Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cám ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí… nguyền rủa mình. Trên mười năm giữ mục Phòng mạch trên báo Mực Tím, tôi nhận được rất nhiều thư của các em ở tuổi mới lớn kêu ca về hình thể mình về nhan sắc mình và sỉ vả mình một cách không thương tiếc! Nhiều em viết “muốn tự tử”, “muốn chết đi cho rồi”, “không còn muốn sống nữa”… chỉ vì có vài vết mụn trứng cá hoặc tàn nhang trên gương mặt, một vài vết sẹo ở chân hoặc thấy mình không đẹp trai bằng người mẫu, không có số đo như của các hoa hậu!
Nhiều người lớn tuổi cũng vậy. Nhìn vào gương mỗi ngày thấy mình già đi với những dấu chân chim ở đuôi mắt, vết hằn ở khóe miệng, nếp nhăn nhúm ở bàn tay… đã không thể chấp nhận được mình, đã âu sầu buồn bã, có người phải vào Thẩm mỹ viện căng da mặt, bơm tay để hy vọng giữ mãi vẻ trẻ trung. Có lần trong một lớp học, tôi đề nghị các sinh viên mô tả hình ảnh người già trong gia đình thì họ đều nói đến da mồi tóc bạc, mắt mờ tai lãng, miệng móm răng rung, chậm chạp lẩm cẩm… Nhưng ai già mà không da mồi tóc bạc? Sống lâu thì phải già chứ sao!
Xây dựng hình ảnh về chính mình (self image) rất quan trọng, nếu đó là một hình ảnh tích cực nó sẽ giúp cho mình tự tin hơn và từ đó ảnh hưởng đến “môi trường” xung quanh; còn nếu là một hình ảnh tiêu cực thì sẽ rất không hay.
Có món đồ dùng nào mà xài vĩnh viễn đâu, ngay cả những máy móc tinh xảo được làm bằng những thứ kim loại tốt nhất. Gần đây thấy trên báo quảng cáo một cái tủ lạnh cũ của Thụy Sĩ rằng đã được xài đến 20 năm mà vẫn còn chạy tốt. Như vậy nhiều người trong chúng ta có thể vỗ ngực nói rằng mình đã “xài” đến sáu bảy chục năm mà hãy còn ngon đó chứ! Vậy ta phải biết ơn mình nhiều hơn.
Hãy thử xem bộ xương. Cơ thể ta có trên hai trăm cái xương lớn nhỏ được ráp nối với nhau để thành một khung xương, hoạt động được là nhờ các khớp, cũng đã xài được hằng mấy chục năm trời mà chẳng phải bơm dầu trét mỡ gì cả. Vậy mà nó vẫn làm việc trơn tru, êm rơ, chỉ khi ta tích tuổi, lớn tuổi rồi nó mới bị đau nhức chút đỉnh thì cũng phải thôi! Nhiều khi chỉ vì từ nhỏ ta đã không biết chăm sóc bộ xương đã làm cho nó bị lệch lạc đi như bị vẹo cột sống ở tuổi học đường, hoặc ăn những thức ăn làm cho các chất hoạt dịch giữa các khớp bị đơ cứng lại. Ngay ở giai đoạn chấm dứt tuổi dậy thì, bộ xương đã hình thành với khối lượng xương cố định, chủ yếu là do di truyền nhưng cũng một phần do dinh dưỡng. Nếu biết quan tâm, thì ngay từ nhỏ đã phải được bồi dưỡng tốt để xương phát triển đầy đủ. Người lớn tuổi dễ bị loãng xương, dễ bị té ngã, đưa đến gãy xương, trật khớp. Nhìn một cành khô và một cành tươi thì biết. Cành tươi khó gãy vì vỏ dày, gỗ dai, nếu gãy cũng thường gãy dập; còn cành khô thì vỏ mỏng, gỗ dòn, khi gãy dễ gãy lọi. Nghiên cứu cho thấy người lớn tuổi, sau tuổi 65, rất dễ bị té ngã. Nữ dễ bị hơn nam. Ngoài những chuyện gãy xương, trật khớp, rách cơ, dập phần mềm… còn có những biến chứng gần xa khác như viêm phổi, loét da, do phải nằm bất động trong một thời gian lâu dài. Phụ nữ sau tuổi mãn kinh tình trạng loãng xương càng gia tăng do Estrogen của buồng trứng đã giảm. Phụ nữ dễ bị té, gãy xương nhiều gấp ba lần so với nam giới. Để giảm bớt nguy cơ té ngã ở người lớn tuổi, cần quan tâm tới môi trường sống của họ. Chẳng hạn các cầu thang trong nhà sao cho dễ đi, không trơn trợt, bậc thang đều, ánh sáng đầy đủ. Tuổi già mắt kém, cảm giác về độ chênh không còn chính xác, phản xạ chậm, cơ chế điều hòa vận động giảm nên rất dễ té. Một số loại thuốc như thuốc ngủ, thuốc an thần càng làm tăng nguy cơ. Người lớn tuổi vẫn cần phải tích cực vận động – tập dưỡng sinh, đi bộ, chơi thể thao chẳng hạn – để tăng tính linh hoạt của các khớp và giúp cho cơ duy trì sự dẻo dai. Ăn uống cần tăng cường thêm Calci, Vitamin D. Người ít vận động hoặc phải nằm một chỗ, tình trạng loãng xương càng xảy ra nhanh. Thuốc lá và rượu góp phần tăng tốc. Việc sử dụng Estrogen để bù đắp phải được hướng dẫn và kiểm soát chặt chẽ bởi các bác sĩ chuyên khoa. Điều đáng để ý là một người khi lớn tuổi bị té ngã một lần thì về sau thường sợ hãi, ít dám vận động, do vậy mà sự phối hợp giữa thần kinh cơ càng kém, lại càng dễ bị té ngã những lần sau. Sự bảo bọc quá đáng của người thân trong gia đình càng làm cho người già thêm mau suy yếu.
Rồi thử xem bộ máy tuần hoàn của ta. Nếu biết rằng mỗi ngày trái tim ta đã phải co bóp cả trăm ngàn lần để đẩy một khối lượng máu khoảng 7000kg không ngừng nghỉ, kể cả lúc ta ngủ, đi vào một hệ thống mạch máu giăng mắc mà chỉ riêng hệ thống vi mạch nếu nối lại đã dài hàng trăm ngàn cây số (hơn gấp đơi chu vi tri đất) để nuôi cơ thể, ta mới thấy sức hoạt động của bộ máy tuần hoàn tuyệt vời đến thế nào! Có cái máy bơm nào làm việc liên tục với khối lượng như vậy hằng bảy tám chục năm trời mà không phải thay pin, không phải chùi rửa gì cả? Vậy mà chẳng những ta không nhớ, không biết ơn nó, nhiều khi ta còn hành hạ nó, đầu độc nó, buộc nó nhảy tưng lên với những chất như rượu, trà, cà phê, thuốc lá… Chất nicotine trong thuốc lá chẳng hạn, chẳng những buộc nó phải làm việc nhanh lên mà còn lại co thắt các mạch máu nuôi dưỡng nó, làm cho nó bị thiếu dưỡng khí. Ta lại còn đầu độc tinh thần nó bằng cách luôn rên rỉ “Một trái tim khô, một trái tim mùa đông” hay hất hủi nó: “ngày rời Paris anh đã để quên con tim”… Thật ra một trái tim bình thường làm việc âm thầm bền bỉ đến nỗi ta tưởng như không có nó. Lúc nó lên tiếng “nhắc nhở” thì đã rắc rối rồi! Cho nên có một trái tim lành mạnh thật hạnh phúc mà nhiều khi ta không biết!
Còn mạch máu của ta cũng giống như những ống nước vậy. Khi ống nước còn mới thì nó dẻo dai, co giãn dễ dàng, không có chuyện gì xảy ra, còn ống nước đã cũ thì khô cứng lại, độ thun giãn kém đi. Ở người cao tuổi, các mạch máu cũng dễ cứng hơn nên huyết áp dễ bị tăng cao. Huyết áp cao quá có thể gây ra những tai biến. Tăng huyết áp phải được theo dõi chữa trị đến nơi đến chốn. Ngoài ra nếu trong máu có nhiều chất mỡ (thường gọi “máu lộn mơ”) thì các chất này sẽ đóng cứng trong lòng mạch làm cho đường kính nhỏ lại gây tắc nghẽn mạch. Bệnh tiểu đường càng làm gia tăng tình trạng tắc nghẽn này và do vậy mà các chuyên gia về “Già học” đều khuyên ta bớt ăn đường, bớt uống rượu, bớt ăn muối, bớt ăn mỡ, không hút thuốc ….
Rồi thử xem buồng phổi của ta. Đó là nơi ta trao đổi không khí để sống. Người ta có thể nhịn đói vài ba tuần, nhịn khát mươi ngày nhưng không thể nhịn thở quá năm phút. Thiếu oxy (dưỡng khí) chừng năm phút thì các tế bào não sẽ bị hủy hoại, không phục hồi được nữa. Có lẽ vì không khí không phải mất tiền mua nên ta thường coi như không hề có nó. Ta vẫn thở mỗi phút giây mà không nhận thấy không khí là cần! Có một buồng phổi hoạt động tốt ta chẳng hề quan tâm, thậm chí chẳng hề biết đến nó, cho đến lúc nó khò khè cò cử thì lúc đó ta mới thật sự hốt hoảng. Một vị thiền sư ghi câu này lên vách: “Việc phải làm hôm nay: thở vào, thở ra, thở vào…”. Có vẻ thật tức cười và có vẻ như đó là chuyện của thiền sư. Còn ta, ta có trăm công ngàn việc để làm có đâu chỉ thở vào thở ra như vậy. Nhưng thử nghĩ xem, nếu ta ghi một câu ngược lại: “Việc phải làm hôm nay: không thở vào, không thở ra, không thở vào…” thì chuyện gì sẽ xảy ra! Cho nên nghĩ cho cùng thở là một điều quan trọng. Nhiều người trong chúng ta coi chuyện thở nhẹ như… lông hồng. Nói chung chúng ta thường không biết thở, không thèm thở, nhất là những lúc làm việc hăng say gần như quên thở hoặc những lúc có những cảm xúc mạnh như lo lắng, giận dữ ta cũng thường quên thở, nín thở. Thở là một phản xạ tự động nhưng ta lại có thể kiểm soát được hơi thở, nhịp thở, khác hẳn với các cơ chế tự động khác như của quả tim, mạch máu, dạ dày, gan ruột… hoạt động hoàn toàn ngoài ý muốn của ta. Cho nên ta có thể luyện thở được. Buồng phổi của ta có khoảng 300 triệu phế nang tức là túi phổi nhỏ, là nơi tiếp xúc trao đổi không khí giữa phổi với hệ thống mao mạch chuyển O2 vào máu và đưa CO2 cùng những khí độc khác ra khỏi cơ thể. Trải rộng các phế nang ra, ta có một diện tích rộng hơn 80m2, lớn như một phòng học. Mỗi khi ta hít phải không khí ô nhiễm, bụi khói, vi khuẩn, thì lớp không khí ô nhiễm đó sẽ tràn ngập lên toàn bộ diện tích của phế nang. Khi còn là một thai nhi trong bụng mẹ thì buồng phổi ta xẹp lép – trong bụng mẹ ta không cần thở bằng phổi – nhưng ngay khi được sinh ra thì tiếng “khóc chào đời” chính là phản xạ để không khí tuôn vào hai lá phổi làm nở bung các phế nang ra giúp ta hình thành hoạt động hô hấp, thiết yếu cho sự sống. Thử tưởng tượng người lính nhảy dù tung mình ra khỏi phi cơ mà cánh dù không bung ra được thì chuyện gì sẽ xảy ra. Khi còn là những lá phôi thì phổi và da có cùng nguồn gốc, do vậy mà sau này khi gặp lạnh tự nhiên ta sinh ra ho hen, đặc biệt người cao tuổi dễ bị viêm phổi do lạnh. Hệ thống hô hấp không chỉ có phổi mà còn có mũi, họng, thanh quản, khí quản cùng các cơ hô hấp mà cơ hoành là cơ trọng yếu nhất. Ở mũi chúng ta chẳng hạn có một hệ thống mao mạch dày đặc để sưởi không khí, làm cho không khí ấm lại trước khi vào phổi. Gặp lạnh, ta sẽ bị ách xì, sổ mũi, nghẹt mũi vì các mao mạch trương nở. Dùng thuốc nhỏ mũi có chất co mạch, teo mạch thì sẽ dễ thở trong chốc lát sau đó còn khó thở hơn và lâu dần sẽ bị lệ thuộc vào thuốc. Ta thường thấy có những người lúc đang đi trên đường hoặc đang hội họp, làm việc, bỗng ngước mặt nhìn trời như tìm vần thơ, thực ra là đang nhỏ vài giọt thuốc vào mũi hoặc hít hít một cái ống thuốc giúp thông mũi. Không phải vô cớ mà người lớn tuổi thường khoác một chiếc khăn quàng cổ khi ra đường vì khi gặp lạnh chiếc khăn quàng sẽ giúp làm ấm mũi.
Những người cao tuổi còn khỏe mạnh, sáng suốt, làm việc không biết mệt là những người biết thở. Họ có những phương pháp “bí truyền” thường được gọi là dưỡng sinh, khí công. Có khi ta còn đọc được những câu có vẻ huyền bí như “đưa hơi xuống huyệt đan điền…”. Thực ra không có gì là bí hiểm cả mà hoàn toàn có cơ sở sinh học. Ta biết cơ hoành là cơ hô hấp chính nằm vắt ngang giữa bụng và ngực, “phụ trách” 80% khối lượng hoạt động hô hấp. Cơ hoành di chuyển lên xuống như một cái piston trong lồng ngực làm cho buồng phổi nở rộng hoặc thu hẹp thể tích. Mỗi khi cơ hoành di chuyển 1 cm thì thể tích lồng ngực sẽ tăng giảm 250 ml không khí. Mà cơ hoành có thể di chuyển từ 1cm đến 7cm, do đó một người biết sử dụng cơ hoành để thở thì có thể làm tăng khối lượng không khí vào ra từ 1 đến 1,5 lít không khí so với người khác. Do vậy khi ta hít sâu thì cơ hoành bị đẩy xuống đến tận dưới rún, nơi được gọi là huyệt đan điền. Như vậy “đưa hơi xuống huyệt đan điền” thực chất là hít sâu đẩy cơ hoành lên xuống mạnh hơn, cơ hoành di chuyển rộng hơn, nhờ đó sự thông khí sẽ tốt hơn. Các nhà chuyên môn tính toán nếu ta thở chậm và sâu bằng cơ hoành thì lượng không khí vào phổi sẽ tăng gấp đôi khi ta thở nhanh mà cạn. Càng lớn tuổi cơ hoành càng làm biếng, nên người lớn tuổi cần luyện thở, tập dưỡng sinh, thì cơ hoành mới sẽ làm việc tốt hơn.
Bệnh phổi tắc nghẽn mạn tính (COPD) thường gặp ở người lớn tuổi, làm cho họ dễ mệt mỏi, hụt hơi, cũng như bệnh giãn phế quản làm cho ho khạc rất nhiều mỗi sáng. Ngày càng có nhiều người bị ung thư phổi do hút thuốc lá. Nhiều người già bị lao là nguồn lây bệnh trong gia đình mà không biết, nên cần phải có sự kiểm tra thường xuyên hai buồng phổi của mình. Người lớn tuổi thường thích đi dạo dưới bóng cây, thích trồng hoa kiểng, thích ở một nới thông thoáng là bởi vì ở đó có nhiều dưỡng khí hơn. Ban ngày, cây xanh nhả ra dưỡng khí, nên đi dạo dưới bóng cây ta được hít thở không khí trong lành, cảm giác nhẹ nhàng, sảng khoái. Cây xanh là người bạn thiết của mỗi chúng ta. Giữ môi trường trong sạch, không ô nhiễm, tạo nhiều cây xanh bóng mát, gần gũi với thiên nhiên, tập thở đúng phương pháp, tránh thuốc lá… là những cách tốt nhất để biết ơn buồng phổi của ta vậy.
(còn tiếp)
( con tiếp)



Bai viet rat huu ich cho suc khoe! nhung phai ngung lai vai lan de HIT VAO dua khong khi xuong tan dan dien, roi THO RA ep bung cho het khi, moi co suc de tiep tuc doc het bai. Nghi den viec sap dat y roi lai phai GO CHU tren Man anh computer. Phai noi sao de to tam long voi BS day! Thoi thi hay TU BI va CAM ON minh.
Rõ ràng là bạn đã rất thuộc bài. Và đã thực hành tốt. Có lẽ sẽ phải chỉnh sửa lại một chút kẻo sẽ có nhiều lời than phiền giống bạn. Cảm ơn bạn.
Hôm nay mùng tám tháng ba, BS Ngọc không viết về đề tài phụ nữ mà trổ nghề làm tôi đọc muốn mù con mắt. Dù sao cũng cám ơn anh Ngọc nhiều lắm, nhờ anh nhắc mà mình thương bản thân mình hơn, đối xử với nó tốt hơn. Chỉ tội người nghèo, họ chỉ biết làm việc cật lực để nuôi gia đình qua ngày, không để ý đến bản thân. Mà khó giữ gìn lắm, môi trường, vệ sinh thực phẩm, bệnh nghề nghiệp,… khi họ bị bệnh nằm xuống coi như tai họa cho bản thân và gia đình.
Dạo này còn uống cà phê ở Đông Hồ nữa không? Bận lo chăm sóc bà cụ chắc ít có thì giờ rảnh. Cầu mong cho bà cụ khỏe để anh được khỏe theo.
Kính chào Bác, từ lâu rất thích văn phong và cái TÂM của bác dành cho bệnh nhân. Qua cách thể hiện ngôn từ và những gì Bác đã và đang cống hiến cho nghiệp y đức của mình, thật sự là hình ảnh đẹp, tấm gương cho lớp trẻ noi theo. Cách hành văn, lời ví von, chơi chữ thật sự ấn tượng cho bạn đọc. Một lần cháu có đọc qua lời tâm sự của Bác, khi bắt đầu cầm bút Bác cũng ảnh hưởng từ Học giả Nguyễn Hiến Lê. Với chỉ một lời khuyên của bậc tiền bối thôi Bác đã nổ lực và thành công với những đầu sách thật giá trị cho sức khỏe cộng đồng.
Cháu xin bác một lời khuyên : Cháu có đứa con gái chẳng may vắn số ở tuổi 13 với căn bệnh ung thư xương khi đang dở dang học lớp 7 (Quận 6 tp.HCM). Ra đi vào năm rồi, thật sự cháu xót xa tột cùng. Thật khó vượt qua, hình bóng con thơ cứ mãi “lảng vảng” với nổi buồn đau vì là con gái đầu lòng xinh đẹp ngoan học giỏi, hết mực thương yêu từ thuở sanh ra, cha con rất quấn quýt nhau. Thật không gì bù đắp được. Cháu xin lỗi khi nhắc đến chuyện buồn về người con gái của Bác cũng đã “ra đi” với lứa tuổi đẹp với bao hoài bảo. Cùng với một hoàn cảnh, vậy cháu xin lời khuyên của Bác để vượt qua nổi đau này. Chân thành cám ơn Bác. Kính chúc Bà và gia đình Bác sức khỏe an khang.
Cháu cũng 52 tuổi rồi. Cứ mãi “cơm áo gạo tiền” nên quên đi “sự hao mòn” của từng bộ phận cơ thể mình. Thì giờ đây, bài viết này thật thấm với cháu từng chữ từng câu. Cám ơn Bác với bài viết trên và những đầu sách quý dành cho tuổi già.
Cũng phải cho nó hao mòn một chút chứ phải không? Thế nhưng, tuổi đó vẫn hãy còn quá trẻ…
Cảm ơn em. Thật ra cũng không dễ vượt qua, và cũng không cần vượt qua. Khi nào rỗi rãnh, đọc lại những bài thơ trên trang này nhé.
Đang chờ anh dẫn đi uống cafe đây. Sao lâu quá vậy?
Sáng thứ Sáu 12/03/2010 nhé. Đi đâu (quán nào tiện cho anh hoặc tôi ghé rước), lúc mấy giờ? Xin cho biết sớm (nhắn tin di động thì tốt nhứt). Thân.
Chào bs Đỗ Hồng Ngọc,
Cháu mạo muội viết ở đây ít dòng. Cháu là cháu ngoại của nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn ở Phan Thiết . Ông cháu vừa có Facebook để post thơ và trò chuyện với bạn bè ở xa, cháu mời bác sĩ cùng làm bạn Facebook với ông cháu 🙂 Nếu tiện, bác sĩ mời các bạn gần xa của ông vào cùng luôn. Cảm ơn bác sĩ. Ông cháu sẽ rất vui !
Facebook Nguyen Bac Son : http://www.facebook.com/profile.php?ref=profile&id=100000872592776
Ối trời, NBS có cháu ngoại lớn vậy sao? Ai đã làm facebook cho ông cháu vậy? Có phải là cháu không? Cảm ơn cháu nhé.
Anh Ngọc nè, có lúc AV cũng thấy tinh thần và sức khỏe suy sụp lắm. Chính OX đã “tích cực” tìm những bài viêt của anh, mày mò in ra … Từ đó cả nhà trở thành Fan của anh từ lúc nào.
Bài viết này phải có nhiều người đọc mới được. Ngay cả khi chính mình là thầy thuốc mà còn “hoảng loạn” trước sự đổi thay của chính mình nữa là. Anh vẫn vậy, ung dung, thư thái … và anh hãy luôn như vậy để bọn đàn em, đàn cháu … thêm tự tin khi mỗi sớm mai thức dậy và khi gió heo may đang về.
Cảm ơn em. Ngay cả giới mình cũng lo “chăm sóc” cho mọi người mà quên chăm sóc bản thân mình. Anh đã thử vào blog HT mới biết giới mình nhiều… tài năng quá! Nhưng sao lại là HT? Có phải OX em đã đặt cái biệt danh này cho em không?
Cái biệt danh HT là do em tự thấy mình có khả năng này. Mấy chục năm sống trên đời không hề biết, tình cờ một hôm phát hiện ra khả năng này nên thế là trở thành HT. Thế mà từ ngày thành HT em lại thấy vui lắm, có thời gian lên net nhiều hơn, “đi” thăm hỏi mọi người nhiều hơn. Và lại gặp nhiều thần tượng của mình hơn; đặc biệt là gặp anh Ngọc – thần tượng từ mấy chục năm qua đó.
Mới đầu, em định gọi anh bằng chú cơ. Nhưng phải qua mấy đêm suy nghĩ em quyết định gọi bằng anh, với mong muốn được anh xem như một đứa em út vậy.
Lúc trước, em hay vào đây đọc – suy ngẫm – thú vị – cười một mình (nhờ OX em giới thiệu, nói nhỏ nghe anh ấy cũng “mê” anh lắm đó), nhưng em ngại chưa dám “ho hen” với anh tiếng nào. May nhờ anh PT cho em cơ hội …
Anh em mình cùng nghề, nhưng em còn phải học anh rất nhiều điều, kể cả cách thở nữa mà.
Anh có thấy ai được như anh không nè, có fan hâm mộ đến mấy chục năm vẫn còn hâm mộ. Xét về “thâm niên” em là cao nhất đó. Anh phải có “kỷ niệm chương” cho em đó nghe.
Chờ “động thái” của anh.
Một người nhạy cảm như em chắc chắn có khả năng này rồi, không tránh đi đâu được! OX em cũng đáng khen lắm đó. Có em út là bạn đồng nghiệp thú vị quá chớ. Còn “kỷ niệm chương” hãy chờ BYT, anh “như như bất động” rồi mà!
Thấy anh em người ta khen nhau mình cũng muốn nổi máu … HT. Anh Ngọc nói đúng như ý tôi, sao lại là HT? Dù có khả năng thiên phú này cũng phải giấu đi chứ! Lại còn khoe có nhiều tuyệt chiêu nữa, thảo nào OX không dám hó hé, chỉ “mê” có BS Đỗ Hồng Ngọc không hà.
Còn tại sao qua đây HT đổi thành AV? Mà AV hình như nghe hay hơn HT đó. ^_^
Anh TP nè, máu HT thuộc nhóm mau … phổ thông, ai cũng có, đâu riêng gì HT. Chỉ cần “tương tác” hoặc có “xúc tác” là hình thành ngay. AV là người thật thà, ngay cả khi có khả năng bẩm sinh là HT thì cũng không giấu giiếm.
Vì tên thiệt của HT là Ái Việt mà (với thần tượng thì phải nói thật thôi). Tên này do Ba đặt cho, chị em nhà HT toàn tên là Việt không thôi. HT yêu cái tên AV lắm, nhưng AV cũng rất yêu cái nick HT nữa. Có nhiều tên càng tốt chứ anh.
Anh Ngọc và anh PT đừng lo, em đã nghiên cứu Hoạn Thư rất kỹ, bà rất đáng yêu chứ không như đa số người vẫn nghĩ đâu.
AV nói đúng. HT là nhóm máu phổ thông, ai cũng có, kể cả đàn ông. HT trong truyện Kiều là một người… tốt, thông minh và nhân hậu, chỉ hơi quá quắt một chút, ly kỳ một chút thôi! Nhưng anh TP cẩn thận, có tới 2 HT rồi đó, một là … HT công chúa, hai là HT… chắc là hoàng hậu!
Hèn chi con ách-xì quá trời. Con mới ghé qua blog của cô HT … hoàng hậu, và blog của bác Tịnh Phan theo đường link … khuyến mãi. Có xem bài “Bình thường thôi – Hoạn thư nói chuyện ghen” , chắc HT sẽ ghé thăm hoàng hậu nhiều lần sau nữa.
Trang của chú có vài mục mới thú vị.
e hèm, ai dè dạo này chị Hoạn (HT_ tụi em chơi thân nhau nên gọi có tinh nghịch một chút ) nhà ta bận . Em ao ước cũng được bận với bs ĐHN để học hỏi thêm về sức khỏe .
Phải nói là, rất may mắn là em từ nhà anh TP tìm được đến đây.
Có nhiều trang của BS em đọc đên mấy lần mà vẫn muốn đọc thêm.
Bs.ĐỖ HỒNG NGỌC luôn sống “lợi đời , ích đạo” , Vì vậy , việc làm nào , bài viết nào , buổi nói chuyện nào … bất cứ ở đâu , bất cứ lúc nào … đều mang lợi ích cho CUỘC ĐỜI , đem hữu ích đến cho ĐẠO PHÁP ! Cầu chúc cho Bs. NGỌC sống vui , sống khỏe để cứu ĐỜI , giúp ĐẠO !
Đa tạ anh Huỳnh Văn Nĩ.
Cam on bac si Ngọc nhieu lam! bai that hay va sau sac! Se tiep tuc theo doi va doc tiep.
Một bài viết rất hữu ích, cám ơn bác sĩ rất nhiều