Author:
• Thứ Tư, Tháng Năm 19th, 2010

Ghi chú của Đỗ Hồng Ngọc:

NƯỚC, bài thơ tôi viết tại Paris, tháng 6/1997, nhân ngày Môi trường thế giới (chủ đề Nước) …Nước vẫn muôn đời/ Không đi chẳng đến/ Ai người nỡ hỏi/ Nước đến từ đâu/ Ai người nỡ hỏi/ Nước trôi về đâu… (Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ!).  Nhạc sĩ Đặng Ngọc Phú Hòa (Khúc Dương) giảng viên Học viện Âm nhạc Huế tình cờ đọc được bài thơ trên đã cảm xúc và “ứng tác” thêm một đoạn, phổ thành ca khúc Kể chuyện trăng tàn rất dễ thương và gởi vào tặng tác giả thơ chưa hề quen biết nhau. Xin chia sẻ cùng bè bạn. (HUYỀN CẦM, SUISA, 2004, nhạc Khúc Dương qua giọng ca của Camille Huyền).


Nước đến từ đâu
Nước trôi về  đâu
Từ con suối nhỏ
Từ dòng sông sâu
Từ khe núi lở
Từ dưới nhịp cầu
Từ cơn thác lũ
Từ giọt mưa rơi

Nước đến từ đâu
Nước trôi về đâu
Từ cơn gió thoảng
Từ làn mây trôi
Từ hơi biển mặn
Từ phía mặt trời

Nước vẫn muôn đời
Không đi chẳng đến
Ai người nỡ hỏi
Nước đến từ đâu
Ai người nỡ hỏi
Nước trôi về  đâu…

Đỗ Hồng Ngọc

You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.
6 Responses
  1. Huyền Trân nói:

    Vô sở tùng lai diệc vô sở khứ, nước cũng thế và “tình em” cũng thế. Thơ của chú Ngọc và đoạn ứng tác của nhạc sĩ Khúc Dương hòa vào nhau rất hay.

    Nước từ trong mắt
    Nước xuôi về tim
    Em từ duyên kiếp
    Trôi về đời anh
    Tình từ tâm đến
    Trôi qua đời nhau
    Tình từ muôn kiếp
    Trôi vào ngàn sau

    “Entry” của chú Ngọc hôm nay có đủ cả thơ, hình và nhạc – là món ăn tinh thần thú vị đầu ngày. Điều ngọt ngào nữa là âm nhạc đã kết nối hai hồn thơ vốn xa lạ bỗng thành thân quen…

    Con cám ơn chú Ngọc và nhạc sĩ Khúc Dương.

  2. Lê Uyển Văn nói:

    Giai điệu bài hát thật dễ thương, lời giản dị mà thẳm sâu- rất Đỗ Hồng Ngọc!- Uyển Văn rất thích khi được nghe bài hát này. Xin cảm ơn nhà thơ, cảm ơn nhạc sĩ và ca sĩ. Một sự kết hợp tuyệt vời!

  3. Tịnh Phan nói:

    Thật tuyệt vời!
    Trung thi hữu nhạc.
    Thơ và nhạc đã kết hợp hai người xa lạ với nhau, giúp họ hiểu nhau, gần gũi nhau.
    Rất cần những con người như thế, những tâm hồn như thế để thế giới tràn đầy tình yêu thương …

  4. giangsinh nói:

    Nhac dut nhung van con cam giac lenh benh tren nuoc de tim ve nguon coi ???
    Da Ta!!!

  5. Một nhận xét tuyệt vời. Đa tạ giangsinh!

  6. Gốc Bằng Lăng nói:

    “NƯỚC, bài thơ tôi viết tại Paris, tháng 6/1997, nhân ngày Môi trường thế giới (chủ đề Nước)”; dĩ nhiên không là bàn về cái “Nước” trong thi ca, mà là về nguồn nước của môi trường sống hiện tại và tương lai!

    Vậy mà, nhân đó chúng ta lại được đọc và được nghe một bài thơ một bản nhạc được kết hợp nghe đến bâng khuâng cả lòng người!

Ý kiến của bạn về bài viết trên

XHTML: Bạn có thể sử dụng các thẻ: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Các bài viết khác: