Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

  • Trang chủ
  • Giới thiệu
  • Ghi chép lang thang
  • Nhận bài mới qua email

Tuổi hườm hườm

17/07/2009 By support2 1 Bình luận

( Đọc Gió heo may đã về và Già ơi, chào bạn! của Đỗ Hồng Ngọc )

Người đọc: Khuất Đẩu

Picture2Người đặt tên hườm hườm cho lứa tuổi ngũ thập tri thiên mệnh này là bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Một cái tên rất thơm mùi cây trái. Ai chưa tới tuổi thì thấy bắt thèm. Như trông thấy một trái đu đủ da xanh ngắt nhưng đã ửng những vệt vàng như nắng. Ai đã tới tuổi rồi thì thấy mình quả là đường bệ giàu sang. Bỡi cả một khối hồng đào ngọt lịm đang chờ những đôi môi ướt át và những hàm răng trắng nhỏ.

Anh hườm hườm!

Em hườm hườm!

Trời ạ, tuổi này mà không yêu nhau đi thì còn chờ gì nữa!

Yêu nhau cho dù có rối loạn cương dương hay thất kinh bối rối.

Đó là nhìn người, hiểu người theo con mắt bác sĩ.

Picture1Nhưng, anh còn là thi sĩ, nên anh gọi cái tuổi hồi xuân ấy là tuổi khi gió chớm heo may về. Hơi buồn, hơi se lạnh. Nhưng thơ mộng và đẹp. Bỡi vì những người chớm già, ai cũng đã leo lên tới chóp đỉnh của đời mình. Có cuộc đời như một ngọn đồi nhỏ. Có cuộc đời như trái núi khổng lồ. Dù cao dù thấp, chính ta cũng đã vượt lên chính ta.

Nhưng khổ thay, thời gian không cho phép ta đứng lại. Ai lên tới đỉnh rồi cũng phải đi xuống. Mà buồn hơn là đi xuống một mình. Rất chóng mặt, rất dễ ngã. Phải chi trở lại con đường xưa, tức là đi ngược về tuổi nhỏ thì chẳng cần chi đến Chúa và Phật, con người cũng dễ dàng tìm ra Thiên đường hay Niết bàn. Trước mặt những ông hườm hườm, những bà đang chín tới là tuổi già quạnh hiu và sau cùng là cái chết.

Nên sợ. Rồi sợ sinh lo. Lo sinh buồn. Buồn sinh cáu gắt. Cáu gắt sinh cãi nhau! Cãi nhau sinh xa nhau!

Lo già! Sợ già! Đó chính là cái tâm bệnh cố hữu của mỗi con người. Khi viết gió heo may đã về, tôi tin tác giả trước hết viết cho chính mình, rồi viết cho người bạn trăm năm. Và khi in cho bạn bè cho độc già là lúc cả hai đã hết bệnh, đã thơ thới hân hoan cùng đi xuống núi cho dù là không dắt tay nhau. Đó là lúc chàng reo lên anh hườm hườm và nàng đáp lại em cũng hườm hườm một cách đầy tự tin.

Tin rằng mình sắp già, nhưng già ngon, như trái đu đủ sắp chín chứ không phải như chiếc lá vàng sắp lìa cành! Tự tin như thế nên mới reo lên: GIÀ  ƠI, CHÀO BẠN!

Già đây không phải là những ông bạn già chiều chiều ngồi lai rai vài xị, mà là tuổi già. Trừ cái tuổi già tự mình tiếp sức bằng đủ món ăn chơi gọi là già háp và cũng không phải cái già sồng sộc mất dạy cứ theo chọc phá những người đẹp bề bộn công việc mà quên lấy chồng, tuổi già mà anh đón đợi và mong mọi người cũng đón chào như anh, là cái tuổi già tự nhiên như trái cây đã hườm hườm là phải chín. Chín mà tươi rói chứ không phải giú ép hay chín nục chín nẫu.

Picture3Anh không ưa cái cách những người cao tuổi hô khẩu hiệu: Sống vui, sống khỏe, sống có ích cho xã hội. Anh chỉ muốn ta bằng lòng với một thân thể hơi xộc xệch, chịu đựng một vài tật bệnh nho nhỏ để đôi lúc có thể nũng nịu với bà vợ già ( hay chồng già), đôi khi dắt nhau đến một quán cà phê cũ ngắm hoa súng hay hoa phượng hiếm hoi trong thành phố, nghe một bản nhạc bị lớp trẻ bỏ quên, rồi ăn một tô bún thay cơm chiều mất chỉ vài ngàn… Muốn vậy, theo anh là phải bình tĩnh và đừng có nghe lời những lang băm và lang không băm để chuốc lấy những bệnh “dô diên”. Đó là bệnh ưa dùng quá nhiều thuốc, bệnh ưa xét nghiệm, bệnh làm ầm ĩ để bắt con cháu đưa tới nhà thương. Bỡi vì, từ bệnh dô diên đến chết dô diên chỉ có nửa bước.

Lại nữa, phải biết tự giễu cợt mình đôi chút. Rằng ước gì như Nguyễn Công Trứ gót sen đủng đỉnh một đôi dì hay đến chín mươi tuổi vẫn còn yêu và được yêu!

Cái cách bàn chuyện của anh giống mấy ông già Nam bộ. Tiếu lâm, hóm hỉnh, nói dzậy mà không phải dzậy. Chẳng có gì cao siêu, cũng chẳng có chi mới lạ, mà sao nghe vui vui nếu không muốn nói nhiều lúc thấy “đã”. Đọc anh, tôi bỗng nhớ tới ông già Liêu Trai. Những con ma chồn tuy có làm ta sờ sợ nhưng vẫn cứ thinh thích. Nhưng, chuyện thuốc men, chuyện tuổi tác sao nghe một hồi, đứng dậy lại quên tuốt. Bao nhiêu lời hù dọa, bao nhiêu bài tập bay mất tiêu. Chỉ mỗi cái cười là còn đọng lại trên môi.

Cái cười còn đọng lại ấy chính là điều trân quý nhất mà tác giả muốn gửi tặng.

Ăn nói có duyên, khám bệnh ngọt ngào  như dụ dỗ khám cho bé con, nên trừ những ai già cúp bình thiết mắt kém tai ù, chứ còn đọc được hay nghe được đều thấy anh như một ông hàng xóm mau mắn, tốt bụng, dễ gần, dễ mến, nhất là quý bà mang chữ kiều mà không phải nàng Kiều.

hinhtuhoaAnh là một bác sĩ tài hoa. Cứ xem bức tự họa của anh với mớ tóc quăn như dăm bào, hay những tranh minh họa do tự tay anh vẽ ngộ nghĩnh không thua gì tranh của S.Exupéry trong Hoàng Tử Bé, ta thấy tiếc là nền hội họa của các thầy thuốc Việt Nam thiếu mất một cây cọ.

Một cây cọ hài hước nghịch ngợm rất đáng yêu.

Trong gần hai thập kỷ qua, nhiều người đọc anh cũng đã phải xếp sách lại mà chào từ biệt cuộc đời, nhưng trước đó ai cũng thầm cảm ơn anh đã giúp họ làm bạn với tuổi già một cách đề huề đằm thắm.

Sợ rằng không kịp, tôi cũng viết bài này gửi trước tới anh như một lời cảm ơn.
14/7/2009

Thuộc chủ đề:Tuổi-hườm hườm Tag với:Do Hong Ngoc, Khuat Dau, Khuất Đẩu, Tuoi huom huom, Tuổi hườm hườm, Đỗ Hồng Ngọc

Bình luận

  1. Dieu Anh viết

    06/03/2010 lúc 9:41 chiều

    Hay qua

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Thư đi Tin lại

  • Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Lại đính chính: “SAIGON BÂY GIỜ”
  • ĐÍNH CHÍNH: BSNGOC không phải là BS ĐỖ HỒNG NGỌC
  • Đính chính: BS NGỌC không phải là Bs Đỗ Hồng Ngọc
  • bsngoc đã lên tiếng đính chính
  • Thư cảm ơn và Đính chính về FACEBOOK Bác sĩ NGỌC
  • ĐÍNH CHÍNH: Bài viết "TÀN NHẪN" không phải của Bs Đỗ Hồng Ngọc

PHẬT HỌC & ĐỜI SỐNG

NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài “TOÀN LÁO CẢ!”

Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải

Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu “Xuất gia gieo duyên” tại Tu viện Khánh An.

Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc

Bản dịch tiếng Đức “Một Ngày Kia… Đến Bờ”

CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con

Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”

Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh

Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc

Xem thêm >>

Chuyên mục

  • Một chút tôi
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy

Bài viết mới nhất!

  • “Các loài chúng sanh là cõi Phật của Bồ tát”
  • Chuyện 3 anh em Thần Y Biển Thước
  • Trần Thị Tuyết: KHÁM BỆNH CHO BÁC SĨ
  • Họa sĩ Đỗ Duy Ngọc lên tiếng về “Toàn Láo Cả”…
  • CHUYẾN VỀ CẦN THƠ (tiếp theo)

Bài viết theo tháng

Ý kiến bạn đọc!

  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Mai Nguyen trong Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Dung Luong trong Lịch “Trò chuyện, giao lưu…”
  • Nguyễn Lanh trong THỞ ĐỂ CHỮA BỆNH
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)
  • Bac Si Do Hong Ngoc trong “Có một con Mọt Sách”
  • VIỆT THÁI trong Có một buổi Trò chuyện: Bs Đỗ Hồng Ngọc với Nhạc sĩ Dương Thụ
  • Dương Minh Trí trong Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)

Cùng một tác giả

  • 0
  • 1
  • 1
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 6

Thống kê

Nhà tài trợ

biệt thự vũng tàu
biệt thự vũng tàu cho thuê | biệt thự vũng tàu cho thuê theo ngày giá rẻ | cho thuê biệt thự vũng tàu có hồ bơi
© 2009 - 2016 Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Phát triển & Hỗ trợ kỹ thuật bởi SGC.
Trích dịch nội dung để dùng trong nghiên cứu, học tập hay dùng cho cá nhân đều được tự do nhưng cần phải chú thích rõ nguồn tài liệu và đối với các trích dịch với mục đích khác, cần phải liên lạc với tác giả.
  • Một chút tôi
    ?
    • Một chút tiểu sử
    • Ghi chép lang thang
    • Các bài trả lời phỏng vấn
    • Vài đoạn hồi ký
  • Thư đi tin lại
  • “.com”… 2 năm nhìn lại!
  • Góc nhìn – nhận định
  • Ở nơi xa thầy thuốc
    ?
    • Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng
    • Săn sóc con em ở nơi xa thầy thuốc
    • Nuôi con
    • Thầy thuốc và bệnh nhân
    • Hỏi đáp
  • Tuổi mới lớn
    ?
    • Viết cho tuổi mới lớn
    • Bỗng nhiên mà họ lớn
    • Bác sĩ và những câu hỏi thường gặp của tuổi mới lớn
    • Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò
    • Hỏi-đáp
  • Tuổi-hườm hườm
    ?
    • Gío heo may đã về ….
    • Già ơi….chào bạn
    • Chẳng cũng khoái ru?
    • Những người trẻ lạ lùng
    • Thư gởi người bận rộn
  • Lõm bõm học Phật
    ?
    • Nghĩ từ trái tim
    • Gươm báu trao tay
    • Thiền và Sức khỏe
    • Gì đẹp bằng sen?
  • Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác
  • Đọc sách
  • Nghiên cứu khoa học, giảng dạy
  • Nhận bài mới qua email