Thư gởi bạn xa xôi,
Tháng tám, bỗng bộn bề…
Không biết do đâu mà Nguyệt Mai sực nhớ… mình có một ngày sinh trong tháng 8 (không biết ngày nào), bèn post mấy bài thơ nho nhỏ “Happy Birthday”… trên tranthinguyetmai blogspot thiệt dễ thương. Bất ngờ có thêm 2 bài thơ ngắn… hậu hiện đại của nhà thơ Vũ Hoàng Thư. Rất ngắn mà rất dài. Đến nỗi mình phải trả lời bằng mấy câu:
cảm ơn vũ hoàng thư
thả vần thơ tuyệt mù
đã nghe tràn bát nhã
đã nghe đầy chơn như…
Quả thật thơ hậu hiện đại, tân hình thức… của VHT thì mình giở nón bái phục. VHT cũng là một người dịch Haiku rất hay nữa!
Lại cám ơn Thu Vàng, giữa mùa Vu Lan, đã hát Bông Hồng Cho Mẹ ‘rất cảm động’ (KM) dưới mái chùa Thiền Quang bên đó. Nhờ cử “phóng viên đặc biệt” Khánh Minh “bám sát” mà nhất cử nhất động của Thu Vàng bên xứ Huê Kỳ bạn bè xa xôi đều biết.
Như đã nói với bạn, mình không có ‘ngày sinh nhật’ vì bà Má chỉ nhớ tháng, tháng 8, chớ không nhớ ngày. Vì vậy mà ngày nào của tháng 8 cũng là ngày sinh nhật của mình cả đó thôi. Trần Vấn Lệ, dân Phan Thiết, hơn ai hết biết rõ điều đó. Thời của chiến tranh mà! Sau những năm tháng tản cư trong rừng thẳm, đến khi ông Già mất đi, mẹ con mình mới dắt díu nhau về TP, đùm đậu trong chùa với Cô Hai, mình còn mang theo cái lá lách to đùng, da xanh mét như tàu lá vì sốt rét, suy dinh dưỡng nặng (12 tuổi mà nặng 25kg…)! Thế rồi làm lại Thế vì khai sanh. Thế rồi học nhảy lớp… cho kịp bạn bè.
Năm nay, mình về Lagi đầu tháng, ghé Bà Rịa, thăm gia đình bác xã Rung (đều đã mất), thăm các chị Nhuộm, Riêng (nay đã có tên khác!)… con bác Xã. Đã 70 năm rồi chớ ít gì. Hồi đó mình lên 8, BaMe gởi vào rừng Khỉ, ở nhờ nhà bác Xã để tránh khủng bố và… đi học. Khu vực này trong rừng sâu mà có cái nhà thờ nhỏ, một lớp học nhỏ chừng vài chục học trò đủ cỡ và một ông thầy rất… dữ! Học trò không thuộc bài, đánh roi mây. Bắt nằm lên bục, rồi kêu một em học trò khác lên đánh… thay thầy. Có lần mình được thầy kêu lên bắt đánh 3 roi một bạn khác. Mình thấy tội nghiệp, đánh nhẹ hều. Thầy bắt nằm xuống cho bạn kia đánh lại! Không biết có bạn nào lứa mình còn nhớ kiểu trừng phạt này không! Một lần khác, mình bị bắt quỳ xơ mít chỉ vì tinh nghịch gõ thước cộp cộp lên bàn cho học trò im lặng khi thầy đến lớp trễ (học trò ồn quá mà!)! Gần lớp có một cái suối khá sâu, buổi trưa học trò trần truồng ùm ùm nhảy xuống tắm… Vậy đó, 70 năm gặp lại, kể nghe những chuyện xưa, chẳng cũng khoái ru?
Trên đường về Lagi, ghé lại Cam Bình. Ôi chao, đã thành một cái chợ, đông đúc quá lúc nào đó vậy. Chợ nổi tiếng hải sản tươi, rẻ và rất ngon. Nhưng mình chỉ đặc biệt quan tâm đến những chiếc xe bò cải tiến thành xe… du lịch trên bãi biển. Lúc nước lớn, bò bì bõm lội kéo xe thấy thương!
Rồi mình đi ngã Hồ Tôm về Lagi. Hồ Tôm có tên vậy vì là một cái hồ mênh mông đầy… tôm cá. Xưa, dân quanh vùng chỉ cần giăng lưới một lúc là cá tôm đầy thúng. Lúc ở Hồ Tôm, mình đã lên 10. Cũng đi bắt còng gió, làm bẫy bắt cua… Đến mùa mưa, lũ về, hồ bị phá vỡ, nước tràn ra biển. Đó là lúc đem rổ ra xúc tôm…
Lagi thời đó đã ‘tiêu thổ kháng chiến’, đốt sạch, không còn gì. Hồ Tôm bấy giờ thỉnh thoảng Tây vẫn còn bố và dân tản cư… lại chạy vào rừng sâu hoặc chui núp dưới động cát lớn. “Ghe Tây” lâu lâu còn nã đại bác vào, máy bay còn vần vũ thỉnh thoảng ném bom. Rừng sâu thì cọp dữ. Con chú LB bị cọp bắt, chỉ còn tìm thấy nửa thân người. Chú V thì bị bom cắt mất một chân… Ôi, đáng lẽ không nên nhắc lại. Nhưng bạn biết rồi đó, già thì hay nhắc chuyện xưa!
Trên đường về Tam Tân, quê hương cậu Nguiễn Ngu Í, đi ngang Bàu Giòi, chỗ Nước Nhỉ, năm 1945 có xây gạch cái giếng Nguồn Chung do cậu Ngu Í cùng các thanh niên thời đó – có ông già mình tham gia- cho bà con đi dọc biển có chỗ nghỉ ngơi, uống nước ngọt (nước nhỉ trong động cát ra). Năm 1960 cậu Ngu Í và mình về đó, còn thấy đống gạch vụn dưới mấy bụi dứa um tùm, nay thì cả đống gạch vụn cũng không còn.
Ghé Dốc Trâu ăn cơm trưa. Không thấy trâu đâu, chỉ thấy thúng chai (nay gọi là thuyền thúng) ngổn ngang trên bãi biển. Mùa đang động.
Về ngang Phan Thiết, chỉ kịp ghé ăn chè… Mộng Cầm rồi ra thẳng Mũi Né. Biển lạnh. Vắng. Tắm hồ cũng được lắm. Mình vẫn thích MNB vì có khung cảnh yên bình, biển mênh mông và bãi cỏ xanh mượt.

Cà-phê một mình ở MNB. Nhớ lần trước đã về đây với Thân Trọng Minh, Thanh Hằng, Thu Vàng, Kim Quy, Lê Ký Thương… những người bạn thiết.

Một quán cơm dọc biển. Từ đó nhìn ra Hòn Rùa. Nhà thơ Khánh Minh xem hình bảo đẹp quá, cành bàng như trùm khắp cả biển trời…
(photo: ĐHN, 8.2018)
Rồi ghé thăm chùa Linh Long, trò chuyện với Sư Bổn Toàn, tặng ít sách báo Phật giáo cho chùa. Ghé qua bệnh viện khu vực thăm tình hình bà con, rồi chạy lòng vòng khu phố cổ. Ăn tối ở VP quen thuộc, từ 20 năm trước đã đưa các bạn Trung tâm truyền thông & Giáo dục sức khỏe đến nghỉ một đêm, đốt lửa trại, và sáng sớm hôm sau leo đồi cát đỏ mênh mông… Mới thôi.
Như đã nói, tháng 8 lu bu thiệt. Về Thành phố tối thứ năm 9.8, phải gởi bài gấp cho Trần Tuấn Mẫn, kịp Văn hóa Phật giáo; sáng thứ sáu 10.8 là buổi “bế giảng” lớp Tu sĩ an cư chùa Xá Lợi; sáng thứ bảy 11.8 là buổi làm việc với Nguyễn Trí Dũng ở Vườn Minh Trân, chương trình Văn hoá Việt Nhật; CN 12.8 lại là buổi Nói chuyện (Talk) với Thanh niên về “Khởi Nghiệp”, chương trình của Nhạc sĩ Dương Thụ… Đúng là lu bu, lu bù cái tháng 8 này!

“Bế giảng” Lớp dành cho các Tu sĩ về An cư kiết hạ tại chùa Xá Lơi 2018. Thầy Đồng Bổn trụ trì, từ 3 năm nay đã có sáng kiến tạo khóa Giao lưu giữa các Tu sĩ và Cư sĩ để cùng trao đổi, chia sẻ, học hỏi… (Chùa Xá Lợi, 10.8.2018)

Vườn Minh Trân, Nguyễn Trí Dũng. CLB Văn hóa Việt-Nhật , mời nói chuyện về Người Cao Tuổi ngày 11.8.2018
Vậy đó. Cũng tại bạn hỏi đã làm gì “tháng sinh nhật” này nên mình mới dài dòng kể chuyện. Chán, thì bỏ qua nhé.
Thân mến
Đỗ Hồng Ngọc.






Để lại một bình luận