Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Đỗ Hồng Ngọc – Bác sĩ, thi sĩ và… Họa sĩ

29/04/2009 By support1 Để lại bình luận

Năm 1962, chuẩn bị vào đại học tại Sài Gòn, Đỗ Hồng Ngọc phân vân không biết nên chọn Y khoa, Sư phạm hay Văn khoa. Học giả Nguyễn Hiến Lê khuyên: “Nên chọn ngành y! Giỏi nghề này rồi có muốn đổi sang dạy học cũng không khó và nếu thích viết lách thì qua kinh nghiệm hành nghề nhiều năm cũng viết được”. Không ngờ về sau, cuộc đời của anh cũng ứng khớp “3 trong 1” như vậy thật…

* Thưa bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, hẳn anh đã hàm ơn học giả Nguyễn Hiến Lê từ năm đó?

– Thật ra, từ trước đó nhiều năm, tôi đã hàm ơn cụ rồi. Do hoàn cảnh gia đình khó khăn, hồi mới học hết tiểu học, tôi đã phải nghỉ học 2 năm liền phụ mẹ bán hàng xén ngoài chợ.

Khi vào học đệ thất (lớp 6 bây giờ) trở lại, tình cờ trong một dịp đi giao nhận hàng cho mẹ từ Phan Thiết vào Sài Gòn, tôi mua được cuốn sách Kim chỉ nam của học sinh của Nguyễn Hiến Lê. Cuốn sách hướng dẫn về phương pháp tự học rất cụ thể, thiết thực. Sẵn có quyết tâm bù lại thời gian đã mất, sau khi “nghiên cứu” kỹ cuốn sách, tôi mạnh dạn viết thư trình bày hoàn cảnh của mình và xin học giả một lời khuyên rằng tôi có nên học “nhảy lớp” hay không. Cụ sốt sắng viết thư phân tích, đại ý: “Với ngôn ngữ, lời lẽ trong thư, tôi tin cháu có trình độ tổ chức việc tự học để học “nhảy lớp” được”. Được lời như cởi tấm lòng, tôi bắt tay thực hiện ngay. Kết quả tôi học “nhảy” 2 lớp, theo kịp bè bạn, rồi năm 1962 trở thành sinh viên y khoa như đã nói. Sau khi tốt nghiệp và hành nghề bác sĩ (từ năm 1969), tôi xuất bản cuốn sách đầu tay năm 1972: Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò với lời đề tựa rất trân trọng do học giả Nguyễn Hiến Lê viết.

* Thưa bác sĩ, đã đành là nhờ cuốn Kim chỉ nam… anh đã vươn lên được trong việc tự học, nhưng thành thật mà nói, không phải ai cũng áp dụng theo sách mà được thành công như vậy. Anh có thể trình bày thêm về kinh nghiệm tự học của mình?

– Điều cần nhấn mạnh trước tiên là do chủ quan mỗi người có ham thích học tập hay không cái đã. Tôi tự nhận thấy mình, ngay từ nhỏ, đã ham thích học tập, ham thích hiểu biết thật sự. Chất “lửa” đó trong mình gặp chất “lửa” trong cuốn sách của cụ Nguyễn Hiến Lê mới bùng lên thành đám cháy. Một nguyên tắc cần yếu cho việc tự học – không chỉ trong vài năm mà kéo dài suốt đời – là “đọc”. Nếu bạn cảm thấy có cái thú vui trong việc đọc thì không lo gì kiến thức không đến với bạn miễn là bạn có sẵn sàng tiếp nhận nó hay không, có cảm thấy lợi ích thật sự trong việc thủ đắc những kiến thức cho mình. Qua kinh nghiệm từ thời còn ngồi ghế nhà trường, tôi nhận thấy ý thức tự học, tự trau dồi kiến thức của học sinh có phát huy được hay không một phần lớn có ảnh hưởng từ cách giảng dạy của người thầy. Người thầy phải giúp cho học sinh cảm thấy niềm vui, sự hứng thú – thậm chí cả những cảm xúc phong phú trong khi tiếp nhận bài học. Trải nghiệm được những trạng thái đó rồi, thì dù khi không có thầy, người ta vẫn muốn tự mày mò học, đọc, suy nghĩ để khám phá chân lý qua sự mở mang, tích lũy kiến thức.

* Nhiều người tiếp xúc với bác sĩ, đã có nhận xét: Đỗ Hồng Ngọc rất am hiểu chuyên ngành y của mình song cũng lạ là với những chuyện vặt vảnh của đời thường, anh cũng rất quan tâm, rành rẽ?

– (Cười). Tôi nhớ khi thi vào Đại học Y khoa Sài Gòn (1962), ngoài các môn chính, nhà trường cũng tổ chức thi trắc nghiệm kiến thức xã hội với các câu hỏi rất “lộn xộn”, đại loại như: Thời Đông Châu Liệt Quốc, Thời Chiến Quốc, có ai là thầy thuốc nổi tiếng? Ông Tổ ngành y của Việt Nam, của thế giới là ai? Rồi thì là: Giá gạo hiện nay bao nhiêu tiền một ký? Giá than bao nhiêu tiền một ký?… Trả lời các câu hỏi trong phạm vi ngành học, có thể thí sinh nào cũng rành, nhưng hỏi về giá gạo, giá than, giá điện, nước… một cách “khơi khơi” như thế thì nhiều người bí. Riêng tôi, tôi không bí. Do điều kiện xa nhà, ăn ở phải tự túc, hơn nữa, từ nhỏ đã phải phụ mẹ bán buôn ngoài chợ, tôi luôn “bám sát” thực tế cuộc sống. Và có lẽ, đã như một thói quen hình thành sẵn trong mình, tôi không xa cách, lạ lẫm với những sinh hoạt dân dã hằng ngày của đời sống, của xã hội

Sau khi tốt nghiệp bác sĩ ngành nhi khoa, bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc công tác tại Bệnh viện Nhi Đồng Sài Gòn suốt 12 năm liền, là Trưởng khoa Cấp cứu đầu tiên ở đây. Ông cũng tham gia giảng dạy bộ môn Nhi ở Trường Đại học Y Dược TP.Hồ Chí Minh từ năm 1981. Từ năm 1985, ông về phụ trách Trung tâm truyền thông – giáo dục sức khỏe cho đến nay. Trong quá trình hành nghề, từ kinh nghiệm thực tế, ông đã viết được một số đầu sách y học như: Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng (1975), Chăm sóc trẻ nơi xa thầy thuốc (1988), Viết cho tuổi mới lớn (1995), Thầy thuốc và bệnh nhân (2001), Như nghìn thang thuốc bổ (2001)… Bên cạnh đó, ông cũng viết tùy bút, sáng tác truyện ngắn, làm thơ và vẽ lai rai. Có thể kể: Tình người, thơ (1967), Thơ Đỗ Nghê (1973), Giữa hoàng hôn xưa, thơ (1993), Vòng quanh, thơ (1998), Gió heo may đã về, tùy bút (1999), Già ơi, chào bạn, tùy bút (1999), Những người trẻ lạ lùng, tạp bút (2001), Nghĩ từ trái tim, tạp bút (2005)…

* Thưa bác sĩ, là người chuyên khám chữa bệnh cho người khác, có khi nào bác sĩ rơi vào trường hợp ngược lại không?

– Cách đây 8 năm, tôi bị tai biến mạch máu não. Người ta cạo trọc đầu tôi, đục hai lỗ thủng, rồi đặt ống dẫn lưu cho máu chảy vào hai chai nhỏ treo toòng teng bên dưới. Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trần truồng trên băng ca ở phòng hậu phẫu lạnh ngắt, đắp một tấm “ra” mỏng trên người. Một cô điều dưỡng thực tập đến tiêm thuốc, đọc hồ sơ thấy tên tôi, em hỏi có phải bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc “phòng mạch mực tím” không, tôi ú ớ gật. Thế là em kêu lớn: Các bạn ơi, lại “coi” bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nè! Thì ra lâu nay các em đọc báo, biết tên tôi nhưng chưa biết mặt. Tôi không khỏi tức cười nghĩ lâu nay mình làm thầy thuốc đã “coi” của người ta cũng hơi nhiều rồi, bây giờ người ta “coi” lại mình một chút cũng phải thôi… Sau đó, mấy người bạn thân còn kể lại, khi nghe tin tôi bệnh nặng như vậy, họ đã tổ chức một buổi nhậu… “ăn mừng” vì lâu nay tôi là người cứ hay khuyên họ bớt hút thuốc, bớt uống rượu để tránh nguy cơ bệnh tật!

* Thế những giây phút có ý nghĩa nhất, đáng nhớ nhất trong đời bác sĩ?

– Thì cũng là thời điểm tôi vào bệnh viện năm đó. Trước đây, tôi làm việc như điên, cả ngày lẫn đêm, quên cả bản thân mình, quên cả thời gian, và mọi thứ cứ trôi lăn đi như thế cho đến một hôm phải vào bệnh viện cấp cứu vì tai biến mạch máu não, xuất huyết não. Khi tỉnh dậy được, tôi nghĩ thế là xong! Đột nhiên tôi nghe thấy chim hót trên cành cây ngoài cửa sổ, ánh nắng ban mai đang chiếu rọi lên giường bệnh tôi nằm. Tiếng chim, ánh nắng, trời ơi, như đã từ lâu tôi không hề biết có nó. Một cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong tôi. Tôi thấy mình thở. Tôi thấy những người thân, bạn bè chung quanh, người nào cũng không giống như trước kia tôi đã từng thấy. Rồi tôi đứng lên được, tôi đi lại được với những bước đi chập chững. Tôi lại đi được vào toilet, lại đứng được như mọi người. Nỗi hạnh phúc khó tả ùa vào tôi. Tôi nói với bạn bè tôi rằng: “Còn đứng được trong toilet là một hạnh phúc rất lớn… Hãy sống trong giây phút hiện tại tràn đầy hạnh phúc đó đi. Các bạn đang rất hạnh phúc mà không biết. Đừng đợi như tôi. Hãy yêu cuộc sống quanh ta và yêu ta nữa. Hãy biết ơn mình”.

* Cảm ơn bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về cuộc trò chuyện cởi mở, chân tình này.

Đ.V.T (thực hiện)

Thuộc chủ đề:Các bài trả lời phỏng vấn, Góc nhìn - nhận định Tag với:BS Do Hong Ngoc, BS Đỗ Hồng Ngọc, Do Hong Ngoc - Bac si, thi si va... Hoa si, thi sĩ và... Họa sĩ, Đỗ Hồng Ngọc - Bác sĩ

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • Sách song ngữ Việt Anh: CON ĐƯỜNG DẪN TỚI AN LẠC & HANH PHÚC
  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email