Làm sao biết cha mẹ đã… già?
Đỗ Hồng Ngọc
Cha mẹ thường nhìn đứa con 50 tuổi đầu của mình như một đứa con nít, còn đứa con lúc nào cũng nhìn cha mẹ như một người… lớn, chớ không thấy cha mẹ đã già!
Mà già đến nhanh lắm! Cho nên muốn biết cha mẹ đã… già chưa thì chỉ còn có cách
quan sát họ đã có những dấu hiệu tâm sinh lý và những vấn đề về sức khỏe của tuổi
già chưa mà thôi. Biết sớm thì tốt, nhưng biết để quan tâm chăm sóc, can thiệp kịp
thời thôi chớ không phải để “dán nhãn” cho họ đã già nua, lỗi thời, rồi không để họ
còn được tự chủ, độc lập gì nữa cả!
Trước hết quan sát… cái bề ngoài của họ. Họ có lơ là chuyện ăn mặc thái quá
không? Có “mặc kệ” sao cũng được mọi thứ về chăm sóc bản thân mình không? Trí
nhớ còn tốt không hay đã bắt đầu lẩm cẩm, quên trước quên sau, nhắc đi nhắc lại
hoài một chuyện? Có loay hoay tìm kiếng lão, kêu mất kiếng dù đang đeo trên mắt
không? Có nghễnh ngãng nghiêng tai bên này bên kia để nghe cho rõ hơn không? Có
kêu TiVi mờ, báo chí sao in chữ ngày càng nhỏ khó đọc không? Có dễ trợt, dễ té,
bước đi chầm chậm, lê chân trên mặt đất để dễ bị vấp không? Có kêu đau lưng nhức
mỏi thường xuyên không? Có bỏ quên chìa khóa, điện thoại nơi này nơi kia tìm
kiếm vất vả không? Có thỉnh thoảng quên tắt lò ga, quên khoá cửa… không?
Chờ đến lúc họ không nhớ con cháu đứa nào là đứa nào, quên cả đường đi lối về và
quên cả tên vợ tên chồng thì tình trạng đã quá nặng!
Rồi để ý coi họ ăn uống có còn biết ngon không? Họ ngủ có dễ không hay trằn trọc
loay hoay suốt đêm? Họ có còn ham đi đây đi đó, cà phê cà pháo với bạn bè không?
Có còn mê coi đá banh, tennis… như xưa không? Có ôm TiVi suốt ngày rồi nhầm
tưởng cảnh tượng trong phim ảnh là sự thật ngoài đời không?
Rồi để ý coi họ có bắt đầu thở hào hễn nặng nhọc… khi leo cầu thang trong nhà
không? Họ có bắt đầu đái đêm nhiều lần hay dễ bị dị ứng khi ăn một món đồ ăn
quen thuộc không? Họ có bị bón thường xuyên không?…
Tóm lại, quan sát kỹ một chút sẽ thấy những thay đổi và tốc độ thay đổi ngày càng
nhanh của một người già. Và, có “kế hoạch già” cho họ là một cách báo hiếu tốt đẹp
nhất!
(Bs Đỗ Hồng Ngọc).

Bác có phải là người học Phật không vậy? Nếu Bác thật là người học Phật thì tại sao Bác chỉ biết bên ngoài tức hiện tượng không vậy? Lời lẽ của Bác cao siêu vậy mà Bác lại không thấy khi nào Cha Mẹ buồn phiền sao? Cái thân này ai rồi cũng già, cũng bệnh. Miễn sao mình biết chăm sóc cho Cha Mẹ là quý. Nhưng chăm sóc thân thì cũng biết chăm sóc tâm Cha Mẹ chứ? Lúc Cha Mẹ bác còn sống có bao giờ Bác nói được những lời “Ba Mẹ ơi ! Công Ba Mẹ nuôi nấng dưỡng dục con không bao giờ con có thể bù đắp được. Nhưng không khi nào con quên. Con thương Cha Mẹ lắm!” Có bao giờ Bác nói được như thế không? Bây giờ Ba Mẹ bác không còn nữa, Bác cũng không có được một lời tán thân công đức Ba Mẹ, vậy những lời cao siêu Phật Pháp dạy người chẳng qua chỉ là mớ kiến thức rỗng tuếch. Làm ơn Bác mở con mắt ra! Tự thân mình chưa bao giờ nói và khuyên được người đời yêu thương Cha Mẹ thì đừng bao giờ nói chuyện Phật Pháp. Tiếc là con chưa có cơ hội gặp được Bác! Nếu con có cơ hội tham dự buổi nói chuyện của Bác thì con chỉ nói “Ông có biết tại sao ông nói chuyện Phật Pháp không? Đó là cái chỗ chết mà ông không thấy đó!” Bác là một bác sĩ giỏi chữa bệnh cho người. Nhưng chẳng biết cái đách chó gì về chữa bệnh cho tâm mình cả. Muốn chữa tâm bệnh cho chính mình thì hãy vất hết tất cả kinh điển đi vì Phật không ở chỗ mớ kính điển đó đâu. Lời thật cho Bác đấy!
Kính Bác!
Cảm ơn Trung williamnguyen nhiều lắm. DHN
Bài viết của bác quá hay và chính xác. Câu trả lời comment của một người đọc thật đáng ngưỡng mộ; đúng là lời của một Phật tử thuần thành có nhiều trải nghiệm với cuộc đời.
Rất cảm ơn bạn.