Thư gởi bạn xa xôi:
Lang thang mấy ngày Tết
Hình như già quá rồi nên lúc này mình không có cảm giác Tết là gì cả bạn ơi. Cũng may, Mùng hai Tết (17.2.2018) đi theo gia đình làm một chuyến giang hồ vặt, từ Saigon lên Đà lạt, rồi vượt đèo… Khánh Vĩnh về Nha Trang, rồi từ Nha Trang về Phan Rang, PhanThiết, trở về Saigon tối ngày Mùng 7. Cũng có thể gọi là có du… xuân! Để kể bạn nghe vậy nhé.
Khởi hành sớm. Gần đến chân đèo Bảo Lộc thì ghé một quán ven đường quen thuộc bên bờ suối uống café và ăn… sầu riêng. Sầu riêng vườn, ngon, không phải thứ sầu riêng đáng ngại ngâm thuốc gì đó. Đường đi Đalat bây giờ tốt rồi, chỉ có cái cứ phải đóng tiền BOT hoài vậy thôi. Đalat ngày Tết đông ken, không có chỗ ở, phải vào tận nơi hẻo lánh, xa xôi, cuối hồ Tuyền Lâm, cách Thành phố hơn 10km, gần như bị ”cách ly”. Tuy là cái resort hoành tráng giữa rừng thông nhưng mình thấy không hạp cái tạng lắm. Hoành tráng quá, hùng vĩ quá, giữa rừng thông bạt ngàn và dòng nước hồ phẳng lặng. Mình mong có chút gì đó lãng mạn như căn nhà gỗ, ngọn lửa hồng, vườn hoa dại bên bờ suối…
Ngày hôm sau thì mình… trốn ra ngoài một chút, ghé thăm nhóm bạn Thiền ca Hoa Sen, uống một tách trà thơm và ký tặng Thơ Ngắn Đỗ Nghê cho các bạn qua Thảo Nhiên. Rồi ghé nhà Thuần Nhiên Nguyễn
Đức Vinh, người nhạc sĩ của Gia đình Hoa Sen hôm Noel đã phổ nhạc bài thơ “Giỗ Một Dòng Sông”, nay đã có tên chính thức của bài nhạc là ”Sông ơi cứ chảy…”. Ngôi nhà thiệt xinh xắn, thơ mộng. Thời gian không nhiều nên chỉ trò chuyện ba điều bốn chuyện với Vinh và Sen, bà xã Vinh, người đêm Noel rồi đã ngồi nghe suốt cả giờ bài hát vừa được Vinh phổ nhạc. Mong có dịp nào lại đến căn nhà đầy âm nhạc này cùng các bạn thiền ca Hoa Sen. Gởi tập thơ cho Mậu Pháp (Ngũ Hành Sơn) và Nguyễn Phu. Mậu Pháp đang áo dài khăn đóng ngồi ngoài chợ Đalạt viết thư pháp cho mọi người… qua đường như một ông đồ chưa già, bày mực tàu giấy đỏ giữa chợ hoa.
Từ nhà nhạc sĩ Thuần Nhiên, mình ghé qua thăm nhà thơ Nguyễn Dương Quang. Đã lâu không gặp. Ai cũng già đi rõ. Tặng Quang tập thơ rồi anh em chụp cái hình kỷ niệm. Nghe Phan Chính nói hình đó đã được Quang đưa lên fb liền nên thời buổi bây giờ muốn giấu ai cũng không dễ nữa!
Đã đến giờ hẹn cùng gia đình đi thăm Cầu Đất, đồi trà Tea Hill Farm gì đó. Ôi bạn ơi, con đường Dalat đi Dran bây giờ cũng tốt lắm rồi, không phải như xưa bọn mình đi vất vả hồi hộp. Mùa này không còn hoa quỳ vàng.
Cầu Đất đây rồi. Mưa. Mưa xuân Đalat. Thoáng cái lại nắng lên. Rồi mưa nữa. Gió vù vù. Mặc, những tà áo trắng áo xanh vẫn len lỏi giữa đồi trà. Lạnh ngắt. Thiệt hạnh phúc khi vào được quán cafe bên trong. Làm một bình trà xanh đặc sản. Công nhận quá ngon. Mấy nhỏ ăn chút gì đó vì đã quá trưa. Ở đây chỉ còn cách Dran chừng vài chục km nữa thôi. Đến Dran sẽ có nem ngon nhưng ngày Tết chắc nghỉ bán.
Sáng mùng 4 tết, từ Dalat về Nha Trang. Xe cộ các nơi đổ về Đalat nườm nượp. Một cái xe khách bị cháy trên đèo Prenn làm kẹt đường thêm. Mình đến Dacasa, định ghé làm ly cafe mà đông nghẹt. Không gặp Thế Hùng, Thanh Tâm gì cả. Ai nấy chắc mệt bơ phờ vì khách quá đông. Xe đổ về Nha Trang cũng nhiều. Con đường quốc lộ 27B này rất đẹp, nhưng đèo Khánh Vĩnh thì quá ư nguy hiểm, thường có những vụ sạt lở núi. Mấy tuần trước đã có tai nạn xảy ra. Năm xưa mình đã từng đi đèo này một lần. Sương mù giăng kín không thấy đường. Tài xế chỉ nhìn vệt trắng giữa đường mà mò đi, giữa một bên là núi dựng đứng và một bên là vực sâu hun hút. Hôm nay nắng đẹp nhìn rõ mới hết hồn! Cũng còn nhiều chỗ sạt lở đang sửa. Vậy mà xe cộ cũng khá đông, nhất là xe gắn máy 2 bánh từ Nha Trang lên Đàlat ào ào…

Đèo Khánh Vĩnh (Internet).
Cung đèo dài nhất Việt Nam (35km, có nhiều chỗ bị sạt lở, và sương mù giăng giăng…)
Rồi cũng đến Nha Trang. Ôi ồn ào, xô bồ, nhộn nhịp, nhễ nhại… Lại phải ở một nơi xa thành phố, cách Nha Trang cũng vài chục cây số. Cũng lại là một resort đẹp, hùng vĩ, cheo leo giữa các gộp đá trên đường từ Cam Ranh về Nha Trang. Người Hoa là người Hoa! Đến nỗi một bữa nghe một nhóm người nói tiếng Việt, mình mừng rỡ: Ôi gặp đồng hương đây rồi!
Sáng mùng 5 tết, mình lại lẻn ra Nha Trang. Ôi Nha Trang ngày về! Không có bãi khuya, không có con ốc bơ vơ nằm trên cát… chỉ có người là người tấp nập ngược xuôi xí xô xí xào… Đến một góc đường, tìm cái quán cafe gia đình thấy vắng ngắt. Nghỉ Tết, chưa bán.
Phone cho một nhà báo. May quá. Quán cafe nào cũng đông nghẹt. Cảm ơn điện thoại di động nghe. Gặp Ngân Hà và mấy nhóc, Thu Trà, bác sĩ Bình… rồi Ngân Hà đưa đi thăm Thầy Phước An ở chùa Hải Đức.
Hôm sau, Mùng 6 Tết đi Ninh Hòa, thăm cặp uyên ương Khuất Đẩu, Huyền Chiêu, kéo nhau đến quán cafe Deja Vu, nơi Thân Trọng Minh và cả Thu Vàng cũng đã đến làm show nhạc sống hôm nào. Vợ chồng chủ quán đi vắng, có bà mẹ và cô em giúp. Không biết Huyền Chiêu giới thiệu lúc nào mà cô Ngọc Anh em chủ quán xin được chụp một tấm hình với mình vì đã từng đọc sách, nhất là về Phật học… Rồi cô còn ”vấn đạo” nhờ giải đáp thắc mắc các thứ! Ông bố cho biết mới hôm qua, Ngọc Anh nói mong sao được gặp bác sĩ ĐHN, vậy mà sáng hôm nay lại gặp đây, thiệt là chuyện lạ!
Rồi vợ chồng mình cùng KĐ/HC ghé về thăm Dục Mỹ, nơi ngày xưa, năm 1970, mình đã từng ở mấy tháng, làm việc ở Bệnh viện LTC. Lúc đó LaNgà chưa đến hai tuổi, hằng ngày mình vẫn đưa xuống suối tắm và chiều chiều chở đi lòng vòng bằng xe Lambretta quanh cái phi trường nhỏ… Mới thôi mà đã gần nửa thế kỷ. Chỗ mình ở ngày xưa hình như chỉ còn bóng dáng cây dừa vút cao. Ngôi chùa nay quá to. Nhà thờ vẫn còn đó. Bệnh viện, phi trường nay đều đã san phẳng trồng mía… Nhớ bác sĩ Nguyễn Xuân Quang, người bạn cùng khóa, cùng về công tác nơi này một lượt…
Mùng 7 về Phan Rang. Định ghé thăm Võ Tấn Khanh mà lạc đường nên thôi. Về thẳng Phan Thiết ghé thăm nhà thơ Liên Tâm, gởi mấy tập thơ cho Nguyễn Như Mây, Lê Nguyên Ngữ, Phan Anh Dũng…
Về lại Saigon đã thấy nhớ Đường Sách. Mùng 8 ra thăm sớm, gặp Lê Hoàng bàn chuyện tương lai, gặp lại những con người, những gương mặt lạ mà quen như tự thuở nào xa.
Hẹn thư sau nhé,
Đỗ Hồng Ngọc.










Kinh xáng Bốn Tổng ngày 3-3-2018
Kính chào Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,
Cảm ơn Bác sĩ cho đọc lá Thư gởi bạn xa xôi này, mà tôi học được bài học về hai chữ “hạnh-phúc”. Thường thường, tự bấy đến nay hai chữ hạnh-phúc là cái gì rất mơ hồ, phải nghĩ và tưởng tượng mới biết là mình có được hạnh phúc hay chưa hạnh phúc, hoặc giả hai chữ hạnh-phúc phải là cái gì rất cao cả, xa xăm lắm chứ hổng phải là cái mình nhìn thấy được hoặc chạm tay sờ vào được! Thê nhưng qua bài này, Bác sĩ đã chỉ cho người đọc thấy được “hạnh-phúc” thật vô cùng đơn giản. Từ chỗ đang “lạnh ngắt” mà “khi vào được quán cà phê bên trong” đã là “hạnh phúc” rồi:
“Lạnh ngắt. Thiệt hạnh phúc khi vào được quán cafe bên trong.”
Còn cái ngon, cái dở cũng vậy. Có gì cao sang đâu? Đang lạnh mà lại uống được bình trà xanh nguyên chất nóng hổi nữa thì làm sao mà không “qúa ngon”: “Làm một bình trà xanh đặc sản. Công nhận quá ngon”
Tôi nghĩ đây là một bài giảng về hai chữ “hạnh-phúc” và “ngon” rất đơn giản mà rất hạnh-phúc và rất ngon.
Sau nữa, cảm ơn Bác sĩ đã nhắc lại vài địa danh mà tôi hồi còn trẻ có nhiều lần đã đến những vùng mà Bác sĩ cùng gia đình dạo quanh vào những ngày Têt vừa rồi. Hồi đó, lâu lắm, cách nay năm mươi mấy năm, tôi có dịp ngồi xe đò lên Đà Lạt, đi qua những đoạn đường đèo vùng Bảo Lộc, rồi qua những đồi trà chạy miết lên Di Linh, về Đức Trọng trên quốc lộ 20; rồi lại cũng có lần qua Đâp Đất, xuống Đơn Dương, theo con đường Bác sĩ về Phan Rang, Cam Ranh, Nha Trang… Rồi có lần ở Nha Trang tôi cũng thường lên lễ Phật ở chúa Hải Đức với Thích Ca Phật đài cao vòi vọi! Rồi tôi cũng nhiều bận băng qua đèo Rù-Rì, qua làng Lương Sơn, qua đèo Rọ-Tượng về Ninh-Hòa, Dục Mỹ; đôi khi lại đi quá ra đèo Cả, rồi vượt đèo qua tuốt bên kia ngọn núi cao thăm xứ xở Tuy Hòa (Phú Yên) nữa…
Đọc Lá thư của Bác sĩ mà hồn chợt sống lại tuổi đôi mươi ngày nào! Quả trong lòng tôi cũng đang “hạnh-phúc” và “ngon” nữa!
Xin chân thành cảm ơn bác sĩ và cầu chúc Bác sĩ cùng chị và bửu quyến luôn an lành và hạnh phúc.
Kính,
Hai Trầu
Cảm ơn anh Hai Trầu. Thú thiệt, nhờ mấy chữ này của anh mà tôi mới ngộ ra mình đã có… hạnh phúc mà không hay. Hình như khi mình ráng kiếm tìm thì khó mà thấy hạnh phúc anh ạ. TCS nói “Em hồn nhiên rồi em sẽ bình mình” nhớ không, còn Huy Cận thì nói: Hạnh phúc rất đơn sơ/ Xin nhịp đời bước chậm…
Vui quá. Cảm ơn bạn xa xôi!
DHN