Có một quyển sách dành cho những người trẻ và những người lớn tuổi. Người lớn tuổi nghiền ngẫm thấy mình chưa già. Người trẻ xem qua thấy ông bà, cha mẹ hãy còn quá trẻ, trẻ đến lạ lùng. Như tác giả đã ví von: “Không có cái gọi là già, bởi vì khi 20 – 30 người ta hãy còn quá trẻ, 30 – 40 đang trẻ, 40 – 50 hãy còn trẻ, 50 – 60 trẻ không ngờ, 60 – 70 trẻ lạ lùng và trên 70 là trẻ vĩnh viễn!”.
Thong dong và khoáng đạt. Những nhân vật trẻ lạ lùng của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc trong tập sách Những người trẻ lạ lùng mang đậm tính cách ấy trong cuộc sống, từ giáo sư Trần Văn Khê, hoạ sĩ Hoàng Lập Ngôn, đến giáo sư Ngô Gia Hy… Phải chăng, tác giả cũng là một nhân vật như vậy nên ông mới có thể cảm nhận vẻ thong dong, khoáng đạt của những ông, bà già nhưng trẻ không ngờ.
Cái nhìn dí dỏm của một vị bác sĩ cầm bút vốn không sử dụng toa thuốc và ống nghe để trị bệnh mà đưa ra những câu chuyện mang tính gợi ý để giúp người già sống khỏe. “Bà già lấy le ông già, chiều chiều dắt ra bờ sông” cũng là một cách tập thể dục vừa hiệu quả, vừa hít thở không khí trong lành vừa vô cùng tình cảm. Do đó, ông khuyên: không chỉ chiều chiều mà cả sáng sáng cũng nên nữa. Người lớn tuổi hẹn gặp nhau chỉ để nói chuyện trên trời dưới biển, theo ông, cũng là một phương pháp trị liệu tinh thần, biết đâu còn bàn đến những chuyện công tác xã hội, người khỏe tư vấn cho người ốm, tốt quá đi chứ!
“Một bác sĩ mà là một thi sĩ thì luôn làm cho ta ngạc nhiên một cách thú vị”. Vâng, cái ngạc nhiên thú vị ấy nằm trong Những người trẻ lạ lùng.
Thanh Thuận (Trích báo Sài Gòn Tiếp Thị, ngày 21/07/2005)

De to su Quy men va Chiem nguong tai nang, tri tue, kinh nghiem va su cong hien cua Tac gia. Nguoi gia cung la doc gia, gui vai cu chi than thuong nhe nhang chac cung khong sao chu?!
Cảm ơn Anh Tịnh Phan đã gửi cho tôi bài giới thiệu về một số bài viết của Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc, tôi đã đọc một số bài !
còn về ” Hoa Đào Năm Ấy ” thì tôi có anh bạn ở Hà Nội đã gửi cho tôi từ năm 2008, tôi đã lưu và coi lại vào những khi nhàn rỗi và cần thư dãn.
Tôi rất muốn đọc các bài viết của Tịnh Phan, Trọng Lộc, Đỗ Hồng Ngọc .
Hữu – Diệu
Hồi đầu tháng 3, được BS Đỗ Hồng Ngọc tặng cho quyển sách “Những Người Trẻ Lạ Lùng”. Đọc xong thấy mình bổng trẻ lạ lùng thật.
Nhìn kìa: “Bà già lấy le ông già, chiều chiều dắt ra bờ sông”. Già khụ mà còn vậy, huống chi…
Lật sang trang 117 “Nghe GS Trần Văn Khê Kể Chuyện Tình”, mới thấy ông già 88 trẻ vĩnh viễn.
Thật ra, tuổi già là qui luật của tạo hóa, nhưng già hay trẻ nhiều khi còn do bản chất và nếp nghĩ của mỗi người. Có những người trẻ nhưng chẳng khác gì một ông cụ non. Ngược lại, mấy ông bạn già của BS Đỗ Hồng Ngọc như ông Khai Trí, GSTS Trần Văn Khê (BS Ngọc gọi bằng chú), họa sĩ Hoàng Lập Ngôn, GS Ngô Gia Hy,… trông họ như những người trẻ vĩnh viển.
Tôi chợt nhớ đền bài thơ, đúng ra là bài kệ, của Mãn Giác Thiền Sư:
CÁO TẬT THỊ CHÚNG
Xuân khứ bách hoa lạc
Xuân đáo bách hoa khai
Sự trục nhãn tiền quá
Lão tòng đầu thượng lai
Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai.
(Mãn Giác thiền sư)
Tịnh Phan
18-05-2009
Bác Đinh kính mến,
Về “Hoa Đào năm ấy”, tôi đã có viết một bài và Post lên Blog vào ngày 13-12-2007.
Mời bác xem bài viết của tôi và anh Lộc ở địa chỉ:
http://blog.360.yahoo.com/blog-pMj3LwAlcqjOEppYjXMavg6J6A–?cq=1&p=143
Thân kính,
Tịnh Phan