Thư gởi bạn xa xôi: Vài hình ảnh chuyến “Về Miền Tây” (tt)
Đỗ Hồng Ngọc
Đến Châu Đốc thì đã quá tối. Mình và Châu Văn Thuận, Lê Ký Thương ở chung một phòng khá tệ, đầy mùi thuốc lá… Hai bạn mình cũng nòi tình hay nhớ nhà, cứ lúc lúc lại ra ngồi chỗ vắng. Làm gì vậy? Nhớ nhà! Thì ra “nhớ nhà châm điếu thuốc”… mà còn chịu không nổi mùi thuốc lá trong phòng do khách trước để dành lại.
Dầu vậy, sáng sớm, mình và LKT ra ngồi cafe ngoài đường với nhà thơ Vũ Trọng Quang. Có một chiếc xe vua trờ đến. Thì đi.

Lụm cụm cả rồi! Vũ Trọng Quang trẻ nhất, tự xưng mình tuy là Vũ Trọng Quang mà “không quan trọng” đỡ giùm hai bạn già lên xe…

Xe vua dư sức chở 4 người, nên khi 3 anh em ổn định xong, người bạn đạp xe một vòng Châu Đốc… ra tận công viên, phố chợ… cho Quang mua được tờ báo sáng theo thói quen của chàng!
Nắng lên, buổi ăn sáng ở bờ sông Hậu êm ả, nước về mênh mông, cả đoàn ghé vào thắp nhang đền Lễ Thành Hầu Nguyễn Hữu Cảnh rồi qua Châu Giang, thăm vùng người Chăm …
Trong lúc mọi người mua sắm quà lưu niệm thì mình tìm chụp vài hình ảnh đời sống, con người…
Châu Giang, Châu Đốc 18.10.2018 (photo: Do Hong Ngoc)
Đoàn bắt đầu đi thăm Trà Sư, rừng tràm nổi tiếng mùa nước nổi, trên đường đi Tịnh Biên.

“mệnh mông rừng tràm” (LNV), và lục bình cám cũng mênh mông không kém ở Trà Sư (photo Do Hong Ngoc).
Chiều tối đó, đoàn quay về Cần Thơ. Đã hẹn các bạn Cần Thơ lúc 17g mà đến 19g30 mới đến nơi! Đường xa vời vợi. Mưa mênh mông.
LKT bỗng lên cơn đau, xe dằn xóc chịu hổng nổi, lạnh toát, nôn mửa… làm mình và TTM một phen vất vả, đành phải ngủ lại Cần Thơ đêm đó, trong khi đoàn Quán Văn giao lưu với Hội văn nghệ Cần Thơ xong thì về thẳng Trà Vinh lúc nửa đêm. Sáng hôm sau nghe nói đoàn đã đi thăm Ao Bà Om, chùa Âng, chùa Hang.
Sau một đêm ‘thuốc thang” với sự trợ giúp của vợ chồng Bác sĩ Trần Văn Tốt – bạn cùng khóa với mình và TTM sống ở Cần Thơ – LKT ngủ thẳng một giấc sâu, sáng khỏe hẳn. Anh em lại ra bến Ninh Kiều chụp tấm hình kỷ niệm, nhắc chuyện xưa của chàng thiệt vui.

Bến Ninh Kiều sau cơn mưa đêm. Bên kia là Cồn Ấu. Trần Hoài Thư có nhớ gì không bạn ơi? Khi thương trái ấu cũng tròn…
Nhóm mình bắt kịp đoàn ở Trà Vinh rồi cùng về Bến Tre. Chương trình sẽ viếng mộ cụ Nguyễn Đình Chiểu, Phan Thanh Giản và Võ Trường Toản nhưng rốt cuộc chỉ thăm được mộ Nguyễn Đình Chiểu vì xe không vào được đường cấm tải trọng. Tuy vậy, TTM cũng hướng dẫn Ban Mai và Tịnh Thy, Thanh Hằng đi xe ôm vào tận nơi. Một kỷ niệm đáng nhớ ở Bến Tre là người học trò cũ của Ngọc Anh (vợ nhà văn Nguyên Cẩn) nay là một người “ăn nên làm ra” ở Bến Tre nhớ ơn thầy cô đã làm một bữa tiệc khoản đãi cả đoàn chu đáo. Lại có buổi giao lưu văn nghệ thân tình, ấm áp. Thời buổi này có một trường hợp học trò xưa còn nhớ ơn thầy cô cũng đã là quý hiếm, cảm động.
Rồi hôm sau, đoàn tham quan các khu thủ công làm kẹo dừa Bến Tre, nghe đàn ca Tài Tử rồi đi thuyền nhỏ trên rạch dừa nước để ra thuyền lớn, đưa mọi người đi thăm cả 4 cù lao Long, Lân, Quy, Phụng, chỗ của ông Đạo Dừa.
Trên đường về, qua cầu Rạch Miễu, ghé thăm nhà lưu niệm Sơn Nam.
Một chuyến đi đọng nhiều kỷ niệm đẹp. Anh chị em Quán Văn ngày càng hiểu nhau, thương quý nhau, gắn bó nhau hơn. Phải nói cảm ơn BTC, cảm ơn Mỹ Lệ, Nguyễn Đình An, Đoàn Văn Khánh cùng “già làng” Nguyên Minh đã tổ chức rất thành công.
Buổi sáng hôm sau (22.10.2018) mọi người chia tay nhau tại Đường Sách cũng là một kỷ niệm khó quên.
Với chúng tôi, những người bạn thiết của một thời Ý Thức, nay đều đã U80 cũng thấy mình trẻ lại qua chuyến đi này. Chỉ tiếc đoàn không ghé thăm nhà cũ vườn xưa của nhà văn Trang thế Hy.

Buổi chia tay bùi ngui ở Đường Sách Tp HCM sáng sớm ngày 22.10.2018 để rồi người về Huế, người về Đà Nẵng, Quy Nhơn… Hình như họ đều hẹn nhau tái ngộ một ngày nào đó không xa.
Đỗ Hồng Ngọc.









Houston, ngày 29 tháng 10 năm 2018
Kính chào bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,
Đọc ký sự của Bác sĩ ghi lại chuyến đi về miền Tây của Bác sĩ và các anh chị, nghe Bác sĩ kể tôi mê quá mạng! Nào ghé Sa Đéc, Long Xuyên, Châu Đốc, Trà Sư, Châu Phong (Châu Giang), Cần Thơ, Trà Vinh rồi Bến Tre và kết thúc ở Đường Sách Sài Gòn, nơi mà hôm 07 tháng 9-2018 tôi và Bác sĩ có dịp gặp lại và ngồi nhâm nhi ly cà phê nhìn lá me bay bay trong gió giữa Sài Gòn vào trời thu se se lạnh mà nhớ những gặp gỡ giữa dòng đời. Hồi trung tuần tháng 9-2018, tôi cũng có đi qua những vùng Bác sĩ vừa mới đi nên những gì Bác sĩ kể lại làm tôi thấy nao nao trong long!
Với Long Xuyên, hồi còn nhỏ tôi học ở đó một năm lớp Tiếp Liên tại Trường Nam Tiểu Học tỉnh lỵ vì lúc bấy giờ thi tuyển vô trường Trung học Thoại Ngọc Hầu hổng có đậu Bác sĩ ơi!. Rồi sau đó vào trường Bán công Khuyến Học, rồi tới Đệ Nhị cấp vào được trường Thoại Ngọc Hầu ngay chỗ dốc cầu Hoàng Diệu hồi các thầy Hồ Văn Ký Trân, thầy Từ Chấn Sâm làm Hiệu Trưởng. Từ chỗ trường Thoại Ngọc Hầu đi về hướng Tòa Hành Chánh Tỉnh, cách chỗ trường vài trăm thước là nhà của Thầy Nguyễn Hiến Lê, nơi mà Bác sĩ và các anh chị ghé thăm và thắp hương kính Thầy, hồi đó đi học chúng tôi thường đi ngang qua nhà Thầy Nguyễn Hiến Lê hoài. Hồi đời xưa dọc theo con đường Gia Long ấy có con kinh lộ. Từ ngoài đường muốn vô nhà, nhà nào cũng có bắc một cây cầu vàn để đi qua. Xéo xéo cửa nhà thầy Nguyễn Hiến Lê có ngôi chùa Quảng Đức, mà cách nay 55 năm, tôi qui y Tam Bảo nơi Phật tự này dưới sự chứng minh của ngài Hòa Thượng Thích Tắc Phước.
Với Châu Đốc thì quê vợ tôi ở Tân Châu nên lần nào về Tân Châu tôi đếu phải đi ngang qua Châu Đốc. Chỗ Bác sĩ chụp hình cây cầu ván bên Châu Giang chắc thuộc làng Châu Phong, quê của chị Nguyễn Thị Lộc Tưởng, một cô giáo, tác giả cuốn Vàm Kinh Cũ, chị ấy kể rất rõ về phong tục tập quán nơi làng chị ở từ hồi nhỏ, rồi lớn lên đi học chung với người Chàm Châu Giang, rồi qua Châu Đốc, và sau cùng chị về dạy lại ngay trường ở Châu Đốc nơi chị từng đi học.
Về Cần Thơ, nghe Bác sĩ kể có anh bạn bị bịnh bất ngờ tôi hồi hộp quá mạng! Tuối hơi lớn, đi đường xa mà lại đi nhiều nơi nên phải dan nắng dầm mưa thì dễ bịnh lắm phải hông Bác sĩ? Nhưng cái gì rồi cũng qua, mừng quá!
Về Cần Thơ, hồi đó tụi tôi dân miần Tây, đứa nào tới kỳ thi Tú Tài, đâu đâu cũng về Cần Thơ ứng thí ráo trọi, nên nhắc tới Cần Thơ là nhắc tới những kỳ thi không ăn ớt thế mà cay, nhiều khi tới giờ, tuổi đã hơi bộn rồi mà nghe nói tới thi là biết ớn nhe bác sĩ.
Qua Trà Vinh, bây giờ hổng biết Bác sĩ đi bằng đường nào, chứ hồi đó Trà Vinh hơi buồn; hồi đó, ở Trà Vinh có quận Cầu Kè, buồn thúi ruột, mấy lần tôi có ghé lại.
Nghe Bác sĩ kể về Bến Tre đi tàu qua các cù lao Long, Lân, Quy, Phụng nghe biết ham cây vườn vùng sông nước ấy; nhưng có lẽ dọc theo các mé sông còn lác đác những gốc bần mà đời xưa vua Gia Long đặt cái tên rất đẹp gọi bần là thủy liễu !
Thế là chuyến đi vừa rồi, Bác sĩ và các anh chị đi đến nơi dìa đến chốn, bình an, vậy là mừng dữ lắm nhe Bác sĩ. Chứ đi ghe xuồng rồi tàu bè nữa, thiệt tình là dân ruộng thứ thiệt như tôi đây nhưng thấy sông nước minh mông, tôi còn biết ớn thần hồn chứ hổng phải giỡn nhe Bác sĩ!
Vài hàng, kính chúc Bác sĩ và các anh chị bạn của Bác sĩ trong chuyến đi vừa rồi cùng quý quyến vạn sự an lành, hạnh phúc.
Kính thư,
Hai Trầu