Ghi chép lang thang: THIÊN THIÊN
Đỗ Hồng Ngọc
Chiều 29 Tết Giáp Ngọ, đạo diễn Việt Linh gởi tôi mấy đòn bánh tét lớn có nhỏ có, cùng với một hủ keo đựng khổ qua chua nói do chính tay cô làm. Cô bảo khổ qua chua tốt lắm, có công năng trừ cholesterol xấu… Ôi, nội cái chữ “khổ qua” đủ chữa nhiều thứ bệnh rồi, cần gì phải nói chuyện cholesterol ở đây! Bà con mình dễ thương lắm. “Khổ qua” là cho cái “khổ” nó “qua” đi, vậy là sướng rồi! Ngày Tết nhà nào cũng có canh khổ qua là vậy! Mâm trái cây thì thôi đủ thứ: Mảng cầu, dừa, đu đủ, xoài (mang ý nghĩa là “cầu vừa đủ xài”) từ đó mà sinh ra Cầu dừa đủ sung (trái sung), Sung vừa đủ quất (trái quất), Quất dừa đủ bầu, Bầu dừa đủ sữa (vú sữa)… Cây trái xứ mình xum xuê quá mà!
Cô đã đọc bài “Có không, một tuổi già hạnh phúc?” của tôi trên www.dohongngoc.com/web/ và gởi “meo”: “Với những tiêu chuẩn anh đưa ra về một tuổi già hạnh phúc, thì con nhỏ gần già Việt Linh cũng gần hạnh phúc rồi anh ạ. Em muốn sống vui và hữu ích. Thiên Thiên cũng là một cuộc vui và ( tự thấy) hữu ích của em. Có điều vui hơi… quá trớn nên hơi… mết. Hihi! Anh có một khả năng rất lớn là giúp những người già vui vẻ và bớt buồn…”.
Rồi cô nói nhỏ: anh quảng cáo Thiên Thiên trên trang nhà cho em nhé.
Quảng cáo Thiên Thiên? Việc gì phải quảng cáo Thiên Thiên? Tôi đã có trong túi 2 cái vé đi coi kịch Thiên Thiên của Việt Linh rồi đây, ngay vào buổi diễn đầu tiên sắp tới. Phải “năn nỉ” mới kiếm được hai vé đàng hoàng chút chứ chơi sao! Đàng hoàng nghĩa là “cầu dừa đủ…” để coi cho rõ, vì tuổi già mắt kém!
Nhưng trời ạ, thú thiệt, tôi chẳng biết Thiên Thiên là cái chi chi! Nghe nói đang giữ bí mật. Tôi nghĩ chắc là “thiên ngoại hữu thiên” gì đó chăng, nghĩa là ngoài trời còn có trời… như trong kiếm hiệp. Nhưng Thiên Thiên hình như không phải vậy, không phải có đánh kiếm đu bay!
Rồi tôi thử mò coi Thiên Thiên từ đâu ra. Thì ra đó là một nhân vật trong truyện ngắn “Hạnh phúc là cùng” của Vũ Hồi Nguyên. Truyện hay. Kể về một cô gái gốc Việt ở Pháp tên Thiên Thiên, xinh đẹp, sống một mình, có lòng Từ bi, muốn giúp đỡ những người khốn khổ bằng cách “lắng nghe” tâm tình của họ, giúp họ cả bữa ăn giấc ngủ. Cô gặp đủ thứ loại người… và nghe đủ thứ nỗi lòng, để rồi cuối cùng, cô “chịu hết nổi”, mà đành “thăng thiên”! Nghe từa tựa như “Câu chuyện dòng sông” của Hermann Hess, nhưng người chèo đò thì chỉ im lặng, còn Thiên Thiên thì nhiệt tâm chia sẻ, chia sẻ cả tình yêu nồng cháy cho một nhà thơ…! Thiên Thiên muốn học hạnh Tôn trọng của Thường Bất Khinh Bồ-tát, lại vừa học hạnh Từ bi của Quán Thế Âm… Có điều, cô không thành công vì cô chưa thực sự có được kỹ năng “lắng nghe”, kỹ năng “hiện nhất thiết sắc thân” của Quán Thế Âm, và nhất là cô chưa cùng lúc là Quán Tự Tại Bồ-tát (Quán Tự Tại cũng chính là Quán Thế Âm!)…
Dù sao, từ truyện Vũ Hồi Nguyên, đạo diễn Việt Linh hình như có ý nói xa nói gần, nhắc ta về một Thiên Thiên, “người cõi trên” có Từ Bi mà chưa đủ Tự Tại chăng?
Chắc chắn Thiên Thiên là một vở kịch mở, và rất đáng coi đó!
(ĐHN)

Con đọc “quảng cáo Thiên Thiên” cũng muốn đi xem, mà google thì không tìm được cách mua vé, chắc là “cháy” chỗ rồi 🙂
Mến chào mọi người,
Chúc một năm mới sức khỏe, vui tươi và may mắn.
Tôi là Việt Linh, cô em gần già của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc.
Vé Thiên Thiên đang … chạy chứ chưa cháy. Tức vẫn còn có thể mua nhưng chỗ tốt thì đã hiếm.
Có 2 cách mua:
– Ngay bây giờ đặt trực tiếp qua tôi theo emajl này hoặc số tel 012 39 333 007.
Chỉ cần nói số lượng vé, ngày xem ( 14, 15 hay 16/2), hạng ghế A, B hay C ( 800k, 600k, 400k) và số tel của bạn. Sẽ có người giao vé đến tận nhà bạn và lấy tiền khi vé được giao. Tức … cháo trao xong, tiền mới múc.
– Mua trực tiếp tại quầy vé của nhà hát TP kể từ ngày 8/2.
Cách nào cũng được nhưng càng mua trễ, thì chỗ ngồi càng ít tốt
Một lần nữa chúc xuân vui, cảm ơn anh Đỗ Hồng Ngọc đã quảng cáo Thiên Thiên. Quảng cáo… mò nhưng hấp dẫn. Cho dù Thiên Thiên thật sự hấp dẫn hơn nhiều. Hehe
Viet Linh “meo”:
Hihi,
Cam on anh Ngoc. Bai quang cao co duyen ghe.
Em gui anh vai link truyen thong ve Thien Thien. Anh binh luan Thiên Thiên rất gợi… tò, nhưng nó không giống như “Hạnh phuc là cùng” đâu. Nó là một chất khác sau phản ứng hóa hoc. Hêh
Cảm ơn anh đã quảng cáo.
Em gai VL
Thiên Thiên có ghép thêm một truyện ngắn nữa vào nôi dung kịch… cho ly kỳ hơn thì phải. Nhưng chỉ cần “hạnh phúc là cùng” cũng đã có một “sen” rất hấp dẫn: Thiên Thiên “bố thí” cho Nhà thơ… Chờ coi đạo diễn!
Rất quý cô Việt Linh và chắc chắn sẽ mua vé đi xem ủng hộ cô! Cháu cũng tính quảng cáo cho bạn bè về “Thiên Thiên” mà hơi ngần ngại vì cháu đã đọc cả ” Hạnh phúc là cùng” và “Xoa”, thấy cốt truyện của cả hai đều hơi mông lung, không biết được chuyển thể thành kịch bản thế nào. Sợ nó thuộc thể loại đòi hỏi hơi nhiều ở người thưởng thức thì mình cũng áp lực khi rủ rê…. 🙁
Dẫu quảng cáo của Thiên Thiên nói rõ là không nhằm kể một câu chuyện mà để lại một cảm xúc, nhưng dân ta vốn đã quen với việc đã là kịch thì phải có kịch tính. Với lại sân khấu kịch cũng không giống như điện ảnh, nơi người đạo diễn có thể nhấn nhá một khuôn hình, một khoảnh khắc theo ý mình để tạo cảm xúc mà còn phụ thuộc vào sự cảm nhận của khán giả. Nên tự dưng cháu thấy lo mông lung vậy, có thể chỉ là lo vớ lo vẩn vì có thể mọi người đã tính toán hết rồi. Dù sao cũng chúc Thiên Thiên thành công và cháy vé!
CHỈ LÀ… THIÊN THIÊN
Có một hôm, tôi đi xem kịch ở sân khấu Phú Nhuận và gặp Việt Linh đi cùng Minh Trang. Có lẽ hai bà chị không để ý có một khán giả ra về cứ lặng lẽ quan sát nét mặt của họ. Vài hôm sau, trên một tờ báo, Minh Trang bày tỏ sự day dứt vì sân khấu kịch: “… sau 30 năm, so với những Hà Mi, Phồn Y… thuở ấy, chẳng những không tiến mà còn bị lùi.” (Nghệ sĩ Minh Trang: “Người hạnh phúc là người biết mình ở đâu”, báo Phụ nữ TP). Tôi chỉ thấy hai bà chị này đáng trách, ai bảo thấy vở kịch có cái tựa Cúc cù cúc cu và một cái tên phụ là Xin anh hãy ngủ với vợ em mà vẫn đi xem! À, tôi cũng thấy, nhưng tôi không phải người ăn cơm nghệ thuật, lại thêm máu ghiền kịch thành ra hay rơi vào trạng thái xem đỡ vã. Còn hai bà chị lâu lâu mới về nước thì phải cân nhắc chớ. Nhưng không hiểu sao trong tôi lúc ấy lại nảy ra một sự chờ đợi, chờ đợi Việt Linh và Minh Trang sẽ làm điều gì đó cho sân khấu kịch.
Và kết quả của sự chờ đợi của tôi là đây: Thiên Thiên – vở kịch được ra mắt khán giả Sài Gòn đúng vào dịp lễ Tình Nhân. Và đêm qua, 16/2/14, tôi thật sự tiếc nuối khi biết vở không diễn nữa. Thiên Thiên chỉ là cuộc dạo chơi của Việt Linh và ê-kíp của chị. Với tôi, vở kịch là cuộc lãng du biết dừng ngay đúng cao trào của xúc cảm người xem.
Ấn tượng đầu tiên về Thiên Thiên là… vé. Tôi chưa bao giờ đi xem kịch mà được cầm trên tay chiếc vé đẹp và chu đáo đến vậy. Lối vào cửa Nhà hát Thành Phố dành một góc xinh xẻo để bày sách Chuyện mình chuyện người của Việt Linh và những chú cánh cam làm bằng men đỏ hiếm quý với thông điệp “Thiên sứ tốt lành”. Tiền thu được từ việc bán sách và cánh cam sẽ đóng góp cho Quỹ phẫu thuật hàm ếch cho trẻ em. Tôi nhận thấy khán giả rất hài lòng về cách bày biện và ý nghĩa của góc trưng bày. Có người mua rất nhiều để cho mình và bạn bè (riêng tôi cũng tậu cho mình một chú cánh cam).
Trên vé của Thiên Thiên đề “Không kể một câu chuyện mà để lại một cảm xúc”. Tôi không cho là như vậy.
Bởi, trước hết, Thiên Thiên có câu chuyện, hay nói cách khác, Thiên Thiên là một kiểu “chuyện trong chuyện”. Bản thân kịch bản Thiên Thiên cũng được gom nhặt từ hai truyện ngắn Hạnh phúc là cùng và Xoa. Thêm nữa, Thiên Thiên để lại nhiều cảm xúc chứ không phải là một. Tùy vào lứa tuổi, hoàn cảnh, mỗi người sẽ có một chiêm nghiệm khác nhau.
Thiên Thiên vốn là người đàn bà tên Hậu. Đầu vở, chị cho ta cảm giác về một người đàn bà sinh ra để được cưng chiều khi say mê và mong manh lướt đôi tay trên dương cầm. Nhưng chỉ vài phút sau, cuộc đời Hậu rơi vào bi kịch lớn khiến chị chỉ còn khả năng lắng nghe chứ không muốn phán xét, truy nguyên ngọn nguồn câu chuyện được nghe. Mà thật ra, khán giả chỉ biết chị tên Hậu ở những phút cuối của vở. Ở đầu vở, sau nỗi đau quá lớn, chị được người đời tin cậy lẫn đàm tiếu với cái tên Thiên Thiên. Thiên Thiên thừa khả năng nghe, chỉn chu trong từng câu mẫu đối thoại, chừng mực hoặc quyết liệt với những trơ trẽn của phù phiếm hay phản bội, hào phóng đến run rẩy trong những cái ôm dành cho từng nạn nhân – tri âm. Thiên Thiên cười, khóc với những người đến nhà chị một cách chân thành, tự nhiên và… không tính phí. Có lẽ vì chị khác với thời buổi này nên người ta gọi chị là Thiên Thiên – một kiểu người “ở trển”. Người ta thắc mắc, thêu dệt về chị, khâm phục hay bực dọc vì sự hiểu biết “tinh như ma”, như đi guốc trong bụng người của chị. Nhưng rồi vẫn cần chị.
Phía sau nhà của Thiên Thiên có một con sông. Nhưng chị không tự tử mà từng từ nơi đó muốn được bay lên. Trong bộ phim Endless love, nhân vật người cha của Jade Butterfield có nói “Sau nỗi đau mất một đứa con thì không nỗi đau nào là không vượt qua được”. Nếu xem điều này là một chân lý thì nỗi đau của Thiên Thiên nhẹ nhàng hơn nhưng cũng đủ quật ngã bất kì một người nào: bị người đầu ấp tay gối phản bội bằng một thủ đoạn nhem nhuốc và đáng tởm. Người đàn bà tên Hậu đã từng đập đầu tự tử ngay phút giây hiểu ra thủ đoạn của chồng. Nhưng khi trở thành Thiên Thiên, chị lại tỉnh táo và bình tâm lắng nghe nỗi đau của người khác. Không phải để đong đo xem nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau nào hay so sánh nỗi đau người với nỗi đau mình. Mà đơn giản, nỗi đau có khả năng chữa trị nỗi đau. Xét về phương diện này thì Thiên Thiên đâu miễn phí cho ai. Chị vừa là bác sĩ vừa là bệnh nhân cần được chữa trị. Hình ảnh các nhân vật mặc áo blouse trắng ra chào khán giả ở cuối vở đã khẳng định điều này.
Một số bài báo cho rằng Thiên Thiên là điểm khởi đầu cho kịch đương đại. Tôi cũng không cho là như vậy.
Kiểu của Thiên Thiên là kiểu của Ngôi nhà trái tim tan vỡ, Những chiếc ghế… mà Bernard Shaw, Ionesco đã phát triển từ những năm 20, 50 của thế kỉ trước. Những câu chuyện không đầu không đũa nối nhau không dứt. Các tuyến nhân vật không có sự kết nối chặt, tựa hồ những cuộc đi hoang. Không đổi cảnh. Mộc trong phục sức và âm nhạc. Câu chuyện và cách dàn dựng của Thiên Thiên không phải là một cuộc bứt phá nếu so với guồng kịch đương đại thế giới, thậm chí có phần hơi rụt rè và truyền thống. Còn nếu tính ở Việt Nam, những vở như Người đàn bà thất lạc, Tuyết đỏ, Kangaroo đến Việt Nam, Những con ma trong nhà hát… xứng đáng đóng mộc cho điểm khởi đầu của kịch đương đại hơn.
Thiên Thiên chỉ đương đại ở những câu chuyện của con người đương đại: con trẻ thèm khát tình thương, con buôn khát tiền, trí thức á khẩu, tai to mặt lớn rách bươm, ô-sin khổ nhục vì cục sĩ của chủ, vợ chồng như hai khách trọ cùng nhà, người bất chấp trò lố để được “like”, kẻ ít tài muốn ngoi lên không ngừng và cay đắng nhận ra mình chông chênh khi đã lên được những nấc thang cao hơn… Nhưng những câu chuyện ấy trước thời Nguyễn Du cũng đã có rồi.
Vậy thì điều gì khiến Thiên Thiên mới? Theo tôi, Thiên Thiên khác lạ so với những vở kịch gần đây vì thực sự đã thành công trong việc đưa điện ảnh vào kịch nói. Thiên Thiên thừa sức làm điều này vì đã có hai át chủ bài là Việt Linh và Phạm Hoàng Nam, cộng thêm nhiều diễn viên đã chạm hoặc đi sâu vào ngõ điện ảnh. Thiên Thiên đã khiến tim khán giả phải loạn nhịp vì phông màn, ánh sáng chứ không chỉ riêng mạch kịch.
Thiên Thiên là một bữa tiệc ánh sáng, ngay cả khi nó thể hiện ánh sáng của đèn xe cấp cứu. Một chiếc màn voan mỏng manh và ngoằn nghèo đường tơ uốn lượn sẵn sàng tương tác với ánh sáng để phản ánh những khúc đoạn tâm hồn của Thiên Thiên. Chiếc bóng đen thi thoảng hiện lên sau tấm phông trắng khiến Thiên Thiên phải van nài “đừng theo tôi nữa” đầy liêu trai và ám ảnh. Những tấm phông hai mặt trắng đen thoắt đỏ, cam, nâu sậm rồi chuyển sang xanh mướt mát. Những ô tứ giác, lục giác, lập thể trên mấy tấm phông có lúc như những phiến kính vỡ, có lúc – nhờ ánh sáng – lại khiến người xem cảm giác đó là chất diệp lục được những đường gân khỏe mạnh nâng đỡ. Tôi đặc biệt thích ánh sáng xanh của Thiên Thiên. Thứ ánh sáng mà tôi đã từng phải lòng khi xem Gatsby vĩ đại. Nhưng nếu ở Gatsby vĩ đại, ánh sáng xanh là một ẩn dụ về hạnh phúc bi ai – thứ hạnh phúc cứ lờn vờn trước mặt nhưng con người càng muốn chạm vào nó thì càng bất lực và tuyệt vọng – thì ánh sáng xanh của Thiên Thiên lại cho tôi một điều ngược lại, rằng nỗi đau nào cũng sẽ được XOA, rằng nước sẽ về trên ruộng đồng khô hạn. Cứ thế, người sáng tạo lẫn người xem đều chắt chiu ánh sáng, để rồi trôi vào một mộng mơ: mình đã thực sự biết được thế nào là thánh đường nghệ thuật.
Có nhiều khán giả cho rằng: Thiên Thiên nói nhiều hơn diễn nên vở nặng về triết lý. Nhưng “đã” tai. Điều này chính xác. Tôi có thể chép ra hàng trang triết lý từ Thiên Thiên theo trí nhớ của mình:
“Văn minh thật tàn nhẫn, nó không chịu chờ ai nên lắm kẻ khốn khổ vì không theo kịp. Người biết mình không theo kịp còn may. Người cứ tưởng mình đi trước văn minh mới gọi là thảm họa.”
“Hãy lấy tình yêu trả lại cái ác!”
“Khinh bỉ cái xấu là quyền còn lại duy nhất của những ai bị lừa dối.”
“Chuyện mà chú cứ khăng khăng cho rằng cháu ăn cắp tỉ như là ai đó vô tâm đái xuống sông. Sông không vì vậy mà dơ đâu chú. Ngoại cháu nói: lòng sông rộng lắm!”
“Cuộc sống là bức tranh đang vẽ mà chúng ta không có cục gôm. Chúng ta chỉ có thể phủ lên vết vẽ không như mong muốn những gam màu mới.”
“Ta không đề phòng từ phía những người ta yêu
Cây ngả về nơi không có vết rìu”…
Tác giả kịch bản hẳn đã tích cóp và thấu cảm những chân lý này từ mọi ngõ ngách của đời sống, từ quỹ thời gian trôi qua bản ngã mình. Nghe. Ngẫm. Và thấm. Chợt hiểu ra rằng không ai muốn bất hạnh để chứng tỏ mình minh tuệ trong triết lý, chẳng qua là vì, triết lý tự cô đọng lại sau những kinh nghiệm tận tường về nỗi đau.
Phần mình, tôi cũng có lúc nghi ngờ Thiên Thiên đi vào lối mòn khi đưa ra những thông điệp quá lộ, nhất là phân đoạn cô gái tuổi teen gào thét mong muốn cha mẹ hãy tặng quà do chính họ chọn chứ đừng ném vào mặt con một đống tiền. Tính luận đề của vở không có gì để bàn cãi. Mỗi câu chuyện nhỏ của từng nhân vật là một bài học để suy gẫm. Nhưng rồi Thiên Thiên đã làm tôi yên lòng khi những câu chuyện sau cô bé tuổi teen càng lúc càng hấp dẫn và khó khăn để tháo gỡ hơn, tựa như bài thơ-vè mà nhân vật xem tiền là một ngăn quan trọng nơi trái tim ( do Thanh Thủy thủ vai) đọc:
Em nói vịt
Anh nói hạc
Em nói thịt
Anh nói rau
Em nói ao
Anh nói sông
Không nằm võng, không Trường Sơn
Mà hai đứa ở hai đầu xa thẳm…
Xem Thiên Thiên, ta càng chắc chắc một điều: dù có là kiểu hạng nào, dù có bao nhiêu giá trị ngụy chân ủ áo lùm xùm thì con người vẫn chưa bao giờ thôi thèm khát tình thương, chưa bao giờ thôi hy vọng được nâng niu và thấu hiểu.
Vì những lẽ đó, không nên gắn cho Thiên Thiên những cụm từ to tát: kịch đương đại, kịch triết lý… Thiên Thiên chỉ là Thiên Thiên. Là một cách kể chuyện riêng của Việt Linh. Là những chăm chút cho câu chuyện rất đàn bà và rất con người. Là một cuộc dạo chơi không tính toán doanh thu, không lo toan cơm áo. Để dạo chơi như vậy, Việt Linh và ê-kíp của chị hẳn cũng phải rất… Thiên Thiên.
Thay mặt “Thiên Thiên” xin chân thành cảm ơn “Thiên Thiên”. Mong bài viết này đăng trên báo Tuổi Trẻ hay Phụ Nữ. Riêng tôi đến xem Thiên Thiên tối 14.2, gặp Việt Linh ngồi ở chân cầu thang trong bóng tối lờ mờ, nhai bánh mì… cho đỡ đói trước giờ sân khấu sáng đèn!
Cháu cảm ơn bác sĩ đã chia sẻ. Cháu rất yêu quý cô Việt Linh vì tài năng và tấm lòng của cô ấy đối với nghề nghiệp. Bác sĩ thật hạnh phúc vì đã xem Thiên Thiên ngay ngày của Yêu Thương!
Anh Ngọc ơi,
Sao anh lộ…. bí mật kinh khủng em gặm bánh mì trong góc tối cầu thang? Hình ảnh chẳng… Thiên Thiên chút nào. Nhưng đúng là hình ảnh con mẹ Việt Linh lúc… nhập đồng. Cảm ơn anh đã nhìn ra… bản chất Địa Địa của nàng.
Cho em mượn nhà anh để … tám với Diễm Trang chút xíu nhé.
Chào Diễm Trang,
Rất cảm ơn em ( chị xưng chị cho trẻ nhé) đã có những nhận xét đồng cảm và chính xác về Thiên Thiên. Nhất là cái tựa và câu cuối cùng.
Chị đang trả lời một câu hỏi ” khiêu khích” của nhà báo là chị làm Thiên Thiên để làm mới mình hay để làm gì? Trời. có cần bỏ ra cả đống tiền và phiêu lưu sức khỏe để làm cái chuyện phù phiếm đó không, khi chị đã tự nguyện bước lên lề từ lâu rồi?
Chị làm Thiên Thiên vì tin sẽ có nhiều khán giả đồng cảm, tin nó hữu ích cho xã hội.
Thật đơn giản như vậy.
Cảm nhận của em, và rất nhiều chia sẻ khác khiến chị tin mình đúng trong cuộc chơi thấm đẫm mồ hôi và hồi hộp cho sức khỏe (anh Đỗ Hồng Ngọc rành cái này quá hé).
Chị và anh Phạm Hoàng Nam vui lắm.
Có không ít người không thích Thiên Thiên, nhưng biết làm sao được, khi nghệ thuật luôn là cái gì rất cá tính, riêng tư, chủ quan.
Một lần nữa cảm ơn em đã đồng cảm với ê kip… điên điên. Hihi
Mong gặp.
Việt Linh
Chị Việt Linh thương mến,
Em sẽ gọi là chị Việt Linh khi đã biết chị… thích trẻ.
Không dưng nhà của bác sĩ trở thành nơi tám chuyện. So rì bác sĩ.
Chị Linh ơi,
Chị và em đã từng gặp nhau và… mần việc với nhau nhưng chắc chị không nhớ đâu. Cách đây 7, 8 năm trước, chị có đến Khoa Văn học và Ngôn ngữ của ĐHKHXH&NV để nói chuyện điện ảnh với sinh viên lớp Cử nhân Tài năng. Em là chủ nhiệm của lớp ấy. Lúc đó, em rất mê cách chị nói về ngôn ngữ điện ảnh và bài học ngày hôm đó em đã ứng dụng được trong một số môn học mà em dạy. Chị có biết em nhớ nhất ví dụ gì của chị ngày hôm đó không? Hai chiếc áo sơ mi lồng vào nhau trong Brokeback mountain; hình ảnh người cha giơ tay lên cho nhân viên an ninh sân bay kiểm soát – cũng là một cách đầu hàng.
Ấn tượng thì ấn tượng, thích thì thích nhưng mà hôm đó hơi ớn cái bà đạo diễn hút thuốc và trông rất men, thành ra hổng dám nói gì thêm.
Khi xem “Thiên Thiên” xong, em muốn viết ngay một điều gì đó để cảm ơn chị và ê-kíp, dù biết rằng lời cảm ơn của em sẽ lọt thỏm giữa những rừng cảm xúc. Chị biết không, hôm đó xem kịch em không khóc, vì mải thỏa thuê với câu chữ. Nhưng tới chừng chị bước ra và tự xưng “con mẹ Việt Linh” là em rớt nước mắt luôn. Thương quý nhiều lắm, ý là chưa biết “con mẹ” men ấy ăn bánh mì trong góc tối cầu thang.
Tới chừng viết xong bài cảm nhận thì loay hoay không biết làm sao gửi cho chị, ai biểu ngày xưa ớn người ta, giờ một dòng email cũng không có. Đã vậy, em còn biết chị là Bá Nhỡ ghét công nghệ. Thành ra em nhờ ông google kiếm facebook của chị mà ổng cũng lơ luôn. Nhưng cũng nhờ ổng mà em biết bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc PR một cách khéo léo cho Thiên Thiên, vậy là nhảy vô comment luôn. Comment cho thỏa lòng chứ cũng không nghĩ là chị đọc được.
Chuyện yêu và ghét “Thiên Thiên” cũng tự nhiên như người ta đồn Thiên Thiên là người lưỡng tính vậy. Làm dâu ngàn họ phải vậy thôi! Nhưng em nghĩ là chị biết chắc: vì chưng hay ghét cũng vì hay thương.
Em cũng mong sẽ được gặp lại chị, để biết mình còn ớn bà Việt Linh hay không. Nhưng em nghĩ chị chắc cũng còn nhiều việc phải làm, nhiều người phải gặp trong thời gian ở đây. Nếu chị có thời gian, em rất vui mời chị uống cà phê trong góc sáng.
Bác sĩ ơi, cháu phải tạ ơn bác sĩ thế nào vì nhờ nhà bác sĩ mới lại được trò chuyện với chị Việt Linh?
Diễm Trang
Cám ơn Diễm Trang. Khi nào đi cafe với VL thì kêu đi với, vậy thôi. Coi như tiền cho “mướn nhà”.
Phải nói thấy VL đi lại nhanh nhẹn (hết cà khêu), nói năng lưu loát (hết cà giựt) là mừng rồi! Cách đây mấy năm, VL gởi meo hỏi kinh nghiệm phục hồi sau tai biến, meo trả lời xong, VL cự: Anh nói như một bác sĩ, trong khi em hỏi là hỏi một… bệnh nhân!
em cũng định hỏi Thầy làm thê nào hêt đi cà khêu?? em cứ định lờ đi, đi đứng bình thường, sinh hoạt binh thường, làm được cái gì cứ làm?? coi như mình không bị gì cả. Tư tưởng chủ đạo?? Sư Phụ MH cứ cười kha kha và điềm nhiên nhưng ông đâu có bị bệnh đâu mà biết??
Em đang làm đúng đó. Cứ tiếp tục. Cứ “Bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và Trí tuệ”… Dĩ nhiên, “nhẫn nhục” và “tinh tấn” là 2 điều rất quan trọng. Tham khảo “Thiền và Sức khỏe” nhé.
Em đánh sai e mail và ngở rằng.. nhưng Thầy vẫn trả lời. Cám ơn Thầy rất nhiều. làm sao thâm tạ được tấm lòng của Thầy??
Thưa bác sĩ, cháu đã nhận được email về “chuyện hẹn hò”. Cảm ơn “chủ nhà” thơm thảo. Cháu chúc bác sĩ ngủ ngon, mơ đẹp!
Diễm Trang