Có không, một tuổi già hạnh phúc?
BS Đỗ Hồng Ngọc
Trước hết phải nói ngay là không có cái gọi là “già”!
“ Khi người ta 20-30 tuổi, người ta còn quá trẻ; 30-40 tuổi, đang trẻ; 40-50, hãy còn trẻ; 50-60 trẻ không ngờ; 60-70 trẻ lạ lùng! và trên 70 ngưòi ta trẻ vĩnh viễn!”… Ông Khai Trí, chủ nhà sách Khai Trí trước kia ở Saigon nói với tôi như vậy. Ông nói ông đọc được câu này trong một cuốn sách… Tây từ lâu lắm rồi!
Còn Trịnh Công Sơn thì bảo:“… Nói với một người trẻ, tôi già rồi em ạ là một điều vô lễ… Không có già không có trẻ…” ( Gió heo may đã về, ĐHN).
Thì ra vậy! Vậy thì cái tựa bài này “Có không, một tuổi già hạnh phúc?”, câu hỏi đặt ra đã sai ngay từ đầu rồi còn gì!
Già là một vấn đề văn hóa. Già Tây khác già Ta. Ở một xã hội nông nghiệp, lúa nước, già là một hãnh diện. Già luôn được kính nể. Già làng. Kính lão đắc thọ. Ông tiên nào cũng râu tóc bạc phơ. Phúc lộc thọ luôn đi với nhau. Người chưa kịp già cũng làm bộ tằng hắng cho ra vẻ. Cho oai. Ngồi chiếu trên. Còn Tây thì khổ vì già, ráng giấu đi. Các mụ… phù thủy đều già, xấu xí, tàn ác. Các ông già thì luôn biển lận, lẩm cẩm, làm trò cười. Cho nên già phải mang mặt nạ, cố nhí nhảnh, oai phong lẫm liệt.
Nhưng, nói vậy mà không phải vậy!
Già có đó. Sanh bệnh lão tử! Ngày nay tỷ lệ người già ngày càng đông, tuổi thọ ngày càng tăng, “ba cao một thấp” ngày càng nhiều. Một người bạn tôi ở Mỹ về nói bạn bè mình lúc này đa số bị bệnh “Ba cao một thấp”. Tôi ngạc nhiên : “Ba cao một thấp là bệnh gì ?”. Thì ra 3 cao là “cao máu” (tăng huyết áp), “cao đường” (tiểu đường), và cao mỡ (tăng cholesterol xấu). Còn “một thấp?”, tôi hỏi. “Một thấp là Thấp khớp!”.
Già có đó. Nên đôi khi người ta cảm thán « nhìn lại mình đời đã xanh rêu ! ». Hoặc đã phải tự nhắc đi nhắc lại, thôi, “…về thu xếp lại/ ngày trong nếp ngày/ vội vàng thêm những lúc yêu người… Cuồng phong cánh mỏi/ về bên núi đợi/ ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay…” (TCS).
Cụ bà Như Không viết lúc ngoài tuổi 80:
Rù rờ đổ vở thật là hư!
Chẳng biết mần răng được nữa chừ!
Ăn uống vãi rơi làm họ bực
Vào ra đụng chạm thấy mình dư…
Người quen gặp lại nhìn ngơ ngẩn
Để trước quên sau kiếm mệt đừ
Đâu biết ngày nay ra thế ấy
Xưa kia lỗi lạc một tay cừ!
(Như Không)
“Vào ra đụng chạm thấy mình dư…” nghe mới cảm khái làm sao!
Để có hạnh phúc tuổi già, trước hết phải có sức khỏe. Cho nên Tổ chức Sức khỏe Thế giới (WHO) đề ra một định nghĩa sức khỏe cho người già có chút khác biệt : Sức khỏe của người già chủ yếu là phát triển và duy trì được sự sảng khoái (well-being) và hoạt động chức năng (function) về tâm thần, xã hội và thể chất của họ, bởi đa số các hoạt động chức năng xài lâu đều rệu rả, quá date, dễ cảm thấy chán nản, tuyệt vọng, lo âu, trầm cảm…
Sự khác biệt của định nghĩa này với định nghĩa chung về sức khỏe là đã đưa vấn đề “tâm thần” lên hàng đầu: làm sao phát triển và duy trì được sự sảng khoái và hoạt động chức năng tốt nhất về tâm thần (mental), rồi mới nói đến xã hội (social) và thể chất (physical). Tiếp theo đó là một định nghĩa về Chất lượng cuộc sống( Quality of life): “là những cảm nhận của các cá nhân về cuộc sống của họ trong bối cảnh văn hóa và các hệ thống giá trị mà họ đang sống, liên quan đến các mục đích, nguyện vọng, tiêu chuẩn và các mối quan tâm của họ” (WHO).
Rồi đưa ra một bảng các chỉ số để giúp ta đánh giá chất lượng cuộc sống của mình như Tình trạng dinh dưỡng ra sao? Mức độ của sự mệt mỏi, đau nhức về thể chất?… Giấc ngủ và sự nghỉ ngơi? Tự nhìn nhận bản thân mình thế nào? Có hài lòng với dáng vẻ bên ngoài của mình không? Khả năng suy nghĩ, học tập, trí nhớ? Mức độ vận động, đi lại, sinh hoạt ? Khả năng thích ứng công việc hằng ngày? Các mối quan hệ cá nhân với gia đình và xã hội chung quanh có duy trì tốt không? Nguồn tài chính có ổn định không? Môi trường nhà ở, đi lại, vui chơi giải trí thế nào, có an toàn không, có phù hợp không? v.v…
Đó là một ít trong hằng trăm câu hỏi đựơc đặt ra để giúp “đo lường” một cách tương đối chất lượng cuộc sống. Như vậy chất lượng cuộc sống là những cảm nhận cá nhân, có tính chủ quan, phù hợp nếp sống văn hóa, hệ thống giá trị của riêng mình chớ không phải được đánh giá bởi máy móc xét nghiệm của bác sĩ hay cách cân đong đo đếm của một nhân viên công tác xã hội nào đó, so sánh ta với người hàng xóm!
Tóm lại, tuổi già thường có được hạnh phúc khi:
– Chấp nhận. Hiểu luật vô thường/ Từ bi với mình!
– Gần gũi những người trẻ…dễ thương,
– Có ký ức tốt về tuổi thơ và tuổi thanh niên,
– Tự tại: sắp xếp cuộc sống riêng của mình, không bị áp đặt,
– Đựơc xã hội và gia đình chấp nhận, tôn trọng,
Với những điều kiện cụ thể:
– Có sức khỏe tương đối ;
– Tài chánh tự chủ;
– Nhà ở an toàn; môi trường thuận lợi;
– Duy trì các mối quan hệ gia đình/ bè bạn;
– Hoạt động xã hội phù hợp để thấy luôn hữu ích;
– Gần gũi với thiên nhiên;
– Giữ ngọn lửa nhiệt tình, niềm an lạc, thanh thản trong tâm hồn.
Có một lời khuyên của Tổ chức Y tế Thế giới để có một sức khỏe tốt: SAFE. Tôi thêm chữ R thành SAFER (an toàn hơn). Đó là chữ viết tắt của các biện pháp : Smoking (không thuốc lá), Alcohol (giảm rượu), Food (Dinh dưỡng đúng), Exercise (rèn luyện thể lực) và Respiration (Thở đúng phương pháp). Thuốc lá rõ ràng là có hại. Rượu thì giảm thôi chứ không khuyên bỏ hẳn.
Nguyễn Bỉnh Khiêm nói: “Rượu đến gốc cây ta sẽ nhắp/ Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao”. “Sẽ nhắp” chứ không phải “sẽ nốc”!
Dinh dưỡng đúng là đừng quá cữ kiêng, thiếu calori, thiếu chất. Vận động thể lực vừa sức, chủ yếu là tạo sức bền, dẻo dai… chớ không phải vai u thịt bắp!
Và cách thở tốt nhất là thở bụng, thở cơ hoành.
Tuệ Tĩnh, thế kỷ XIV nước ta cũng khuyên : « Bế tinh dưỡng khí tồn thần/ Thanh tâm quả dục thủ chân luyện hình » ! Đời sống bây giờ tinh không bế, khí không dưỡng, thần không tồn, tâm náo loạn… bảo sao không sinh lắm chuyện!
Ngày xưa đời sống vật chất khó khăn mà sao an nhàn hơn: “Tháng giêng ăn Tết ở nhà/ Tháng hai cờ bạc tháng ba hội hè/ Tháng tư đong đậu nấu chè/ Ăn Tết Đoan Ngọ trở về tháng năm…”. Còn nay ta có thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, “cân đẩu vân” và có đủ 72 phép thần thông các thứ chỉ trên một bàn tay với vài cái nút bấm… lẽ nào không có được hạnh phúc? Có khi hạnh phúc sờ sờ đó mà ta không thấy biết, mãi mê tìm kiếm đâu đâu: gia trung hữu bảo hưu tầm mích/ đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền (Cư trần lạc đạo, Trần Nhân Tông).
Tóm lại, có một tuổi già hạnh phúc đó vậy!
ĐHN
(Xuân Văn hóa Phật Giáo)



Xin phép Bác sĩ cho tôi cop bài này về blog của mình-Ghi rõ xuất xứ ạ.
Năm mới Kính chúc Bác và gia đình An khang , sức khỏe dồi dào ah . Tóm lại, có một tuổi già hạnh phúc đó vậy!
Kinh chào Bác
Cảm ơn khemarinviet. Chúc Năm Mới An Lành. Cho gởi lời thăm Ngọc Châu.
ôi chao! em rất cám ơn Thầy vẫn còn nhớ đến em. em không chúc Tết Thầy vì lúc nào em cũng mong Thầy và gia quyến thân tâm thường an lạc. mong cho Thầy cũng là mong cho mình. Thầy và…luôn là những tấm gương soi rọi để em luôn có dũng khí Em đã dịnh tết AL, hôm nào em sẽ ghé nhà Thầy một chút xíu. Gặp được người thì tốt không găp cũng tốt luôn.
“ăn cơm có canh, tu hành có bạn”. cuộc đời nếu không có những người như Thầy sẽ âm u và lạnh lẽo lắm
Anh Ngọc thân mến,
Lâu nay em bận đi dạy học nên không ghé lại đọc bài trên forum của Anh.
Có không, một tuổi già hạnh phúc? Một câu hỏi đầy khó khăn vì thế nào gọi là già ? thế nào gọi là hạnh phúc ? Anh đã nêu ra một số mục đích để có thể gọi là hạnh phúc :
– Có sức khỏe tương đối ;
– Duy trì các mối quan hệ gia đình/ bè bạn;
– Hoạt động xã hội phù hợp để thấy luôn hữu ích;
Ba đều trên đây tùy thuộc gần như hoàn toàn vào cách sống, sự lựa chọn của mỗi người.Nói chung là đây là những đều nằm trong tầm tay của tất cả mọi người trong chúng ta.
– Tài chánh tự chủ;
– Nhà ở an toàn; môi trường thuận lợi;
– Gần gũi với thiên nhiên;
Ba đều sau thì nếu nhìn lại xã hội Âu Châu, Úc Châu và các nước Bắc Mỹ, (USA, Canada) thì đây là những xã hội tư bản tiêu thụ.
Do cần sản xuất để tiêu thụ nên từ đầu thế kỷ 20 các nước « kỹ nghệ tiên tiến » đã khai thác và tận dụng tài nguyên thiên nhiên, nguyên liệu để sản xuất và tiêu dùng. Vấn đề được đặc ra rất gần đây là : Tài nguyên cạn kiệt (dầu hỏa và các nguồn nhiên liệu để tạo ra năng lực (Energie)) dự đoán là những vấn đề này sẽ không thể tránh được trong vòng 20 đến 30 năm tới đây. Không còn năng lực và nguyên liệu thì không thể sản xuất, không sản xuất thì tất nhiên không thể tiêu thụ vì vậy mức sống và tài chánh sẽ gặp rất nhiều bất trắc chắc chắn là mức sống sẽ giảm và sẽ đưa đến những biến động lớn về tài chánh và có thể sinh ra bạo động xã hội.
Đến ngày hôm nay, khai thác tài nguyên để nâng cao mức sống có thể nói là dành cho khoảng 3 tỷ người ở các nước tiên tiến, nếu phải cung cấp cùng mức sống như vậy cho 7 hay 8 tỷ người thì phải xử đúng tài nguyên của 7 hay 10 trái đất mới đủ !
Đây là một vấn đề không có đáp án !
Chỉ còn duy nhất một phương pháp là phải hạ thấp mức sống, hạn chế xử dụng tài nguyên, đều này sẽ làm rất nhiều người không hạnh phúc “Quen ăn không quen nhịn”
Về môi trường thì vấn đề ô nhiễm môi trường càng ngày càng trở nên trầm trọng, biến đổi khí hậu không một ai có thể tiên đoán sẽ dẫn đến thiệt hại như thế nào.
Một tuổi già hạnh phúc ? Có lẽ sẽ càng ngày càng trở nên khó khăn hơn !
re khemarinviet.
Cô bé ơi, rất là không hay khi chúc bs” một tuổi già hanh phúc”. người như BS làm sao mà già được, chỉ là người có tuổi. yếu tố vật lý đâu có đáng gì. Tâm hồn dũng mãnh mới là đáng nói
Dza ! Ngọc Châu ơi ! Thầy là người trẻ lạ lùng ah , ” Bi , trí , dũng ” Em đang học và sẽ cố gắng ,hi hi khỏe chị nhé , hẹn gặp lại , Thầy vẫn nhớ chúng mình ..vui quá há chị thương mến
Bài tuyệt hay, và ảnh tuyệt đẹp.
Nhưng mà bỡn một sư bà ngoài tám mươi tuổi tới mức: ““Vào ra đụng chạm thấy mình dư…” nghe mới cảm khái làm sao!”
thì thật già thế còn hơn mấy lần đám trẻ.
Đúng là:
“Có không, một tuổi già hạnh phúc?”,
Hỏi đã vừa có vừa không
Đáp lại vừa không vừa có
Có không, không có,
tại tâm con người.
Nhưng mà câu: “Tổ chức Sức khỏe Thế giới (WHO) đề ra một định nghĩa sức khỏe cho người già có chút khác biệt”
Nat toi đồ rằng là do ông tự chế ra (và rất đúng rất hay) chứ thật ra WHO đâu có viết được như vậy.
Nat.
Nho BS giai thich ro hon:
VAO RA DUNG CHAM THAY MINH DU.., the moi cam khoai lam sao!> Nha Tho moi hieu sau sac cau THO do con nguoi thuong kho cam khoai qua di thoi
“Cảm khái” chứ không phải “cảm khoái” trieuminh47 ơi! CẢM KHÁI là “thương cảm ngậm ngùi” đó mà! Vì trieuminh47 còn trẻ nên chưa thể cảm khái câu thơ đó được!
Cảm ơn NAT,
1. Không phải “bỡn” đâu bạn ơi. “Vào ra đụng chạm thấy mình dư” là tâm sự của một người quá già, cảm thấy mình là kẻ “vô tích sư”, “dư thừa”, “không còn cần thiết cho ai nữa” nên đâm ra buồn chán. Cảm khái là “cảm thương ngâm ngùi” đó bạn ạ.
2. Tôi không dám “tự chế” ra cái định nghĩa sức khỏe của tuổi già đâu! Đúng là của WHO đó chứ (nhưng tôi có giải thích thêm cho rõ ý).
Thân mến,
Chào bác sĩ !
Hiên cháu đang nghiên cứu về khu nghỉ dưỡng cho người cao tuổi và vị trí là Đà Lạt ,cháu có một số thắc mắc là không biết với điều kiện khí hậu Đà Lạt thì có phù hợp để làm nơi dưỡng bệnh ,phục hồi sức khoẻ cho đối tượng là người cao tuổi không !
Bác tư vấn và phân tích giúp cháu !
Cháu cám ơn !
Khí hậu Đà lạt thì quá tốt. Vấn đề là phải toàn diện.
Cháu nghe nói các cụ hay bị bệnh khớp nên khi khí hậu lạnh hay bị nhức điều đó có đúng không Bác !
Đó cũng là sự lo ngại khi cháu chon Đà Lạt nên bác có thể phân tích rõ giúp cháu !