Coi đá banh bây giờ thiệt sướng!
tặng CĐN
Coi đá banh bây giờ thiệt sướng! Không cần mua vé vẫn có thể ung dung ngồi coi cùng lúc với mọi người trên thế giới. Sân máy lạnh. Vừa ăn, vừa uống, vừa la hét như mọi người. Những pha hấp dẫn còn bắt đá đi đá lại cho coi. Thấy từng nét mặt cầu thủ. Thấy từng giọt mồ hôi. Vừa coi cầu thủ hùng hục đá dưới sân lại coi các người đẹp ỏng ẹo trên khán đài. Thỉnh thỏang chùi kiếng coi các nữ cổ động viên Brazil, Ý ăn mặc mát mẻ, lắc lư, trong khi các nam cổ động viên ở trần trùng trục vừa khóc vừa cười.
Lý thú nhất là được gặp mấy ông vua, hoàng đế từ Pélé đến Maradona, Beckenbauer. Chỉ có ở sân banh mới thấy rõ tổng thống, thủ tướng các nước lép vế cỡ nào so với vua, hòang đế! Họ chẳng được tung hô gì cả. Chỉ thỉnh thỏang ống kính cho thấy cái sự nghiêm nghi lạc lõng của họ. Trong khi Maradona thì được một người đẹp ái mộ ôm cổ hun chùn chụt, còn hoàng đế Beckenbauer mang cả hoàng hậu mới cưới đi cùng. Bởi chỉ có các hoàng đế, nhà vua, mới làm cho người ta khóc, người ta cười, người ta hát quốc ca khản cổ, người ta vác cờ xí chạy như điên như dại mà thôi! Không ở đâu tình yêu nước nồng nàn, hừng hực như sân bóng. Tưởng chừng thế giới đại chiến có nổ ra cũng chỉ nên nổ đến thế! Xe tăng đánh với gà trống, đại bàng xanh đánh với con quỷ đỏ, củ sâm đánh với samba…!

Coi đá banh bây giờ thiệt sướng! Ta có quyền cắt ngang trận đấu vì buồn ngủ quá, bảo ngưng đá thì tất cả đều ngưng ngay lập tức, trả lại sự yên tĩnh để ta làm một giấc ngon lành rồi thức dậy coi tiếp. Cảm xúc vẫn cứ y như thế. Tóm lại, những người có tuổi có thể… điều tiết trận đấu theo ý mình, theo tình trạng sức khỏe của mình, nhờ… sáng sau coi lại khi chưa biết kết quả!.
Sướng nữa là nghe bình luận! Với bóng đá bây giờ người ta không chỉ coi mà còn nghe, còn ăn, còn ngủ, còn sờ… bóng đá. Tóm lại, không có giác quan nào được yên ổn. Mới hôm qua thôi, các nhà bình luận cỡ Chánh Trinh, Chu Đình Ngạn… chửi tưng bừng thì hôm sau đã ca tụng lên mây xanh! Khán giả cũng tham gia bình luận hay không kém.
Các chuyên gia than phiền chiến thuật bóng đá ngày nay đã thay đổi rồi. hết còn thứ bóng đá đẹp, bóng đá tấn công; bóng đá hào hoa như thời Tam Lang, Tư Lê nữa mà ngày càng nhiều bạo lực, nhiều kịch sĩ, và nói chung bây giờ người ta lấy…phòng thủ làm gốc. Bóng đá không còn có chỗ cho sự sáng tạo cá nhân. Tất cả đều phải răm rắp theo ý đồ chiến thuật của huấn luyện viên. Nhiều khi dẫn banh đến goal rồi vẫn cố gắng sút ra ngòai! Với tình hình này, hy vọng rồi đây sẽ có nhiều thay đổi lớn trong chiến thuật bóng đá: chẳng hạn cầu thủ hai đội không cần phải chạy qua chạy lại sân đối phương làm chi cho mệt, chỉ có Huấn luyện viên là phải xung trận thôi. Y như đánh nhau trong truyện Tàu: hai bên dàn quân, mỗi bên cử một tướng ra đánh. Vỗ ngực, xưng tên. Thắng thì thúc trống xông lên, thua thì khua chiêng rút chạy. Nếu cần thì “treo miễn chiến bài”!
Tóm lại, coi đá banh bây giờ thiệt sướng!
Đỗ Hồng Ngọc

Bóng đá của Việt Nam trước ( 1975 ) ở miền Bắc cũng rất sôi nổi, các đội như Thể Công, tổng cục Đường Sắt và một số đội nữa chơi rất hay, nhiều cầu thủ giỏi có khi tranh tài với các đội của Liên Xô và Trung Quốc. Nhưng nay thì khác. Những người lãnh đạo ngành bóng đá có tư tưởng ăn thua, nên họ thuê các cầu thủ của nước ngoài về chơi cho đội của Việt Nam. vậy những thanh niên VN làm sao có cơ hội phát triển tài năng bóng đá ? Chưa đá người ta đã bán độ rồi thì ra sân chỉ là màn kịch ! cho nên không bao giờ tôi coi bóng đá của VN .