Một hôm gặp lại… Lữ Quỳnh
Lữ Quỳnh về đến Saigon thì đã hẹn ngay cho Thân Trong Minh và Đỗ Hồng Ngọc ra cafe… Đông Hồ hàn huyên cho đỡ những ngày lạnh lẽo!
Lữ Quỳnh không… già mấy! Còn phong độ chán! Chỉ có tai hơi nghễnh ngãng và trí nhớ hơi lãng đãng chút thôi! Thì ai già mà chẳng vậy!
Quỳnh nói lúc này ăn rất ít, đã sụt được 19 p rồi. Hôm trước hơi phì, mệt mỏi. Bây giờ tối tối cũng phải uống thuốc ngủ, thuốc an thần, sáng sáng phải uống thuốc huyết áp… Thì ai già mà chẳng vậy!
Nhắc Đinh Cường, Quỳnh nói lần đầu trong đời anh “nói chuyện trước công chúng”. Đó là buổi đọc điếu văn cho ĐC. Anh nói ĐC thuở sinh thời như đầu mối, như cái trục… cho anh em gặp gỡ (trực tiếp hay gián tiếp) thì nay không còn cái trục đó nữa, anh em có vẻ như… tứ tán dần đi! Câu nói thật cảm động. Rồi Quỳnh nhắc Hoài Khanh, Tạ Chí Đại Trường…bên này rồi bên kia…
Buổi gặp mặt còn có Châu Văn Thuận, một cây bút “chính luận” của tạp chí Ý Thức… gần nửa thế kỷ trước! Bây giờ anh ngồi đó, cười mà như không phải cười, tai cũng nghễnh ngãng như ai. Anh em lại nhắc Sâm Thương. TTMinh bảo Sâm Thương bây giờ quên nhiều lắm rồi. Còn Lê Ký Thương thì mới té… xe đạp, chóng mặt, ói mửa tùm lum phải vào bệnh viện. Nay mới bớt bớt.
Nguyễn Quang Chơn gọi từ Đà Nẵng, hỏi thăm. Trao điện thoại cho Quỳnh. Quỳnh nói nghe sao không rõ, hình như NQC phải không?
Tặng Lữ Quỳnh & Kim Nhung cuốn tùy bút “Một Hôm Gặp Lại” và nói toàn bạn bè mình không trong đó nhé. Nào Trần Hoài Thư, Từ Thế Mộng, Đinh Cường, Lữ Kiều, Lữ Quỳnh, Lê Ký Thương…
Mới thôi… mà thành những lão hữu cùng một lứa bên trời!
Đỗ Hồng Ngọc
TB: Lữ Quỳnh dặn nhớ gởi hình cho Nguyệt Mai với nghen!



Bác sướng thật, tiêu chuẩn đầu tiên để có một tuổi già hạnh phúc thì Bác quá dư rồi ! nào trẻ già, trai gái, đẹp xấu, ốm mập, khỏe bệnh… đều ngưỡng mộ, yêu quý. CÒN MUỐN GÌ HƠN…
Kính chúc Bác vẫn rạng ngời như hoa mặt trời
Anh Lữ Quỳnh nói tại cái phone của ĐHN tiếng nhỏ quá, nghe không rõ (chứ đâu phải tai hơi nghễnh ngãng!).
Chắc vậy Nguyen Quang Chơn ơi! Làm gì có chuyện tai nghễnh ngang phải không?!
Dear chú BS Ngọc,
Trong tuyển tập tùy but Một Hôm gặp lại/ Khúc Khích Trên Lưng.
Nếu phân tích ngôn từ để vận động mọi người tập xe đạp thì quả là hay. Nhưng cũng có thể dùng để vận động trồng cây cũng được ạ:
Ta mang cho em một đóa quỳnh (ai cũng biết hoa quỳnh nở vào ban đêm)
Quỳnh thơm hay môi em thơm (nụ hôn cám ơn của ngươi nhận quà)
Em mang cho ta một chút tình (cô nàng lẽo đẽo nhân nhượng đi theo ra vườn sau)
Miệng cười khích khích trên lưng (khi anh ấy ngồi xuống trồng cây quỳnh mình mới mang tới, cô chồm lên lưng nhìn anh làm, có thể đang cầm giúp cái đèn cho anh thấy đường làm, và các động tác trồng cây của anh chàng thư sinh đã làm cô cười khúc khích)…
(Đây không phải là ý tường của em. Đây là ý tường của người em sinh đôi với em cách đây 25 năm)
Nghe thế có khuyến khích trồng cây và ngắm cây trong Vười Trăng không ạ? Bây giờ “phố xá thênh thang” có thể trồng vười trăng trên sân thượng được rồi ạ.
Cảm ơn chú đã ra nhiều sách vô cùng. Chú đã giúp chúng cháu cũng cố kiến thức cách chăm sóc con vững vàng nhất đấy ạ.
Chào chú Ngọc.
MH
Cảm ơn Le Minh Hai…Thiệt là giàu óc tưởng tượng! Thú vị quá!