Thư gởi bạn (12.5.2020)
Đúng là có vài cái mới bạn ạ.
1. Lớp Phật học và Đời sống ở Chùa Xá Lợi đã học lại buổi đầu tiên vào ngày thứ bảy 9.5 vừa rồi sau hơn 2 tháng tạm nghỉ vì dịch bệnh. Buổi học này “tập trung” vào chuyện Cô-Vi mà thôi. Nói chung, anh chị em thấy nhờ… Cô-Vi mà có thời gian “nhìn lại mình…”, có thời gian học Phật kỹ hơn, nghiền ngẫm nhiều về Tứ diệu đế, về Vô thường…
Dĩ nhiên dịp này mình cũng nhắc lại về vi sinh vật, về mối quan hệ giữa con người và vi khuẩn, virus, nấm mốc…; giữa con người và thiên nhiên, môi trường sống, thực phẩm, không khí… Và trả lời những câu hỏi về các “trường phái” (biện pháp) đang thực hiện trên thế giới để ngăn chặn đại dịch như tạo “miễn dịch cộng đồng” hoặc “cách ly xã hội” hoặc kết hợp cả hai trong khi chờ đợi có vaccine và thuốc điều trị đặc hiệu. Đồng thời cũng giải thích về 2 thứ Xét nghiệm (Test): một về Kháng nguyên (Antigen) và một về Kháng thể (Antibody). Thử Kháng nguyên là để biết có ĐANG BỊ mắc bệnh hay không, còn thử Kháng thể là để biết ĐÃ TỪNG mắc bệnh chưa? Về Dịch tễ học thì cứ 100 người mắc bệnh trong cộng đồng thì có khoảng 80 người (80%) mắc bệnh nhẹ, không triệu chứng, tự khỏi, nhờ sức đề kháng tốt, và cơ thể từ đó đã có kháng thể để chống bệnh; khoảng 20 người (20%) bệnh có triệu chứng, phải theo dõi, chăm sóc tại bệnh viện và trong đó chừng 5 người có thể bị nặng, nguy hiểm. Người mắc bệnh nhẹ không triệu chứng, nhưng vẫn có thể lây bệnh cho người khác rồi, gọi là “người lành mang mầm bệnh”, do đó vẫn rất nên mang khẩu trang, rửa tay thường xuyên và giữ khoảng cách theo hướng dẫn của y tế.
2. Lớp sáng Thứ Tư của Nhóm Học Phật bọn mình ( chỉ gồm 9, 10 anh chị em) tại chùa Xá Lợi Tp.HCM cũng đã học lại vào ngày thứ tư 6.5 vừa qua. Tiếp tục học Kinh Lăng Già. Vẫn học với phương pháp “giáo dục chủ động”, tranh luận sôi nổi… Đến nay Lớp sáng thứ Tư hằng tuần này cũng đã được 7 năm!

Nhóm Học Phật, chùa Xá Lợi, Tp.HCM, ngày thứ Tư 6.5.2020. Tứ trái: Thanh Nguyên, Trần Phi Hùng, Ngô Tiến Nhân, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Đức Hạ, Minh Ngọc, Diệu Châu, Diệu Thúy (ảnh: Tô Văn Thiện)
3. Về cuốn Tạp bút ĐỂ LÀM GÌ của mình cũng đã xong phần ruột. Và đây là Bìa 1, vừa được họa sĩ Mai Quế Vũ chuyển đến. Tựa Để Làm Gì không có dấu hỏi (?) nhé. Bởi nó không phải là một câu hỏi, không có vấn đề nào đặt ra và cũng không có sự trả lời… nào ở đây cả!

Hẹn thư sau,
Thân mến,
Đỗ Hồng Ngọc

Con mong thật sớm được diện kiến “để làm gì”. 🙂
2. Giác Viễn đại sư và Vô Kỵ là 2 cao thủ võ lâm duy nhất được học bị động trọn bộ Cửu dương thần công được chép bên lề Kinh Lăng Già. Không biết tình hình của Thầy Ngọc sau khi tham dự giáo dục chủ động Kinh Lăng Già thì như nào ạ! 😛
3. Con đang mong thật sớm được diện kiến “để làm gì”. 🙂
Thưa bạn,
Trong phần 3, Bác sĩ Đõ Hồng Ngọc giới thiệu cuốn sách mới “Để Làm Gì” và Bác sĩ viết:
“Tựa Để Làm Gì không có dấu hỏi (?) nhé. Bởi nó không phải là một câu hỏi, không có vấn đề nào đặt ra và cũng không có sự trả lời… nào ở đây cả!”
Tôi nghĩ ngay chính cái chữ “để làm gì” (pourquoi faire) là một trạng từ nên không phải là một câu hỏi nên không có dấu hỏi là phải lẽ. Vả lại phần nội dung của cuốn sách qua bản thảo mà mấy lúc trước tôi có dịp được coi qua thì quả đúng như vậy. Ở đó “không có vấn đề nào đặt ra và cũng không có sự trả lời… nào ở đây cả!” nhưng mà ở đó nó có tất cả. Nó là tất cả những gì mà bạn muốn biết về một đời sống, kể cả đời sống của những bến phà, của một dòng sông, của một cánh đồng, của những làng quê và nhiều nhiều lắm về mọi mặt của dòng đời cứ tuần tự theo dòng thời gian mà trôi đi dưới cái nhìn rất tinh tế, đôi lúc pha chút dí dỏm của tác giả vừa là một bác sĩ vừa là một nghệ sĩ dày dạn kinh nghiệm đời và tất cả được hiện diện qua những trang giấy như một giải đáp mà không phải là giải đáp, như một gợi mở mà không phải gợi mở nhưng nếu bạn muốn biết về nó, muốn nhìn thấy nó, tôi nghĩ bạn sẽ tìm đến với nó và chắc rằng bạn sẽ không thất vọng về những gì mà tác giả như muốn hỏi mà không phải hỏi qua tác phẩm “Để làm gì” này vậy.
Xin cảm ơn Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc cho in tác phẩm này để tôi, nay tuổi đời cũng hơi già bộn rồi nên măt rất kém, có dịp được đọc sách in trên giấy với những trang sách thật thay vì chỉ đọc những trang bản thảo trên không gian ảo rất mỏi mắt!
Trang trọng,
Hai Trầu