Khi bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc hỏi ‘Để làm gì’
18/06/2020 13:48 GMT+7
TTO – Ở tuổi 80, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc vẫn rất duyên cùng câu chữ khi ra mắt quyển tạp bút mới nhất mang nhan đề ấn tượng: “Để làm gì” (NXB Tổng Hợp TP.HCM).

Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc – Ảnh: NGỌC HIỂN
Mỗi khi bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc có sách mới “trình làng”, bạn đọc luôn tìm thấy chi tiết thật đặc biệt. Lần này là từ câu nói của André Maurois, rằng “khi nào trong đầu mình nảy ra cái ý “Để làm gì”, lúc đó mình đã già thiệt rồi”. Từ cái ý của Maurois về “nghệ thuật già” ấy, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thú nhận rằng lâu nay ông biết mình già, nhưng quả thật ông vẫn đang nghĩ là mình đang “già giả” thôi.
Cái ý đó đặc biệt và gợi ra một hình ảnh thú vị: Tác giả vừa cảm nhận tuổi già của chính mình, vừa lục soạn lại mớ gia tài trước tác bấy lâu nay trong ý niệm thường trực “để làm gì”, rồi gạn lọc lại, hình thành thêm một quyển sách nữa, chính là những trang sách dẫn bạn đọc theo bước ông về lại không gian sống của nhiều “cảnh giới”.

Câu hỏi ở nhan đề sách thật hóc hiểm, do lẽ không chỉ viết lách để làm gì, mà ghi nhớ chuyện nọ chuyện kia, tâm đắc thứ này thứ khác, buồn vui hờn giận, cay đắng nhục vinh… bao nhiêu chìm nổi đã trải qua trong tám chục năm sống ở đời, rốt lại là để làm gì?
Câu hỏi còn nguyên đó, bởi không dễ tìm ra lời đáp. Chỉ có những trang sách bắt đầu một công việc khác: đặt ra trước mỗi người đọc hôm nay những câu chuyện chân chất, thiệt tình mà đầy cảm xúc, ý vị của chính tác giả.
Đỗ Hồng Ngọc có cách kể chuyện như sực nhớ lại chuyện hay hay của chính mình, tiện chỗ bạn bè nên kể lại cho vui, vậy mà người đọc bị cuốn theo lúc nào không biết. Đến chừng nhận ra mới thấy dường như đã có một thời, người ta sống với nhau chan hòa quá, giao hảo đối đãi nhau ý nhị tinh tế quá, tâm đắc và sâu sắc đến nỗi dư vị còn mãi trong nhiều trang sách hôm nay.
Đó là tình bạn tình thơ với Nguyễn Bắc Sơn, Từ Thế Mộng; là kỷ niệm nơi Bình Tuy, Phan Thiết quê nhà; và quan trọng hơn là ở tinh thần “học bạn” của chính tác giả.
Dường như với người bạn nào, Đỗ Hồng Ngọc đều nhìn ra cái hay để học, từ ông bạn Hai Trầu với câu thơ tuy chợ búa mà vẫn ý đạo: Đạo cang thường chẳng phải cá tôm / Đang mua mớ nọ, chạy chồm mớ kia; đến ý tưởng “thy đạo” của Nguyễn Bắc Sơn như một điểm bấu víu trong những tháng ngày chông chênh tuổi tác; rồi Hoài Khanh lúc cuối đời vẫn kịp nhắc ông chữ trơ vơ khác với chơ vơ; hay cũng chính bạn bè cắt nghĩa cho ông những địa danh mang phương ngữ Chàm xưa: Tà là núi (Tà Zôn, Tà Cú, Tà Pao), La là sông (La Ngâu, La Ngà, La Gi), Hàm là ruộng (Hàm Tân, Hàm Thuận, Hàm Cường)…
Bạn đọc thấy mình trôi theo biết bao điều thú vị qua câu chữ, ngoảnh lại nhìn cái nhan đề sách, bừng tỉnh nhận ra: thì chỉ cần vậy thôi chứ đâu cần phải hỏi “để làm gì?”.
.
LAM ĐIỀN
(https://tuoitre.vn/khi-bac-si-do-hong-ngoc-hoi-de-lam-gi-20200618085532577.htm)

Kinh xáng Bốn Tổng ngày 22 tháng 6 năm 2020
Kính chào tác giả Lam Điền,
Tình cờ, bữa nay tui vô thăm trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc và đọc được bài viết của ông về quyển sách mới “ĐỂ LÀM GÌ” của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc; trong đó có đoạn:
“Dường như với người bạn nào, Đỗ Hồng Ngọc đều nhìn ra cái hay để học, từ ông bạn Hai Trầu với câu thơ tuy chợ búa mà vẫn ý đạo: Đạo cang thường chẳng phải cá tôm / Đang mua mớ nọ, chạy chồm mớ kia”
Trước hết, tui xin chân thành cảm ơn Ông có nhã ý nhắc đến tên tui dù ông chưa biết hoặc chưa gặp tui lần nào, tui rất vui. Câu viết của ông nếu tui hiểu hổng trật là ý ông muốn nhắc rằng: Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc là người rất, rất bình dân, cái gì của ai dù là một người nhà quê già như tui Bác sĩ cũng nhận ra cái hay, cái thâm thúy của nó; nhưng câu ca dao mà ông dẫn ra ở trên: “Đạo cang thường chẳng phải cá tôm / Đang mua mớ nọ, chạy chồm mớ kia”, hổng phải là “câu thơ tuy chợ búa”, mà là câu ca dao khuyên dạy cái đạo lý vợ chồng, cái đạo của con người hoàn toàn theo luân lý Việt Nam. Chẳng hạn như có câu ca dao này nữa cũng nói tới cái đạo cang thường mà không có vẻ gì về lò đường:
“Đi ngang lò mía thơm đường,
Muốn vô kết nghĩa cang thường với em.”
Một lần nữa tui xin chân thành cảm ơn ông và kính chúc ông nhiều sức khỏe cùng bửu quyến Vạn Sự Cát Tường.
Trân trọng,
Hai Trầu
Anh Hai Trầu ơi, Lam Điền là phóng viên báo Tuổi Trẻ. Anh có thể đọc bài này và những bài khác nữa của Lam Điền theo cái Nguồn (source) tôi ghi trên web nhe.
Lam Điền không phải nói thứ “thơ chợ búa” đâu mà nói câu ca dao mượn chuyện “cá tôm” ở “chợ búa” mà mang đầy ý đạo! Hay nhứt hai chữ “chạy chồm”! Nghe giựt mình mà “thấy nhột” phải không?
Ca dao mình hay lắm:Cái lò mía thơm đường kia của anh là nói về cô gái nết na dung hạnh “yểu điệu thục nữ” nổi tiếng một vùng khiến “quân tử hảo cầu” đó thôi!