Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Ghi chép lang thang (8.2013)

21/08/2013 By Bac Si Do Hong Ngoc 4 Bình luận

 

Thư gởi bạn xa xôi,

Núi Tà Cú cách Phan Thiết 28 cây số về phía Nam, thuộc huyện Hàm Thuận Nam, nổi tiếng có Linh Sơn Trường Thọ Tự, thường gọi là Chùa Núi hay Chùa Cú, được xây dựng vào khoảng năm 1870, đời Tự Đức, do sư Hữu Đức, pháp danh Thông Ân (1812-1887), gốc người Phú Yên, đi tu từ thuở nhỏ,  vào Bình Thuận dựng thảo am ở Bàu Trâm, có lúc ở chùa Cổ Thạch (Tuy Phong), rồi vài chùa nhỏ ở Hòn (nay là đảo Phú Quý) trước khi về ẩn tu ở Chùa Cú cho đến ngày viên tịch.

Ông rất giỏi nghề thuốc, tương truyền đã chữa lành bệnh cho Hoàng thái hậu, mẹ vua Tự Đức, khi các thái y đã bó tay nên được Vua tứ ân cho chùa mang tên là Long Sơn Trường Thọ Tự. Vùng này xưa nổi tiếng nhiều cọp dữ. Chuyện kể sư đã có lần thuần phục được con cọp dữ nhất đàn, nay còn tượng đặt ở cổng chùa. Về sau, chùa có quá đông thiện nam tín nữ tìm đến làm mất cảnh thanh tu, sư phải trốn lên một cái hang sâu trên cao để tiếp tục tu hành. Nơi này được gọi là Chùa Hang hay Hang Tổ, nghe nói rất bí hiểm, chưa một ai dám đi luồng sâu vào tận bên trong. Có người đã thử thả một trái dừa xuống hang sâu đó thì thấy dừa trôi ra tận biển, vùng Kê Gà ngày nay, cách núi chừng 15 cây số! Từ năm 1962, Chùa Cú còn nổi tiếng với tượng Phật Thích Ca nhập Niết bàn (thường gọi là Phật nằm) dài 49 thước, cao 11 thước, dựng ở lưng chừng núi, cao 400 thước so với mặt biển, đường dốc cheo leo (Tượng cũng vừa được xác lập kỷ lục là tượng Phật nhập Niết bàn trên đỉnh núi dài nhất Châu Á). Ngày trước, trong những dịp Tết, lễ ở chùa, khách thập phương chen chân không lọt. Chùa Cú hiện nay ngoài Linh Sơn Trường Thọ Tự tức chùa Trên còn có chùa Long Đoàn còn gọi là chùa Dưới, do đệ tử đời sau xây thêm cũng rất đẹp. Đến nay chùa đã truyền được 5 đời trụ trì. Tháp Tổ nay vẫn đặt trước cổng chùa rất uy nghi.

IMG_Phật nằm 49m

Thời nhỏ bọn mình ở Phan Thiết chắc ai cũng đã từng đôi lần đi Chùa Cú phải không, nhất là ngày Mùng hai Tết, nam thanh nữ tú dập dìu? Bạn có lần nào lẽo đẽo theo sau một tà áo dài nào đó khiến người ta phải kêu lên “… em không dám đi mau/ ngại chàng chê hấp tấp/ số gian nan không giàu!”(NNP) đó chăng?

 

Mình thì khá rành vùng này vì đây là quê Ngoại. Nhà bà ngoại ở Phong Điền, cách chân núi Cú không xa lắm. Hồi nhỏ xíu, từ lúc mới lên 5, mình còn nhớ đã được đi Chùa Cú cùng gia đình với các dì, cậu…! Phải đi từ rất khuya, đường tắt, quanh co rồi leo dốc dựng đứng. Qua đoạn đường dốc dựng thì có Đá Bàn, một tảng đá to bằng phẳng, một dòng suối từ núi cao đổ xuống mát lạnh. Mọi người dừng chân nghỉ ngơi vì nắng đã lên. Tắm suối mát mẻ rồi bày đồ ăn ra ăn. Ngon nhất là cơm mo cau ăn với cá đuối chiên xúc hột vịt. Lần nào đi núi như vậy cũng ở lại chùa năm bảy hôm, ăn toàn tương chao, ngủ đất, đêm khuya nghe tiếng chuông tiếng mõ, tiếng tụng kinh yên ả lạ lùng. Không khí trong lành và lạnh ngắt. Buổi sáng sương mờ lớp lớp như mây phủ, chim chóc véo von, khỉ vượn chuyền cành… Nhìn xuống chân núi là ruộng vườn tăm tắp, xanh ngắt một màu. Xa xa thấy Ngảnh Tam Tân rồi Lagi với Hòn Bà lửng lơ như con rùa xanh bơi trên biển cả. Cậu Ngu Í có mấy câu thơ viết từ Chùa Cú rất dễ thương:

 

Nhè nhẹ sương bông ôm núi lịm

Im lìm cây cỏ đắm trong mơ

Tiếng chuông đâu bỗng run lòng đá

Ngó xuống trần ai thấy mịt mờ…

(Nguiễn Ngu Í)

 

Từ mươi năm nay, Núi Cú đã có cáp treo đưa khách thập phương viếng cảnh chùa. Cáp dài 1600m, cao 505m, mỗi giờ có thể đưa hàng ngàn khách lên xuống. Con đường dốc quanh co, dựng đứng vẫn còn đó nhưng vắng vẻ, chỉ còn ít bà con ở địa phương sử dụng.

Sau 1975, người ta không gọi là Tà Cú (chắc nghĩ Tà không tốt!) nên đổi thành Trà Cú, rồi có lúc lại đổi thành “Takóu” nghe cho có vẻ… dân tộc!

Thật ra gọi Tà Cú mới đúng. “Tà” tiếng Chăm có nghĩa là núi, cũng như “La” là sông (La Ngà, La Ngâu, La Gàn, Lagi…) và “Hàm” là ruộng (Hàm Tân, Hàm Thắng, Hàm Tiến, Hàm Kiệm…). Vùng Phan Thiết có nhiều “Tà”: phía Bắc có Tà Dôn, phía Nam có Tà Cú, phía Đông có Tà Đặng, phía Tây có Tà Lài (thuộc Đồng Nai), ngoài ra còn có Tà Mon v.v…

Nói chuyện tên gọi sai, ở vùng Hiệp Nghĩa (Phong Điền) và Tam Tân (nay là Tân Hải) quê ngoại mình có những cây cầu, xưa vẫn gọi là Cầu Cui, Cầu Quan (bắt qua sông Đợt), không biết sao bây giờ khi làm cầu mới xong thì cầu Cui được treo bảng tên là Cầu Cu (sao lại Cu?), còn cầu Quan thì ghi Cầu Quang! Ngày xưa ở Nam bộ và vùng Nam trung bộ, tỉnh lỵ nào cũng có huyện Châu thành, cũng có sông Dinh, có cầu Quan… có lẽ do thời đó, quan lại phụ trách điạ phương đã xây dựng nên. Về chuyện “đặt tên” sau 1975 có nhiều chuyện vui: chẳng hạn Phú Hài ở Phan Thiết, quê Huỳnh Ngọc Hùng bạn bọn mình đó, bị đổi thành Phú Hải (nay đã lấy lại tên cũ). Ngay bệnh viện Từ Dũ Saigon có lúc cũng bị gọi là… Từ Vũ!

Cầu Quan bắt qua sông Đợt đã bị tàn phá trong chiến tranh. Những năm 80, ông Nghê Nhã Ý (còn gọi là ông Năm Ý, cậu ruột mình) đã cùng bà con địa phương bắt một cây cầu gỗ qua sông khá tốt, xe cộ qua lại dễ dàng kể cả xe bò, xe trâu và xe hơi (ô-tô) nhỏ, giúp giao thông thuận lợi, bà con vẫn quen gọi là cầu “Năm Ý”. Qua mấy trận lũ lụt cầu chịu không nổi đã sụp đổ. Nay gần chỗ đó là cây cầu bê-tông được gọi là “Cầu Quang” như đã nói trên!

 

Núi Cú bây giờ ít cây rừng, trơ trốc rồi. Từ Hiệp Nghĩa nhìn lên chỉ thấy nổi bật mái nhà ga Cáp treo đỏ choét lưng chừng núi của công ty Dịch vụ du lịch và cụm ba tượng Phật  Di Đà, Quán Thế Âm, Đại Thế Chí. Còn từ trên núi nhìn xuống thì… chỉ thấy cánh đồng thanh long bạt ngàn, không còn vườn tược xanh um như xưa! Lên núi Cú bây giờ không còn thấy cảnh “sương bông ôm núi lịm”, cũng chẳng thấy trần ai ngó mịt mờ gì nữa! Đó là kết quả của những năm phá rừng, phá núi, phá vườn, phá ruộng để đô thị hóa rầm rộ thời nay. Chùa Trên đang được xây cất lại rất hoành tráng và đường lên chỗ Phật nằm cũng đã có bậc cấp dễ leo!

Ở Mũi Né cũng vậy, các đồi cát bị san phẳng cũng nhiều, resorts mọc lên như nấm. Dân điạ phương hết đường xuống tắm biển! Nghe nói muốn tắm, phải mua vé 20 đô (USD) để được đi xuyên qua một resort nào đó. Tuy nói biển là của chung, nhưng mỗi resort đều cát cứ một vùng, nhiều nơi có “bảo vệ” thổi tu huýt, cấm qua lại. Vùng Rạng bây giờ thấy Tây là tây, ở trần trùng trục, lễnh ngễnh qua lại. Dân Saigon có tiền thường ra Mũi Né tắm… hồ! Hồ tắm nước ngọt dĩ nhiên. Bởi ở Saigon, Bình Dương… đã có biển giả cho mọi người tắm, có nước mặn và có sóng giả đàng hoàng (Suối Tiên, Đại Nam)!

 

Về Phan Thiết (bãi Đồi Dương, Vĩnh Thủy) bây giờ thấy tội nghiệp nhất là… sóng bạn ạ. Ngày xưa, sóng đùa vào bờ cát trắng phau như vổ về, như mơn trớn, như “hôn” lên bờ cát  (Xuân Diệu nói vậy!), rồi êm đềm rút ra để lại ít bọt óng ánh và mấy cái vỏ sò vỏ ngao, vỏ ốc xà cừ như một tặng vật của biển khơi. Bây giờ thì hết!  Đã có bờ kè chắn sóng. Những con sóng trở nên giận dữ, hung hãn đập vào bờ kè, gầm thét như  sẵn sàng cuốn đi tất cả, đập nát tất cả rồi tức tưởi, tung tóe cuồn cuộn tan ra… Có gì đâu! Nếu là bãi cát thiên nhiên thì bãi tự biết phải uốn mình theo sóng như thế nào cho êm ả, còn bờ kè thì do con người thô lỗ dựng nên. Một cuộc “đấu đá” giữa con người với thiên nhiên! Vùng Vĩnh Thủy, Rạng, Kê Gà…bãi biển ngày xưa đẹp đến nao lòng như vậy, bây giờ xây kè chắn sóng trông mới thô kệch làm sao!  Bạn coi cái thuyền thúng (thúng chai) xưa đánh cá về,  nhẹ nhàng theo làn sóng trôi dạt vào bờ cát, chỉ cần một người đẩy nhẹ, kéo nhẹ là chiếc thuyền thúng lẽo đẽo trôi theo. Nay thì không. Những chỗ có bờ kè, thuyền thúng vào gần thì bị dội ngược ra, phải quăng dây để cả chục người xúm lại hì hục kéo mới chịu ngắt ngoải bò lên.

IMG_Thuyen thúng 1

 

 

 

IMG_Thuyen thúng 2Loài người cứ chống lại với thiên nhiên thì rồi trước sau gì cũng lảnh đủ. Động đất, sóng thần, lũ quét, núi lửa… là những cảnh báo không ngớt!

Về Tam Tân (nay là Tân Hải), quê cậu Ngu Í bây giờ tìm một nơi còn chút thanh bình cũng khó. Resort-hóa gần hết rồi! May mình còn lang thang tìm được vài nét nên thơ sót lại, vội vàng ghi gởi bạn coi cho đỡ nhớ!

IMG_Tam tân

Đi Chùa Cú lần này có một chuyện vui: Tuổi từ 70 trở lên khỏi phải mua vé cáp treo!

Già cũng hay chứ!

Đỗ Hồng Ngọc

 

Thuộc chủ đề:Chẳng cũng khoái ru?, Ghi chép lang thang, Già ơi....chào bạn, Vài đoạn hồi ký

Bình luận

  1. lệ viết

    21/08/2013 lúc 1:53 chiều

    Bạn mình ơi,
    Mình có lên chùa Cú một lần, năm 1989, leo núi không cao mà đi lâu lắm, nghe chim kêu, nghe vượn hú. Bây giờ bạn tả vậy thì ô hô…dấu xưa mới đó đã hiện hình tà huy!
    Bắt lỗi bạn một cái nha: Tượng Phật Nằm được Đặt chớ không được Dựng…bởi Phật Nằm…
    Mình có Cậu ruột, đi kháng chiến từ 194 mấy…ở Phong Điền, lấy vợ Phong Điền, cậu mình mất gần 2o năm nay, mình không có tin gì cả, cậu mình tên Nguyễn Thanh Long

    Mấy cái “động” (đụn) cát ở bãi Thương Chánh mất hết rồi sao? Không khéo mà Phan Thiết biển xâm thực mất! Năm 1952, cơn lụt trôi cầu Phan Thiết, trôi mất một khoảng bờ, trôi mất một con đường tráng nhựa (quai de Verdun), chỉ còn đường La Plage (sau đổi là Huyền Trân Công Chúa). Cái gương tày liếp đó sao người ta không “đặc biệt quan tâm” há?

    Bạn nhắc Thanh Hải mình nhớ nhà của Huỳnh Ngọc Hùng quá. Cả một dãy đồi cát, có suối nước ngọt róc rách, cây cối tốt lắm, nhìn ra biển thật sướng mắt. Nghe nói bán gần 30 năm rồi…

    Mình có bạn cũng mừng: bạn đi giùm mình…tùm lum. Mình khỏi về cho bạn nhớ, hơn trăm tuổi mới chết, chịu không chàng ơi!

  2. NGUYEN KY PHUONG viết

    22/08/2013 lúc 10:02 sáng

    Tôi đã thăm Tà Cú và ít nhất cũng 2 , 3 lần về thăm Mũi Né. Đọc bài của anh viết về quê hương của anh thấy lý thú hơn và cũng hiểu được địa danh nào là chính xác. Địa danh là kỷ niệm. Địa danh là máu thịt dù có xa quê bao năm nhưng tên cũ của thòi thơ dại vẫn mãi mãi ngàn năm lưu luyến. Có điều tôi thấy hình như mấy lúc gần đây người ta hay thay đổi tên của từng thôn xóm hay cầu đường khi có dịp. Sao vậy? Nghe quê mùa quá phải không? Theo tôi thì cáng quê mùa thì tình yêu càng sâu đậm.

    Không phải chỉ Phan Thiết của anh thôi anh Ngọc ơi trên quê hương mình cảnh thiên nhiên dần dần nhường chỗ cho những công trình “hoành tráng” trên con đường “công nghiệp hóa, hiện đại hóa”. Anh xem lại coi Đà Lạt, Nha Trang, Hà tiên, Vũng Tàu bây giờ còn lại gì của những năm lúc mình còn đi học hay chập chững vào đời. “Wait and See” anh Ngọc nhé! Đi khám bệnh ưu tiên, tham quan khỏi mua vé vậy thì “Già” cũng có cái hay phải không anh Ngọc?

  3. Nguyễn Kim Hạnh viết

    22/08/2013 lúc 6:11 chiều

    Đọc bài viết cuà bác làm cháu nhớ ngày xưa quá. Cháu lên núi Tà Cú lần đầu tiên khoảng năm 91,92 do người cậu thứ 2 hướng dẫn. Từ đó năm nào gia đình cháu và bên ngoại cũng lên trên núi ít nhất là 2 lần và quen với sư bà trên đó. Những năm này chùa còn bình yên lắm, hiếm khi thấy khách thập phương đông. Đường đi lên chùa lúc này còn rất hoang sơ. Trong trí cháu vẫn còn in dấu : từ ngoài vô chân núi, qua khỏi con dốc đầu tiên là gặp miếu Ông Địa, chỗ nghỉ chân cho chặng 1. Đoạn này còn có những bậc thang do dân địa phương đắp. Cháu nhớ lúc này thỉnh thoảng vẫn gặp những người đắp đá này để cái thau nhôm nhỏ bên cạnh cho khách hành hương bỏ tiền công đức. Đoạn thứ 2 thì nhọc nhằn hơn chút xíu, dốc cao hơn, cây cối rậm rạp và ít người đi hơn nhưng không cao và khó đi bằng con dốc cuối. Lúc này phải níu cây, vịn cành mà đi, đôi lúc đi cúi như bò. Qua khỏi dốc này là đến chùa rồi là đã thấy Tam Thế Phật rồi nhưng cũng phải leo qua mấy chục bậc thang nữa mới tới chùa Linh Sơn. Ngày đó chùa còn nghèo lắm chỉ có sư bà và 2 đệ tử là thầy Minh và thầy Đạt. Gia đình cháu cũng như bác sĩ vậy. Lên tới chùa là ăn tương chao mấy ngày, dùng nước suối được dẫn từ trên núi xuống bằng mấy ống lồ ô thoải mái và mát lạnh, khỏi cần uống nước đá. Tụi nhỏ tụi cháu thì theo mấy trẻ địa phương thằng Cam, cu Trắng lang thang lên tượng phật nằm, hang Tổ. Lúc đó cháu ốm nhom, nhỏ xíu nên theo tụi nhỏ trên đó chui xuống tuốt dưới chỗ mạch nươc ngầm trong hang để múc nước bán cho khách hành hương vì ai cũng tin nước dưới hang Tổ uống vào trị bá bệnh. Bây giờ thì không thể nào chui lọt nổi qua 2 kẽ đá. Lớn lên chút nữa, khoảng năm 95, 96, vào đại học, cháu rủ đám bạn thích đi du lịch ba lô chạy honda ra Hàm Thuận Nam 1 mình không cần người lớn, leo lên núi rồi xuống bằng đường khác; đường qua chùa Dưới, ngang qua suối với tảng Đá Bàn mà bác sĩ viết ở trên. Tuổi sinh viên khỉ khọn, một thằng bạn đi vượt lên trên dốc , cho nước của nó xuống suối làm tụi cháu dưới này rửa mặt, uống nước thỏa thuê. Đã thế, nó còn hỏi tụi cháu nước suối mát không. Buổi chiều, hoàng hôn xuống, ngồi trên chùa ngay tượng Quan Âm nhìn xuống thật đẹp. Có hôm mặt trời đỏ ồi nằm phía sau ba cây cau trước chùa, thiệt đẹp. Lúc này cháu đã biết dùng máy ảnh chụp ngược sáng rồi. Buổi tối nằm trong chùa ngủ, sáng 4 giờ dậy theo chuông công phu. Cháu qua Mỹ, lần về thăm nhà năm 2005, mẹ cho lên thăm ngoại trên núi (ngoại cháu mất, nhà gửi hình thờ trên chùa cho ngoại nghe kinh). Lần này cháu lên núi bằng cáp treo, không ở lại nhưng buồn quá. Chùa tấp nập, nhiều người. Đồ hàng bán đầy rẫy. Sư bà xuống núi kinh doanh thanh long. Con nhồng của thầy Minh cũng không còn kêu ” Thầy ơi có khách” nữa vì nhiều khách quá rồi, kêu sao xuể. Đành chịu thôi vì mọi sự thay đổi, cháu cũng thay đổi mà. Hôm nay cảm xúc dào dạt qua, cháu viết để chia sẻ với bác.

  4. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    22/08/2013 lúc 6:34 chiều

    Cảm ơn cháu. Thiệt là những kỷ niệm đẹp. Bác đọc cũng thấy bồi hồi!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…
  • CHUYẾN VỀ CẦN THƠ (tiếp theo)

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email