Hồi lên sáu tuổi, có lần tác giả vẽ một bức phác thảo như thế này

rồi đem khoe kiệt tác của mình với những người lớn và hỏi nó có làm cho họ khiếp hãi không, họ đều trả lời: “Sao lại phải khiếp hãi với một cái mũ chứ?” .Điều này khiến ông vô cùng thất vọng. Ông đâu có vẽ cái mũ – mà là vẽ một con trăn vừa nuốt chững một con voi đang nằm chờ tiêu hoá! Vậy là ông phải vẽ thêm một phác thảo thứ hai có hình con voi trong bụng trăn để người lớn có thể hiểu. Người lớn lúc nào cũng cần phải có giải thích mới hiểu đựơc! Ông nghĩ.

Và thật là mệt cho bọn trẻ con phải luôn cố công giải thích cho họ hiểu. Họ còn khuyên ông hãy bỏ cái trò vẽ vời vớ vẩn đó đi để lo học tóan, lý hóa, địa dư… ! Chán nản, ông chọn nghề… lái máy bay!
Sau này, mỗi khi có dịp gặp một người lớn có vẻ sáng sủa thông minh một chút, ông lại đem bức phác thảo số một ra để hỏi. Thì họ luôn trả lời: “Đấy là một cái mũ”!
Cho tới một ngày kia, phi cơ của ông bị hỏng máy rơi tòm giữa sa mạc Sahara, giữa lúc sống chết một mình nơi hoang mạc, chỉ còn đủ nước uống chừng tuần lễ, phải ngủ trên cát lạnh ngàn ngàn dặm cách biệt với con người thì chợt một giọng nói nhỏ lớ ngớ kỳ lạ bỗng đánh thức ông dậy:
Nếu vui lòng… hãy vẽ cho tôi một con cừu!”
“Hả!”. Ông giật mình sửng sốt!
“Vẽ cho tôi một con cừu…”
Ông nhảy nhỏm, giụi mắt năm lần bảy lượt. Và thấy một chú chàng tí hon rất mực kỳ lạ đương chằm chặp nhìn mình. Chú bé chẳng có vẻ gì là một đứa trẻ lạc lỏng giữa sa mạc hoang vu, ở cách cõi sống của con người ngàn ngàn dặm đất.
“Nhưng… nhưng mà chú bé làm cái gì ở đây vậy?”
“Nếu vui lòng… xin vẽ cho tôi một con cừu!”. Chú dường như chẳng thèm để ý tới lời ông, nằng nặc đòi cho đựơc ý mình.
Vì trước nay chưa bao giờ vẽ cừu, ông đành vẽ lại bức phác thảo số một cho chú. Và ông đờ đẫn kinh ngạc khi nghe chú bé tí hon nhìn bức họa nói:
“Không! không! Tôi không muốn. Tôi không thích cái con voi nằm trong bụng con trăn thế này đâu! Một con trăn, thật là nguy hiểm, và một con voi, thì thật là lịch kịch rầy rà. Quê tôi bé tí. Tôi cần một con cừu. Hãy vẽ cho một con cừu đi.” Chú nài nỉ.
Từ chối mãi không được, ông đành vẽ con cừu cho chú. Vẽ đi vẽ lại mấy lần chú đều không chịu. Bực mình, ông vẽ đại… một cái thùng rồi gắt lên:
“Nè, con cừu chú muốn nè. Nó nằm ở trong đó đó!”
Chú bé mặt rạng ngời:
“Thật đúng cái tôi muốn! Bác nghĩ có cần nhiều cỏ cho cừu nó ăn không?”
“Vì sao hỏi vậy?” Ông chưng hửng.
“Vì quê tôi, thật bé tí…”
Hai người từ đó thân quen, tác giả và hoàng tử bé. Chú kể cho ông nghe những chuyến du hành qua các tinh cầu nhỏ, gặp bao nhiêu là chuyện lạ. “Tôi biết một tinh cầu có một ông nọ mặt đỏ như gấc chín. Chẳng bao giờ ông ta ngó một ngôi sao. Chẳng bao giờ ông ta yêu ai hết. Chẳng bao giờ ông ta làm một cái việc chi khác, suốt ngày ông ta lặp đi lặp lại y hệt như bác: “Tôi là một con người trang nghiêm!” và cái đó làm ông ta phình to lên cái lỗ mũi tự hào. Nhưng đó không phải một con người, đó là một cây nấm!”. “Một cây nấm ư?”. “Phải, một cây nấm!”.
Rồi chú gặp một vị vua ở một tiểu tinh cầu khác:
– A! Đây là một thần dân của ta! Nhà vua kêu lên khi thấy hoàng tử bé. Ngươi hãy đến gần cho trẫm nhìn ngươi được rõ!
Chú bé mỏi mệt, ngáp dài một cái.
– Đứng trước bậc đế vương mà ngáp là vô lễ! Ta cấm ngươi ngáp.
– Nhưng vì tôi không giữ được ạ! Tôi buồn ngủ quá!…
– Thế thì trẫm ra lệnh cho nhà ngươi ngáp. Nào, ngáp nữa đi!
– Nhưng tôi hết ngáp… được rồi!
– Hừm! Thế thì ta ra lệnh cho ngươi khi thì ngáp khi thì…Nhà vua có vẻ phật ý!
Rồi ở một tiểu tinh cầu khác, chú gặp một “người bận rộn”. Ông này bận rộn đến nỗi không ngẩng được đầu lên khi hoàng tử bé tới gần ông.
– Chào ông, em nói với hắn. Điếu thuốc lá của ông tắt rồi kìa!
– Ba với hai là năm. Năm với bảy là mười hai. Mười hai với ba là mười lăm. Chào chú. Mười lăm với bảy là hăm hai. Hăm hai với sáu là hăm tám. Chẳng có thời giờ! Hăm sáu với năm ba mươi mốt. Xong! Tất cả là năm trăm linh một triệu sáu trăm năm mươi hai nghìn bảy trăm ba mươi mốt.
– Năm trăm triệu cái gì vậy?
– Hử? Năm trăm linh một triệu… ta cũng chẳng biết là cái gì nữa. Ta có quá nhiều công việc phải làm!…

Và cứ thế chú bé đưa ta đi khắp các tinh cầu nhỏ bé… để rồi hiểu đựơc nụ hồng vì sao có gai, hiểu đựơc một người say xỉn, một anh hề, một con sói…!
Hoàng Tử Bé của Antoine de Saint-Exupéry– bản dịch Bùi Giáng- là một tác phẩm đầy ắp tình người với những thông điệp vẫn còn nóng bỏng cho hôm nay: cứu lấy hành tinh chúng ta trước khi nó bị nhấn chìm trong cơn đại hồng thủy!
Hãy một hôm gặp lại chàng! Hoàng tử bé của mỗi chúng ta!
Đỗ Hồng Ngọc

“Cứu lấy hành tinh chúng ta trước khi nó bị nhấn chìm trong cơn đại hồng thủy!”
Xin góp ý đôi lời.
Tôi đã đọc qua truyện này, nghe có vẻ nội dung không phải như vậy.
Thân chào,
Cảm ơn Minh Triết đã góp ý cho bài “Một hôm gặp lại”. Hoàn toàn đồng ý với bạn. Nhưng tôi không định chỉ tóm tắt nội dung câu chuyện mà chỉ muốn nhân đó nói rằng những ai đã hằng sống với “hoàng tử bé” của mình, hẳn sẽ chăm lo đến cái “tính cầu” này hơn… dẫu nó có thế nào đi nữa! Xin chia sẻ cùng ban. ĐHN.
bài văn hay wa làm mình cảm thấy mình sinh ra trên trái đất này thật có ý nghĩa khi mình đã có một người bạn thân tốt nhất @@@@
Dắt tuổi thơ về bên ” Hoàng tử bé”…..
Muộn rồi chăng khi đến tuổi này tôi mới thố lộ rằng tôi yêu “ Hoàng tử bé”? Không, không bao giờ là muộn cả nhưng chỉ thấy lòng tiêng tiếc. Giá như ngay khi còn thơ ấu “Hoàng tử bé” đến với tôi rồi thì hôm nay tôi có thể cảm nhận được tình yêu đó đã lớn lên như thế nào trong một khoảng thời gian không nhỏ của đời người.
Không rõ Saint-Exupéry có phải là một phi công tài giỏi hay không nhưng trong thâm tâm tôi vô cùng cảm phục và biết ơn nhà văn Saint-Exupéry, nhà văn đã chinh phục tôi ngay từ những dòng đầu tiên, ngay khi câu chuyện chưa kịp bắt đầu :
“Gửi Léon Werth
Anh xin lỗi các em bé vì đã đề tặng cuốn sách này cho một ông người lớn. Anh có một lý do bào chữa nghiêm chỉnh : ông người lớn này là người bạn tốt nhất mà anh có trên đời. Anh có một lý do khác nữa : ông người lớn này có thể hiểu mọi chuyện, ngay cả những cuốn sách viết cho các em bé. Anh có một lý do thứ ba : ông người lớn này hiện đang sống đói và rét ở nước Pháp. Ông ấy quả thật đang cần được an ủi. Nếu mà tất cả những lý do bào chữa ấy vẫn không đủ, thì anh rất muốn tặng cuốn sách này cho cậu bé hồi xưa, mà đã là ông người lớn bây giờ. Tất cả mọi người lớn lúc đầu đều là những em bé (nhưng ít người trong số họ còn nhớ điều ấy). Vậy anh xin chữa lại lời đề tặng :
Gửi Léon Werth
Khi ông ấy còn là một cậu bé.”
Một tình cảm dịu nhẹ như hương hoa đồng nội, “đằm đằm, ấm ấm” trong từng con chữ đưa chúng ta vào thế giới của ông hoàng bé nhỏ – thế giới của tuổi thơ- thế giới của người lớn- một thế giới giản dị mà vô cùng sâu sắc -một thế giới hiền lành mà ấn tượng khôn nguôi …
Cảm giác đầu tiên đối với tôi khi vào thế giới của “ Hoàng tử bé” đó là sự ngượng ngùng, như một người nhà quê lần đầu lên thành phố, tôi rụt rè khám phá, tôi e sợ vì tôi đã là một người lớn mà “ Người lớn thì lúc nào cũng cần phải giải thích”, tôi lo mình không cảm nhận nổi cách nhìn của Hoàng tử bé về thế giới xung quanh, thế giới kỳ ảo được chiếu rọi thông qua ống kính vạn hoa : con voi trong bụng trăn, chú cừu trong chiếc hộp…cách lý giải về tình yêu”Ngày ấy, tôi chẳng biết cách hiểu. Đáng lẽ tôi phải xét đoán nàng trên việc làm chứ không phải bằng lời nói. Nàng toả thơm tôi, làm cho tôi sáng rực lên. Đáng lẽ tôi không bao giờ nên bỏ đi cả. Đáng lẽ tôi phải thấy được cái dịu hiền của nàng đằng sau mọi đòi hỏi đáng thương ấy. Loài hoa thường hay mâu thuẫn! Nhưng bấy giờ tôi còn quá trẻ để mà biết yêu nàng.”‼!
Nhưng tôi đã bị cuốn dần vào câu chuyện tự lúc nào,có điều ,thật sự , tôi cứ cảm nhận nó qua lớp nghĩa hàm ngôn. Ngay từ “lý lịch” của Tiểu Tinh cầu B612 cũng đã mang đến cho tôi một mối liên tưởng:
“Tiểu hành tinh đó chỉ được trông thấy có một lần trong kính viễn vọng năm 1909, bởi một nhà thiên văn Thổ Nhĩ Kỳ.Lúc đó ông này mở một buổi thuyết trình lớn về phát hiện của mình tại một Hội nghị Quốc tế về Thiên văn. Nhưng do bộ quần áo của ông ta, chẳng ai tin điều ông ta nói. Người lớn là thế đấy.
May mắn cho tiểu tinh cầu B612, một nhà độc tài Thổ Nhĩ Kỳ buộc dân Thổ phi mặc âu phục, ai không tuân theo sẽ bị tội chết. Nhà thiên văn trình bày lại vấn đề năm 1920, trong bộ quần áo rất lịch sự. Và lần này, tất cả mọi người đồng ý với ông ta.”
Vấn đề muôn thuở này thật gần gụi với chúng ta- luôn đánh giá con người qua lớp vỏ bên ngoài.
Thế giới sẽ vỡ tung nếu con người sống vô kỷ luật, không trách nhiệm,không biết phân biệt thị phi, lẫn lộn giữa mầm mống xấu xa và cái đẹp, cái thiện tựa như baobab và hoa hồng ở xứ sở “Hoàng tử bé”
Và tình yêu tuyệt vời của người phi công nữa, nó trong suốt và thánh thiện như nỗi buồn của anh “Sáu năm đã qua, từ khi cậu bạn tôi đi mất với con cừu của em. Nếu tôi cố gắng tả lại em ở đây, chính là để tôi không quên em. Thật là buồn nếu ta quên một người bạn. Có phải ai cũng có được một người bạn thân đâu”, dịu dàng như lời ru của anh “Đoá hoa mà em yêu không bị nguy đâu… Tôi sẽ vẽ một cái rọ mõm, cho con cừu của em… Tôi…” cứ thấm dần vào tâm hồn tôi , “ mỗi lần đọc lại thấy khám phá ra một góc bản thân, mỗi lần đọc lại nhận thức mình thay đổi và mỗi lần đọc lại thêm những niềm tin về cuộc sống”
Trong tôi đã dấy lên một niềm tin vô cớ nhưng chắc chắn : người giới thiệu quyển sách này đến cho tôi, là một người có tâm hồn “ trong trẻo như mùa thu” ,tâm hồn ấy không dễ gì vấy bẩn bởi bụi bặm của đời thường.
“ Mỗi lần đọc lại thấy khám phá ra một góc bản thân, mỗi lần đọc lại nhận thức mình thay đổi và mỗi lần đọc lại thêm những niềm tin về cuộc sống”… em nói đúng đó và vì thế hạnh phúc cần phải sẻ chia. Cũng phải cảm ơn Bùi Giáng, dù có nhiều bản dịch, tôi vẫn thích Bùi Giáng hơn. Ông không dịch, ông viết lại, bằng thứ ngôn ngữ riêng. Đọc “Cõi người ta” (Terre des hommes) của St Ex dưới ngọn bút Bùi Giáng chưa? Sẽ hiểu thêm Hoàng tử bé của mỗi chúng ta…!.
Vâng, em đọc ” Hoàng tử bé” với bản dịch của Bùi Giáng tiên sinh !
Với những gì ” Hoàng tử bé” mang lại, em phải cảm ơn rất nhiều người trong đó có Bác sĩ họ Đỗ ! ( smile)
Con rất thích cách nói của BS: “Cứu lấy hành tinh chúng ta trước khi nó bị nhấn chìm trong cơn đại hồng thủy!”. Hiện nay, nhân loại không chỉ phải đối mặt với những vấn đề môi trường nghiêm trọng mà còn bị ngập lụt trong những cơn bão thời hiện đại gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến mọi mặt đời sống. Chính tính Thiện và nhân văn trong mỗi người mới giúp chúng ta tự cứu mình. Cảm ơn các bài viết hữu ích và sự chia sẻ chân thành, giàu xúc cảm của ông BS (^^)
Cảm ơn NGONHO. Đúng vậy bạn ạ. Hãy quay về nương tựa chính mình.