Author:
• Thứ Tư, Tháng Năm 13th, 2009

tho-de-chua-benhNguyễn Khắc Viện là một bác sĩ, sinh năm 1913 tại Hà Tĩnh, học Đại học Y khoa Hà Nội rồi sang Pháp tiếp tục học, tốt nghiệp bác sĩ Nhi khoa năm 1941. Năm 1942, ông bị lao phồi nặng, điều trị ở bệnh viện Saint Hilaire du Touvet, Grenoble. Thời đó bệnh lao chưa có thuốc chữa như bây giờ. Từ năm 1943 đến năm 1948 ông phải chịu mổ 7 lần, cắt bỏ 8 cái xương sườn, cắt bỏ tòan bộ lá phổi bên phải và một phần ba lá phổi bên trái.  Các bác sĩ Pháp bảo ông chỉ có thể sống chừng hai năm nữa thoi. Trong thời gian nằm chờ chết, ông đã tìm ra một phương pháp… thở để tự chữa bệnh cho mình, và kết quả là ông đã sống đến tuổi 85 mới chết (1997), nghĩa là sống thêm được 50 năm nữa, họat động tích cực, năng nổ trong nhiều lãnh vực! Chuyện khó tin nhưng có thật!

Tôi may mắn được quen biết  ông trong nhiều năm. Với tôi, ông vừa là đồng nghiệp, là đàn anh mà cũng là người thầy.  Ông là bác sĩ đồng thời là một nhà văn, nhà báo, nhà hoạt động xã hội rất nhiệt tâm.  Ông là cố vấn của bộ môn Tâm lý-Xã hội học do tôi phụ trách tại Trung tâm Đào tạo và Bồi dưỡng cán bộ Y tế Thành phố (nay la Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch) ngay từ hồi mới thành lập (1989).  Ơng thường trao đổi với tôi điều này điều khác, về công việc viết lch, giảng dạy, v nhiều lần về phương pháp thở dưỡng sinh của ông. Trao đổi không chỉ về cơ thể học, sinh lý học mà cả về tâm lý học, đạo học.  Có lần ông mở áo cho tôi xem mấy vết mổ vẫn chưa hòan tòan liền lạc tren ngực ơng. Lần khác ông lại cao hứng vén bụng bảo tôi thử đánh mạnh vào bụng ông xem sao. Tôi phục ông ốm nhom ốm nhách mà làm việc thật dẽo dai, bền bĩ, gần như không biết mệt mỏi. Trong lúc nhiều người giảng bài, nói chuyện, hội họp, lam việc… thấy uể ỏai, hụt hơi, thì một người chỉ còn hai phần ba lá phổi, chỉ cịn gần một nửa “dung tích sống” như ông lại vẫn ung dung, thư thái. Ong cười “tiết lộ” với tôi, những buổi hội họp dong dài, vo bổ, ông chỉ ngồi… thở, nhờ vậy mà ông không bị stress, không bị mệt.  Ông nói sau này khi ơng mất đi, điều quan trọng ông để lại không phải là những tác phẩm văn học, triết học nay nọ mà chính làbài vè dạy thở chỉ với 12 cu của ông. Trước kia tôi cũng chỉ nghe để mà nghe chớ chẳng thực hành. Cho đến ngày tôi bị vố tai biến nặng,  phải nằm viện dai ngay, lúc đó tôi mới thử đem ra áp dụng. Quả có điều kỳ diệu! Nó làm cho tôi thảnh thơi hơn, ít  nhọc mệt hơn va sức khỏe tốt hơn.  Trong thời gian dưỡng bệnh, cc bạn đồng nghiệp thương tình, cho rất nhiều thơc nhưng tơi chỉ chọn một vi mĩn thực sự cần thiết cịn thì chỉ… dng phương php thở để tự chữa bệnh cho mình! Phương pháp thở của bac sĩ Nguyễn Khắc Viện thực ra không phải là cái gì hòan tòan mới. Nó chỉ là một sự tổng hợp của khí công, thiền, yoga, tai chi, dưỡng sinh…  của Đông phương từ ngn xưa, được nhìn bằng sinh lý học hô hấp hiện đại của một người thầy thuốc.

Dưới đây là bài vè 12 cau dạy thở của bác sĩ Nguyễn Khắc Viện:

Thót bụng thở ra
Phình bụng thở vào
Hai vai bất động
Chân tay thả lỏng
Êm chậm sâu đều
Tập trung theo dõi
Luồng ra luồng vao
Bình thường qua mũi
Khi gấp qua mồm
Đứng ngồi hay nằm
Ở đâu cũng được
Lúc nào cũng được!

BS Đỗ Hồng Ngọc

You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.
8 Responses
  1. Giang nói:

    Thưa thầy, phương pháp thở bụng sẽ giúp hơi thở mình càng mạnh và càng dài phải không ạ ? Em có tập thổi sáo nhưng rất thiếu hơi, em cũng đang thử tập thở bụng, nhưng “êm chậm sâu đều” thật là khó, lúc ăn no tập thở bụng có được không thầy ?

  2. Đúng vậy. Phải kiên nhẫn và từ từ, không nóng vội. Phải chừng…3 đến 6 tháng may ra mới “êm chậm sâu đều” được. Nhưng thực ra cũng chẳng cần cả 4 yều tố một lúc như vậy đâu. Còn thở bụng thì lúc nào mà chẳng được. Có điều ăn no cũng khó tập đó. Thường phải 30 phút sau bữa ăn. Đọc kỹ lại bài viết của Thầy nhé.

  3. Tran loan Anh nói:

    thua bac si,
    toi bi tieu duong type 2 va mo trong mau. Nhung hay bi lam met, lo au moi khi nghi toi can benh va nhieu y nghi mien man khac. Tam trang khong on dinh. Toi co tap tho theo bs , co do mot chut nhung duong nhu stress van con, khong biet la tap khoang bao lau thi co the khac phuc hoan toan (bs noi tiet chan doan toi bi roi loan than kinh thuc vat) va toi thuong co cam giac dau bi ngay ngat , trang thai khong han la bi chong mat, choang vang thi cung khong phai, toi khong biet nguyen do tu dau?
    bs co the chi dan dum duoc chang?
    cam on

  4. 1. Làm đúng theo hướng dẫn của bác sĩ điều trị. Ăn uống, vận động, uống thuốc đàng hoàng. Nhiều người tiểu đường tuyp 2 sống hơn trăm tuổi!
    2. Không có chuyện “khắc phục hoàn toàn” Stress. Stress rất cần thiết cho cuộc sống. Khi nào vượt ngưỡng mới sinh bệnh.
    3. “Thở để chữa bệnh” là chuyện phải làm suốt đời, vì nó giúp mình khỏe, vui…

  5. Quan nói:

    Thưa bác sĩ,

    Câu “tập trung theo di” nghĩa là gì, bác sĩ giải thích thêm được không ạ.
    Cảm ơn bác sĩ.

  6. Rất cảm ơn bạn! Tại sao chuyện “động trời’ như vậy mà lâu nay chẳng ai hỏi cả nhỉ? Trong báo, trong sách, đã được in chính xác là “Tập trung theo dõi” mà sao khi lên mạng lại thành “Tập trung theo di”! Thề mới biết “tam sao thất bổn” nguy hiểm vô cùng, “tẩu hỏa nhập ma” như chơi.Tập trung theo dõi cái gì? Theo dõi cái “luồng ra luồng vào”, tức là cái luồng không khí ra vào ở mũi ta lúc thở vào thở ra đó thôi.

  7. Loan anh nói:

    thua bac si,
    theo loi bs noi thi tho co the theo cach cua minh vi tuy theo co dia moi nguoi, voi toi thi khi nam toi tho thoai mai hon ngoi.Vay co tot hay chang? va thien ngoi minh de tay len dau goi va 2 chan xep bang song song voi nhau vi toi khong the ngoi kiet gia hoac ban kiet gia duoc.
    Toi co mua nhieu sach cua bs, va toi cu doc di doc lai quyen nghi tu trai tim, guom bau trao tay va nhu thi…va moi lan doc lai toi lai kham pha ra dieu moi ma minh da bo sot o lan doc truoc, co le nho bs ma toi ngo ra tu tu chang? va hy vong la nho do ma toi co the tu chua benh cho minh.
    cam on bs,
    Loan anh

  8. Đúng vậy. Cứ thuận theo cơ địa của mình thì tốt hơn cả. Thuốc bác sĩ cho cũng tùy theo bệnh trạng, cơ địa, cân nặng (thể trọng) của mỗi người và gia giảm theo diễn tiến. Nằm thở bụng cũng rất tốt. “Đứng ngồi hay nằm/ ở đâu cũng được/ lúc nào cũng được…”. Ngồi trên ghế hoặc quỳ cũng được, miễn thoải mái, tự nhiên.

Ý kiến của bạn về bài viết trên

XHTML: Bạn có thể sử dụng các thẻ: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Các bài viết khác: