<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: Kỳ 44 Phật Học &#038; Đời Sống	</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ky-44-phat-hoc-doi-song/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ky-44-phat-hoc-doi-song/</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Sun, 25 Nov 2018 12:56:07 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ky-44-phat-hoc-doi-song/comment-page-1/#comment-66613</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 24 Nov 2018 03:05:07 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=13723#comment-66613</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ky-44-phat-hoc-doi-song/comment-page-1/#comment-66611&quot;&gt;DieuTrong&lt;/a&gt;.

Rất đúng. Đa tạ DieuTrong.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ky-44-phat-hoc-doi-song/comment-page-1/#comment-66611">DieuTrong</a>.</p>
<p>Rất đúng. Đa tạ DieuTrong.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: DieuTrong		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ky-44-phat-hoc-doi-song/comment-page-1/#comment-66611</link>

		<dc:creator><![CDATA[DieuTrong]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 23 Nov 2018 14:31:27 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=13723#comment-66611</guid>

					<description><![CDATA[Trong ứng xử hàng ngày, có những ái ngữ căn bản, đơn giản, và lợi ích nhất là 2 cụm từ Xin Lôi và Cám ơn mà đáng tiếc nhiều nơi công cộng ta ít được nghe.
- nói xin lôi có thể hóa giải được sự xung đột, tức giận mà đôi khi dẫn đến những chuyện đáng tiếc thâm chí những cái chết lãng xẹt !- lùi một bước là trời cao biển rộng.
- nói cám ơn : sự có mặt của ta trên đời này ta phải cám ơn rất nhiều thứ, luôn luôn như vậy, thật là phải cám ơn... cả cuộc đời !
Có những đất nước giáo dục cho trẻ con từ nhỏ biết xin lôi và cám ơn như một phản xạ tự nhiên, thuần thục, một thói quen tốt, dù họ không biết tư nhiếp pháp hay ái ngữ gì, đúng là một nếp sống văn minh, đạo đức..
Người quen nói xin lôi và cám ơn là người có bản lĩnh, tự tin, dễ thành công, dễ thu phục lòng người.
Dù là ái ngữ đơn giản nhưng nó là căn bản để xây dựng một nhân cách chuẩn mực, đạo đức..

Khi còn trẻ, với lòng kiêu hãnh và cái Tôi quá lớn, ta ít khi biết nói một lời yêu thương chân thành với ai khác, ngay cả với người thân của mình :
- hoặc cảm thấy khó nói.
- hoặc cho là không cần thiết.
-  hoặc không có dịp để nói (vì mãi chạy theo dòng đời)
- hoặc nếu có nói những lời tốt đẹp, đáng buồn thay, chỉ vì mưu cầu loi lộc (một sự tư tế có tính toán).
Rồi đến khi những người thương yêu nhất trên đời đã rời xa ta mãi mãi, ta mới cảm thấy ân hân cả đời vì không còn có dịp để nói lời thương yêu, dịu dàng.
Các bạn trẻ ơi ! hãy nói đi những ái ngữ trước hết cho những người thương yêu của mình, như cha mẹ mình chẳng hạn, khi các bạn còn có thể :
&quot;... Mẹ có biết là con thương Mẹ không ?....&quot;
(Bông hồng cài áo của Nhất Hạnh)

Văng rồi mới thấy lòng đau
Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hưng ho.
Khuất rồi, quay quắt, thân thơ
Khi gân chẳng thiết một giờ cho nhau.
Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau
Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều.
(Thích Tánh Tuệ).]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trong ứng xử hàng ngày, có những ái ngữ căn bản, đơn giản, và lợi ích nhất là 2 cụm từ Xin Lôi và Cám ơn mà đáng tiếc nhiều nơi công cộng ta ít được nghe.<br />
&#8211; nói xin lôi có thể hóa giải được sự xung đột, tức giận mà đôi khi dẫn đến những chuyện đáng tiếc thâm chí những cái chết lãng xẹt !- lùi một bước là trời cao biển rộng.<br />
&#8211; nói cám ơn : sự có mặt của ta trên đời này ta phải cám ơn rất nhiều thứ, luôn luôn như vậy, thật là phải cám ơn&#8230; cả cuộc đời !<br />
Có những đất nước giáo dục cho trẻ con từ nhỏ biết xin lôi và cám ơn như một phản xạ tự nhiên, thuần thục, một thói quen tốt, dù họ không biết tư nhiếp pháp hay ái ngữ gì, đúng là một nếp sống văn minh, đạo đức..<br />
Người quen nói xin lôi và cám ơn là người có bản lĩnh, tự tin, dễ thành công, dễ thu phục lòng người.<br />
Dù là ái ngữ đơn giản nhưng nó là căn bản để xây dựng một nhân cách chuẩn mực, đạo đức..</p>
<p>Khi còn trẻ, với lòng kiêu hãnh và cái Tôi quá lớn, ta ít khi biết nói một lời yêu thương chân thành với ai khác, ngay cả với người thân của mình :<br />
&#8211; hoặc cảm thấy khó nói.<br />
&#8211; hoặc cho là không cần thiết.<br />
&#8211;  hoặc không có dịp để nói (vì mãi chạy theo dòng đời)<br />
&#8211; hoặc nếu có nói những lời tốt đẹp, đáng buồn thay, chỉ vì mưu cầu loi lộc (một sự tư tế có tính toán).<br />
Rồi đến khi những người thương yêu nhất trên đời đã rời xa ta mãi mãi, ta mới cảm thấy ân hân cả đời vì không còn có dịp để nói lời thương yêu, dịu dàng.<br />
Các bạn trẻ ơi ! hãy nói đi những ái ngữ trước hết cho những người thương yêu của mình, như cha mẹ mình chẳng hạn, khi các bạn còn có thể :<br />
&#8220;&#8230; Mẹ có biết là con thương Mẹ không ?&#8230;.&#8221;<br />
(Bông hồng cài áo của Nhất Hạnh)</p>
<p>Văng rồi mới thấy lòng đau<br />
Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hưng ho.<br />
Khuất rồi, quay quắt, thân thơ<br />
Khi gân chẳng thiết một giờ cho nhau.<br />
Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau<br />
Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều.<br />
(Thích Tánh Tuệ).</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
