Người ta phỏng vấn một bà già gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống ra sao?
“Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa – bà già nói – thì tôi sẽ dám…phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn. Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn…Tôi sẽ ăn nhiều kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng. Tôi sẽ bớt…lành mạnh hơn. Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khoảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để mà chờ đợi…Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy nước sôi các thứ…Tôi sẽ hái nhiều hoa hơn…”
Thỉnh thoảng có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải ta cũng thường sống trong quá khứ hoặc luôn mơ màng đợi chờ ở tương lai mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, ở đây và bây giờ. Tiếng Anh có một từ rất hay là present, có nghĩa là hiện tại, lại có nghĩa là có mặt, vừa có nghĩa là quà tặng. Nói khác đi, sự có mặt trong giây phút hiện tại chính là quà tặng của cuộc sống. Ta thường nghe mọi người kêu ca không có thì giờ, lúc nào cũng không có thì giờ! Không kịp ăn sáng, không kịp tắm, không kịp cạo râu. Luôn luôn hộc tốc. Nhai thì ngồm ngoàm. Nuốt thì ừng ực. Đi thì tất tả. Thở thì hào hển. Và hùng hục làm việc, vắt giò lên cổ mà làm việc để chạy theo những nhu cầu giả tạo ngày càng bày biện ra dụ dỗ tiêu dùng. Lâm Ngữ Đường hơn nửa thế kỷ trước đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công. Ông nói “Họ luôn cau có và quạu quọ vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn trách bị! (Sống đẹp, Nguyễn Hiến Lê dịch). Ngày nay thì các tật xấu đó đã toàn cầu hóa, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị tiểu đường, bị trĩ, bị bón…và nhất là bị béo phệ ngày càng nhiều, bệnh viện mở ra không kịp, lúc nào cũng bị quá tải!.
Một người nằm mơ thấy mình gặp Thượng đế và phỏng vấn ngài rằng từ lúc tạo ra con người đến nay ngài có điều gì ngạc nhiên về họ không? Thượng đế bảo có, hơi nhiều! Loài người thật lạ! Lúc còn nhỏ thì mong cho mau lớn, lúc lớn thì mong cho nhỏ lại. Lúc có sức khỏe thì phung phí để làm cho thật nhiều tiền, rồi lấy tiền đó phục hồi sức khỏe. Còn nữa, họ luôn luôn mơ ước, sống trong tương lai mà quên hiện tại. Tương lai thì chưa tới nên kết quả là họ chẳng sống bao giờ cả!
Đỗ Hồng Ngọc


Người ta thường nuối tiếc chuyện đã qua, mong chuyện sắp tới và hờ hững với cái hiện tại…Cám ơn thầy đã giúp em nhận ra để bớt lãng phí đi những phút giây mình đang sống.
Năm 2010 em chúc thầy dồi dào sức khỏe bên gia đình và website sẽ càng có nhiều bài viết bổ ích hơn nữa.
Cam on em. Chuc em luon song hanh phuc va hoc thiet gioi.
Thay Ngoc.
Hay quá bác ạ. Cho em copy bài này về blog cho friends của em đọc nha bác sĩ. Thanks!
Nhớ ghi Nguồn và Tác giả nhé! Thân mến.
kính chúc thầy và gia đình năm mới nhiều sức khỏe và hạnh phúc.
Nam moi toi xin chuc BS DHN, gia dinh cung tat ca cac anh chi em Netters mot nam moi binh an va hanh phuc. Khong co gi hanh phuc hon khi mang nghiep Y khoa lla mang lai suc khoe, niem vui den cho benh nhan cua minh, phai khong cac anh chi?