Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Ngày của Mẹ: TỪ, BI, HỶ, XẢ

15/05/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận

Ngày của Mẹ

Từ Bi Hỷ Xả

 

Tôi đọc được những dòng này của một thiếu nữ 15 tuổi trên một tờ báo dành cho tuổi mới lớn. Em viết về mẹ của mình.

“15 tuổi, tôi không còn quá nhỏ để mẹ lúc nào cũng chú ý “chi li” từng việc như: Tôi ăn cơm chưa, tôi… tắm chưa và bạn của tôi là những đứa nào?..

15 tuổi, mẹ vẫn còn đưa đón tôi đi học… Tôi xấu hổ với bạn bè, còn mẹ thì lo sợ xe cộ đông đúc…

Bao nhiêu lần tôi muốn hét lên: Mẹ đừng kỳ vọng gì vào con cả!

Bao nhiêu lần tôi muốn buông xuôi… để mẹ biết rằng tôi đã lớn và có thể quyết định những thứ ngoài “vòng kim cô” của mẹ.
Nếu có một  điều ước, tôi chỉ muốn mình được…”tự do”.”

 

Tôi đọc mà buồn quá! Mẹ mà không được kỳ vọng gì vào con cả thì kỳ vọng vào ai?  Ai có thể đỡ đần cho mẹ lúc già nua tuổi tác? Ai có thể lo lắng cho mẹ lúc ốm đau bệnh họan? Ai có thể chia ngọt sẻ bùi với mẹ lúc canh vắng đêm dài, với bao nỗi lo toan, nhọc nhằn không nói nên lời?

Tôi hiểu trong một lúc quá đỗi bực mình nào đó, em đã thốt lên những lời đau xót này với mẹ. Tôi chắc rằng, một ngày kia, khi tuổi đời thêm chồng chất, đọc lại những dòng này em  sẽ vô cùng hối hận. Tôi hiểu rằng rồi đây khi đến lượt mình bế trên tay một đứa con đỏ hỏn, rứt ra từ núm ruột của mình thì em sẽ thấm thía nghĩ về mẹ mình ngày xưa, lúc đó nhiều khi mẹ đã không còn nữa!  Tôi chắc rằng người mẹ khi đọc những dòng này của em sẽ không hề khóc, sẽ chỉ trìu mến nhìn đứa con thân yêu từ núm ruột mình rứt ra kia đang hờn dỗi và càng thương nó hơn. Khi nhìn con đã ngủ ngon lành sau cơn phiền muộn, mẹ sẽ kéo tấm chăn mỏng đắp thêm cho con, vuốt lại tóc con cho ngay ngắn, len lén hôn lên trán con thật nhẹ, rồi rón rén bước đi….

Nhớ lại những ngày xưa , mẹ có thể mỉm cười.. Những lúc bú mớm con cũng đã từng cắn mẹ đau điếng! Những lúc bệnh hoạn con cũng làm mẹ thức thâu đêm. Con ho mà mẹ ran lồng ngực. Con ỉa chảy mà mẹ đau thắt ruột gan. Mẹ không ngại ngần hôi hám, vấy bẩn để chăm sóc con. Có lúc ngửi mùi phân của con, có lúc ngửi  mùi nước tiểu của con để theo dõi bệnh trạng báo cho bác sĩ.  Sữa mẹ là những tế bào thân xác mẹ vỡ ra mà thành.  Mẹ xanh xao đi để con được hồng hào. Mẹ lùn thấp xuống để con đựơc cao lớn lên. Mẹ loãng xương để con được cứng cáp. Mẹ nhăn nheo  để con  đầy đặn. Mẹ xấu xí từng ngày để con ngày càng rạng rỡ xinh tươi. Nhìn con lớn lên mẹ nhìn thấy mẹ ngày xưa. Con nói bi bô, con đi lững thững từng bước một… ngày nào! Mẹ hãnh diện nhìn con như dòng sông hãnh diện nhìn dòng nước chảy. Mẹ không kỳ vọng vào con thì kỳ vọng vào ai?

Rồi một ngày nào đó, chắc chắn con sẽ được “tự do”…, con sẽ thóat khỏi “vòng kim cô” của mẹ, không cần phải có một điều ước!

Sẽ không còn ai nữa  chú ý “chi li” đến từng việc của con, ăn cơm chưa , tắm chưa, và bạn con là những đứa nào?…
Cho nên, tôi nghĩ ngay bây giờ em đã có thể ôm lấy mẹ và nói với mẹ rằng: Mẹ ơi, mẹ cứ kỳ vọng vào con đi! Nhưng đừng tạo sức ép, đừng làm con quá đỗi lo âu. Con đã lớn rồi! Con sẽ không phụ lòng mẹ đâu! Mẹ cứ kỳ vọng vào con đi!

***

(photo Hồ Đình Nghiêm)
blog tranthinguyemai

Khi một bà mẹ mang thai đứa con trong lòng, một tình thương vô bờ bến đã tràn vào tâm hồn bà, một tình thương vô điều kiện,  sẵn sàng chấp nhận, hy sinh, để bảo vệ đứa con, sẵn sàng làm mọi thứ tốt lành cho đứa con. Không đợi khoa học chứng minh thai nhi vài ba tháng tuổi trong bụng mẹ đã có thể nghe, có thể hiểu, bà mẹ bằng trực giác đã biết ân cần với con, biết hát ru con, biết trò chuyện với con. Khi con máy đạp, dù bị khó chịu bà vẫn vui mừng không xiết, mầm sống đã cựa mình, đã quậy phá, và bà mỉm cười với nó, nhẹ nhàng với nó, hãnh diện vì nó. Ông bố cũng vậy, sẵn sàng bỏ rựơu, bỏ thuốc lá …vì con theo lời khuyên của bác sĩ. Vợ chồng trở nên dịu dàng trong lời ăn tiếng nói để con không bị vấy bẩn tâm hồn ngay còn trong trứng nước.Đây là một thứ tình thương không bờ bến, hoàn toàn vô điều kiện. Có phải là “Từ” đó chăng?

Rồi khi con bi bô, chạy nhảy chơi đùa,  u đầu sứt trán, tróc vảy trầy da , ông bố bà mẹ nào cũng đau cái đau của con,  đau còn hơn con,  muốn đau thay cho con mà không được! Dĩ nhiên không phải là lòng thương hại. Quan tâm, chăm sóc, làm giảm đau, và… không quên dạy dỗ con biết phòng tránh sau này Có phải là “Bi” đó chăng?

Rồi con lớn lên, đi học, lớp này lớp khác,  đạt thành tich này thành tích khác trong học tập, thể thao, văn nghệ, bố mẹ nào chẳng hân hoan sung sướng nhìn con, chia sẻ cùng con nỗi mừng vui, không hề có chút lòng ganh tị ! Vui cái vui của con như của chính mình, còn hơn cả của chính mình. Có phải là “Hỷ” đó chăng?

Rồi khi con lớn khôn, ra trường, có sự nghiệp, có gia đình riêng, hạnh phúc riêng, người làm cha mẹ nào cũng cảm nhận đựơc sự bình an, hạnh phúc, thấy mình đã làm hết những gì cần làm cho con, cũng ý thức đựơc giới hạn của mình từ đây. Dĩ nhiên vẫn tiếp tục giúp đỡ với tấm lòng rộng mở. Có phải là “Xả” đó chăng?

Từ Bi Hỷ Xả  chính là cách mà cha mẹ đã dành cho con cái suốt cả cuộc đời đó vậy.

 

Đỗ Hồng Ngọc

(14- 5 -2017)

 

Thuộc chủ đề:Uncategorized

“Tôi Học Phật”

12/05/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Buổi Nói chuyện “Tôi Học Phật” tại chùa Thiên Quang, Bình Dương

Đỗ Hồng Ngọc.

Tháng 3/2017 vừa qua tôi có buổi Nói chuyện với đề tài “Tôi Học Phật” tại chùa Thiên Quang, Bình Dương, với tăng ni sinh Khóa Đào tạo từ xa, trong một chương trình ngoại khóa, do Ni sư Hương Nhũ mời.

Tham dự buổi hôm đó không chỉ các vị tăng ni sinh mà cón có một số thiện nam tín nữ, nhiều bạn trẻ và nhóm các em khuyết tật đến sinh hoạt tại chùa.

Đây không phải là một buổi “pháp đàm” hay “pháp thoại” gì cả, mà chỉ là một buổi trao đổi thân mật, chia sẻ kinh nghiệm học Phật “lõm bõm” của mình nên tôi đã áp dụng phương pháp khác lạ một chút, để “thay đổi không khí”. Tôi bắt đầu bằng một vài “Trò chơi” sinh động, và muốn tạo buổi giao lưu “hai chiều” với thời gian dành cho hỏi-đáp. Sau đó, vì thời gian hạn chế, tôi đã phải mang về một số câu hỏi chưa kịp trả lời, hẹn lại một dịp khác.

Buổi trò chuyện nhờ đó khá sinh động, với nhiều tiếng cười vui…

Ni sư Hương Nhũ, trụ trì Chùa Thiên Quang vừa gởi tôi bản youtube này, nên xin được chia sẻ cùng các bạn.

Thân mến.

ĐHN

 

IMG_TQ 1

 

IMG_TQ 2aIMG_TQ 2

IMG_TQ 3

 

 

 

 

IMG_TQ 4

 

 

 

 

 

IMG_TQ 6

Thuộc chủ đề:Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim, Vài đoạn hồi ký

“Chân mạng đế vương”(tiếp theo)

12/05/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thư gởi bạn xa xôi

“Chân mạng đế vương”(tiếp theo)

 

Ai mắc bệnh Gút thì hình như ít nhiều đều có “chân mạng đế vương” cả! Bằng cớ là bệnh thường luôn bắt đầu từ dưới chân, ở ngón chân cái trước rồi mới lan đi các nơi, và mặt khác, từ xa xưa, người ta cũng đã gọi Gút là bệnh của vua (maladie des rois). Lịch sử y học cũng đã ghi nhận Alexandre le Grand, Charlemagne, Louis XIV… đều bị Gut!

Vua chúa hay đi săn bắn, ăn thịt rừng, uống nhiều rượu nên dễ bị Gut. Về sau, những người giàu có cũng hay mắc phải bệnh này do những bữa ăn “đạm bạc” đầy rượu thịt của họ (theo cách giải thích bây giờ thì đó là những bữa ăn nhiều đạm và tốn bạc!) nên Gut cũng là bệnh của nhà giàu (maladie des riches).

 

Internet

Internet

 

Đau khủng khiếp. À không, nhức nữa, nhức khủng khiếp. À mà không đúng, buốt nữa, buốt khủng khiếp. Đau. Nhức. Buốt. Nhích qua nhích lại nhích tới nhích lui gì cũng đau cả. Chân sưng một cục, nóng đỏ. Mất ngủ. Mất ăn. Vua cũng phải kêu Trời! (xem www.dohongngoc.com/web/).

“Chân mạng đế vương”(tiếp theo)

Trên là trích đoạn bài viết cũ từ năm 2014! Tôi thấy “chân mạng đế vương” không đúng chút nào. Chân thì vẫn là “chân” đó mà chẳng “đế vương” tí nào cả. Khố rách áo ôm cũng bị mà thiền sư… cũng bị! Dĩ nhiên người tuổi trẻ, bia rượu nhậu nhẹt bù khú tưng bừng thì càng dễ bị hơn. Như một lời nhắc nhở. Có điều, khi tuổi càng cao thì mọi thứ yếu đi. Thận gan gì cũng uể oải. Sức đào thải acid uric kém đi nên tích tụ nhiều hơn, tạo thành muối urate, chèn vào giữa các khớp… như bỏ cát vào ổ máy đồng hồ chơi vậy.

Thuốc thì nhiều. Quảng cáo tưng bừng. Thuốc Đông thuốc Tây thuốc Nam thuốc Bắc đủ cả. Nhưng bên cạnh mặt ‘’tích cực’’ thì mặt trái cũng nhiều. Cổ điển vẫn dùng loại Colchicin là có hiệu quả. Vài ba năm nay, lúc đầu vài ba tháng tôi mới bị Gút hành cho một lần. Colchicin vài hôm thì khỏi. Bây giờ chừng tháng thôi. Rút ngắn lại. Gia tốc hơn.

Lần này, vẫn colchicin, nhưng do lòng tham không đáy, muốn cho mau hết bệnh để kịp buổi Nói chuyện (Talk) do hội quán Các bà mẹ tổ chức, bèn uống hơi nhiều lên một chút. Thế là ‘’ngộ độc”. Suốt đêm rẹt rẹt bị Tào Tháo đuổi chạy không kịp.

 

Internet

Internet

 

Bài học rút ra là: sụt gần 1,5kg trong hai ngày Gút, uống thuốc bị side effect, trong đó, phần ‘’ngộ độc’’ đóng góp 2/3.

Vậy những ai muốn giữ eo, có thể nên Gut.

Quan trọng hơn: “Duyên sinh” gì đó không thể xảy ra nếu không có lòng Tham dẫn dắt!

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

Thuộc chủ đề:Già ơi....chào bạn, Thầy thuốc và bệnh nhân, Thư gởi người bận rộn

Chia sẻ kinh nghiệm

09/05/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Như đã hứa, tôi sẽ lần lượt chia sẻ vài kinh nghiệm nho nhỏ cùng các bạn sinh viên và các đồng nghiệp trẻ trong ngành Y.

Dưới đây là bài phát biểu của tôi trong Ngày Thầy thuốc Việt Nam 27-2 năm 2016 tại Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch Tp HCM do thầy Trương Trọng Hoàng ghi lại và post trên youtube.

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Nghiên cứu khoa học, giảng dạy, Vài đoạn hồi ký

Thơ mùa Phật Đản: BỔN SƯ

29/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 5 Bình luận

“Bổn sư”

 

Có người hỏi Bổn sư của tôi là ai?

Xin thưa, Phật Thích-ca Mâu-ni

Mà không phải ngài là bổn sư của riêng tôi

Bổn sư của tất cả mọi người

Ai chẳng niệm “Nam mô Bổn sư Thích-ca Mâu-ni Phật”

Nhưng tôi, ngoài bổn sư còn có vô số các vị thầy

Ai cũng là thầy tôi

Ai tôi cũng học hỏi được điều gì quí báu…

Thầy tôi là Thiện Hoa, Minh Châu, Nhất Hạnh, Thanh Từ,

Thầy tôi là Trí Tịnh, Trí Quang, Chơn Thiện

Thầy tôi là Trí Hải, Viên Minh…

Thầy tôi cả anh em bạn bè nơi này nơi khác

Bởi ai cũng là Phật sẽ thành

Bởi ai cũng là Bồ-tát

Và tôi nữa cũng là thầy của tôi

Tôi dạy dỗ chính mình bằng lời Phật dạy

Tôi học vô thường qua mái tóc làn da

Học vô ngã trong nhịp tim hơi thở

Học đời là bể khổ

Có con đường an lạc kề bên

Tôi học Văn-thù hỏi Duy-ma-cật cách quán chúng sanh

Duy-ma cười ấy là ảo vật của nhà ảo thuật

Tôi bắt chước lời Phật hỏi Duy-ma quán Như Lai cách nào

Duy-ma cười, có gì đâu

Cũng như quán pháp thân của Phật, của tôi, của chúng sanh các loại…

 

Bổn sư của tôi là nhà khoa học

Kêu đừng vội tin mình, đừng vội tin ai

Cứ đến thử đi rồi biết…

 

Bổn sư tôi là nhà giáo dục

Dạy những điều hạnh phúc đơn sơ

Từng bước làm người

Chớ vội chi làm Phật…

 

Bổn sư tôi là một nhà y học

Quán tưởng tự thân mà thấy vũ trụ mênh mông

Mỗi hạt cát sông Hằng

Cũng biết sinh bịnh lão tử

Biết từng phút giây trong cơ thể

ngũ uẩn đùa vui…

 

Cho nên bổn sư tôi

Vị Phật ra đời đã bước đi bảy bước

Thất tình lục dục

Đâu dễ lìa xa

Tham sân si cũng là hạt giống nở hoa

 

Thôi cứ học từ từ

“Bổn sư” còn vẫn dạy…

 

Đỗ Hồng Ngọc

Bên sông Hàn Đà Nẵng, 22.4.2017

 

Bon su (hinh) Ghi chú: Trần Tuấn Mẫn, phone nhắc gởi bài gấp cho Văn hóa Phật giáo số đặc biệt Phật Đản. Tôi đang ở Đà Nẵng, bận bịu với các buổi trò chuyện giao lưu, quýnh quá, cũng ừ ừ. Sáng sớm 22.4, ngày có buổi giao lưu chính thức ở Hội sách bên bờ sông Hàn, dậy sớm, nhìn sông Hàn gợn sóng lăn tăn, bỗng nhớ lại những lần đi đây đi đó nói chuyện ở các Chùa thường bị hỏi “bổn sư” của tôi là ai, bèn viết nhanh bài… thơ kỳ cục này, vốn là câu trả lời đã sẵn trong bụng từ lâu. Không có giấy má đem theo nên lấy phong bì khách sạn mà viết… Lúng túng, chưa biết làm sao gởi về Tòa soạn báo VHPG thì may sao Nguyễn Quang Chơn bảo cứ đọc, Chơn gõ vào điện thoại, rồi gởi cái vèo, ngay trong lúc hai anh em chờ ăn sáng. Cảm ơn Internet. Cảm ơn Nguyễn Quang Chơn, Thôi chèn thêm mấy cái hình này để kỷ niệm một chuyến Về… Miền Trung vậy!

(ĐHN)

 

Bổn sư 1

Bổn sư 2

Thuộc chủ đề:Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim

Thư gởi bạn xa xôi

28/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Về… Miền Trung

Sẽ viết thêm về các buổi gặp gỡ với nhà thơ Phạm Ngọc Lư ở Đà Nẵng, với nhà thơ Hoàng Lộc, Nguyễn Như Mây… tình cờ gặp ở Hội An, với Đynh Trầm Ca ở Vĩnh Điện… như bạn đã hỏi thăm nhé. Riêng buổi sáng mình đến ”giao lưu” với bạn bè ở “Không gian ĐỌC” Hội An, 31 đường Phan Bội Châu, cạnh bờ sông Hoài thơ mộng thì các ”bạn trẻ” ở đó đã ”phóng” lên youtube mấy đường links. Mình nói các ”bạn trẻ” bởi đa số bạn bè lứa U80 như mình thường lọng cọng với các kỹ thuật công nghệ thông tin hiện đại này!

Thôi, chịu khó, rảnh thì coi qua, nghe qua chút cho vui cũng được. Tùy hỷ nhé.

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

 

 

Hoi an 3

Từ trái: Bác sĩ Huỳnh Kim Hơn (Hội An), ĐHN, Cô giáo Khiếu Thị Hoài (phụ trách Không gian ĐỌC. Hội An)

Từ trái: Bác sĩ Huỳnh Kim Hơn (Hội An), ĐHN, Cô giáo Khiếu Thị Hoài (phụ trách Không gian ĐỌC. Hội An)

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Già ơi....chào bạn, Uncategorized, Vài đoạn hồi ký

Nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc và những khoảnh khắc đáng nhớ ở Hội An

26/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

16:35, 25/04/2017 (GMT+7)

Khiếu Thị Hoài

(Nguồn: báo Quảng Nam Online)

(QNO) – Cuối tuần qua, trong buổi trò chuyện thân mật với văn nghệ sĩ trí thức của Quảng Nam, Đà Nẵng được CLB Không Gian Đọc Hội An, thuộc trường Đại học Phan Châu Trinh  tổ chức tại Hội An, nhà thơ bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã chia sẻ mối duyên của ông với thành phố di sản và đề tặng Hội An hai bài thơ tứ tuyệt.

Từ trái: Bác sĩ Huỳnh Kim Hơn (Hội An), Bs Đỗ Hồng Ngọc, Cô Khiếu Thị Hoài

Từ trái: Bác sĩ Huỳnh Kim Hơn (Hội An), Bs Đỗ Hồng Ngọc, và Cô giáo Khiếu Thị Hoài

 

Giao lưu với nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại”

 

 

Trò chuyện cùng các bé...

Trò chuyện cùng các bé…

Nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc giao lưu với độc giả thiếu nhi Hội An.

Nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc giao lưu với văn nghệ sĩ trí thức Quảng Nam, Đà Nẵng.
Đến Hội An chỉ trong vòng một ngày, nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã có hai cuộc giao lưu với người yêu sách của thành phố di sản. Trong cuộc giao lưu với các độc giả lứa tuổi thiếu nhi, nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc cùng các thành viên của CLB Không Gian Đọc Hội An giới thiệu cuốn sách “Tuổi thơ tấm gương Việt” (Nhà xuất bản Phụ Nữ). Tại đây, các độc giả thiếu nhi đã có cơ hội được tiếp xúc với nhân vật được mệnh danh là “con mọt sách” thuở thiếu thời.

Trong cuộc giao lưu giữa nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc với văn nghệ sĩ trí thức Quảng Nam được tổ chức tại điểm dừng chân 31 Nguyễn Thái Học, chủ đề “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại”, nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc chia sẻ: “Đến Hội An, nhìn người gánh hàng rong, thấy phố yên ắng và dòng sông bình yên nằm bên phố xá là đã thấy hạnh phúc rồi. Ở những thành phố lớn chúng ta không thể thấy những khung cảnh yên bình như vậy”. Ông nói, trong vài năm trước, ông đã đến Hội An, yêu vẻ đẹp về đêm và vẻ đẹp ban sớm của nơi này mà viết hai bài tứ tuyệt.
Hai bài thơ rất ngắn, nhưng đã diễn tả được vẻ đẹp tinh tế của Hội An:

Hội An còn ngái ngủ

Mái chùa ôm vầng trăng

Giật mình nghe tiếng chổi

Gà gáy vàng trong sương

(Hội An sớm),

 

Bập bềnh cơn sóng rợn

Nghìn lồng mắt chao nghiêng

Những linh hồn thức dậy

Thở cùng Hội An đêm

( Hội An đêm).

 

Ngay sau hai buổi giao lưu, hai bài thơ của nhà thơ, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã được ông đề tặng trên một chiếc mẹt tre và trên một bức phướn treo ở cửa sổ của điểm dừng chân miễn phí dành cho du khách tham quan Hội An. Ông Võ Hạ Châu – Trung tâm Văn hóa thể thao nói “Đây là món quà kỷ niệm mà điểm dừng chân dành cho du khách của chúng tôi vinh dự nhận được. Du khách khi đến đây sẽ rất ấn tượng với bài thơ được đề tặng một cách độc đáo như thế này”.

KHIẾU THỊ HOÀI

Thuộc chủ đề:Các bài trả lời phỏng vấn, Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim

Nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc giao lưu với bạn đọc Hội An

26/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

14:07, 24/04/2017 (GMT+7)

Minh Quân

(Nguồn: báo Quảng Nam Online)

(QNO) – “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại” – đó là những câu chuyện rất đời thường mà nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc vừa giao lưu với các văn nghệ sĩ, người yêu thơ Quảng Nam, diễn ra tại Điểm dừng chân 31 Nguyễn Thái Học (TP.Hội An).

Buổi giao lưu do CLB Không Gian Đọc Hội An (thuộc trường Đại học Phan Châu Trinh) tổ chức cùng sự hỗ trợ của Trung tâm Văn hoá thể thao TP.Hội An.
Hoi an 2 Nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc giao lưu với người yêu thơ tại Hội An. Ảnh MINH HẢI

“Giàu có, sang trọng, đầy đủ… chắc gì đã có được hạnh phúc?” – nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc gợi mở câu chuyện về hạnh phúc của con người trong cuộc sống hiện nay. Bởi tất cả bị cuốn theo nhịp sống xô bồ, kinh tế đã hướng con người dường như ít quan tâm đến nhau, kể cả trong gia đình.

“Bây giờ con cái đi làm về đóng cửa phòng, một mình lướt, bấm điện thoại. Trong gia đình gặp nhau tâm sự đã khó rồi huống gì ở xã hội? Không tâm sự, không hiểu nhau… Con nhỏ về bị ép học bài, học thêm; cha mẹ lo toan chuyện kinh tế, cơm áo gạo tiền nên ít có thời gian quan tâm đến con cái, gia đình… Đó là hiện đại, đã hạnh phúc chưa?” – nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nêu thực trạng.

Hoi an 3
Với tấm lòng và sự am hiểu về văn thơ, cuộc sống và cả số phận con người, nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã chia sẻ những câu chuyện lôi cuốn người nghe. Ảnh MINH HẢI

Chủ đề của buổi giao lưu chính là “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại”. Vì vậy những vấn đề như hạnh phúc là gì? Tại sao cần phải sống hạnh phúc? Và làm thế nào để con người có thể hạnh phúc giữa nhịp sống gấp gáp của cuộc sống hiện đại… được nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc chia sẻ một cách chân tình.

Nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc được độc giả và bè bạn trìu mến gọi là “người chữa bệnh bằng văn chương”. Ông có hơn 30 tác phẩm thơ, tạp văn đã xuất bản như “Gió heo may đã về”, “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”, “Thầy thuốc và bệnh nhân”, “Viết cho tuổi mới lớn”, “Nghĩ từ trái tim”, “Thư cho bé sơ sinh và những bài thơ khác”, “Thư gửi người bận rộn”, “Thấp thoáng lời kinh”, “Già ơi, chào bạn”…

MINH QUÂN

 

Thuộc chủ đề:Các bài trả lời phỏng vấn, Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim

Hội sách cho trẻ em và Giao lưu với nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

26/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Thứ Năm, 20/04/2017, 14:53 [GMT+7]

Khiếu Thị Hoài

(http://baoquangnam.vn/van-hoa-van-nghe/van-hoa/201704/hoi-sach-cho-tre-em-va-giao-luu-voi-nha-tho-bac-si-do-hong-ngoc-733549/)

(QNO) – Ngày 21.4, tại Điểm dừng chân 31 Nguyễn Thái Học (TP.Hội An), Câu lạc bộ (CLB) Không gian đọc Hội An thuộc Trường Đại học Phan Châu Trinh sẽ tổ chức “Hội sách cho trẻ em” và giao lưu với nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về chủ đề “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại”. Sự kiện có sự hỗ trợ của Trung tâm VH-TT và một số ban ngành liên quan của TP.Hội An.

Hoi an 1
Buổi giao lưu sẽ giới thiệu nhiều tác phẩm của nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Ảnh: KHIẾU THỊ HOÀI
Từ 8 giờ – 9 giờ 45 sẽ diễn ra “Hội sách dành cho trẻ em”, gồm các trò chơi nhằm kích thích sự tò mò, khơi gợi thói quen đọc sách cho thiếu niên như trò chơi “Truy tìm hiệp sĩ sách”, “Thử tài minh họa truyện tranh của bé” và trưng bày gần 100 tựa sách của nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc cùng những sách dành cho thiếu nhi của các tác giả khác.

Ngoài ra, thiếu niên sẽ được các thành viên CLB Không gian đọc Hội An đọc và giới thiệu cuốn sách “Tuổi thơ tấm gương Việt” (Nhà xuất bản Phụ Nữ). Cuốn sách gồm 6 truyện tranh được kể bằng lời lẽ ngắn gọn, dễ hiểu và hình ảnh minh họa sinh động về 6 nhân vật, là những danh nhân Việt Nam, có năng khiếu nổi bật từ khi còn rất nhỏ như bác sĩ Dương Cẩm Chương, nhà giáo Đàm Lê Đức, nhà nghiên cứu âm nhạc dân tộc Trần Văn Khê, nhà thơ Công Tằng Tôn Nữ Hỷ Khương, nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Trong cuốn sách “Tuổi thơ tấm gương Việt”, nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc được biết đến như một “con mọt sách” trong thời thơ ấu và là một người “chữa bệnh bằng văn chương” trong hiện tại.

Đại diện CLB Không gian đọc Hội An cho biết, đây là dịp để thiếu nhi Hội An có cơ hội được gặp gỡ, tiếp xúc và trò chuyện với nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, một trong những nhân vật của cuốn sách “Tuổi thơ tấm gương Việt”. Đồng thời hy vọng, việc đọc sách và gặp gỡ chính nhân vật trong trang sách như này sẽ khơi dậy trong thiếu nhi niềm khao khát đọc sách từ nhỏ và ước muốn sống, học tập để phát triển thành con người hữu ích trong xã hội.

Từ 9 giờ – 11 giờ 30 cùng ngày, tại gác 2 của Điểm dừng chân 31 Nguyễn Thái Học, nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc sẽ có buổi gặp gỡ thân mật cùng văn nghệ sĩ trí thức và người dân Hội An với chủ đề “Hạnh phúc trong cuộc sống hiện đại”. Những vấn đề như hạnh phúc là gì? Tại sao cần phải sống hạnh phúc? Và làm thế nào để con người có thể hạnh phúc giữa nhịp sống nhanh và gấp gáp của cuộc sống hiện đại?… sẽ được chia sẻ, trao đổi trong không khí thân mật.

Nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc được biết đến là người chữa bệnh bằng văn chương, đã xuất bản hơn 30 cuốn sách thuộc nhiều thể loại như tạp văn, ký, thơ… Tại buổi giao lưu, CLB Không gian đọc Hội An sẽ trưng bày và giới thiệu hầu hết các tác phẩm của nhà thơ – bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc như “Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng”, “Thầy thuốc và bệnh nhân”, “Viết cho tuổi mới lớn”, “Nghĩ từ trái tim”, “Thư cho bé sơ sinh và những bài thơ khác”, “Thư gửi người bận rộn”, “Thấp thoáng lời kinh”, “Già ơi, chào bạn”.

KHIẾU THỊ HOÀI

 

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Thầy thuốc và bệnh nhân

Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc ở Đà Nẵng

26/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

 

Apr24
Bài và hình ảnh của Nguyễn Quang Chơn

Da Nang HoiAn 1

Bs Đỗ Hồng Ngọc nói chuyện về
“Hạnh phúc trong đời sống hiện đại” ở Hội An – tháng 4.2017

(từ trái: Bs Huỳnh Kim Hơn, Bs Đỗ Hồng Ngọc và Cô giáo Khiếu Thị Hoài)

Anh Đỗ Hồng Ngọc nổi tiếng mọi thứ. Là bác sĩ nhi giỏi. Nhà thơ tài năng từ khi còn đi học. Nhà học Phật uyên áo. Tay viết ký tài ba. Thiền hành bền vững…

Tháng tư năm 2017 này ở Đà Nẵng có hội sách. Công ty Phương Nam mời anh ra nói chuyện và giao lưu cùng độc giả. Tháng ba anh đã gởi email báo tin. Tháng tư Tâm đã soạn kế hoạch “hành Bắc phương”, không biết có trùng ngày anh ra không, nên chỉ trả lời “hờ hững”. “Dạ, hẹn gặp anh!”  Vậy là… anh giận. “Chơn có vẻ không nhiệt tình!”…
Hi hi, mình biết tính anh. Rất thận trọng chu đáo mọi việc. Dẫu đi làm hay đi chơi anh đều như thế. Nên luôn muốn có sự chuẩn bị rõ ràng, chứ không chung chung được!…

May quá, chuyến đi của 2 vợ chồng kết thúc ngày 19 thì 20 anh ra. Vậy là được dành thời gian trọn vẹn cho anh…

Anh Ngọc được ban tổ chức bố trí ở một phòng khách sạn nhìn ra bờ sông Hàn thơ mộng cho hợp với tâm hồn đầy thơ của ông bác sĩ . Và tình cờ chỉ cách căn hộ vợ chồng tôi chưa tới 100 bước chân. Vậy là quá duyên. Quá vui. Quá tiện…

Da Nang PNL Ngay buổi chiều, chúng tôi đưa anh thăm “Biên cương hành” Phạm Ngọc Lư. Hai anh tay bắt mặt mừng. Mừng vì anh Lư bị K, bệnh viện đã chữa trị hết thuốc, cho về nhà để…, thì bỗng anh khỏe ra, hôm nay da dẻ hồng hào, tóc mọc lại, hân hoan như trẻ nít, biểu diễn cho bác sĩ Ngọc thấy những bước đi tới đi lui vững vàng. Thật là cảm động!

Đỗ Hồng Ngọc đã gần 80 mà bước chân vẫn trầm ổn. Giọng tự tại. Thần sắc ung dung… Hội “Không gian đọc” ở Hội An mời anh nói chuyện về “Hạnh phúc trong đời sống hiện đại“. Một không gian ấm đẹp bên sông Hoài với gần 70 thân hữu cùng những người ái mộ đã đến nghe và giao lưu cùng anh. Có nhà thơ Hoàng Lộc đến gặp anh để chỉ bắt tay chào mừng rồi bay đi Mỹ. Có thi sĩ bụi đời Nguyễn Như Mây đi xe máy từ Phan Thiết ra chơi, biết tin, cũng ở lại rộn ràng, làm không khí thêm náo nhiệt, thêm vui. Nhiều người trẻ tuổi cũng có mặt. Đặc biệt, thượng tọa Như Giải từ Duy Xuyên cũng hạ san gặp bác sĩ nhà thơ, nhà Phật học!…

Buổi sáng sau cà phê, tôi lên kế hoạch đưa anh vượt Hải Vân Quan. Đỗ Hồng Ngọc thích lắm. Anh ghét chui qua những đường hầm khô khan. Chỉ thích sông biển núi đèo. Đèo Hải Vân đã có hầm chui từ lâu. Đường đèo hiểm trở chỉ thường dành cho du lịch. Chúng tôi lên giữa lưng chừng thì trời trở gió, mây mù và mưa nặng hạt, tầm nhìn chưa tới 2 mét. Lên đến đỉnh mưa gió vần vũ. Mù che kín Hải Vân Quan. Tôi sợ anh cảm lạnh thì sẽ hỏng cuộc nói chuyện tối nay của anh nên vội quay về. Dầu biết rằng bên kia đèo có mấy người nổi tiếng khác cũng đang sắp vượt đèo vào Đà Nẵng, đang hẹn hò cùng anh. Đó là vợ chồng luật sư, nhà giáo, đại gia Ngô Tiến Nhân và nhà báo lỗi lạc tài hoa Nguyễn Trọng Chức.

Anh Nhân và chị Bình người gốc Huế nhưng sinh ở Hà Nội. Học tập tại Hungary. Sống tại Sài Gòn. Và, Huế là “một cõi đi, về”. Anh chị rất quảng giao và cũng là người học Phật. Giới văn nghệ sĩ… “heo may” trong và ngoài nước, đa số đều quen thân với anh chị…

Anh Chức thì khỏi nói. Người cao đẹp. Dáng dấp như tài tử xi nê với hàng ria mép rất Charles Bronson! Anh làm báo từ trước 75, đã từng thư ký tòa soạn Tuổi Trẻ Chủ nhật và nhiều báo khác. Anh lại dây mơ rễ má với Tâm. Cô ruột anh lấy chú ruột Tâm nên hai gia đình thân quen đã lâu. Anh Ngọc ngạc nhiên khi thấy chúng tôi mới gặp mà đã thân tình!…

Thật là vui. Anh Chức quen biết tùm lum. Có nhiều kỷ niệm với sông Hàn nên bạn bè nghe tin rủ rê loạn xạ…

Anh Chức và anh Nhân vừa có máu văn nghệ lại có máu… tửu đồ nên chúng tôi thật hợp. Mấy ngày với thiền sư Đỗ Hồng Ngọc không được đối ẩm cho đã. Nay gặp hai bằng hữu của Lệnh Hồ đại ca thật sướng. Chúng tôi hể hả uống rượu vui đùa. Đỗ Hồng Ngọc cứ nhìn chai rượu vơi dần mà nhăn mặt. “Sư thầy” cái chi cũng biết, cái chi cũng giỏi, chỉ có rượu là lơ tơ mơ. Thấy chúng tôi khoái hoạt về các loại whisky, cognac, anh như… vịt nghe sấm. Khuôn mặt thờ ơ. Rồi. Đành lòng… đàm đạo với Tâm và chị Bình!

Thấy tôi sung sướng ẩm tửu để anh… lạc loài, anh bảo tôi “trả thù”. “Quân tử… ba ngày trả thù chưa muộn! “Hi hi!…

Đêm giao lưu với độc giả bên bến sông Hàn, bên cây cầu Rồng màu sắc, trong một đêm se lạnh với gió mùa đông bắc thổi về, thật tuyệt! Mọi người nghe anh nói về an lạc. Nghe ca sĩ Thu Vàng hát, và đặt những câu hỏi cho anh…

Buổi giao lưu của Bs Đỗ Hồng Ngọc với độc giả Đà Nẵng, 22.4.2017

Buổi giao lưu của Bs Đỗ Hồng Ngọc với độc giả Đà Nẵng, 22.4.2017 (ảnh: Phương Nam)

Có những người đi bộ 5 cây số đến từ sớm để hỏi anh một câu rồi hân hoan đi bộ trở về. Có một nhà báo trẻ đẹp từ Hà Nội vào công tác biết tin cũng có mặt đặt cho anh câu hỏi mở màn thật đặc sắc và thực tế. Nhiều. Nhiều cánh tay giơ lên để xin hỏi và được nghe anh nhỏ nhẹ từ tốn ấm áp trả lời, để thấy một chút “an lạc trong nếp sống” như chủ đề cuộc nói chuyện hôm nay!…

Trời đã khuya. Mọi người già, trẻ vẫn vây anh xin chụp hình lưu niệm và xin chữ ký. Tâm cả ngày cùng tôi sát cánh bên anh cũng nhõng nhẽo mua tập thơ Đỗ Nghê Đỗ Hồng Ngọc “Thư cho bé sơ sinh” để được anh ký tặng riêng!…

Vậy là “công việc” anh đã hết. Chúng tôi lên “kế hoạch” đi chơi! Sáng hôm sau, đoàn chúng tôi thuê xe đi Tam kỳ, thăm làng bích họa Tam Thanh… Bãi biển hoang sơ. Người dân chân chất. Cái làng chài nhỏ bé, bỗng nên thơ bởi những bích hoạ của các họa sĩ Hàn quốc, đã trở thành điểm đến trữ tình. Nhiều bạn trẻ đổ về đây để thăm viếng. Selfie. Chúng tôi ngồi trong bóng mát nhà quê. Uống ly nước dừa. Ăn ly chè đậu đen mà nghe mát ruột…

Tôi tranh thủ thời gian để đưa các anh chị đi thăm hồ Phú Ninh. Một hồ thủy nông hữu ích đã giúp bao ruộng lúa của Quảng Nam vàng óng… Công trình thủy lợi này đã có kế hoạch xây dựng từ thời VNCH nhưng vì chiến tranh nên không thực hiện được. Sau 75, chính quyền mới tiếp quản và kêu gọi tất cả các thanh thiếu niên trong tỉnh góp sức dựng xây, đã tưới tiêu cho cả một vùng ruộng rộng lớn bao la Thăng Bình, Tam Kỳ, Núi Thành…

Chúng tôi đi thuyền ra giữa lòng hồ. Neo ở một mỏ nước khoáng mãi tuôn lên từ một đường ống cắm sâu vào lòng đất, với nguồn nước nóng đến 64 độ nhiều khoáng chất tốt cho cơ thể. Được nhà nước chế biến thành nước khoáng Phú Ninh thơm ngọt và bổ dưỡng…

Trên đường về ngang Vĩnh Điện, chúng tôi ghé ngang Thạch Trúc Viên để thăm kỳ sĩ ẩn cư Mạc Phụ Đynh Trầm Ca. Anh là nhạc sĩ nổi danh với “mười năm tình cũ”, với bài thơ nhớ quê đầy chất giang hồ mà tình quê lai láng….

…. Quán cóc bốn thằng ngồi cụng ly
Quê nghèo một thuở rủ nhau đi
Chiều nay quê cũ thổi mây nhớ
Xuống đậu ngang đầu bốn miệng ly…”

Trời. Những người xa quê ngồi uống bia hoài hương vườn cũ. Thấy bọt bia trắng mà tưởng mây từ ải vân quan thổi về, đậu gieo thương nhớ. Ý tưởng thật tài tình!…

… Quán cóc bốn thằng ngồi như mê
Có ai vừa nhắc chuyện ngoài quê
Ai ca giọng Quảng nghe thương quá
Bốn cốc hoài hương chảy ngược về!

Quá hay. Tuyệt cú với Mạc Phụ tài hoa!…

 


Mạc Phụ Đynh Trầm Ca
phác thảo của Nguyễn Quang Chơn

Kịp sketch cho Mạc Phụ hai bức chân dung rồi chia tay bịn rịn. Chiều nay mấy anh còn đi Hội An. Tôi còn nhóm bạn từ Úc về chơi. Ngày mai tôi cũng phải đi Sài Gòn. Anh Chức cũng bay. Nghe thấy phone của nhóm văn nghệ Đà Nẵng, nghe đâu có nhiều nhà thơ, thầy thuốc nam, đạo sĩ, “hùng anh quần hội”, gọi mời anh Ngọc ngày mai giao lưu. Anh quá bận rộn, vậy mà cứ “an lạc”, thật hay!….

Cuộc vui nào rồi cũng phải chia tay. Cám ơn anh Đỗ Hồng Ngọc. Cám ơn anh Nguyễn Trọng Chức, anh Ngô Tiến Nhân, chị Bình, bằng hữu của các anh. Và, cám ơn Tâm nữa, đã làm cho Đà Nẵng những ngày đầu hè thơm thảo, ấm tình!…

Nguyễn Quang Chơn
24/4/2017

( theo tranthinguyetmai.wordpress.com)

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim, Uncategorized

Đọc ‘Lang Thang Nghìn Dặm’ của Nguyễn Thị Khánh Minh

26/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Apr20
Nguyễn Xuân Thiệp

Lang thang Đọc tản văn của Nguyễn Thị Khánh Minh – Bóng Bay, Gió Ơi chẳng hạn – nhiều người bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của tác phẩm. Tầng tầng những vẻ đẹp hiển lộng trước mắt: vẻ đẹp của tu từ, vẻ đẹp của hình ảnh, ý tưởng và cảm xúc. Nói chung là nghệ thuật trứ tác và tâm hồn của Nguyễn Thị Khánh Minh.

Lang thang nghìn dặm…

Thú thiệt khi nghe tác giả nói sẽ lấy cụm từ Lang Thang Nghìn Dặm làm tựa đề cho tập tản văn của mình, tôi không nhìn thấy ý nghĩa gì đặc biệt cả. Bây giờ đọc lời mở đầu tác phẩm mới ngộ ra: Có ai đó lại nói, con đường từ trái tim này đến trái tim nọ là con đường thăm thẳm của cảm thông, lại có khi chỉ cần nghe một nhịp đập của cảm ứng là khoảng cách trở nên vô nghĩa. Trên hành trình nghìn dặm này, tôi đã cảm được điều vô nghĩa ấy của không gian tâm linh. Một hành trình mà theo Tim Cahill thực sự không phải được tính bằng dặm mà bằng những người bạn…  Mời các bạn đọc hết lời đầu sách của tác giả để biết ta sẽ gặp những gì cùng với những người bạn ấy.

Đọc Lang Thang Nghìn Dặm của tác giả, ta lại thấy mình một lần nữa bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của văn chương NTKM. Chiều ấy rất nhiều gió / đàn chim nhớ phố bay về. Và ta thấy Đinh Cường như một linh hồn trong suốt đang bay. Và trái tim ai kia mãi lang thang ngoài nghìn dặm khi ngoại chờ bên kia sông để nhận một đóa hồng. Và ai, ai về như hài cỏ trong lặng im của lá. Tôi bắt gặp hồn chữ (của VHT) phiêu du trong âm âm tiếng gió va vào ô cửa kính, trong ảo hóa mây trời trong dòng mưa vũng nắng. Đọc thơ người thấy mình nhỏ bé đi dưới cái huyễn lộng, hay chỗ nào, vì sao hay, hỏi như hỏi mây xanh, theo như đuối dòng nước trôi hoài kia. Chuyện trăng tàn là chuyện gì, chưa nghe thấu nỗi đã thấy rúng động. Trăng tàn giật mình thấy sững sờ cái núi lạnh biển im, tấm lòng kiên định băng khiết.  Vân vân… Những con chữ của Khánh Minh như những cái lá, những tia nắng đưa ta vào cõi thơ, cõi đẹp.

Còn hơn thế nữa, đọc Lang Thang Nghìn Dặm ta sẽ thấy cái nhìn thấu thị của tác giả khi phân tích những tác phẩm dưới mắt mình. Nhưng xin đừng nghĩ rằng đây là những bài essays, những tiểu luận nặng tính cách phê bình, nhận định, kiểu như Tác Giả Và Tác Phẩm. Phải nói rằng bao nhiêu năm nay chưa hề có một tác phẩm viết về văn học như Lang Thang Nghìn Dặm. Tác giả đã nhìn bằng con mắt tâm linh con mắt thơ và thấy được ở Lữ Kiều chàng lãng tử của thời gian, ở Phan Tấn Hải người về như mộng, ở Lữ Quỳnh con mắt của giấc mơ, ở Nguyễn Hồi Thủ cánh chim cô độc, ở Vũ Hoàng Thư hạt nắng phiêu du, nghe trong giọng ca Thu Vàng tiếng hát của gió, thấy ở tám câu lục huyền âm và năm câu năm chữ của Nguyễn Lương Vỵ những viên cuội thời gian lung linh… Và tiếng hài cỏ của Trịnh Y Thư. Và dòng sông ra biển của Du Tử Lê… Và…

Tất cả là những bức tranh của Nguyễn Thị Khánh Minh. Những bức tranh không treo trong phòng triển lãm mà nhìn thấy trên khắp mọi chốn mọi nẻo đường. Ở những con đường nắng Nha Trang. Ở góc phố Duy Tân với lá dầu bay và tiếng cười của bạn bè. Ở những quán cà phê La Pagode, Givral, Khúc Ban Chiều, Thềm Xưa, Old Friends, Trieste, Gipsy, Mozart… Trên bãi biển Nha Trang, Sunset Beach. Ở Thong Dong Ca. Trong liêu chùa Già Lam thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn. Trong khu vườn ở Gia Định với nhà thơ và chiếc võng treo cùng sách vở. Ở bất cứ nơi nào có bạn bè, và văn chương nghệ thuật.

Tới đây thì người viết không còn lời để diễn tả hết vẻ đẹp trong văn NTKM. Xin mời các bạn cầm cuốn Lang Thang Nghìn Dặm lên và tự mình khám phá những vẻ kỳ ảo trên từng trang văn của thi sĩ mến yêu.

Nguyễn Xuân Thiệp
Khi ở Garland, ngày 19 tháng 4. 2017

Thuộc chủ đề:Uncategorized

Khuất Đẩu: MÙI NHỚ

18/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Khuất Đẩu

Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình
Nguyễn Du

Mùi đầu tiên, ấy là mùi của mẹ. Không chỉ là mùi sữa tanh tanh nồng nồng mà còn là mùi thịt da ngọt bùi, mùi của mồ hôi và mùi của nước mắt. Ở mẹ còn có mùi bồ kết rịn rịn trong từng kẽ tóc, mùi bã trầu cay xè mỗi khi mẹ ôm tôi vào lòng nựng nịu. Rồi miếng cơm đầu đời do mẹ nhai đút vào miệng chưa có răng, nghe ra có mùi của nước bọt. Những mùi không hợp vệ sinh ấy chẳng những đã không làm hại mà còn nuôi tôi phổng phao bụ bẫm.

Khi biết ăn biết chơi, thích nhất vẫn là mùi của những món quà quê mùa. Bánh ú gói lá chuối mở ra thơm ngậy mùi đậu, bánh ít đen bóng thơm mùi lá gai, bánh thuẫn vàng rực thơm mùi trứng, cốm bắp trộn đường thơm mùi mật và bánh xèo kêu xèo xèo thơm mùi mỡ.
Cây trái, thì mùa nào thức ấy, mùi ổi chín thơm ngầy ngậy, mùi xoài tượng thơm như tẩm mật ong, còn mùi mít thì đố ai mà giấu nổi.

Hoa, thì hoa bưởi hoa chanh thơm như là nước hoa hảo hạng. Còn hoa cau, thì hương của nó như hương của đất trời. Có lẽ vì tỏa hương từ ngọn cây cao vút, nên chẳng những nó trong suốt như khí trời mà còn mênh mang lồng lộng, nhất là trong những đêm trăng sáng. Cũng có thể bảo, những đêm ấy trăng trong vườn rất thơm.

Lớn hơn một chút, cảm nhận được cái mùi rất xôn xao trong những ngày giỗ chạp. Đó là mùi hoa vạn thọ hăng hăng trên bàn thờ, mùi chuối chín trên cỗ bồng, mùi chiên xào thơm đến ngạt mũi, mùi nhang trầm huyền ảo, mùi rượu đế lênh đênh…
Đến khi xa quê, lạc bước vào phố thị ồn ào, thì cái mùi tôi nhớ nhất, ấy là mùi nước mưa. Không phải mùi của mặt đất khê nồng khi cơn mưa bắt đầu. Mà là mùi của những giọt nước trên mái tranh còn tí tách rơi trên thềm nhà trong khi mưa đã tạnh, mùi của cây lá trong vườn vừa được tắm gội, mùi của không khí trong veo, mùi của sự yên bình, mùi của nhịp đời đi rất chậm.
Đó là mùi của tuổi thơ tôi, một tuổi thơ lấm lem, nghịch phá, nhưng đáng yêu xiết bao, giờ đã thành mùi nhớ đôi lúc đến nôn nao cồn cào.

Còn đây là mùi nhớ của một cô bé.
Cô ấy gọi là “Bùa Hương”.
“Thứ hương gì một lần cảm nhận đến ngỡ ngàng, để rồi mỗi lần cảm xúc dấy lên là Nó lại ùa về sống động rủ rê mình tan theo? Nó đến, Nó ở, Nó theo như một thứ bùa ấm áp, như có bầu có bạn, làm mình thật hạnh phúc lẫn bâng khuâng. Làm mình bay bổng. Lơ lửng. Hay quay chong chóng. Nghĩa là một kẻ bị bỏ bùa.”
Cái “Bùa Hương” ấy là “phút này đây…nghe được hương trâm trâm bên vệ đường rầy xe lửa về quê nội…hương nồng của sân gạch đỏ sau cơn mưa bất chợt mùa Hạ, không biết nắng thơm hay mưa thơm hay mùi gạch đỏ đẩy đưa mình ngào ngạt thế…và mênh mang hồ sen của một ngôi chùa sư nữ ở cạnh nhà thời thơ ấu chắp cho tâm linh ta đôi cánh …đã để mình tan ra trong mùi hương rằm…cái mùi hương vô nhiễm ấy…hương nắng lẫn hương xuân thì nhẹ lòng những phôi phai…mùi sum vầy của những ánh đèn hắt ra từ những ô cửa sổ…nghe hương lá tre khô quê nội, ngồi bên thềm nhà hít hà cái mùi nắng…buổi sáng hớp một ngụm cà phê nóng, nắng vàng vương trên ly theo vào lưỡi, mm…”
Còn có một mùi bỏ bùa cô nữa, ấy là mùi nước giếng cổ đóng đầy rêu trong đêm trăng: “ chị Bích ơi, em biết sẽ có ngày chị em mình lại về nhà nội và tắm khuya bên bờ giếng ấy, phải là đêm có trăng để em thấy được những mảnh trăng sáng bắn tung tóe từ người chị…” Cái mùi của nước thẳm sâu từ trong lòng đất ấy chan rưới trên thịt da của tuổi “em tuy mới mười lăm/ mà đã lắm người thăm”* nó mát rượi đến tận tuổi bảy mươi. Cái mùi ấy, đúng là mùi hương thời gian của Đoàn Phú Tứ, một mùi hương không nồng mà thanh thanh.
Cô bé ấy không giống với các cô gái tân thời mà rất giống với cô gái đi chùa Hương cách đây gần 100 năm của Nguyễn Nhược Pháp. Nghĩa là rất trong sáng, rất tinh tế và cũng rất nhiều mộng mơ. Và vì vậy, dường như suốt đời, ngay cả lúc đau bệnh nằm một chỗ, cô cũng chỉ biết có mỗi một việc rất tiền định là làm thơ.

Cô bé ngày xưa ấy giờ là nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh. Thơ của cô thì nhiều người “khen hay, hay quá! Ai nghe mà (chẳng) ngẩn ngơ”*. Tôi chỉ muốn nói đôi điều về quê nội của cô (cũng là quê ngoại của các con tôi). Cái ấn tượng đầu tiên để lại trong tôi, chính là những hàng cau trong ánh hoàng hôn khi xe lửa vừa qua khỏi ga Ninh Hòa, những ngọn cau bỗng sáng bừng lên như những cây nến khổng lồ.
Đẹp và buồn lạ lùng.
Khi đọc những trang đầu tập tản văn Bóng Bay Gió Ơi, tôi kêu thầm, sao mà giống quê mình quá vậy. Cũng có hoa trâm trâm, có đồng lúa chín vàng, có những con mương nhỏ và cái giếng gạch nước trong và mát, có những giọt mưa rơi trên thềm nhà, có bà có mẹ…Thế nên, dù cách nhau một đại dương bao la, tôi vẫn thấy rất gần, hay nói đúng hơn tôi cũng bị cái mùi hương tuổi nhỏ của cô bỏ bùa.
Cô viết “theo cảm xúc mà đi”, và cảm xúc của cô mênh mang bất tận. Rất nhiều hương, rất nhiều màu, rất nhiều tiếng chim và tiếng người.
Tôi đang “ăn theo” xúc cảm của cô, nên xin thú thực rằng, có được bài viết này là nhờ đọc những trang thơ xuôi của cô, những trang thơ “thanh thanh tím ngát hương thời gian”.

Xin được cảm ơn cô dù rằng chính danh phải thưa “bà”.

Ninh Hòa, 18/4/2017
Khuất Đẩu

*mượn thơ Nguyễn Nhược Pháp

(Nguồn: phovanblog.blogspot.com)

Thuộc chủ đề:Ghi chép lang thang, Gì đẹp bằng sen?, Nghĩ từ trái tim

Chia sẻ kinh nghiệm: Dạy và Học

18/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Đỗ Hồng Ngọc

Tg Trần Thiện Tùng: Thầy cảm ơn em đã “tiếp thị” thầy với các bạn giảng viên trẻ nhiều nơi nên gần đây thầy nhận được nhiều “meo” của các bạn, muốn có thêm tài liệu về Dạy và Học để tham khảo, thầy gởi bài này để em và các bạn tùy nghi nhé.

ĐHN.

 

Thư của một Giảng viên trẻ gởi ngày 5.2.2017

Con chào thầy ạ,

Lời đầu tiên con xin chúc thầy sức khỏe và bình an.

Con là NN, hiện con đang công tác tại Bộ môn Y tế công cộng, con được biết thầy qua trang dohongngoc.com và được anh Trần Thiện Tùng giới thiệu. Con đã muốn viết thư cho thầy rất lâu rồi, nhưng con cứ ngại và chần chừ mãi, hôm nay con mới dám bày tỏ cùng thầy.

Trước khi được anh Thiện Tùng giới thiệu, con đã có lần lên trang nhà của thầy để tìm tài liệu dạy học và nuôi con. Con rất ngưỡng mộ kiến thức và tâm huyết của thầy, và mong ước có ngày được thầy chỉ bảo để con có thêm hiểu biết, niềm tin trong công việc giảng dạy của mình. Mong muốn của con là trở thành người giảng viên có ích cho sinh viên: Có thể khơi dậy tình yêu và cái Tâm làm nghề cho các em, truyền đạt cho các em những kỹ năng cần thiết về Truyền thông – Giao tiếp – Lập kế hoạch, và cổ vũ các em tự học.

5 năm công tác vừa qua, con đã cố gắng là 1 giảng viên nhiệt tình (với mong muốn sự nhiệt tình của mình sẽ phần nào lan tỏa được tới các em) . Nhưng con cũng nhận thấy mình còn rất nhiều hạn chế cần khắc phục để đáp ứng được công việc khi mà xã hội có nhiều thay đổi:

–         Học trò của con nhiều bạn ra trường chưa xin được việc. Học trò thiếu niềm tin và chính con cũng có lúc xót xa mà thiếu niềm tin.

–         Về tài liệu học tập và cách thức tổ chức dạy học còn hạn chế. Con dạy Khoa học hành vi – Truyền thông Giáo dục Sức khỏe và Nâng cao Sức khỏe – Giao tiếp – Tâm lý y học – Tổ chức quản lý y tế.  Con thấy nhiều nội dung còn nặng lý thuyết.

Con tự hỏi:

–         Làm thế nào để các em tin rằng học điều dưỡng là có cơ hội, các em yêu nghề và sau này muốn gắn bó với nghề?

–         Làm thế nào để các em có thể tăng cơ hội xin việc – thông qua tăng kỹ năng?

–         Tổ chức dạy học thế nào để các em có thể nhạy cảm với người bệnh? tư vấn tốt cho người bệnh? Biết cách chọn hình thức truyền thông phù hợp và Lập được kế hoạch can thiệp phù hợp với vấn đề sức khỏe cộng đồng?

–         Bản thân mình cần có chiến lược tự học như thế nào? Nguồn tài liệu nào?…

Con có rất nhiều thắc mắc muốn được thầy trợ giúp và mong thầy dành chút thời gian cho con cũng như học trò của con!

Con cảm ơn Thầy rất nhiều.

Một lần nữa con Kính chúc Thầy sức khỏe và Chúc một năm mới Bình an tới Thầy cùng toàn thể gia đình!

Con NN.

………………………………………………………………………………………………………………………………………..

16.2.2017

Tg NN,

 

Thầy rất vui nhận thư con.

Năm còn mới nên thầy chúc con và gia đình một năm an vui, hạnh phúc.

Cài lý tưởng “trở thành người giảng viên có ích cho sinh viên: Có thể khơi dậy tình yêu và cái Tâm làm nghề cho các em và cổ vũ các em tự học” rất đáng quý, không dễ tìm thấy ở thời buổi này nên phải nói là thầy rất khen con.

Thầy bây giờ đã già, gần 80 rồi, không còn đứng lớp như xưa, thầy chỉ có một số bài chia sẻ về kinh nghiệm giảng dạy (giáo dục chủ động), các bài về Chăm sóc Sức khỏe Ban đầu (Primary Health Care), Giáo dục Sức khỏe (Health Education) và Nâng cao Sức khỏe (Health Promotion) , đào tạo Nhân viên Sức khỏe Cộng đồng (Community Health Worker)… và Y Đức con có thể tìm thấy rải rác trên trang  dohongngoc.com .

Những năm gần đây thầy nghiêng về lãnh vục Phật học như con đã biết. Vì thế, thầy không có gì để giúp được con nhiều. SV của con phải giỏi cả lý thuyết lẫn kỹ năng điều dưỡng thì có thể đi làm việc ở Nhật hoặc các nước khu vực v.v… Ngành y còn bị coi rẻ và thiếu quan tâm nên SV chán nản không lạ. Con đọc thêm các bài viết về Y Đức của thầy nhé.

Thầy Đỗ Hồng Ngọc.

…………………………………………………………………………………………………………………………..

18.2.2017

Con cảm ơn Thầy,

Con rất vui nhận được thư của Thầy. Con cũng đã vào trang nhà dohongngoc.com để tham khảo tài liệu cho các bài giảng. Con xin phép Thầy, con đã lấy bài thơ dành cho các bạn Nữ hộ sinh, tài liệu về Nâng cao sức khỏe, và tham khảo những tổng hợp khi thầy chuẩn bị Hội thảo về Y đức cho sinh viên trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch. Con cũng lên diễn đàn của trường Phạm Ngọc Thạch để down tài liệu của Thầy và bác sỹ Trương Trọng Hoàng. Tuy nhiên, có nhiều chỗ con đọc cũng chưa hiểu hết.

Con biết là tuổi Thầy đã cao, thực lòng con tiếc là không biết Thầy sớm hơn, khi học Y tế công cộng mà lại dạy về Truyền thông cho Điều dưỡng và Y sỹ, con nhận thấy một Bác sỹ nhiều kinh nghiệm mà lại có nhiều kinh nghiệm về Truyền thông như Thầy thât đáng quý. Con mong ước những kinh nghiệm và tài liệu của Thầy được nhiều học sinh, giảng viên trẻ biết đến.

Vậy con xin Thầy có thể cho con xin thêm tài liệu về Giáo dục sức khỏe và Y đức, khi Thầy có thời gian,được không ạ.

 

Con NN!

…………………………………………………………………………………………………………………………….

Tp HCM 18.4.2017

Tg NN và các bạn,

Gần đây, không biết sao thầy thấy nhiều bạn vào trang www.dohongngoc.com/web/ tham khảo bài Giáo dục Sức khỏe, Nâng cao Sức khỏe, Chăm sóc Sức khỏe Ban đầu, Y đức… Thầy cũng nhận được nhiều “meo” từ các giảng viên trẻ ở Phú Thọ, Hà Nội, Hà Tĩnh, Huế, Thái Bình, Đồng Nai, Bà Rịa Vũng Tàu, Cà Mau… hỏi thêm về phương pháp giảng dạy sao cho đỡ nhàm chán và có hiệu quả.

Trên trang web này, thầy cũng có vài bài về phương pháp “giảng dạy người lớn” (Giáo dục chủ động), cũng sẽ cần thiết cho các bạn tham khảo, vì phải luôn nhớ rằng sinh viên là những “người lớn”, đừng dạy kiểu nhồi nhét như học sinh cấp 4 nữa thì mới thành công.

Phần thầy, dù đã tham gia giảng dạy ở Trường Đại học Y dược Tp HCM từ năm 1981 và ở Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch từ năm 1989 (Chủ nhiệm Bộ môn, bây giờ già, Cố vấn), thầy chưa bao giờ là một giáo sư… thứ thiệt, mặc dù văn bằng ngày xưa của thầy, tốt nghiệp năm 1969 Y khoa đại học đường Saigon, đã là Tiến sĩ Y khoa Quốc gia (thời đó học y 7 năm) và với 2 năm Cử nhân xã hội học Đại học Vạn Hạnh Saigon trước 75.  Có lúc Trường kêu làm hồ sơ lấy Phó Tiến sĩ nhưng thầy xin từ chối. Cho nên nhớ đừng gọi thầy là… giáo sư gì cả đó nhé.

Gần đây, trong lúc thu dọn sách vở, tài liệu cũ, thầy tìm thấy vài “giáo án” viết tay hơi kỳ cục này, nghĩ có thể chia sẻ với các em để tùy nghi. Thời đó chỉ dùng Overhead nên viết tay trên giấy trong (transparency) như vầy thôi em ạ.

Dạy học là một khoa học và là một nghệ thuật phải không? Vậy, trước hết, phải “say mê” với nghề nhé!

Thầy chỉ  chụp hình đưa lên đây thôi. Dĩ nhiên thỉnh thoảng sẽ “bàn rộng” khi cần.

Thân mến,

Đỗ Hồng Ngọc.

 

YTCC 1

 

YTCC 2

 

YTCC 3

 

Ghi chú thêm:

 

18.4.2017

Tg NN,

Thầy xin phép chọn bức thư con gởi như một gợi ý- để đưa lên trang  www.dohongngoc.com/web/ vài tư liệu về công tác giảng dạy sao cho hấp dẫn và hiệu quả để các bạn giảng viên trẻ thảo luận… cho vui nhé. Con thử xem qua, và cho biết điều nào theo con là quan trọng nhất, tại sao? Con chia sẻ thêm các kinh nghiệm cá nhân, và cho biết Sv quan tâm tới điều gì khi học các môn con đang giảng dạy nhé? Nếu được, tham khảo thêm các bạn đồng nghiệp thì tốt? “Theo bạn thì điểm nào là quan trọng nhất? Tại sao?”. Sau đó, thầy sẽ đóng góp thêm ý kiến, tạo thành một “forum” nho nhỏ cũng hay. Cảm ơn con.

Thầy Đỗ Hồng Ngọc.

…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………..

Vâng thầy,

Con rất vui nhận được thư của thầy. Con sẽ thảo luận với một số bạn giảng viên nữa, và nếu có 1 forum cho chúng con thì tuyệt quá.

Con kính chúc thầy sức khỏe!

Con NN,

P/s: Con mới lên thhuvienhoasen và đọc được bài viết của thầy về Phật pháp, bài “Gươm báu trao tay” ạ.

Thuộc chủ đề:Các bài trả lời phỏng vấn, Góc nhìn - nhận định, Nghiên cứu khoa học, giảng dạy, Vài đoạn hồi ký

Lõm bõm học Phật: Bất Nhị và Như Lai

15/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 3 Bình luận

Bất Nhị và Như Lai

 

Nhưng hình như , Bất Nhị chính là… Như Lai!

Hãy nghe Duy Ma Cật “mô tả“ Như Lai: “… chẳng ở bên này, chẳng ở bên kia, chẳng ở giữa dòng; không tối, không sáng; không danh, không tướng; không mạnh, không yếu; không sạch, không nhơ. Chẳng phải hữu vi, chẳng phải vô vi… Chẳng lại, chẳng đi. Chẳng ra, chẳng vào, chẳng thủ, chẳng xả…“.

“Không phải hữu tướng, không phải vô tướng,  không tác, không khởi, không sanh, không diệt, không sợ, không lo, không mừng, không chán; không phải đã tồn tại, không phải sẽ tồn tại, không phải đang tồn tại…”.

 

Cho nên với Như Lai “Chẳng thể dùng trí mà hiểu, chẳng thể dùng thức mà biết“. “Không thể dùng tất cả ngôn thuyết để hiển thị hay phân biệt, tất cả ngôn ngữ đàm luận đều dứt tuyệt“ 

Đến với Như Lai chỉ còn cách ú ớ, quơ tay quơ chân, đánh đấm la hét thôi… hoặc giỏi lắm thì im lặng như Duy Ma Cật.  Ờ há! Vậy hả? Thì ra thế!

 

Thế nhưng,

”Nói ra là bị kẹt/

Không nói cũng không xong”

(Thiền sư Chơn Nguyên, Thế kỷ XVII).

Còn Tăng Triệu, viết tựa cho bản dịch Duy Ma Cật sở thuyết từ thế kỷ thứ V thì viết:

“…Thưa, Thánh trí vốn vô tri, mà muôn vàn phẩm loại đều được soi tỏ. Pháp thân vốn vô tướng, nhưng lại ứng hiện theo từng hình tướng đặc thù. Vần điệu chí cao thì vẫn không lời, mà thư tịch huyền vi khắp nơi quảng bá. 

… Vả, chúng sinh mãi ngủ vùi, phi ngôn thì lấy gì để đánh thức? Đạo không vận chuyển đơn côi. Đạo hoằng do người. 
Cho nên, Như Lai sai Văn Thù nơi phương khác; triệu Duy-ma từ quốc độ kia; cùng tụ hội Tỳ-da-ly để chung truyền đạo ấy”.

(Tăng Triệu, tựa Duy-ma-cật sở thuyết, thế kỷ thứ V.
Tuệ Sỹ dịch Việt, mùa Thu, PL. 2548)

 

“Chúng sanh trong cõi này cang cường, khó chuyển hóa, nên Phật phải giảng thuyết bằng ngôn ngữ cứng rắn để điều phục. Bày ra thiên đàng địa ngục, ngạ quỷ súc sanh cho họ sợ, để họ tự sửa cái tâm mình”.

Có người lùng sục truy tìm Như Lai mà không thấy đâu, có người tình cờ thấy biết Như Lai qua tiếng gió, tiếng sóng, tiếng ngói vỡ, tiếng lá rụng ngoài sân, mảnh trăng treo đầu bẹ chuối, sương mai lấp lánh hạt kim cương…

 

Da Bao NHu Lai

 

Phật đã mở toang kho tàng bí mật của Như Lai khi Phật vào bảo tháp, tay bắt mặt mừng, chuyện trò rôm rả với Như Lai Đa Bảo đã diệt độ từ lâu xa. Phật đã “khai thị” cho chúng sanh “ngộ nhập” Tri kiến Phật từ đó.

“Thấy biết” Như Lai, sống với Như Lai, sống trong Như Lai,  nên Phật mới tủm tỉm cười một mình. Thôi nhé. Đừng làm phiền Ta nữa nhé.

“Bên trời xanh mãi
Những nụ mầm mới
Để lại trong cõi thiên thu hình dáng nụ cười…”  

(Trịnh Công Sơn).

 

Đỗ Hồng Ngọc

(Văn hóa Phật Giáo, số 271, tháng 4/2017)

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim

Lõm bõm học Phật: “Nói không được”

15/04/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc Để lại bình luận

Nói không được

 

Buổi hôm đó Duy Ma Cật hỏi: “Thưa các nhân giả, Bồ-tát nhập pháp môn Bất-nhị như thế nào?”.

Một vị trả lời : “ Sanh và diệt là hai. Pháp vốn không sanh, tức không diệt. Đắc vô sanh pháp nhẫn ấy là nhập pháp môn Bất nhị.”

Bất Nhị (Không hai) dĩ nhiên không phải Một. Sanh có chứ. Tử có chứ. Nhưng sanh tử không hai bởi là một dòng chảy liên tục do duyên sinh. Chết là sự chấm dứt tạm thời của một hiện tượng tạm thời. Sanh với tử không hai, sóng với nước không hai,  thì cao với thấp, giàu với nghèo, sang với hèn, da xanh da đỏ da vàng da đen đều “bất nhị”. Cho nên phải giữ ‘’trực tâm’’ làm gốc. Chánh giác luôn đi cùng Chánh đẳng là vậy.

Phật dạy Bảo Tích và năm trăm vị Bồ tát tương lai xuất thân từ trí thức, đại gia, vương tôn công tử ở Tỳ-da-ly hôm đó: “Bồ Tát tùy lòng ngay thẳng (trực tâm) mà khởi làm. Tùy chỗ khởi làm mà được lòng sâu vững (thâm tâm). Tùy lòng sâu vững mà tâm ý được điều phục….”.

Cho nên Thường Bất Khinh mới chắp tay xá lạy mọi người, cho nên Dược Vương mới đốt hai cánh tay đến mấy ngàn năm …

Nhưng làm sao để vào cửa Bất nhị (nhập Bất nhị pháp môn)? Làm sao để sống trong “bất nhị”, sống với “”bất nhị”? Thì, trước hết phải “hành thâm” Bát Nhã, phải thấy không, thấy duyên sinh, thực tướng vô tướng…

Một vị nói: “Ta với vật của ta là hai. Nhân có cái ta nên có vật của ta. Nếu không có cái ta, ắt chẳng có cái gọi là vật của ta. Đó là vào pháp môn Bất nhị”

Một vị nói: “Cấu và Tịnh là hai…” rồi Tận và Bất tận, Minh với Vô minh, Động với Niệm… Từng cặp từng cặp có vẻ đối kháng nhau chan chát vậy mà thực ra là “bất nhị”.

Các vị Bồ tát mỗi người trình bày con đường tu chứng nhập pháp môn Bất Nhị của mình rồi, bèn thưa hỏi Bồ-tát Văn Thù:

“Thưa ngài Văn Thù, thế nào là Bồ tát vào pháp môn Bất Nhị?”

“Thưa các vị, theo như ý tôi, đối với tất cả các pháp thì  không nói, không thuyết, không chỉ danh, không giải thích, lìa khỏi mọi sự vấn đáp. Đó mới là nhập pháp môn Bất Nhị.” Bồ-tát Văn Thù trả lời.
Rồi liền quay sang hỏi Duy-ma-cật: “Chúng tôi mỗi người đều nói ra cả rồi, vậy nhân giả cũng nên nói ra, thế nào là Bồ-tát nhập pháp môn Bất nhị?”
Duy Ma Cật làm thinh. Chẳng nói chẳng rằng chi cả!

Văn-thù bèn vỗ tay khen: “Tuyệt diệu! Thật là tuyệt diệu! Cho đến không có cả ngữ ngôn, văn tự, đó mới thật là nhập pháp môn Bất Nhị vậy.”

Lúc đó mọi người mới ngớ ra.

Thì ra là vậy!

Cứ tưởng Duy-ma-cật… bí!

 

Đỗ Hồng Ngọc

(Văn hóa Phật giáo, số 271, tháng 4/2017)

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Lõm bõm học Phật, Nghĩ từ trái tim

  • « Chuyển đến Trang trước
  • Trang 1
  • Interim pages omitted …
  • Trang 51
  • Trang 52
  • Trang 53
  • Trang 54
  • Trang 55
  • Interim pages omitted …
  • Trang 124
  • Chuyển đến Trang sau »

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • Sách song ngữ Việt Anh: CON ĐƯỜNG DẪN TỚI AN LẠC & HANH PHÚC
  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email