“Ba điều bốn chuyện”
Một bạn trẻ hỏi có “bí quyết” nào dễ nhớ để học Phật cho tốt không?
Có đó. Tôi gọi đó là “Ba điều bốn chuyện”.
Chuyện thứ nhất: Phật không phải là một thần linh, một giáo chủ… uy quyền tối thượng, ban bố ơn phước cho loài người. Phật là một người bình thường như ta, cũng trải qua khổ đau bệnh hoạn già nua và chết chóc như chúng sanh. Nhờ tìm được con đường thoát khổ mà chia sẻ với mọi người với lòng từ bi vô hạn, bởi ai cũng có Phật tính, ai cũng sẽ thành Phật mai hậu. Phật không độc quyền làm Phật một mình. Cho nên Phật là một đạo sư “Chánh đẳng Chánh giác”, một nhà giáo dục, một bậc y vương đáng quý đáng trọng.
Chuyện thứ hai: Phật khuyến khích hãy quay về nương tựa chính mình, đừng chạy vạy tìm kiếm đâu xa. Tự trách nhiệm về cuộc đời mình, chọn con đường mình đi. Không ai vào nước thiên đàng hay địa ngục vĩnh viễn, ai cũng có cơ hội để thay đổi vòng đời mình. Nói khác đi, tạo cho mọi người tự tin vào năng lực của riêng mình và hoàn toàn bình đẳng, không phân biệt.
Chuyện thứ ba: Thở là quan trọng số một của đời sống. Hãy biết thở đúng. Thở đúng để thấy thân tâm nhất như. Và nhìn kỹ vào hơi thở để thấy rõ sự sống chết, sự tạm bợ, sự đổi thay, sự không có cái tôi riêng mình vì thở cóc cần ta, chẳng phải của ta, chẳng phải là ta.
Chuyện thứ tư: Ăn là quan trọng. Cần phải hiểu tại sao ăn, ăn cái gì, ăn bao nhiêu, ăn cách nào… Phật mang bình bát đi khất thực vài tiếng đồng hồ mỗi ngày và ai cho cái gì cũng vui nhận, không đòi hỏi, chẳng từ chối. Mang về vo lại thành một cuộn tròn để ăn một cách chánh niệm gọi là “đoàn thực”. Đủ glucid, protid, lipid, mineral, vitamin… thành ngũ uẩn. Ăn ngũ uẩn để nuôi thân ngũ uẩn. Vẫn là tùy duyên, vô thường, vô ngã. “Ăn chay” là ngoài đoàn thực còn phải chú ý đến các món ăn khác là xúc thực, tư niệm thực, thức thực.
Đó là bốn chuyện.
Còn ba điều là sao?
Một là phải hiểu “thuật ngữ” Phật học. Không hiểu thuật ngữ thì sẽ bối rối, hiểu lầm, dễ dẫn tới dị đoan mê tín. Khi phải giảng về Phật pháp, tốt nhất là ”vô ngôn”, vì ngôn ngữ tự nó đầy rẫy những cạm bẫy. Thí dụ: “Tam- ma- địa” mới nghe tưởng là vùng đất của ba con ma! Thực ra Tam-ma-địa do phiên âm chữ Samadhi, nghĩa là Chánh định, một thứ định sâu. Chữ Niết-bàn chẳng hạn không phải là cái nơi thiên đàng, cực lạc, mà là chữ phiên âm của Nirvana, “tắt lửa”, nghĩa là không còn tham lam, sân hận, si mê gì nữa. Đã hoàn toàn giải thoát phiền não khổ đau. Ngay cả chữ “chúng sanh” cũng vậy. Cho nên Phật bảo “chúng sanh không phải là chúng sanh, chỉ tạm gọi là chúng sanh” (chúng sanh tức phi chúng sanh, thị danh chúng sanh- Kim Cang).
Hai là phải hiểu những ẩn dụ, ẩn nghĩa, mật nghĩa… khi đọc kinh sách Phật. Ta thấy trong kinh Pháp Hoa nói đến hóa thành, cùng tử, viên ngọc trong chéo áo… Niệm Quan Thế Âm thì gặp lửa lửa tắt, gặp nước cuốn trôi thì nước cạn, muốn sanh con trai có con trai, con gái có con gái… Tưởng thiệt thì nguy! Lửa ở đây là muốn chỉ lòng sân hận. Sân hận đưa ta vào chín tầng địa ngục. Nước ở đây là lòng tham cuồn cuộn cuốn ta vào hố thẳm không đáy… Con trai là Trí tuệ, con gái là Từ bi…
Ba là học Phật phải Thực hành. Từ từ, không nóng vội. Nóng vội sẽ dẫn tới “tẩu hỏa nhập ma”. Thực hành trong cách thở, cách ăn, cách nghĩ, cách làm. Học Bồ-tát Thường Bất Khinh để luôn kính trọng mọi người, không phân biệt. Học Bồ-tát Dược Vương để luôn chân thành, ai thấy cũng vui ai gặp cũng mừng (nhất thiết chúng sanh hỷ kiến). Học Bồ-tát Quán Thế Âm để biết thấu cảm, nghìn mắt nghìn tay, hóa thân đủ hình dạng tùy cơ ứng biến giúp người bất cứ nơi đâu có tiếng kêu khổ đau của trần thế. Đó chẳng phải là những đức tính tôn trọng (respect), chân thành (genuine), thấu cảm (empathy) giúp cho cuộc sống luôn an lạc, hạnh phúc ư?
Đỗ Hồng Ngọc
(9.2020)

Ba điều và bốn chuyện này là đủ căn bản để tu tập rồi :
– có niềm tin (chánh tín) ta là Phật sẽ thành và phải nương tựa vào chính mình.
– hít thở, ăn uống,sinh hoạt trong chánh niệm đúng là rất quan trọng.
– hiểu thuật ngữ,mật nghĩa,ẩn dụ (tuệ) cần phải có thầy hướng dẫn,ko thể tu mù hay mê tín dị đoan được.
– phải thực hành.
Em nhớ nhà thơ Bạch Cư Dị đã đến hỏi Ô Sào thiền sư về pháp yếu để tu hành, ngài đã đọc bài kệ :
Chớ làm các điều ác
Vâng làm các điều lành
Giữ tâm ý trong sạch
……….
Thực hành được các điều này là đủ giới, định, tuệ trong quá trình tu tập rồi.
Rất cám ơn anh đã chia sẻ.
Dạ con chào bác!
Ba điều, Bốn chuyện – con đọc thấy nhiều ý hay quá mà con hiểu biết hạn chế nên con không dám “khen” Phật sợ bị sai :-). Con chỉ xin liệt kê ra đây những ý con nghĩ là con hiểu tương đối và rất thích, nhờ đọc sách của bác:
– “Phật là một bậc y vương”, nên trong những lời Phật nói đôi khi rất đơn giản nhưng hàm ý sâu xa và chữa được bệnh phải không bác?
– “Tự trách nhiệm về cuộc đời mình”: dạ hiểu được điều này thì mỗi người lo quay về dựa vào sức của mình, tự chịu trách nhiệm, tự thực hành và tự hưởng thành quả.
– “Thở là quan trọng số một của đời sống.”: dạ cái này con đang học theo pháp “chánh niệm hơi thở” của bác.
Con cám ơn bác rất nhiều! Con mong bác thật nhiều sức khỏe và đăng nhiều bài nữa cho con và nhiều người được học hỏi.
Rất cám ơn Diệu Trong.
Bác sĩ ơi!
Đã đọc xong bài này của Bs xin chép về cho các bạn cùng đọc.
Khi nào về SG sẽ cùng bé Bia Bơ Minh Trang thăm thầy.
Chúc Bác sĩ luôn an vui.
TTM
04/10/2020
Con kính chúc Bác nhiều sức khoẻ để chúng con luôn được có những bửa ăn tinh thần chất lượng
Trong ba điều thì điều 1 và điều 2 chúng con rất cần được chỉ dạy dễ hiểu và đơn giản qua bàn tay ảo thuật của Bác để mọi thứ trở nên thú vị khi học phật,thực hành ♀️♀️♀️♀️
Cảm ơn Đồng xuân. Con chịu khó đọc cuốn Nghĩ Từ Trái Tim trước đã nhé. Ở các nhà sách đều có, hoặc ở Nhà xuất bản 62 Nguyễn Thị Minh Khai, Quận 1 Tp HCM hoặc cũng có thể mua trên mạng (online).