“Gọi chiều nước lên…”
( Vài cảm nghĩ khi đọc XA XỨ, Thơ Trần Hoài Thư, Thư Ấn Quán Xuất Bản 2010)
Đỗ Nghê
Tập thơ mỏng tanh mà nặng trĩu với tôi. Tôi đọc mà nghe lòng mình rưng rứt. Toàn tập thơ có thể nói chỉ là một bài duy nhất từ đầu đến cuối- như một bản trường ca chưa viết xong – mà cũng có thể coi là một tập hợp của nhiếu bài thơ rải rác mang một cái tên chung: Xa Xứ.
Một tập thơ lạ, không như những tập thơ khác của Thư Ấn Quán: gần như vuông vức, cứ mỗi trang thơ lại có một trang tranh tương ứng.
Ừ nhỉ, cuối năm nơi đất lạ
Mưa mênh mông và sông mênh mông
Ừ nhỉ, hình như lòng rướm lệ
Như một người không có quê hương (tr 16)
Cuối năm, ấy là lúc lòng chợt như dừng lại. Không khí sánh đặc hơn với cái buốt lạnh chiều đông. Và chỉ cần dừng lại, người ta đã thấy khác đi- trên con đường bươn chãi, miệt mài, mù tăm… của bao ngày tháng nơi đất lạ quê người.
Dừng lại. Thì nghe được mưa ngoài trời và mưa trong lòng.
Anh nói hình như, hình như thôi, mà tôi tin lòng anh rướm lệ thật rồi. Rướm lệ bởi vì trời tháng chạp rồi. Đó là lúc người ta trở về. Về đâu? Đi về sao chẳng về đi/ Ruộng hoang vườm rậm còn chi không về (Đào Tiềm)… Nhưng, về đó là về cho kẻ có quê hương. Còn anh, như một người không có quê hương. Ơ đây đất lạ quê người. Mấy mươi năm cũng một đời xứ xa (tr 50).
Thì về đâu? Chẳng về đâu cả. Về với lòng mình thôi.
Anh như muốn hét to lên một tiếng. Một tiếng dài cho lạnh tới sao khuê. “Trường khiếu nhất thanh hàn thái hư” (Không Lộ thiền sư) vậy.
Bây giờ trời đất thênh thang
Tôi lên trên núi trên ngàn để vui
Dưới kia, mệt quá cuộc đời
Xa kia, xa quá, vợi vời Việt Nam… (tr 52)
Dưới kia, mệt quá cuộc đời… Xa kia, xa qua, vợi vời Việt Nam.
Chỉ cần mấy giờ bay, chỉ cần một cái “cân đầu vân” là đến thế mà xa quá, xa như từ cõi lòng này đến cõi lòng kia, từ bờ bến này đến bờ bến nọ, khi ta chưa có trong tay con thuyền Bát nhã, khi ta chưa đọc câu thần chú: Gaté, Gaté, Paragaté, Parasamgaté…
Anh viết vợi vời không phải vì anh “kẹt vần” đâu mà tôi nghĩ anh đã không còn cách nào khác. Vợi vời rõ ràng không phải vời vợi. Vời vợi dẫu xa muôn trùng mà không cách biệt. Vợi vời thì hết. Không phải là chuyện cách núi ngăn sông nữa rồi.
Hình như có lúc anh chẳng cần thơ nữa. Anh nói. “Có một ngày giữa tiểu bang mông mênh, chúng tôi đã bàng hoàng dừng xe, thổn thức” (tr 22). Thổn thức? Phải. Tôi nghĩ anh đang chạy xe với tốc độ cao trên xa lộ, mắt lại cận thị năng, vậy mà, cũng đã kịp nhận ra:
“Bụi chuối nhà ai bên đường đã mọc
Chuối mẹ chuối con, trời hỡi quê nhà ! “(tr 22).
Vâng chỉ là một bụi chuối xúm xít mẹ con. Chỉ thế thôi. Nhưng trong anh là cả một quê nhà vằng vặc, Tôi biết anh chẳng quên Trần Minh khố chuối, cũng chẳng quên Gió đua bụi chuối sau hè, anh mê vợ bé bỏ bè con thơ…
Hai tiếng “trời hỡi”mới “cải lương” làm sao! Nhưng nó đã làm tôi muốn rơi nước mắt! Cải lương thật tuyệt vời!
Rồi anh “lý giải” cho cái sự trời hỡi đó của mình:
Ở đâu cũng vẫn đất trời
Cũng rừng cô tịch cũng đồi tà dương
Cũng ngày nắng cũng đêm sương
Cũng qua cũng lại phố phường người dưng
Cũng trên trời một vầng trăng
Cũng sông vẫn chảy hai giòng ngược xuôi
Nhưng lòng sao lại không nguôi
Nghe như bìm bịp gọi chiều nước lên…(tr 46)
Lạ lùng là ở chỗ đó. Bìm bịp gọi chiều nước lên nó khác biết bao nhiêu tiếng rùng rùng chuyển động của những con tàu cơ khí với rầm rập bước chân người lạc lõng giữa đám đông, với …, với…
Tôi có sống ở Boston mấy tháng mà thấy trăng Boston sao khác trăng mình. Trăng to quá, bự quá, sừng sững quá, lộ liễu quá, tênh hênh quá. Khác với trăng nằm sóng soãi trên cành liễu, khác với bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm của quê nhà. Cho nên “nghe như” tiếng bìm bịp kêu chiều kia đã làm cho anh khóc được: chiều chiều lại nhớ chiều chiều…
Ngăn kéo cũ đã lâu rồi không mở
Tấm hình tôi lem luốc nhìn không ra
Tôi đứng giữa những nỗi buồn lịch sử
Lẫn ngông cuồng của tuổi trẻ hôm qua…(tr 56)
Bạn chúng tôi, Lữ Kiều nói “lịch sử chọn chúng ta chứ chúng ta không chọn lịch sử”.
Bốn mươi năm trước, những ngày ở Nha Trang, tôi lang thang cùng anh trên bãi biển đầy những cơn sóng thịnh nộ giữa những ngày tháng bão bùng… Rồi ở Saigon, có lần tôi đèo anh bằng chiếc xe lọc cọc của mình đến tòa soạn Bách Khoa, nơi anh hò hẹn, nhưng nàng không đến. Anh ủ rủ quay về. Chiếc xe nặng trịch. Trong trí nhớ tôi, Trần Hoài Thư là một chàng thư sinh nho nhã, vầng trán rộng quá khổ, đôi mắt hun hút sau tròng kính cận, những ngón tay lòng thòng, dáng đi lỏng khỏng… Anh là một kẻ “nòi tình”, dễ nước mắt, dễ giận hờn, dễ đắng cay…
Bốn mươi năm không gặp lại. Anh vẫn nhắc tôi món bánh cuốn nóng ở cạnh nhà mình mà hôm đó anh và tôi ra ngồi bên lò lửa từ rất sớm, để tiễn anh đi, không, tiễn anh về, Về nơi gió cát. “Đêm trăng này nghỉ mát nơi nao”. Không cầm lòng được, hôm đó tôi đã viết cho bạn:
Ta cũng muốn ngâm tràn câu tống biệt
Đưa người đi tiếng sóng ở trong lòng
Nhưng khói thuốc đã cay sè đôi mắt
Có ai còn thổi sáo trên sông
Trời buổi sáng mù sương lớp lớp
Người hành trang nỗi tuyệt vọng rã rời
Và khí phách thôi một thời trẻ dại
Ta nói gì cho bớt chút chia ly?
Đưa người ta nâng ly cà phê nhỏ
Rồi quan san rồi bụi đỏ người đi
Rồi khói súng người tập tành nỗi chết
Ta trở về hiu hắt đường khuya…
…………..
(ĐN)
Bây giờ đọc Xa Xứ của Trần Hoài Thư:
Hẹn với lòng tháng chạp sẽ về quê
Mà hơn ba mươi năm vẫn chưa về cố xứ
Khi hứa hẹn cứ nghĩ mình trẻ quá
Giờ thì già, ngựa đã nản chân bon (tr 76)
Tôi nghĩ không phải đợi tới bây giờ ngựa mới nản chân bon đâu. Lâu lắm rồi, bốn mươi năm về trước rồi, Trần Hoài Thư như lứa chúng tôi đã thấy rõ “Nỗi bơ vơ của bầy ngựa hoang”(*) rồi! Nhưng hãy đọc tiếp:
Tôi lạc lối, em biết không
Tôi đang quờ quạng giữa vùng mù sương
Cũng vì cái ngạnh cái ương… (tr 44)
Tôi băn khoăn khi ghi lại những dòng này. Nghĩ trong lòng không biết có nên.
Thơ, tấc lòng ngàn năm- thốn tâm thiên cổ- là vậy. Không “hư cấu” được với thơ đâu Thư ơi!
Đêm quá khuya , đêm không chịu trôi mau
Mắt đã mỏi mà sao tròng chẳng khép (tr 38)
Còn nói gì thêm được nữa?
Rồi những bức tranh, như đã nói, cứ một trang thơ lại có một trang tranh tương ứng. Những bức tranh đắm đuối quê nhà : khi thì đồi núi cao nguyên trùng trùng điệp điệp của Thân Trọng Minh, khi thì những con thuyền phơi mình nhớ sóng của Thanh Hằng, rồi cầu tre lắt lẻo, rồi bụi chuối sao hè… Và những mượt mà, thảng thốt, trầm tư, ưu uất… của Đinh Cường, Nguyễn Trọng Khôi, Tống Phước Cường, Lệ Liễu…. Tranh không còn là tranh nữa mà đã thành thơ trong Xa Xứ. Tôi bàng hoàng với bức tranh của Trần Quí Thoại ở trang 55: một con nai vàng, phải, một con nai vàng- và ngơ ngác, dĩ nhiên- nhưng không phải « đạp trên lá vàng khô » mà đạp trên lưng một con người cúi gục, với cái đầu to quá khổ mà chiếc cổ nhỏ bé không sao giữ nổi ! Rồi ở trang 61, một lần nữa tôi ray rứt với những giọt nước mắt của khuôn mặt đàn bà mộng du, từng mảng rời đóng hộp, và những làn mây trôi trên cao. Cũng tranh Trần Quí Thoại. Hình như Thoại vẽ được những gì Trần Hoài Thư không viết được nên lời.
Vỏ tôi đó nhưng hồn tôi trôi dạt
Em ở quê nhà có hiểu lòng tôi ?(tr 60).
* *
*
Em có hỏi tại sao ta chưa về cố xứ
Ta trả lời: Ta về chứ đêm qua
Ta vẫn về, rất thầm lặng thiết tha (tr 78)
Ai sao không biết, tôi thì tôi tin. Tôi tin Trần Hoài Thư vẫn về đêm đêm, về thầm lặng, thiết tha… Thậm chí không cần phải dặn : thấy hiu hiu gió thì hay chị về ! ( Nguyễn Du).
Nhưng, gió bấc đã hiu hiu rồi đó Thư ơi !
Đỗ Nghê
(Mùng 4 Tết Tân Mão 2011).
………………………………………………………
(*) Tập truyện ngắn, Trần Hoài Thư, Ý thức xuất bản, 1971

Nhắc thơ Trần Hoài Thư sao nghe nẫu ruột anh Ngọc à.
Tết năm nay trời mát, ngoài Bắc lất phất mưa xuân. Một mùa xuân thật đẹp và yên bình.
DÁNG XUÂN
Rực rỡ cành mai khoe sắc vàng
Lung linh giọt nắng đón xuân sang.
Hoa đào tươi thắm còn e ấp.
Bông cúc tinh khôi vẫn nhẹ nhàng.
Mây khói lang thang vương ngọn trúc,
Mưa phùn lất phất đọng cành lan.
Đất trời hòa hợp như duyên thắm.
Tạo dáng nàng xuân trông rất sang.
Tịnh Phan
Xuân Tân Mão 2011
Dù chưa đọc “Xa Xứ ” của Trần Hoài Thư nhưng khi đọc “Gọi chiều nước lên…” của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thấy nghèn nghẹn, thương thương…
Tết này không mâm cao, cỗ đầy, không rượu tây bia ngoại (hì! Giáo viên lấy đâu mà có), Trong nhà một cành mai, trước nhà vài chậu cúc, vài bao lì xì nhẹ tênh. Thế mà vui.
Những ngày đầu năm, đọc ” Nghĩ Từ Trái Tim ” của anh ĐHN, liên lạc được với cô bạn cũ ở BKhoa (TH), và có dịp viếng Trang nhà của anh N. Em xin được gởi lời trân quí chào đầu năm đến anh ĐHN. Có dịp đọc rất nhiều truyện anh viết, lòng đã hằng ngưỡng mộ. Xin được nhân dịp này gởi đến anh vậy. Kính chúc anh một Năm Mới An bình và Hạnh Phúc.
Cẩm-Tú Trần-GG- Đầu Xuân 2011
Cảm ơn Cẩm Tú. Anh có nghe TH nói về em. Mong có dịp gặp trò chuyện!
Hôm nay Mùng 10, Năm vẫn còn Mới, chúc em và gia đình Vạn Sự Như Ý.
Em rất vui và cảm động khi được đọc hồi âm của anh Ngọc.
Nếu trên cõi đời này có thêm nhiều vị Bác Sĩ như anh Ngọc, thì mọi người sẽ có được thêm nhiều hơn những phút giây hạnh phúc.
Em nhất định sẽ xin phép được hàn huyên cùng anh Ngọc khi có đủ cơ duyên đến.
Kính chúc anh Ngọc luôn luôn có rất nhiều niềm vui trong từng ngày.
Đọc bài viết này, LUV xiết bao xúc động, xúc động vì tình quê của người xa xứ hòa với tiếng tri âm đồng vọng trong mênh mông tiếng bìm bịp kêu chiều.
“Gọi chiều nước lên” là một cái tựa tuyệt vời góp phần chuyên chở nội dung lời bình của Đỗ Nghê.
Kinh thua Bsi,
Doc “Goi chieu Nuoc Len..” cua BSi cho tac pham Xa Xu- Tran Hoai Thu long toi bong thay chiu long\ vi minh cung dang Xa Xu va cung dang bi cai/ canh : Chieu chieu ra dung/ ngo sau, trong ve que Me ruot dau chin chieu. Thay nhu ca hinh anh cua chinh minh trong gan 20 nam xa que huong.
O xu/ nay, cung la song nhung khong fai la con song que nha, cung la trang do/ nhung khong fai la anh trang cua nhung dem trang ngay xua cu.
va roi tu nhien toi thay thuong la lung nhung nguoi Viet dang o xa xu…
Roi biet la minh se khong dam tim doc Xa xu mac dau biet la mot cuon sach rat hay, boi vi so minh se …khoc/.
Rat cam on Tran Hoai Thu & Bsi Do Hong Ngoc about Xa Xu.
TN
Đa tạ Thuy Nguyen. Xa Xu là một tập thơ rất cảm động của Trần Hoài Thư. Tiếc bài “cảm nghĩ” này của tôi, Trần Hoài Thư không đăng được trên Thư quán Bản Thảo, lý do vì tôi đã lỡ “đưa lên blog” của mình. Tôi vì không biết “luật” này nên tiếc bài viết đã không đến được nhiều bạn đọc vì trang web của tôi cũng ít người biết. Thân mến, DHN.
Xin bạn Đỗ Nghê chuyển lời cám ơn chân thành của tôi đến anh Thuy Nguyen. Tôi rất hân hạnh được tặng tập Xa Xứ. Xin vui lòng cho địa chỉ.
Tôi cũng rất vui được tự tay in đóng tập thơ này để tặng các bạn nếu các bạn thích Xa Xứ.
Đây là một cái “job” mà tôi thích nhât.
Cuối cùng, đa tạ nhà thơ Đỗ Nghê về một bài viết quá hay, để tôi có dịp được làm quen với anh Thuy Nguyen và một số bạn khác.
Trần Hoài Thư
tranhoaithu@yahoo.com
Kinh chao nha tho Tran Hoai Thu & Bs Do Hong Ngoc,
Rat han hanh & cam dong vi duoc ca hai vi chieu co hoi am. Hen gi troi sacrmento bong am la :=).
Va cam dong hon vi duoc chinh tac gia cua nhung van tho minh yeu thich offer tang Xa Xu. That qua vinh hanh, nhung vay thi bat cong vi boc/ lot suc lao dong… tri oc/ cua nha tho wa/. Anyway, thank you thank you & thank a tons.
Doc email cua Tran Hoai Thu, em phai chay vo Restroom check toi 2 lan & xin confirm la Thuy Nguyen is a SHE( ko fai la Anh Thuy Nguyen dau !!! hichic) Em la dan hoc Math( kho khan lam) nhung chac vi … Xa Xu nen ghien doc tho( ma\ khong biet lam tho).
Moi doc qua loi binh cua BS Do Hong Ngoc, em thay hinh anh cua minh & nhung noi niem nho thuong cua gan 20 nam xa que huong. Xuc dong den noi nguyen ca buoi sang ko lam viec duoc Nguoi cu than tho vi nho/…( khong nhu khi doc nhung quyen sach cua BS DHN, em van vui ve keu len “ Gia oi… Chao ban “
Em co thay email address cua THT, neu duoc cho phep, em se email.
Men chuc ca hai luon suc khoe.
Kinh thu
Thuy Nguyen
Toi cung nghi Thuy Nguyen la SHE, khong biet tai sao ong ban toi THT cu “khang dinh” la HE!
Toi con ngo Thuy Nguyen la nguoi da tung dich tho chu Han cua Nguyen Du rat hay nua! Nhung hinh nhu co ay dang o ben Duc thi phai!
Du sao, TN cu goi mail cho THT vi ban toi da cho dia chi email tuc muon lien lac de goi Xa Xu tang Thuy Nguyen. Tap tho hay, chan thanh, rat dang doc. Doc de thay “van chuong chi su/ thon tam thien co”!
Than men, DHN.
Kinh thua bs DHN,
Em da lien lac theo email cua Tran Hoai Thu nhung khong thay hoi am, khong biet THT co sao khong? binh., gia\ yeu???
Em hoi vi co co linh tinh rang Tran Hoai Thu ( Tran Qui Sach)chinh la con cua? ON BUT/( em trai cua Bs tran Qui Tram) mot thoi song o Dnang,; mot thoi chung em rat kinh trong & yeu thuong nhu ong ngoai ruot cua minh.
Qua My thi tui em hoan toan that lac tin tuc.
Xin Bs cho em biet tin voi
Rat cam on