Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Xin cảm ơn cuộc đời

24/11/2012 By Bac Si Do Hong Ngoc 22 Bình luận

Ghi chú: Một người bạn gởi tôi bài viết rất cảm động này của một bạn đồng nghiệp- Dược sĩ Hoàng Thanh- nhân ngày Lễ tạ ơn: Xin cảm ơn cuộc đời. Xin phép chị Hoàng Thanh được chia sẻ bài viết này đến các bạn bè gần xa của chúng ta.

Chúc chị cùng quý quyến vạn an.

ĐHN.

 

Xin Cảm Ơn Cuộc Đời

Hoàng Thanh

 Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, “Dân ngoại quốc sao mà… “quởn” quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để nguời ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà…”

Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó đuợc nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.

Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu đuợc ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.

Thời gian này tôi đang thực tập ở một Pharmacy để lấy bằng Duợc Sĩ. Tiệm thuốc này rất đông khách, cả ngày mọi nguời làm không nghỉ tay, điện thoại lúc nào cũng reng liên tục, nên ai nấy cũng đều căng thẳng, mệt mỏi, dễ đâm ra quạu quọ, và hầu như không ai có nổi một nụ cuời trên môi.

Tiệm thuốc có một bà khách quen, tên bà là Josephine Smiley. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt rất phúc hậu của bà. Năm đó bà đã gần 80 tuổi, bà bị tật ở tay và chân nên phải ngồi xe lăn, lại bị bệnh thấp khớp nên các ngón tay bà co quắp, và bà lại đang điều trị ung thư ở giai doạn cuối.

Cứ mỗi lần bà đến lấy thuốc (bà uống hơn muời mấy món mỗi tháng, cho đủ loại bệnh), tôi đều nhìn bà ái ngại. Vì thấy rất tội nghiệp cho bà, nên tôi thuờng ráng cuời vui với bà, thăm hỏi bà vài ba câu, hay phụ đẩy chiếc xe lăn cho bà. Nghe đâu chồng bà và đứa con duy nhất bị chết trong một tai nạn xe hơi, còn bà tuy thoát chết nhung lại bị tật nguyền, rồi từ dó bà bị bệnh trầm cảm (depressed), không đi làm được nữa, và từ 5 năm nay thì lại phát hiện ung thư. Mấy nguời làm chung trong tiệm cho biết là bà hiện sống một mình ở nhà duỡng lão.

Tôi vẫn còn nhớ rất rõ vào chiều hôm truớc ngày lễ Thanksgiving năm 1993, khi bà đến lấy thuốc. Bỗng dưng bà cuời với tôi và đưa tặng tôi một tấm thiệp cùng một ổ bánh ngọt bà mua cho tôi. Tôi cám ơn thì bà bảo tôi hãy mở tấm thiệp ra đọc liền đi.

Tôi mở tấm thiệp và xúc động nhìn những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo:

Dear Thanh,

My name is Josephine Smiley, but life does not “smile” to me at all. Many times I wanted to kill myself, until the day I met you in this pharmacy. You are the ONLY person who always smiles to me, after the death of my husband and my son. You made me feel happy and help me keep on living. I profit this Thanksgiving holiday to say “Thank you”, Thanh.

Thank you, very much, for your smile…

(Thanh thân mến,

Tên tôi là Josephine Smiley,nhưng cuộc sống Không có “nụ cười” với tôi cả. Nhiều lần tôi muốn tự tử, cho đến ngày tôi vàotiệm thuốc tây này.

Cô là người luôn luôn mỉm cười với tôi, sau cái chết của chồng tôi và con trai tôi.

Cô làm tôi cảm thấy hạnh phúc và giúp tôi tiếp tục sống. Nhân dịp ngày Lễ Tạ Ơn để nói lời “Cảm ơn”, Thanh.

Cảm ơn cô, rất nhiều, vì nụ cười của cô …)

Rồi bà ôm tôi và bà chảy nuớc mắt. Tôi cũng vậy, tôi đứng mà nghe mắt mình uớt, nghe cổ họng mình nghẹn… Tôi thật hoàn toàn không ngờ được rằng, chỉ với một nụ cuời, mà tôi đã có thể giúp cho một con nguời có thêm nghị lực để sống còn.

Ðó là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được cái ý nghĩa cao quý của ngày lễ Thanksgiving.

Ngày Lễ Tạ ơn năm sau, tôi cũng có ý ngóng trông bà đến lấy thuốc truớc khi đóng cửa tiệm. Thì bỗng dưng một cô gái trẻ dến tìm gặp tôi. Cô đưa cho tôi một tấm thiệp và báo tin là bà Josephine Smiley vừa mới qua đời 3 hôm truớc. Cô nói là lúc hấp hối, bà đã đưa cô y tá này tấm thiệp và nhờ cô đến đưa tận tay tôi vào đúng ngày Thanksgiving. Và cô ta đã có hứa là sẽ làm tròn uớc nguyện sau cùng của bà. Tôi bật khóc, và nuớc mắt ràn rụa của tôi đã làm nhòe hẳn đi những dòng chữ xiêu vẹo, ngoằn nghèo trên trang giấy:

My dear Thanh,

I am thinking of you until the last minute of my life.

I miss you, and I miss your smile…

I love you, my “daughter”.. .

( Thanh thân yêu,

Tôi đang nghĩ đến cô Cho đến phút cuối cùng của cuộc đời tôi.

Tôi nhớ đến cô, và tôi nhớ nụ cười của cô …

Tôi yêu cô , “con gái” của tôi.. .)

Tôi còn nhớ tôi đã khóc sưng cả mắt ngày hôm đó, không sao tiếp tục làm việc nổi, và khóc suốt trong buổi tang lễ của bà, nguời “Mẹ American” đã gọi tôi bằng tiếng “my daughter”…

Truớc mùa Lễ Tạ Ơn năm sau đó, tôi xin chuyển qua làm ở một pharmacy khác, bởi vì tôi biết, trái tim tôi quá yếu đuối, tôi sẽ không chịu nổi niềm nhớ thương quá lớn, dành cho bà, vào mỗi ngày lễ đặc biệt này, nếu tôi vẫn tiếp tục làm ở pharmacy đó.

Mãi cho dến giờ, tôi vẫn còn giữ hai tấm thiệp ngày nào của nguời bệnh nhân này. Và cũng từ đó, không hiểu sao, tôi yêu lắm ngày Lễ Thanksgiving, có lẽ bởi vì tôi đã “cảm” được ý nghĩa thật sự của ngày lễ đặc biệt này.

*

Thông thuờng thì ở Mỹ, Lễ Tạ Ơn là một dịp để gia đình họp mặt. Mọi nguời đều mua một tấm thiệp, hay một món quà nào đó, đem tặng cho nguời mình thích, mình thương, hay mình từng chịu ơn. Theo phong tục bao đời nay, thì trong buổi họp mặt gia đình vào dịp lễ này, món ăn chính luôn là món gà tây (tuckey).

Từ mấy tuần truớc ngày Lễ TẠ ƠN, hầu như chợ nào cũng bày bán đầy những con gà tây, gà ta, còn sống có, thịt làm sẵn cũng có… Cứ mỗi mùa Lễ Tạ Ơn, có cả trăm triệu con gà bị giết chết, làm thịt cho mọi nguời ăn nhậu.

Nguời Việt mình thì hay chê thịt gà tây ăn lạt lẽo, nên thuờng làm món gà ta, “gà đi bộ.” Ngày xưa tôi cũng hay ăn gà vào dịp lễ này với gia đình, nhưng từ ngày biết Ðạo, tôi không còn ăn thịt gà nữa. Từ vài tuần truớc ngày lễ, hễ tôi làm được việc gì tốt, dù rất nhỏ, là tôi lại hồi huớng công đức cho tất cả những con gà, tây hay ta, cùng tất cả những con vật nào đã, đang và sẽ bị giết trong dịp lễ này, cầu mong cho chúng thoát khỏi kiếp súc sanh và được đầu thai vào một kiếp sống mới, tốt đẹp và an lành hơn.

Từ hơn 10 năm nay, cứ mỗi năm dến Lễ Tạ Ơn, tôi đều ráng sắp xếp công việc để có thể tham gia vào những buổi “Free meals” tổ chức bởi các Hội Từ Thiện, nhằm giúp bữa ăn cho những nguời không nhà. Có đến với những bữa cơm như thế này, tôi mới thấy thương cho những nguời dân Mỹ nghèo đói, Mỹ trắng có, Mỹ đen có, nguời da vàng cũng có, và có cả nguời Việt Nam mình nữa. Họ đứng xếp hàng cả tiếng đồng hồ, rất trật tự, trong gió lạnh mùa thu, nhiều nguời không có cả một chiếc áo ấm, răng đánh bò cạp…để chờ đến phiên mình được lãnh một phần cơm và một chiếc mền, một cái túi ngủ qua đêm.

Ở nơi đâu trên trái dất này, cũng luôn vẫn còn rất rất nhiều nguời đang cần những tấm lòng nhân ái của chúng ta…

Nếu nói về hai chữ “TẠ ƠN” với những nguời mà ta từng chịu ơn, thì có lẽ cái list của chúng ta sẽ dài lắm, bởi vì không một ai tồn tại trên cõi đời này mà không từng mang ơn một hay nhiều nguời khác. Chúng ta được sinh ra làm nguời, đã là một ơn sủng của Thuợng Ðế. Như tôi đây, có đuợc ngày hôm nay, ngồi viết những dòng này, cũng lại là ơn Cha, ơn Mẹ, ơn Thầy…

Cám ơn quê hương tôi -Việt Nam, với hai mùa mưa nắng, với những nguời dân bần cùng chịu khó. Quê hương tôi- nơi đã đón nhận tôi từ lúc sinh ra, để lại trong tim tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm cả một thời thơ ấu. Quê hương tôi, là nỗi nhớ, niềm thương của tôi, ngày lại ngày qua ở xứ lạ quê nguời…

Cám ơn Mẹ, đã sinh ra con và nuôi duỡng con cho đến ngày truởng thành. Cám ơn Mẹ, về những tháng ngày nhọc nhằn đã làm lưng Mẹ còng xuống, vai Mẹ oằn đi, về những nỗi buồn lo mà Mẹ đã từng âm thầm chịu đựng suốt gần nửa thế kỷ qua…

Cám ơn Ba, đã nuôi nấng, dạy dỗ con nên nguời. Cám ơn Ba, về những năm tháng cực nhọc, những chuỗi ngày dài đằng đẵng chạy lo cho con từng miếng cơm manh áo, về những giọt mồ hôi nhễ nhại trên lưng áo Ba, để kiếm từng đồng tiền nuôi con ăn học….

Cám ơn các Thầy Cô, đã dạy dỗ con nên nguời, đã truyền cho con biết bao kiến thức để con trở thành một nguời hữu dụng cho đất nuớc, xã hội…

Cám ơn các chị, các em tôi, đã xẻ chia với tôi những tháng ngày cơ cực nhất, những buổi đầu đặt chân trên xứ lạ quê nguời, đã chia vui, động viên những lúc tôi thành công, đã nâng đỡ, vực tôi dậy những khi tôi vấp ngã hay thất bại…

Cám ơn tất cả bạn bè tôi, đã tặng cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm – buồn vui- những món quà vô giá mà không sao tôi có thể mua được. Nếu không có các bạn, thì có lẽ cả một thời áo trắng của tôi không có chút gì dể mà lưu luyến cả…

Cám ơn nhỏ bạn thân ngày xưa, đã “nuôi” tôi cả mấy năm trời Ðại học, bằng những lon “gigo” cơm, bữa rau, bữa trứng, bằng những chén chè nho nhỏ, hay những ly trà đá ở căn tin ngày nào.

Cám ơn các bệnh nhân của tôi, đã ban tặng cho tôi những niềm vui trong công việc. Cả những bệnh nhân khó tính nhất, đã giúp tôi hiểu thế nào là cái khổ, cái đau của bệnh tật…

Cám ơn các ông chủ, bà chủ của tôi, đã cho tôi biết giá trị của đồng tiền, để tôi hiểu mình không nên phung phí, vì đồng tiền lương thiện bao giờ cũng phải đánh đổi bằng công lao khó nhọc…

Cám ơn những nguời tình, cả những nguời từng bỏ ra đi, đã giúp tôi biết đuợc cảm nhận đuợc thế nào là Tình yêu, là Hạnh phúc, và cả thế nào là đau khổ, chia ly.

Cám ơn những dòng thơ, dòng nhạc, đã giúp tôi tìm vui trong những phút giây thơ thẩn nhất, để quên đi chút sầu muộn âu lo, để thấy cuộc đời này vẫn còn có chút gì đó để nhớ, để thương…

Cám ơn những thăng trầm của cuộc sống, đã cho tôi nếm đủ mọi mùi vị ngọt bùi, cay đắng của cuộc dời, để nhận ra cuộc sống này là vô thuờng… để từ đó bớt dần “cái tôi”- cái ngã mạn của ngày nào…

Xin cám ơn tất cả… những ai đã đến trong cuộc đời tôi, và cả những ai tôi chưa từng quen biết. Bởi vì:

” Trăm năm trước thì ta chưa gặp,

Trăm năm sau biết gặp lại không?

Cuộc đời sắc sắc không không

Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau…”

Và cứ thế mỗi năm, khi mùa Lễ Tạ Ơn đến, tôi lại đi mua những tấm thiệp, hay một chút quà để tặng Mẹ, tặng Chị, tặng những người thân thương, và những nguời đã từng giúp đỡ tôi.

Cuộc sống này, đôi lúc chúng ta cũng cần nên biểu lộ tình thương yêu của mình, bằng một hành động gì đó cụ thể, dù chỉ là một lời nói “Con thương Mẹ”, hay một tấm thiệp, một cành hồng. Tình thương, là phải đuợc cho đi, và phải đuợc đón nhận, bởi lỡ mai này, những nguời thương của chúng ta không còn nữa, thì ngày Lễ Tạ Ơn sẽ có còn ý nghĩa gì không?

Xin cho tôi đuợc một lần, nói lời Tạ ơn: Cám ơn lắm, cuộc đời này…

Hoàng Thanh

 

Thuộc chủ đề:Góc nhìn - nhận định, Nghĩ từ trái tim

Bình luận

  1. Bacsinhaque viết

    24/11/2012 lúc 7:07 chiều

    Xin cám ơn bác Ngọc và trang web này, xin cám ơn các bạn và bệnh nhân của tôi, những người bạn đặc biệt. Cháu xin phép bác cho cháu giới thiệu trên Facebook/bsnhaque

  2. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    24/11/2012 lúc 8:05 chiều

    Bác có gởi cho Thạch một DVD đề tài “Một nếp sống hạnh phúc”. Đã nhận được chưa?

  3. le nguyet viết

    25/11/2012 lúc 4:47 sáng

    that xuc dong khi tinh nguoi van con ton tai o noi xu so vat chat la tren het.

  4. Hung viết

    26/11/2012 lúc 4:07 sáng

    Cảm ơn Anh Ngọc đã cho đọc một bài thật thấm thía, thật cảm động.
    Bây giờ phải đi cảm ơn Vợ Con đã mang lại bao nhiêu “buồn phiền” cho mình !
    “Con là nợ, vợ là oan gia…”
    Vậy mà không nợ, không oan gia thì cuộc đời…mất vui
    Hưng/

  5. bạn già Saigon viết

    26/11/2012 lúc 10:37 sáng

    Tôi đọc bài này cũng khá lâu mà vẫn còn nhớ tới bởi có 1 chi tiết nhỏ hằng ám ảnh: Cứ đến lễ là hàng triệu con gà tây bị giết.

    Tạ ơn ư, cần lắm vì ta đã từng chịu ơn nhiều người. Nói ra đâu hết nên đạo Bụt đã gói trong 5 chữ: Thượng báo tứ trọng ân.

  6. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    26/11/2012 lúc 12:31 chiều

    Bạn già saigon ơi, hình như không phải hàng triệu mà đến hàng trăm triệu con gà tây…

  7. hnguyen viết

    26/11/2012 lúc 1:19 chiều

    Cám ơn Bác Ngọc… bài viết hay quá… xin cảm ơn cuộc đời…

  8. Bacsinhaque viết

    27/11/2012 lúc 12:16 chiều

    Kính bác Ngọc.
    Dạ con xin cám ơn bác. Má con đã nhận được mấy ngày nay rồi, mà bé Cát Tường nó quên đem về cho con, chiều nay con sẽ lấy đem về coi.

    Kính bác “Bạn già Saigon”:

    Nguyện dĩ thử công đức
    Trang nghiêm Phật tịnh độ
    Thượng báo tứ trọng ân
    Hạ tế tam đồ khổ.

    Báo tứ trọng ân mà sát sanh nhiều quá thì không đúng với tinh thần Hồi hướng phải không bác ?

  9. bạn già Saigon viết

    28/11/2012 lúc 1:52 chiều

    Chào bạn bacsinhaque, chắc bác chỉ …viết tới đó thôi. Cảm ơn ạ

  10. Từ Xứ Cao Bồi viết

    29/11/2012 lúc 5:52 sáng

    Xin đóng góp cùng anh ĐHN và bạn già Saigon.

    Theo ước tính năm 2011 dân Mỹ dùng khoảng 700 triệu pound gà lôi, kể thành mạng (life) khoảng gần 300 triệu con, với khoảng hai phần ba được tiêu thụ và phần ba còn lại đáng tiếc đã thí mạng nhưng lại bị vào xọt rát vì không ăn hết.

    Nói thế nhưng nếu lể Thanksgiving chỉ có pumpkin pie mà không có roasted Turkey thì như tết VN có dưa hành mà không có thịt mở …

  11. Từ Xứ Cao Bồi viết

    29/11/2012 lúc 5:56 sáng

    Xin đính chánh lổi toán học, 1 con gà lôi trung bình từ 15 tới 20 pound, nên phải hơn 300 triệu con mới đúng :>)

  12. Từ Xứ Cao Bồi viết

    29/11/2012 lúc 6:01 sáng

    Vẫn không đúng nên xin trích nguyên văn ….

    In 2011, more than 248.5 million turkeys were raised. We estimate that 46 million of those turkeys were eaten at Thanksgiving, 22 million at Christmas and 19 million at Easter. The average weight of turkeys purchased for Thanksgiving is 16 pounds, meaning that approximately 736 million pounds of turkey were consumed in the United States during Thanksgiving in 2011.

  13. Từ Xứ Cao Bồi viết

    29/11/2012 lúc 8:24 sáng

    Xin đổi đại khái ra Việt ngữ.
    ====
    Trong năm 2011, hơn 248.5 triệu con gà lôi được nuôi. Ước tính 46 triệu con ăn trong lể Thanksgiving, 22 triệu con ăn trong lể Christmas và 19 triệu con ăn trong lể Easter. Trung bình mỗi con gà lôi mua trong lể Thanksgiving là 16 pound, sấp xỉ 736 triệu pounds gà tiêu thụ ở Mỹ trong ngày lể nầy năm 2011.
    ====
    Năm 2012 tổng thống Mỹ Obama đã “ân xá” tha mạng con gà lôi Cobbler và cho đặc ân “làm lại” (second chance) cho con gà lôi Gobbler vào ngày 21 tháng 11 vừa qua.

  14. Nha khoa Hưng gia viết

    06/12/2012 lúc 12:08 sáng

    Chân thành cảm ơn Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc!

  15. Meongao viết

    10/12/2012 lúc 11:35 sáng

    Bác ơi, con thật sự cũng không quan tâm ngày lễ tạ ơn lắm vì nghĩ đơn giản đó là ngày của phong tục người ta. Nhưng trong lá thư này đã kể lại 1 câu chuyện kết nối, nhất là 1 hành động nhỏ là nở 1 nụ cười với những người đang trong hoàn cảnh khốn khó nhất. Thật là 1 sự kỳ diệu và vô cùng đơn giản chứ không gì quá lớn lao để suy nghĩ!
    Thật là cảm động!
    Cảm ơn bác Ngọc đã chia sẻ lá thư này để những tình thương được tiếp tục chia sẻ và cảm thấy ấm áp với những lời cảm ơn chân thành!

  16. Xuan viết

    07/03/2013 lúc 4:45 chiều

    Một bai viết thật tuyệt vời. Tôi cũng là một nhân viên ngành y tôi đã về hưu, nhưng nhìn lại tôi không thấy hổ then lúc còn phục vụ trong ngành vì tận sâu trong tâm tôi yêu thương bệnh nhân như yêu thương chính mình và với khả năng tôi luôn săn sàng giup họ. Tôi đã khóc khi đoc qua bài này. Tôi đã ăn chay trường nên nhìn những chú ga tây ngã xuông tôi thấy buôn quá. Làm sao cả thế giới ăn chay tất cả thì hạnh phuc biết bao?Cam ơn BS Đỗ HỒNG NGOC va DS HỒNG THANH rất nhiêu.

  17. NGUYEN KY PHUONG viết

    12/03/2013 lúc 11:05 sáng

    Xin cám ơn cuộc đời là đúng rồi nhưng cám ơn những người quanh ta lại càng ý nghĩa hơn.Thử hỏi trong suốt cuộc đời ta nợ bao nhiêu ơn đời và ơn người.Cám ơn DS Hoàng Thanh đã nêu lên một kỷ niệm đẹp và cao quí trong nghề nghiệp của mình để cho thế nhân một bài học làm người đáng trân trọng.Từ bài viết nầy của Hoàng Thanh và sự đưa lên trang mạng của BS Ngọc tôi ước ao sao những người trong ngành Y của VN ta đều có được nụ cười cao đẹp ấy và khi ấy chúng ta còn mang ơn cuộc đới nhiều hơn nữa.Phải không các bạn?

  18. Trang viết

    13/03/2013 lúc 4:07 chiều

    Bai viet tuyet voi qua. Cam on bs Do hong Ngoc rat nhieu.

  19. Ha xuyen viết

    06/05/2013 lúc 3:04 chiều

    Bài viết giản dị, hay và ý nghĩa quá.

    Cám ơn Bác sỹ Ngọc.

  20. Lam Thanh viết

    29/06/2013 lúc 9:44 sáng

    Bài viết thật là tuyệt vời. Cảm ơn bạn HT đã chia sẻ với mọi người. Tôi cũng đã từng săn sóc một cặp vợ chồng già người Úc ở cạnh nhà. Họ cũng rất tử tế và thâm tình với mẹ con tôi. Những lúc ông hoặc bà nằm bịnh viện, tôi bao giờ cũng tới thăm viếng và an ủi mặc dù rất bận rộn với cuộc sống. Ngày ông qua đời, con trai tôi ôm mặt khóc nức nở mặc dù lúc đó nó đã 20t. Hai ông bà mất đã hơn 10 năm, nhưng chúng tôi vẫn còn giữ gìn những kỷ niệm êm đẹp.
    Lễ Tạ Ơn là 1 ngày lễ rất đặc biệt, nhưng ko hiểu sao nước Úc lai ko có ngày nầy.

  21. Lam Thanh viết

    29/06/2013 lúc 9:47 sáng

    Kính lời thăm bs Đổ Hồng Ngọc. Kính chúc bs luôn vui vẻ, khỏe mạnh.

  22. Bac Si Do Hong Ngoc viết

    29/06/2013 lúc 11:22 sáng

    Đã lâu không được tin tức của Cô. Gia đình vẫn khỏe?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…
  • CHUYẾN VỀ CẦN THƠ (tiếp theo)

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email