêm chứng bệnh đau dạ dày. Lãnh thuốc xong lại không phải trả tiền vì trị giá thuốc chắc khoảng 50 ngàn.Từ đó đến nay 2 vợ chồng tôi không dám đi khám bệnh nữa và cũng chỉ cầu xin ơn trên phù hộ cho mình đừng bị bệnh.Tôi không cường điệu hay xuyên tạc gí cả trong chuyện nầy nhưng tôi chỉ nghĩ là sao mà người trị bệnh lại vô tâm đến như vậy nhứt là đối với người có tuổi.Anh Thắng trị bệnh bằng tỏi thì cũng là theo sự công bố trên mạng hay các người đã trải qua chỉ dẫn chắc không phải gì sợ tốn tiền mà chắc cũng không tin tưởng vào khả năng điều trị của một số BS VN ta.Lâu lắm rồi tôi ít khi comment gì trên trang Web của BS Ngọc ,nay thấy chuyện anh Thắng cũng hay hay và chắc có liên quan đến nhiều người trong xã hội nên góp vài ý kiến ,chẳng biết có”nhạy cảm”không?Xin lỗi anh Ngọc trước nhé!
Cảm ơn anh Nguyễn Hoài Trân. Những chuyện như vầy rất cần cho ngành Y chúng tôi, đâu có gì mà ngại “nhạy cảm”! Chắc anh cũng có nghe chuyện “nhân bản xét nghiệm” rồi phải không?
Lâu nay Bác sĩ bị chê viết chữ xấu quá, đọc không ra, nên mới ín sẵn toa vi tính… như thế đó anh ạ. Anh nên tham khảo thêm cuốn “Già sao cho sướng?” đi nhé.
Tôi đã đọc “già sao cho sướng”rồi trên mạng khi anh chưa in thành sách.Không phải muốn gì trong lúc xã hội ta có nhiều điều trái khoáy và có khi nói lên cũng chả đi đến đâu nhưng chuyện giáo dục và y tế ở VN hiện nay không còn phải chuyện của riêng ai mà là của”chúng ta”.Tới giờ nầy tôi vẫn không hiểu được “chúng ta” đó là ai và đang ở đâu.Người bệnh lại nghèo nữa các BS ơi!Ở thành phố tôi BS đi xe bạc tỷ nhiều lắm rồi nhưng những vị chưa sắm được xin hãy chậm một chút được không?Bộ YT thì quá xa,sở YT thì ít khi mình có dịp gặp được lãnh đạo để “xin góp ý” ,thôi thì cũng chỉ biết nhờ trang nhà anh Ngọc nói lên vài điều cho đêm nay dễ ngủ tí thôi.Chắc không ai rảnh mà nghe ý kiến mình đâu ? Biết vậy mà vẫn phải gỏ phím…