Thư gởi bạn xa xôi (1.2020)
“Năm nay người có về ăn Tết?”
Bạn nhớ đúng rồi đó. Đây là một câu trong bài thơ Mũi Né của mình, viết năm 1970, đã đăng trên báo Bách Khoa thời đó, tính ra cũng đã nửa thế kỷ rồi chớ ít gì! Mới thôi. Mới ngày nào.
(….)
Mùa ơi gió bấc nhớ không ngờ
Năm nay người có về ăn Tết
Có ngậm ngùi nghe chút ấu thơ?…
(Mũi Né, ĐHN 1970)
Gió bấc, rất lạ. Nhớ không? Thứ gió thổi lốc qua người, dán sát vào da người như có chút hỗn xược ớn lạnh làm nhớ cơn sốt rét rừng thường chuyển mùa trong Tết, với hương cốm hộc, mứt gừng, mứt bí… rồi bánh căn, bánh xèo, bánh kẹp, cơm gà, bánh canh chả cá… của một vùng biển mang mang mùi nước mắm, những ai nghe quen thì đâm ghiền nặng… rồi sông Cà Ty – Mường Mán, con đường Gia Long đi mãi không cùng, với Trưng Trắc Trưng Nhị ôm sát dòng sông nhớ không?
Cho nên với mình thì gió bấc là Tết, là tuổi thơ, là Phan Thiết, là Mũi Né, là Rạng, là Lagi, là Kê Gà, là Tà Cú…
(….)
gió bấc mùa thơm ngát
bâng khuâng một mái nhà
biển xanh lùa sóng bạc
cát vàng hoàng hôn xưa…
(Quê Nhà, Đỗ Hồng Ngọc)
Và, Tết:
Đi giữa Sài Gòn
Phố nhà cao ngất
Hoa nở rực vàng
Mà không thấy Tết
Một sáng về quê
Chợt nghe gió bấc
Ơ hay Xuân về
Vỡ òa ngực biếc…
(Gió bấc, ĐHN)
Vậy đó, cho nên mình về Phan Thiết Mũi Né Lagi… mấy ngày rồi chẳng qua để tìm thứ gió quen mà lạ đó. Và để nghe cái Tết tuổi thơ thấm vào trong da thịt, trong nhớ nhung…
Thôi, để gởi bạn mấy tấm hình chuyến về thăm quê vừa rồi nhe, bây giờ già hết cỡ rồi, làm biếng tổ rồi!

một mình với biển và một trái dừa xiêm

ngắm dù lượn

bãi vắng. lạnh. sóng lớn

tĩnh và động

còn chút an bình


ghe thuyền về “né” gió

“độn độn hề…”


Quê Nhà (Tam Tân, Lagi)
by Do Hong Ngoc


Tuổi 80. Chân dung tự họa (Đỗ Hồng Ngọc, Mũi Né 1.2020)
Thân mến.
Hẹn thư sau,
Đỗ Hồng Ngọc.
(Saigon, 7.1.2020)
Và tiếng hát Thu Vàng với Mũi Né, thơ Đỗ Hồng Ngọc, nhạc Hoàng Quốc Bảo (2008)

Chào anh; nhắc sơ tí vì mình có dịp nói chuyện nhau chút qua điện thoại khi anh Nguyễn tường Bách ( C.H.L.B.Đức) ghé ở nhà chúng tôi ở Hòa Thắng, Mủi né ( tết 2015 hay 16 gì đó ).
Rất rất ấn tượng khi xem bài viết này của anh; vì nó cũng là tâm trạng của chính tôi từ 5 năm nay, từ khi tôi trở thành “Công dân của Mủi né” ở tuồi về hưu.
Chỉ có thêm tí tẹo nữa, cảm nhận của tôi, ngoài khung cảnh tỉnh lặng, gió bấc, dù lượng, La gi, Kê gà, Tà cú….cái nắng ban sáng của mùa gần tết này trong veo veo một cách lạ lùng khó diển tả. Thôi thì phải nhờ Trịnh công Sơn diển tả hộ: Nắng Thủy Tinh.
Thân mến
Chào anh Trần Hữu Vinh, nghe anh NTB “quảng cáo”, có lần tôi đi suốt dọc biển MN (từ Hòn Rơm về phía Hoà Thắng) mà vẫn không tìm ra nhà anh. Mong anh cho địa chỉ chính xác để lần sau về MN có thê đến thăm anh và có dịp chuyện trò về “Nắng thủy tinh” nhé.
Chào anh Ngọc; khi có dịp ra Mủi né, anh chỉ cần alo cho tôi là ổn và “raisonnable” nhất.
Mong sớm có dịp gặp được anh.
Thân