<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/category/thu-cho-so-sinh/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Tue, 11 Jun 2024 00:52:10 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>NGUYỄN THIÊN NGA: Từ Bài Thơ Cùng Tuổi Với Tôi</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nguyen-thien-nga-tu-bai-tho-cung-tuoi-voi-toi/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nguyen-thien-nga-tu-bai-tho-cung-tuoi-voi-toi/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 11 Jun 2024 00:47:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19358</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Từ Bài Thơ Cùng Tuổi Với Tôi NGUYỄN THIÊN NGA Trên kệ sách của mình, tôi đang chỉ có trên mười đầu sách của Nhà Thơ – Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Trong đó có một cuốn tôi mới được bạn tặng và có chữ ký của chính tác giả, đó là tác phẩm [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h3><strong>Từ Bài Thơ Cùng Tuổi Với Tôi</strong></h3>
<p>NGUYỄN THIÊN NGA</p>
<p>Trên kệ sách của mình, tôi đang chỉ có trên mười đầu sách của Nhà Thơ – Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc. Trong đó có một cuốn tôi mới được bạn tặng và có chữ ký của chính tác giả, đó là tác phẩm “Áo Xưa Dù Nhàu…”, xuất bản năm 2022. So với số lượng trên 60 đầu sách của ông ở nhiều thể loại tùy bút, tản văn, Y học, Phật học, Thiền học… thì số sách tôi đang có còn quá khiêm tốn.</p>
<p>Tôi có thói quen đọc sách nên luôn mải mê với từng tác phẩm mình đã có trong tay hoặc đi mượn bạn bè. Tuy nhiên có một tác phẩm của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc mà tôi đọc rất nhiều lần, đó là “Thư Gửi Người Bận Rộn”, NXB Văn Nghệ TP.HCM xuất bản 2005.</p>
<p>Lẽ nào tôi là một trong nhiều người bận rộn nên thích đọc “Thư Gửi Người Bận Rộn” (?)</p>
<p>Cũng có thể lắm chứ!</p>
<p>Cuốn sách này tập hợp 60 bài viết – 60 bức thư thật dễ thương tác giả gửi những người bận rộn. Giọng văn dí dỏm, giàu cảm xúc đan xen nhiều kiến thức y khoa của Đông &#8211; Tây khiến người đọc cảm thấy nhẹ nhàng, thú vị. Con số 60 cũng gợi nhớ đến 60 bức thư trong cuốn “Thư Gửi Người Đàn Bà Không Quen Biết” của André Maurois &#8211; Dịch giả Nguyễn Hiến Lê (điều này đã được bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc nhắc đến một cách hóm hỉnh trong bài viết thứ 61, tôi hiểu đó như thay lời Bạt của “Thư Gửi Người Bận Rộn”).</p>
<p>Tôi dừng mắt nhiều lần hơn ở bức thư cuối cùng: “Về Một Bài Thơ”. Trong đó, tác giả nhắc trọn vẹn “Thư Cho Bé Sơ Sinh”, bài thơ được viết vội sau ca trực đỡ sanh đầu tiên của mình vào một đêm năm 1965. Vốn cũng là “bé sơ sinh” vào cùng năm ấy, tôi bây giờ đã… sắp già, hóa thân vào bạn ấy ngấu nghiến một lần nữa bức thư bác sĩ gửi và cảm xúc luôn dâng trào.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Thư Cho Bé Sơ Sinh</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Khi em cất tiếng khóc chào đời</em><em><br />
</em><em>Anh đại diện đời chào em bằng nụ cười</em><em><br />
</em><em>Lớn lên nhớ đừng hỏi tại sao có kẻ cười người khóc</em><em><br />
</em><em>Trong cùng một cảnh ngộ nghe em!</em></p>
<p><em><br />
</em><em>Anh nhỏ vào mắt em thứ thuốc màu nâu</em><em><br />
</em><em>Nói là để ngừa đau mắt</em><em><br />
</em><em>Ngay lúc đó em đã không nhìn đời qua mắt thực</em><em><br />
</em><em>Nhớ đừng hỏi vì sao đời tối đen!</em></p>
<p><em>Khi anh cắt rún cho em</em><em><br />
</em><em>Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé</em><em><br />
</em><em>Vì từ nay em đã phải cô đơn</em><em><br />
</em><em>Em đã phải xa địa đàng lòng mẹ…</em></p>
<p><em><br />
</em><em>Em là gái là trai anh chẳng quan tâm</em><em><br />
</em><em>Nhưng khi em biết thẹn thùng</em><em><br />
</em><em>Sẽ biết thế nào là nước mắt trong đêm</em><em><br />
</em><em>Khi tình yêu tìm đến!</em></p>
<p><em><br />
</em><em>Anh đã không quên buộc étiquette vào tay em</em><em><br />
</em><em>Em được dán nhãn hiệu từ giây phút ấy</em><em><br />
</em><em>Nhớ đừng tự hỏi tôi là ai khi lớn khôn</em><em><br />
</em><em>Cũng đừng ngạc nhiên sao đời nhiều nhãn hiệu!</em></p>
<p><em><br />
</em><em>Khi em mở mắt ngỡ ngàng nhìn anh</em><em><br />
</em><em>Anh cũng ngỡ ngàng nhìn qua khung kính cửa</em><em><br />
</em><em>Một ngày đã thức giấc với vội vàng với hoang mang</em><em><br />
</em><em>Với những danh từ đao to búa lớn</em><em><br />
</em><em>Để bịp lừa để đổ máu đó em…</em></p>
<p><em><br />
</em><em>Thôi trân trọng chào em</em><em><br />
</em><em>Mời em nhập cuộc</em><em><br />
</em><em>Chúng mình cùng chung</em><em><br />
</em><em>Số phận… Con người…</em></p>
<p><strong><em>Đỗ Hồng Ngọc </em></strong><em>(Bệnh viện Từ Dũ, Sài Gòn 1965)</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>***</em></p>
<p><em> </em></p>
<p>“Bé sơ sinh” trong bài thơ được sinh ra ở bệnh viện Từ Dũ, Sài Gòn. Còn tôi, cũng năm 1965 ấy, tôi ra đời tại nhà Bảo sanh cô Nhung, gần cuối con đường Đào Duy Từ, Đà Lạt. Cùng một khoảng thời gian, khác về không gian, nhưng những bé sơ sinh chúng tôi đều chào cuộc đời bằng tiếng khóc, hòa vào chuỗi âm thanh buồn của chiến tranh.</p>
<p><em>Anh nhỏ vào mắt em thứ thuốc màu nâu</em><em><br />
</em><em>Nói là để ngừa đau mắt</em><em><br />
</em><em>Ngay lúc đó em đã không nhìn đời qua mắt thực</em><em><br />
</em><em>Nhớ đừng hỏi vì sao đời tối đen!</em></p>
<p>Có một sự hồi tưởng nhẹ nhàng về các câu hát của nhạc sĩ Xuân Hồng trong ca khúc “Đôi Mắt”:</p>
<p><em>Mẹ cho em đôi mắt tuyệt vời</em></p>
<p><em>Để nhìn đời, nhìn rõ đục trong</em></p>
<p>Thôi thì, “<em>thứ thuốc màu nâu” mà bác sĩ đã nhỏ vào mắt dù ngay lúc đó khiến bé “không nhìn đời qua mắt thực”; sau này hy vọng cũng giúp mắt bé sáng hơn để nhìn rõ cuộc đời trong đục.</em></p>
<p>Bài thơ được tác giả khai thác một cách tinh tế các khía cạnh tương phản của đời sống. Nghe như lời thủ thỉ mà rất thấm, rất sâu. Giật mình nhìn lại, sau bao nhiêu năm nhập cuộc, tôi có bớt ngỡ ngàng, thôi vội vàng, ít hoang mang (?). Chiến tranh đã lùi xa nhưng chưa mất dấu. Cả những cuộc chiến không bom rơi đạn nổ mà tan nát, đau xé lòng từng năm tháng này qua năm tháng khác.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Từ bài thơ bằng tuổi của tôi, tôi tìm đọc những bài thơ khác của cùng tác giả. Những bài thơ ngắn, rất ngắn, súc tích và mang đến cho tôi thật nhiều cảm xúc.</p>
<p>Đó là sự thương yêu dịu dàng, tưởng nhớ “Nụ Cười Của Mẹ” khi Mẹ đã đi xa:</p>
<p><em> Lúc tủm tỉm, </em></p>
<p><em> lúc chế giễu, </em></p>
<p><em>lúc mỉa mai,</em></p>
<p><em>lúc chua chát, </em></p>
<p><em>lúc thứ tha, </em></p>
<p><em>lúc trách mắng&#8230; </em></p>
<p>hay ngậm ngùi, tiếc nhớ về đứa con gái bé bỏng, ra đi còn quá trẻ:</p>
<p><em>Mỗi năm</em></p>
<p><em>Mỗi người</em></p>
<p><em>Thêm một tuổi</em></p>
<p><em>Chỉ mình con</em></p>
<p><em>Mãi mãi</em></p>
<p><em>Tuổi đôi mươi&#8230;</em></p>
<p>(La Ngà 3 -1990)</p>
<p>Có khi là sự đồng cảm, bùi ngùi khi vào “<strong>Trong Một Nhà Giữ Lão Ở Montreal”. </strong>Đó cũng có thể là hình ảnh của mỗi chúng ta sau này:</p>
<p><em>Mới hôm qua thôi<br />
Nào vương<br />
Nào tướng<br />
Nào tài tử<br />
Nào giai nhân<br />
Ngựa xe<br />
Võng lọng</em></p>
<p><em>…</em></p>
<p><em>Họ ngồi đó<br />
Không nói năng<br />
Không nghe ngóng<br />
Gục đầu<br />
Ngửa cổ<br />
Móm sọm<br />
Nhăn nheo</em></p>
<p>Bài thơ “Rùng Mình” gây xúc động cho nhiều người. Những câu thơ là những câu hỏi không lời đáp, cả sự rùng mình giận dữ khi thiên nhiên bị săn đuổi, hủy diệt đến tận cùng:</p>
<p><em>Người rùng mình hỏi vì sao động đất sóng thần cứ triền miên<br />
hết ngày này sang ngày khác?<br />
…</em></p>
<p><em>Trái đất cũng đang rùng mình tự hỏi vì sao<br />
những ngọn núi cứ triền miên đổ sập?<br />
vì sao những dòng sông nghẽn tắt?<br />
vì sao những mũi đao cứ ngày đêm xoáy sâu vào lòng đất?<br />
vì sao chim rừng cá biển không chốn nương thân<br />
vì sao cổ thụ mầm xanh bị tận diệt<br />
vì sao lúa bắp phải cấy ghép gen người?…<br />
vì sao và vì sao?</em></p>
<p>Và đau đớn, khi mà:</p>
<p><em>Ta nương tựa vào nhau.<br />
Nay có vẻ đã không còn cần nhau nữa!<br />
Đất rùng mình phận đất…<br />
Người rùng mình phận người…</em></p>
<p>Rùng mình vì lạnh. Cái lạnh buốt khi tình cảm giữa con người và con người với nhau, giữa con người và thiên nhiên, vạn vật đã trở nên quá vô cảm, thờ ơ.</p>
<p>Rùng mình vì sợ hãi. Nỗi sợ hãi khi con người luôn thẳng tay tận diệt tự nhiên, hủy hoại môi trường sống. Nỗi sợ hãi vì những người sống và làm giàu trên mồ hôi, nước mắt của đồng loại một cách thản nhiên. Bao đại án về tham nhũng đang còn đó.</p>
<p>Khủng khiếp quá! Cứ nghĩ về mọi chuyện lại rùng mình.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc còn rất nhiều bài thơ hay. Tôi tình cờ được “thưởng lãm” phác họa con đường Thơ của ông qua ngòi bút nhà văn Phan Chính – Hội Văn Học Nghệ Thuật Bình Thuận. Bài viết “ĐỖ HỒNG NGỌC &#8211; Thơ Mãi Với Đời Và Bảng Lảng Trên Những Trang Văn” giúp người đọc hình dung rất rõ nét về người bác sĩ, nhà thơ tài hoa này.</p>
<p>Tôi xin phép trích nguyên đoạn cuối cùng từ bài viết của nhà văn Phan Chính:</p>
<p>“Cuộc hành trình sáng tạo và chia sẻ của Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc quả là sinh động và đích thực chân dung Đỗ Hồng Ngọc &#8211; một người thông tuệ, nặng tình như lời giới thiệu trên đặc san Văn hóa Phật giáo (2021)/ Viên Giác Tùng Thư, Hannover Đức Quốc:<em> “Ngoài vai trò là bác sĩ, nhà giáo ông còn là một nhà thơ, nhà văn nổi tiếng. Ông viết nhiều tác phẩm đa dạng và rất được độc giả yêu thích”.”</em></p>
<p>***</p>
<p>Nhà báo Hồng Dung trong một lần gặp <em>B</em><em>ác sĩ, nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc</em> đã nhận xét:<em> “Trò chuyện với ông, sẽ thấy một nhà khoa học nghiêm túc, nhưng dí dỏm và đầy thi vị.” </em></p>
<p>Tôi thật tiếc là chưa được gặp ông, tuy nhiên tôi cũng đã nhận ra điều đó khi đọc những tác phẩm của ông. Có thể nói rằng, tôi đã <em>có thêm sự hiểu biết nhất định về Y học Đông Tây để chăm sóc gia đình, chăm sóc bản thân; hiểu thêm về Thiền học, Phật học, để rồi có cái nhìn đa chiều, cởi mở hơn và cảm xúc về cuộc sống dày dặn hơn. Tôi có mặt khá thường xuyên trên “</em><a href="https://www.dohongngoc.com/web/">Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</a>”, để đọc, để học, để hiểu và ngưỡng mộ người bác sĩ – văn thi sĩ này vô cùng.</p>
<p><em>Tôi rất thích sự gắn bó giữa văn thơ Đỗ Hồng Ngọc với âm nhạc Trịnh Công Sơn. </em>Không chỉ là tựa những tác phẩm: “Áo Xưa Dù Nhàu…”, “Gió Heo May Đã Về”, “Về Thu Xếp Lại…”, … mà trong nhiều áng văn của mình, BS Đỗ Hồng Ngọc cũng thường đưa những ca từ của nhạc sĩ họ Trịnh vào một cách tự nhiên, như một cách chuyển ý thật mềm mại, tinh tế. Chính điều này giúp người đọc đọc hoài mà không thấy khô khan, dù bài đó đang nói về một sự kiện vừa diễn ra ở đâu đó hay đơn thuần là kiến thức nói về cách tự bảo vệ sức khỏe.</p>
<p><em>Đặc biệt, trong tác phẩm </em>“Về Thu Xếp Lại…”, cả 10 chương đều được đặt tên bằng những ca từ thơ mộng, đầy tính triết học và nhân văn của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn – một người tôi vô cùng yêu kính.</p>
<p>Chương 1: Cát Bụi Tuyệt Vời<br />
Chương 2: Tôi Chợt Nhìn Ra Tôi<br />
Chương 3: Về Thu Xếp Lại&#8230; Ngày Trong Nếp Ngày<br />
Chương 4: Con Tinh Yêu Thương Vô Tình Chợt Gọi<br />
Chương 5: Người Đã Đến Và Người Sẽ Về Bên Kia Núi<br />
Chương 6: Đôi Khi Thấy Trên Lá Khô Một Dòng Suối<br />
Chương 7: Chìm Dưới Sương Thu Là Một Đóa Thơm Tho<br />
Chương 8: Trên Hai Vai Ta Đôi Vầng Nhật Nguyệt<br />
Chương 9: Trời Cao Đất Rộng Một Mình Tôi Đi<br />
Chương 10: Để Lại Trong Cõi Thiên Thu Hình Dáng Nụ Cười</p>
<p>Cư sĩ Nguyên Giác đã có một bài viết về tác phẩm “Về Thu Xếp Lại…” đăng trên website Thư Viện Hoa Sen vào 04/04/2019. Bài viết phân tích rất sâu, rất hay và thấm; dĩ nhiên, tôi đã đọc nhiều lần.</p>
<p>Từ ngày xưa, cứ sau mỗi lần nghe lại một ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, ngẫm nghĩ, tôi lại như “ngộ” ra được một điều mới mẻ. Tôi cứ nghĩ, những giai điệu thiết tha, những ca từ khúc chiết thấm đẫm tình yêu thương con người mà phảng phất “hơi thở thiền” của ông, phải chăng là một loại “thánh ca” của một thứ tôn giáo nào đó? Tôn giáo đó, bây giờ – khi ông đã vĩnh biệt chúng ta hai mươi ba năm – khoảng thời gian quá đủ để lắng lại – tôi đã gọi được tên: tôn giáo Tình Yêu Con Người. Và trong thế giới tôn giáo đó, ông là một nhà tiên tri, một người truyền đạo không mệt mỏi, một thiên sứ đi lang thang trong cuộc đời để mặc khải cho mọi tín đồ về khoảnh khắc vô thường, ngắn ngủi của kiếp người, để mong mọi người sống nhân hậu hơn, bao dung hơn và yêu thương nhau hơn&#8230;</p>
<p>Cho đến bây giờ, đọc “Về Thu Xếp Lại…” và một số tác phẩm khác của bác sĩ, thi sĩ Đỗ Hồng Ngọc, tôi cũng cảm nhận được nguồn cảm xúc ấm áp tương tự vậy. Có chăng, khác một điều là: tác giả Đỗ Hồng Ngọc vừa là bác sĩ, vừa là nhà thơ nên tác dụng “chữa lành” còn bao hàm cả về Y học nữa. Nếu đọc kỹ, ngẫm ngợi lâu sẽ thấy rất tuyệt diệu.</p>
<p>Ông viết về tuổi già, về bệnh tật, về cả cái chết, nhưng giọng văn không hề bi quan, không chút bối rối, nhiều khi hóm hỉnh dễ thương.</p>
<p>Già ư?</p>
<p><em>“Già khú” là giai đoạn một, thêm một bước nữa thì gọi là “già khú… đế”. Khú, Từ điển tiếng Việt bảo là “để thâm lại và có mùi hôi”, thí dụ dưa khú, tức là một thứ dưa để lâu quá, sắp hư. “Khú đế” là “vua” của khú đó chăng? </em></p>
<p><em>(</em>Chương 2 – Về Thu Xếp Lại)</p>
<p>Chết ư?</p>
<p>Ông viết:</p>
<p><em>“Lắng nghe hơi thở của mình</em><br />
<em>Mới hay hơi thở của nghìn năm xưa </em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Một hôm hơi thở tình cờ</em><br />
<em>Dính vào hạt bụi thành ra của mình </em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Của mình chẳng phải của mình</em><br />
<em>Thì ra hơi thở của nghìn năm sau”&#8230;</em></p>
<p><em> Nói tình cờ chớ chẳng phải tình cờ chi đâu, do duyên, do nghiệp cả đó thôi. Nói cho cùng thì cái thân hơi &#8211; hơi thở &#8211; kia là của ngàn năm trước, ngàn năm sau, chớ chẳng phải của ta, riêng ta gì đâu. Đừng tưởng bở! Nó đến nó đi vô tình, ngạo nghễ. Nó Như Lai. Không phân biệt.</em></p>
<p><em>… Chẳng ai có thể thở giùm ai được đâu. Chẳng ai có thể “thiền” giùm ai được. Cho nên phải quay về nương tựa chính mình “một mình tôi đi, một mình tôi về&#8230; với tôi” mà thôi.</em></p>
<p><em>(</em>Chương 9 – Về Thu Xếp Lại)</p>
<p>Nhẹ tênh. Lạc quan.</p>
<p>Cư sĩ Nguyên Giác viết rằng:</p>
<p>“<em>Tác phẩm</em><em> “</em><em>Về Thu Xếp Lại…” của Đỗ Hồng Ngọc không chỉ để đọc </em><em>một lần</em><em>. Sách này có thể nên đưa vào túi xách, nên </em><em>mang theo</em><em> bên người để </em><em>thỉnh thoảng</em><em> đọc lại. Để không sợ già, không </em><em>sợ chết</em><em>, để biết cách đùa giỡn với bệnh, và cũng để biết cách </em><em>Thiền tập</em><em> trong những cách tự </em><em>quan sát</em><em> </em><em>thân tâm</em><em> mình không rời.”</em></p>
<p>Tôi đã làm như vậy. Cảm giác thật an nhiên.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>***</p>
<p><em>Trả lời một bạn đọc Báo Thanh Niên, khi được hỏi: </em></p>
<p><em>&#8211; Bác sĩ có thể kể về một kỷ niệm sâu sắc nhất trong cuộc đời làm nghề y?</em></p>
<p>Ông vui vẻ:</p>
<p><em>&#8211; Đó là lúc thực tập đỡ đẻ ở Bệnh viện Từ Dũ, năm 1965. Khi đỡ được ca đầu tiên mẹ tròn con vuông, tôi xúc động viết liền một mạch bài thơ Thư cho bé sơ sinh, sau đó còn chép vào bản phúc trình nộp lên thầy. Thầy rầy: Đỡ đẻ không lo đỡ đẻ, lo làm thơ! Hôm sau đã thấy ai đó viết bài thơ lên bảng đen và được nhiều bạn sinh viên thời đó yêu thích. Còn chú bé sơ sinh của tôi lúc đó nay đã gần 40 tuổi rồi còn gì! Mới thôi!</em></p>
<p>(Nguồn: Báo Thanh Niên, 07/02/2004)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tôi thấy vô cùng thú vị với điều này.</p>
<p>Dạ thưa bác sĩ, sang năm thôi, chú bé sơ sinh ấy bước vào tuổi “lục thập”, sẽ được liệt kê là người cao tuổi. (Còn với bác sĩ, nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc thì nhẹ nhàng hơn: <em>Già ơi&#8230;, chào bạn!</em>)</p>
<p>Tôi &#8211; cô bé sơ sinh đồng tuổi với chú bé ấy – dù được gọi là người cao tuổi, đã, đang và sẽ vẫn ngồi bên hiên nhà, sáng sáng chiều chiều đọc văn, thơ của Bác sĩ, thi sĩ Đỗ Nghê – Đỗ Hồng Ngọc.</p>
<p>Cô ấy sẽ mỉm cười thư thái, nhẹ nhàng đọc lại những bức “Thư Gửi Người Bận Rộn” được xuất bản lần đầu còn thơm hoài dấu tay lật từng trang sách; tiếp tục “Về Thu Xếp Lại…” khi ngoài kia nắng gió thời gian ân cần nhắc nhớ: “Già ơi&#8230;, Chào Bạn!”.</p>
<p>Chúng tôi luôn cầu mong bác sĩ, thi sĩ Đỗ Hồng Ngọc bình an, khỏe mạnh để tiếp tục được gặp ông trên văn đàn mỗi ngày, để vẫn được đọc những câu thơ “<em>chan hòa, giản dị, như tự bật ra từ trái tim, và khi thấy lòng mình đã lên tiếng vừa đủ, thì thơ ông nhẹ nhàng rút lui hay ẩn mình trong khói sóng”. </em>(Nhà NCVH Huỳnh Như Phương).</p>
<p>Khói sóng màu lam dịu dàng, khiêm tốn và đượm mùi hương Ngọc Lan.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Dalat, 3/2024</em></p>
<p><strong>Nguyễn Thiên Nga</strong></p>
<p>(Ngôn Ngữ, số đặc biệt Đỗ Nghê &#8211; Đỗ Hồng Ngọc, tháng 5/2024)</p>
<p><strong> </strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nguyen-thien-nga-tu-bai-tho-cung-tuoi-voi-toi/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Phan Chính: ĐỖ HỒNG NGỌC, Thơ mãi với đời và bảng lảng trên những trang văn</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/phan-chinh-do-hong-ngoc-tho-mai-voi-doi-va-bang-lang-tren-nhung-trang-van/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/phan-chinh-do-hong-ngoc-tho-mai-voi-doi-va-bang-lang-tren-nhung-trang-van/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 04 Dec 2022 07:22:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=18075</guid>

					<description><![CDATA[&#160; ĐỖ HỒNG NGỌC Thơ mãi với đời và bảng lảng trên những trang văn ______________________. *PHAN CHÍNH Văn Nghệ Bình Thuận, số 230, 11-12/2022           Nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc, sinh năm 1940 tại La Gi, tỉnh Bình Thuận. Từ nhỏ theo học trường Phan Bội Châu (Phan Thiết). Tốt [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><strong>ĐỖ HỒNG NGỌC</strong></p>
<div dir="auto"><strong>Thơ mãi với đời và bảng lảng trên những trang văn</strong></div>
<div dir="auto">______________________.</div>
<div dir="auto">*PHAN CHÍNH</div>
<div dir="auto">Văn Nghệ Bình Thuận, số 230, 11-12/2022</div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">          <img fetchpriority="high" decoding="async" class="alignleft size-medium wp-image-18077" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/PC-169x300.jpg" alt="" width="169" height="300" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/PC-169x300.jpg 169w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/PC.jpg 360w" sizes="(max-width: 169px) 100vw, 169px" /><em>Nhà thơ Đỗ Hồng Ngọc, sinh năm 1940 tại La Gi, tỉnh Bình Thuận. Từ nhỏ theo học trường Phan Bội Châu (Phan Thiết). Tốt nghiệp Tiến sĩ y khoa quốc gia Đại học đường Sài Gòn (1969). Từng tu nghiệp Y tế công cộng tại Đại học Harvard Hoa Kỳ (1993) và Giáo dục sức khỏe CFES tại Pháp (1997)- Nguyên Giảng viên thỉnh giảng Đại học Y khoa Sài Gòn và Trưởng bộ môn Khoa học hành vi- Giáo dục sức khỏe Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch.</em></div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto"><em>            Với những tác phẩm Văn học, Y học, Phật học,Thiền định và đặc biệt về thơ của Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc từ hơn 60 năm qua đã khẳng định tên tuổi của anh. Đó cũng là niềm tự hào với vùng đất đã sản sinh ra một tài năng, một phẩm chất trong sáng tạo nghệ thuật&#8230;</em></div>
<div dir="auto">______________________________<wbr />___</div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">            Dù Đỗ Nghê hay Đỗ Hồng Ngọc đến nay với bút danh này cũng đã đặt dấu ấn qua 6 tác phẩm thơ trên chặng đường văn chương 60 năm, vẫn chưa biết mỏi. Nhưng chỉ có 6 tập thơ sao? Khi so với số lượng trên 60 đầu sách của Đỗ Hồng Ngọc ở nhiều thể loại tùy bút, tản văn, Y học, Phật học, Thiền học… đang có được một số đông “công chúng” nể trọng, đón nhận. Rất dễ nhận ra thơ và âm hưởng từ thơ của anh dường như luôn khắc khoải, đeo đẳng theo từng trang chữ.</div>
<div dir="auto">             Cho nên nhiều nhà nghiên cứu, bạn văn viết về các tác phẩm của Đỗ Hồng Ngọc không ít phân vân, anh là một nhà thơ hay một thầy thuốc…Cách đây gần 30 năm, Đỗ Trung Quân khi đọc tập thơ Giữa Hoàng Hôn Xưa (1993) đã viết: “Có một chàng thi sĩ một hôm vì lẽ gì đó bỏ đi làm thầy thuốc. Mười năm…hai mươi năm…anh cặm cuội chăm sóc, chữa lành, làm dịu nỗi đau của trẻ thơ; anh buồn vui cùng nỗi buồn vui của những người làm cha làm mẹ”. Hay theo nhà nghiên cứu văn hóa Gs.Cao Huy Thuần cảm nhận qua tập tạp bút Buông (2022) về Thiền trong Phật học, đã thốt lên: “Tôi cũng lấy từ “tổng quan về nghiệp” của Tuệ Sỹ mà ra: Thơ đến với anh từ trước khi anh làm thơ. Thơ là tiếng nói trong tận cùng thâm cung bí sử của tư tưởng. Cái gì mà tư tưởng không nói nên lời được thì phải diễn tả bằng thơ”. Thơ có một vị trí duyên nợ và chung thủy trong đời sống của Đỗ Hồng Ngọc.</div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">            <em><strong>*Đến với Thơ …</strong></em></div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">             Tính từ những bài thơ khởi đầu với bút hiệu Đỗ Nghê đăng trên các tạp chí có giá trị văn học trước năm 1975, như Bách Khoa, Mai, Tình Thương, Ý Thức&#8230; và đến sau này với tên thật Đỗ Hồng Ngọc (ĐHN) đã đủ phác họa con đường Thơ của Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc với một ý thức sáng tạo và một phong cách nghệ thuật riêng cho mình.</div>
<div dir="auto">              Anh kể, bài thơ đầu tay được đăng trên tạp chí Bách Khoa vào năm 1960. Lúc ấy còn rất trẻ, chỉ dám ký tên tắt vì muốn giấu không cho người cậu biết &#8211; vì nhà văn Ngu Í đang làm trong báo này- Nhưng khi cậu biết ĐHN có bài thơ đăng ở Bách Khoa lại tỏ ra vui và khuyến khích. Và tiếp đó là thơ trên báo Mai năm 1965 và các báo, giai phẩm ở Sài Gòn. Lâu quá…và anh chỉ nhớ những bài thơ tình, tuổi học trò (xin trích): “Những bước chân mềm trên cát thơm/ Em đi sa mạc rợn trong hồn/ Buổi chiều lên đọng hai vành mắt/ Màu áo hôm nào làm sao quên”. Hay như : “Em đến nắng vàng theo tóc xanh/ Tôi nghe xa vắng vạn ân tình/ Có gì vướng víu trong hơi thở/ Ơi những ngày xưa của chúng mình”(báo Mai). Và còn nữa, một chút gì lãng mạn ở tuổi chớm yêu: “Lúc đó trời xanh xanh cao thêm/ Biển dăng tay rộng thuyền lênh đênh/ Em đi cúi mặt thẹn trong tóc/ Cát trắng hôn tròn bước bước em”… Ngồi lại bây giờ, người đọc ở lứa tuổi trên 70- 80, với nét mặt đạo mạo, tay run, chậm chạp qua tròng kính tuổi già mà đọc lại những câu thơ mộng mơ, đẹp hồn nhiên thuở ấy, mới giật mình. Bởi người già hay nhớ, hay cứ lặp lại bao nhiêu lần, “hồi ấy, hồi xưa…”, quá thương sao!</div>
<div dir="auto">           Có lần Đỗ Hồng Ngọc viết một truyện ngắn duy nhất lấy tựa Người Thứ Hai, ký Đỗ Nghê, cảm xúc từ bối cảnh bệnh viện và thấp thoáng bóng quê nhà La Gi, được đăng trên báo Mai năm1965. Được đăng nhưng cũng không mấy ưng ý. Có lẽ thơ mới cuốn hút được tâm hồn nhạy cảm của anh, như anh đã thật lòng bộc bạch: “Tôi không có khả năng “hư cấu” nên không viết được truyện dầu truyện ngắn, tiểu thuyết như các bạn mình”. Vì vậy từ đó, anh đã dồn hết cho thơ với một tâm hồn chất ngất mà không phải chịu tiết chế nào chi phối đến sự rung động, cảm xúc chân thật của mình. Với những bài thơ buồn, mộng tưởng ở tuổi 17- 18 thời sinh viên được anh chọn lọc đưa vào tập thơ Tình Người sau này.</div>
<div dir="auto">            Năm 1967, Đỗ Nghê với tác phẩm thơ đầu tay Tình Người. Đến năm 1973, tuy gặp khó khăn về xuất bản, nhưng bạn bè anh in bằng ronéo tập Thơ Đỗ Nghê lưu hành trong giới văn chương. Lứa tuổi bấy giờ, sống giữa đô thị miền Nam luôn ngột ngạt, bất an “bên trời lận đận” và khát khao một quê hương thanh bình. Trong bối cảnh đó với bài thơ “Thư cho bé sơ sinh” viết một mạch ngay tại bệnh viện Từ Dũ năm 1965 khi anh chỉ là sinh viên trường Y thực tập ca đỡ đẻ đầu tiên. Bài thơ này ắp đầy sự rung cảm về thân phận kiếp người, nỗi hân hoan trong tiếng thở và trở thành đề tài của một thời nặng nề những ám ảnh, phiêu tán ngay trên quê hương mình. Anh viết:</div>
<div dir="auto">               “Khi em cất tiếng chào đời/ Anh đại diện đời chào em bằng nụ cười/ Lớn lên nhớ đừng hỏi tại sao có kẻ cười người khóc/ Trong cùng một cảnh ngộ nghe em…”- “Khi anh cắt rún cho em/ Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé/ Vì từ nay em đã phải cô đơn/ Em đã phải xa địa đàng lòng mẹ”. Rồi bằng thái độ ấm áp để nhắn nhủ với bé sơ sinh: “Thôi trân trọng chào em/ Mời em nhập cuộc/ Chúng mình cùng chung/ Số phận/ Con người”. Hình ảnh bàn tay một thầy thuốc trẻ nhân hậu, nhẹ nhàng, trong lòng với bao nỗi miên man tâm trạng. Đỗ Hồng Ngọc đã nhiều lần kể lại sự ra đời bài thơ với quanh đó cũng có thể coi là giai thoại thú vị khó quên.</div>
<div dir="auto">            Cánh cửa mở cho Đỗ Hồng Ngọc đến với Thơ cũng rất tự nhiên, lặng lẽ không như nhiều người cứ tưởng bên anh có người cậu ruột là nhà văn -nhà báo Nguiễn Ngu Í sẽ có ảnh hưởng đến con đường sáng tác của anh. Dù Ngu Í trước hết là một nhà thơ. Thực ra tuổi thơ ĐHN sớm mồ côi cha, với đàn em cùng tựa vào vai bà mẹ góa tảo tần ở vùng đất Hàm Tân- La Gi sau chiến tranh. Nhưng anh là người hiếu học, thông minh biết vượt lên hoàn cảnh. Trở ra Phan Thiết trọ nhà bà cô ở chùa Hải Nam và học trường Phan Bội Châu một thời gian, rồi vào Sài Gòn từ đó. Anh rất ham học, nổi tiếng học nhảy lớp, bỏ Đệ Tứ (lớp 9 bây giờ) để học dồn Đệ Tam- Đệ Nhị (10-11), thi Tú Tài I và năm sau thi Tú Tài II (Toàn phần) đậu, thời đó tỷ lệ đậu khoảng 10%, gay lắm. Con đường thênh thang, anh thẳng vào Y khoa đại học đường Sài Gòn.</div>
<div dir="auto">            Anh kể, người cậu Nguiễn Ngu Í đã dẫn dắt anh đến trường và cho anh cơ hội tiếp cận với những sách báo, đặc biệt là các cuốn sách khai tâm của Nguyễn Hiến Lê như Kim chỉ nam của học sinh, Gương danh nhân, Gương can đảm, Gương kiên nhẫn…Cạnh đó, còn có người chú ruột, nhà văn Châu Anh (Đỗ Đơn Chiếu), nhà báo Lê Phương Chi (gọi bằng cậu) cũng đang là cây bút có quan hệ trong giới ở Sài Gòn lại không ngờ Đỗ Hồng Ngọc đang âm thầm, nắn nót với những câu thơ vừa viết khá tròn trịa. Bài học một bên nhưng bản thảo thơ cũng một bên&#8230; Đến khi anh có bài thơ đăng trên các báo Bách khoa, Mai, Tình thương (tạp chí của Sinh viên Trường Đại học Y khoa &#8211; anh cũng là thành viên Ban biên tập gồm Phạm Đình Vy, Ngô Thế Vinh, Trần Mộng Lâm…) với bút danh Đỗ Nghê, mấy ông cậu, ông chú càng thêm bất ngờ…Nhưng có lẽ đến năm1969 tốt nghiệp bằng Tiến sĩ y khoa quốc gia, anh mới có rộng thời gian để đứng cùng nhóm Ý Thức (Nguyên Minh, Lữ Kiều, Lữ Quỳnh, Trần Hoài Thư, Lê Ký Thương…), một tạp chí văn học sang trọng, quy tụ nhiều cây bút trẻ nổi tiếng bấy giờ. Diện mạo thơ Đỗ Nghê được định hình và được giới văn chương, người đọc đón nhận bởi giọng thơ đầy hoài niệm, thâm trầm nhưng đau đáu, thương xót mà không rên rỉ…Đó mới thực là một tâm hồn thơ lãng mạn và giàu suy cảm. Mỗi khi trở lại quê nhà, anh đã trải lòng với thời tuổi thơ đầy nỗi nhớ:“Năm năm không về thăm Phan Thiết/ Năm năm đã hẹn trăm lần về/ Nghe nói người xưa chừng lỡ bước/ Nghe nói lòng ta chừng chưa nguôi…”(Trên sông khói sóng- Đỗ Nghê,1971). Khoảng năm 1972 trong một bài viết, học giả Nguyễn Hiến Lê đã có dòng nhận xét về Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc: “Một bác sĩ mà lại là một thi sĩ thì luôn làm cho chúng ta ngạc nhiên một cách thú vị”. Như nhà thơ Du Tử Lê nói: “Đỗ Hồng Ngọc &#8211; thơ như một hạnh phúc” và nhà thơ tiếp: “Nhưng dù các bài viết về cõi- giới văn chương của ông, thâm trầm hay nhẹ nhàng, đơn giản thì, tự thân những bài viết ấy, cũng đã thắp sáng những thành tựu, hiểu theo nghĩa “hạnh phúc” mà Đỗ Hồng Ngọc đã đạt được” (trong Như không thôi đi được- 2017).</div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">            <em><strong>*Khôn nguôi nỗi nhớ</strong></em></div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">            Tâm hồn thơ là dòng sông thơ mộng nhưng nỗi nhớ luôn đọng lại ở những ghềnh đá, khúc chảy quặn mình.Với Đỗ Hồng Ngọc cảm xúc đó đã không phải lệ thuộc hình thức thể hiện mà người đọc vẫn nhận ra ý nghĩa sâu xa trong ngôn ngữ hình tượng, tác giả âm ỉ giữ cho mình. Bài thơ ngắn với tựa Bông Hồng Cho Mẹ:</div>
<div dir="auto">              <em>Con cài bông hoa trắng</em></div>
<div dir="auto"><em>              Dành cho mẹ đóa hồng</em></div>
<div dir="auto"><em>              Mẹ nhớ gài lên ngực</em></div>
<div dir="auto"><em>              Ngoại chờ bên kia sông…</em></div>
<div dir="auto">                                    (Vu Lan 2012)</div>
<div dir="auto">            Qua thấu cảm của nhạc sĩ Võ Tá Hân chuyển thành giai điệu lung linh, nghe rấm rứt đến thắt lòng. Nỗi nhớ tinh khôi mà cũng là nỗi nhớ nghẹn ngào. Thế mà lời thơ dung dị như thủ thỉ, đâu đó vẫn bên mẹ bên ngoại còn trên cõi đời ngày nào…Bài thơ này bỗng dưng gặp duyên với “thay lời muốn nói” cho những ai không còn mẹ khi mùa Vu Lan- mùa báo hiếu, bảng lảng đang về.</div>
<div dir="auto">             Đỗ Hồng Ngọc nghĩ về Mẹ cũng là nhớ về đất quê của mẹ một thời cơ cực trong chiến tranh: “Nhớ bước chân trâu nhớ giàn bông bí/ Nhớ cây khế ngọt nhớ trái dừa xanh/ Nhớ tiếng mẹ già nhớ đàn con trẻ”…Nhưng sự thay đổi với không khí thị thành, cuộc sống dường như đảo lộn, mà vẫn nhớ : “Nhớ người hàng xóm lâu nay còn lạ/ Nhớ những người thương nhớ luôn người người ghét/ Thấy ai cũng tội nghiệp/ Như ta…”. Trong lòng chẳng bận chút sân si mà để nhớ, vì “Thấy ai cũng tội nghiệp/ Như ta”. Khi nhớ về quê nhà, cái thời trai trẻ của Đỗ Hồng Ngọc vẫn ám ảnh với cảnh điêu linh: “Mảnh đất thân cha nắng sáng đan vườn/ Nghe da thịt đã bao lần thối rữa” (Đỗ Nghê-1964).</div>
<div dir="auto">            Trong tập Thơ Ngắn Đỗ Nghê xuất bản năm 2017, viết về Mẹ đã qua đời (2011): “Mẹ tôi có nụ cười lạ lắm! Lúc nào bà cũng nhìn tôi mà cười. Không nói, lúc tôi có vẻ vội vã chào lẻn đi đâu đó, bà cười cười tha thứ/ Vậy hả con (… )/ Mẹ tôi vẫn cười như thế/ suốt ba năm trên bàn thờ!”. Câu thơ cuối thật sự làm cho ta ngỡ ngàng. Bất chợt lúc nào đó, nhìn lên di ảnh mẹ ta xưa nhà mình, mới thấy nét mặt đôn hậu, độ lượng đến xao lòng.</div>
<div dir="auto">             Với Con &#8211; điều không may đưa đến sự mất mát rất lớn với Đỗ Hồng Ngọc đó là cái chết của con gái Đỗ Châu La Ngà, sinh viên năm thứ 3 trường Y do bị tai nạn trên đường cùng bạn học đi làm công tác xã hội hồi năm 1990. Chắc chắn trong anh phải ghìm nén nỗi đau…dù anh đã từng ngộ ra: “Cuộc sống tự nó là nỗi hiểm nguy và sự bất an, sự chuyển động bất tuyệt, và tự nó cũng là nỗi hân hoan, là niềm cực lạc. Thật là tuyệt khi ý thức cuộc sống là vô thường, luôn thay đổi, chuyển động…(…) để rồi tuyệt vọng, thất vọng vì không được như ý” (trong Nghĩ Từ Trái Tim -ĐHN, 2003). Tuy biết vậy, là quy luật của đời người nhưng ĐHN vẫn ngậm ngùi, chia đôi giọt lệ, một nửa giữ trong lòng, một nửa thành câu thơ xa xót: “Ba dạy con/ Mỗi ngày/ Một chút/ Không bài học nào/ Như ba đã học/ Từ con: Nỗi mất”- (La Ngà 5). Lại nói cùng con: “Mỗi năm/ Mỗi người/ Thêm một tuổi/ Chỉ mình con/ Mãi mãi/ Tuổi đôi mươi!” (La Ngà 3)…</div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">             <em><strong> *Tác phẩm thơ Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc</strong></em></div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto"><img decoding="async" class="aligncenter size-medium wp-image-18086" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/Tho-DHN-300x190.png" alt="" width="300" height="190" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/Tho-DHN-300x190.png 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/Tho-DHN.png 656w" sizes="(max-width: 300px) 100vw, 300px" /></div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">              Với 6 tập thơ đã xuất bản: Tình Người (1967), Thơ Đỗ Nghê (1973), Giữa Hoàng Hôn Xưa (1977), Thư Cho Bé Sơ Sinh &amp;Những Bài Thơ Khác (2010), Thơ Ngắn Đỗ Nghê (2017)…Có thể coi 2 tập đầu mang bút danh Đỗ Nghê xuất bản trước năm 1975 là cuộc khởi đầu cho chặng đường thơ Đỗ Hồng Ngọc với phong cách ngôn ngữ thơ dung dị mà tinh tế, giữa cảnh bao trùm bởi ảo ảnh thân phận, quê hương…Tính thời đại có sự chi phối đến trái tim và tác phẩm của người làm thơ nhưng thái độ ở anh biểu hiện mỗi con đường với cái tạng riêng. Với thơ Đỗ Hồng Ngọc người đọc dễ nhận ra tinh thần trầm tỉnh, ung dung nhưng không thôi nỗi trăn trở. Nhà văn Lữ Kiều -Thân Trọng Minh là đồng nghiệp, người bạn thân từ thời tạp chí văn chương Ý Thức, đã nhận xét về ĐHN: “Tôi không nhầm- những bài “Niềm tin chưa mất”, “Bông hồng cho tuổi thơ” đã xác nhận với tôi điều đó. Phải rồi, anh là kẻ yêu cuộc đời này, dù bất hòa với nó”. Xin được trích vài dòng trong bài thơ Niềm Tin Chưa Mất”: “Bởi còn có những buổi mai/ Những buổi chiều buổi trưa buổi tối/ Bản tin thời tiết cho 24 giờ sắp tới/ Vịnh Bắc phần có nhiều mây/ Và mưa giông rải rác/ Gió Đông đông nam từ 10 đến 15 gút…/ Duyên hải Trung phần từ mũi Dinh đến mũi Cà Mau/ Nghe rạt rào chữ S…”.(Đỗ Nghê-1967).</div>
<div dir="auto">            Khó mà xếp thứ tự các tập thơ của Đỗ Hồng Ngọc đã xuất bản để có một “khái niệm” cho mỗi chặng đường thơ của anh. Tập thơ Giữa Hoàng Hôn Xưa &#8211; thời Đỗ Hồng Ngọc với những câu thơ dẫu mang nỗi cô đơn nhưng thật an nhiên, dịu dàng: “Rồi thôi rồi chỉ một lần/ Áo vàng em mặc mùa xuân gọi về/ Thời gian sông nước trôi đi/ Tóc phai sợi nhỏ thương hoài ngàn năm” hay mượt mà hơn: “…Nhớ em qua đó/ Mà hồn như mơ/ Mây trời phiêu lãng/ Ngàn năm hững hờ…”. Chắc chắn với tâm trạng phiêu bồng, mà anh viết lên cái đẹp hồn nhiên như vậy là giữa những tháng ngày thanh xuân của mình.</div>
<div dir="auto">          Tập Giữa Hoàng Hôn Xưa (1993) đánh dấu biểu cảm nỗi niềm qua ngôn ngữ thơ với nhiều ẩn dụ hơn. Anh đứng giữa đám đông của thời đại nhưng vẫn chọn một thái độ trong thơ của mình một lối riêng, một cách tự tại và nhịp thở của mình. Nhưng đến Vòng Quanh (1997), cách tập trước 4 năm, Đỗ Hồng Ngọc không những vòng quanh về mặt địa lý mà với Hà Nội, Đà Lạt, Chiang Mai, đó đây… như Một ngày ở Huế:“Một ngày lăng tẩm cung vua, Một ngày đi sớm về trưa một ngày/ Một ngày Vỹ Dạ trăng soi/ Một ngày Đập Đá nghiêng vai biếc người/ Một ngày Thiên Mụ câu thề/ Đông Ba Gia Hội chưa về kịp thăm/ Một ngày Từ Hiếu băn khoăn/ Đồi sương dốc dựng té lăn cù rồi/ Một ngày sông nước thuyền trôi/ Tam Giang sóng vỗ đâu hồi còn thơ/ Một ngày ngày xửa ngày xưa/ Một ngày ở Huế…đã vừa trăm năm”. Đỗ Hồng Ngọc ít làm thể thơ lục bát, nhưng đây là bài thơ hay đã cho người đọc một cảm xúc giai điệu đầy chất Huế, những hình ảnh trong bài thơ trở nên kỳ diệu với nét trầm mặc trong cổ kính rêu phong. Rồi các địa danh Boston, Paris, Australia… của những quốc gia anh đã có dịp đi tu nghiệp, hội thảo khoa học, du lịch với góc nhìn khám phá, khác hẳn bao lữ khách nhàn du. Như đã gợi cho ta Mùa Đông Boston” : “Còn cây/ Trơ lại/ Với cành/ Với linh hồn lá/ Ngập ngừng/ Trút qua”- Bài thơ từng đó câu chữ thôi…Hay khi anh đến Bảo tàng sáp Grévin (Paris)! “Tưởng người thiệt/ Chào, không nói/ Tưởng người sáp/ Sờ một cái!”- Đã biết những danh tài được tôn vinh, nặn tượng bằng sáp mà sao còn “tưởng là” người sáp? Trình độ mỹ thuật hay cái hồn của Grévin…Cái độ trầm tích trong những bài thơ ngắn, rất ngắn mà mang đến bao điều để nghĩ ngợi, liên tưởng.</div>
<div dir="auto">            Trong các tập thơ Đỗ Hồng Ngọc đã xuất bản, có lẽ đầy đặn nhất đó là tập Thư cho bé sơ sinh &amp; những bài thơ khác, gần 230 trang. Trong đó cũng có nhiều bài đã xuất hiện trên một số tạp chí văn học và các tập thơ trước. Có thể anh muốn “khuôn” lại để có một bầu trời thơ của mình và cho mình. Sắc độ thơ của mỗi thời kỳ tuy có chút khác về ngôn ngữ thể hiện. Nhưng ĐHN vẫn giữ cái riêng trước sau của mình sự thanh cao của giá trị nhân văn, tình cảm chân thành. Theo anh từng nói về nỗi nhớ: “Đã bao lâu ta không sống với mình/ Ta có ta mà quên ta phứt”. Và thế là với Đỗ Hồng Ngọc không bao giờ rời xa thơ.</div>
<div dir="auto">             Người bạn văn một thời cùng học trường Phan Bội Châu (Phan Thiết) với anh, nhà thơ Trần Vấn Lệ đã viết:“Thơ Đỗ Hồng Ngọc/ Đỗ Nghê không rườm rà, không làm duyên làm dáng, không lập dị. Thơ ông là Thơ Hồn Nhiên, Thơ Nhã Nhặn, Thơ Ngọt Ngào. Tôi đọc thơ ông rồi úp cuốn sách lên ngực nghe ấm… Gió Bấc đang thổi ở ngoài quê nhà, ngày Xuân đang đến không riêng ai…”. Có lẽ ai cũng đồng cảm với những nét khắc họa về Đỗ Hồng Ngọc như thế này.</div>
<div dir="auto">            Với tập thơ có tựa Thơ Ngắn Đỗ Nghê của Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc đã phát hành cuối năm 2017 là tập thơ mới nhất- Đúng nghĩa với hình thức là “ngắn”, ngắn có bài vỏn vẹn 3 câu 6 từ, như bài Trái Đất (Giữa đêm/ Thức giấc/ Giữa ngày…). Ừ nhỉ, đêm ở Việt Nam và ngày ở Mỹ. Cách nhau chẵn chòi nửa vòng trái đất, nhưng với một bài thơ ngắn mà làm cho ta chợt nghĩ…biết bao điều, thật là thú vị. Đơn giản nhưng tinh tế trong đó. Cho nên anh thấy “Vũ trụ chừng nhỏ lại/ Còn chút xíu trong ta!” (Vũ trụ). Nhà báo Lam Điền sau khi đọc tập thơ ngắn Đỗ Nghê, viết: “Đỗ Nghê đã có một kiểu duyên ngầm trong những bài thơ tượng thanh từ sự bùng phát của cảm xúc hay ông tự chưng cất những suy tư đến cái độ mà Chu Hy xưa kia từng gọi rằng: như không thôi đi được”.(trong tập Như Không Thôi Đi Được -Nhiều tác giả).</div>
<div dir="auto">           Ngay từ cái bìa tên tác giả Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc, anh nhắc lại một bút hiệu Thơ thời ban đầu cách đây 60 năm mà sao lại Thơ Ngắn Đỗ Nghê, mặc dù trong tập nhiều bài lâu nay đích danh Đỗ Hồng Ngọc? Nay mới rõ hơn, thời mới “chạm duyên” với thơ, anh e dè không dám nói tên nên kết hợp hai họ cha (Đỗ), họ mẹ (Nghê) thành Đỗ Nghê. Khổ nỗi có người cứ nhầm bút danh Đồ Nghệ (ông Đồ xứ Nghệ) nên thôi, để đúng tên thật Đỗ Hồng Ngọc khi tốt nghiệp bác sĩ ra trường.Vậy mà cũng khó tránh khỏi, có người chê: “Bác sĩ mà bày đặt làm thơ”! Mà mấy ai biết bác sĩ đã làm thơ từ tuổi 17- 18, lúc chưa là bác sĩ. Cho nên tập thơ ngắn phải nhắc lại Đỗ Nghê của một thời và Đỗ Hồng Ngọc bây giờ là vậy.</div>
<div dir="auto">             Nhà nghiên cứu văn học Huỳnh Như Phương nhận xét về thơ Đỗ Hồng Ngọc: “Ông không xem thơ như mục đích tự thân, cũng không xem thơ như một công cụ, mà để thơ tựa vào cuộc đời, tựa vào tình người. Câu thơ của ông chan hòa, giản dị, như tự bật ra từ trái tim, và khi thấy lòng mình đã lên tiếng vừa đủ, thì thơ ông nhẹ nhàng rút lui hay ẩn mình trong khói sóng”.</div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">           <em><strong>*Vẫn thơ… thấm vào những trang văn</strong></em></div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto">           Ngoài thơ, Đỗ Hồng Ngọc là bút danh trên gần 60 tập văn với nhiều thể loại. Tập sách về Y học, dưới tên Bs.Đỗ Hồng Ngọc có tựa Những tật bệnh thông thường trong lứa tuổi học trò” (1972), tức chỉ mới 3 năm sau ngày tốt nghiệp bác sĩ. Tập sách thứ 2 cùng thể loại Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng (1974). Đặc biệt các tập này còn tái bản nhiều lần với số lượng hàng nghìn bản in…Những tập sách về y học vốn đòi hỏi kiến thức chuyên môn trong ứng dụng rất phức tạp, Nhưng với cách viết, diễn giải của Bs.Đỗ Hồng Ngọc, người có một tâm hồn thơ văn nên luôn dễ dàng được tiếp nhận. Theo Bs.Đỗ Hồng Ngọc sức khỏe con người có mối quan hệ “thân tâm bất nhị”, chịu sự tác động từ môi trường tự nhiên, văn hóa, xã hội…</div>
<div dir="auto">           Tình cờ thôi, người viết được xem trên trang Trang nhà của Bs.Đỗ Hồng Ngọc, những lượt mail của một “bạn đọc” từ xa, ngưỡng mộ những tập thơ, văn của anh phải nói là nhiệt tình, quý giá. Người ấy chỉ khiêm tốn ghi tên Hai Trầu/ Lương Thư Trung, cũng đam mê chuyện văn chương và Đỗ Hồng Ngọc. Anh Hai Trầu có một bản thống kê hầu hết các tác phẩm của Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc đã xuất bản mà chính tác giả cũng không nhớ hết. Điều càng ngạc nhiên truyện ngắn đầu tay Người Thứ Hai của Đỗ Nghê trên báo Mai đã in từ năm nào, làm cho tác giả Đỗ Nghê cũng phải ngạc nhiên…Cũng là người phương xa -Nguyễn Thị Khánh Minh từ Santa Ana (Mỹ) với những trang biểu lộ sự quý mến, cảm xúc qua những tập thơ và những trang văn trong tạp bút, tản văn, y học&#8230; Trường hợp khác, với một người bạn xa mà Đỗ Hồng Ngọc chưa một lần gặp đã biên soạn 3 cuốn (bản thảo) Tuyển tập Đỗ Hồng Ngọc dầy cả ngàn trang A4 gửi tặng, là một tập hợp gần như cả hành trình viết lách của anh. Đó là nhà báo Nguyễn Hiền Đức, trước 1975 có thời làm Thư ký tòa soạn tạp chí Tư Tưởng Đại học Vạn Hạnh…Đúng là hữu duyên!</div>
<div dir="auto">              Những tác phẩm tản văn, tùy bút của Đỗ Hồng Ngọc không những về kiến thức y học mà ở đó còn là những trang văn có giá trị văn học, tạo được hấp dẫn đối với người đọc từ những tên tập sách Gió heo may đã về, Già ơi…Chào bạn! Những người trẻ lạ lùng… Những sách về Phật học, về Thiền như Nghĩ từ trái tim, Gươm báu trao tay, Thiền và sức khỏe, Tôi học Phật…Có những tập tái bản nhiều lần, cho thấy độ hút từ người đọc, đủ lứa tuổi. Với những tập sách về Sức khỏe &#8211; đời sống, về Phật học (về Tâm kinh, Thiền định…) theo cách luận giải của Bs.Đỗ Hồng Ngọc đã dẫn dắt người đọc dễ hiểu, nhẹ nhàng bởi những thuật ngữ, ẩn dụ đậm chất thơ. Hình thức các tác phẩm của ĐHN với khổ hình vuông như tờ Ý Thức ngày xưa và có những tựa bài từ lời ca khúc của người bạn thân- nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và đôi ba trang phụ bản do anh ký họa bằng bút kim rất có hồn, đã thêm phần mượt mà cho trang chữ.</div>
<div dir="auto">            Đỗ Hồng Ngọc dù luôn nhận mình là “Người học Phật”, một cách nói khiêm nhường. Nếu có dịp hãy gõ lên “YouTube-dohongngoc” có đến hàng chục đề tài mà Đỗ Hồng Ngọc được mời đăng đàn pháp thoại ở các thiền viện, nhà chùa về Sức khỏe và Phật giáo, về Thở và thiền, về Ăn và chay… Không những với đối tượng tu sĩ, phật tử mà còn có những buổi đàm đạo cùng các nhà nghiên cứu, nghệ sĩ mới thấy năng lượng sống và sự am hiểu thấu đáo của “người học Phật” như Đỗ Hồng Ngọc. Trong một clip, với chương trình Hoa Mặt Trời do chùa Hoằng Pháp (Hóc Môn) tổ chức, khung cảnh trang nghiêm ở một giảng đường rộng, đông đảo có đến 3 ngàn người để nghe Bs.Đỗ Hồng Ngọc nói về cái duyên học Phật của chính mình, những căn bệnh tham sân si đời người, niềm hạnh phúc của anh khi “ngộ” ra sau ca mổ sọ não và thế nào là sống an nhiên…</div>
<div dir="auto">         Cuộc hành trình sáng tạo và chia sẻ của Đỗ Nghê/ Đỗ Hồng Ngọc quả là sinh động và đích thực chân dung Đỗ Hồng Ngọc- một người thông tuệ, nặng tình như lời giới thiệu trên đặc san Văn hóa Phật giáo (2021)/ Viên Giác Tùng Thư, Hannover Đức Quốc:“Ngoài vai trò là bác sĩ, nhà giáo ông còn là một nhà thơ, nhà văn nổi tiếng. Ông viết nhiều tác phẩm đa dạng và rất được đọc giả yêu thích”.</div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto"><em><strong>Phan Chính (La-Gi).</strong></em></div>
<div dir="auto"><img decoding="async" class="aligncenter size-large wp-image-18087" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/PC-Lagi-806x1024.jpg" alt="" width="806" height="1024" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/PC-Lagi-806x1024.jpg 806w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/PC-Lagi-236x300.jpg 236w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/PC-Lagi-768x976.jpg 768w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2022/12/PC-Lagi.jpg 828w" sizes="(max-width: 806px) 100vw, 806px" /></div>
<div dir="auto"></div>
<div dir="auto"><strong><em>Ghi chú: </em></strong></div>
<div dir="auto"><strong>Thơ Phan Chính</strong>:</div>
<div dir="auto">Giọt sương (1983); Giữa truông đời (1997); Biển trắng như lòng ta thức đợi (2006); Bảng lảng gió giêng (2016); An nhiên (2021)</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/phan-chinh-do-hong-ngoc-tho-mai-voi-doi-va-bang-lang-tren-nhung-trang-van/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Trần Hoài Thư: Thư Tết gửi bạn thơ Đỗ Nghê ở SG.</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/tran-hoai-thu-thu-tet-gui-ban-tho-do-nghe-o-sg/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/tran-hoai-thu-thu-tet-gui-ban-tho-do-nghe-o-sg/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 25 Feb 2021 11:08:42 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=16635</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Trần Hoài Thư Thư Tết gửi bạn thơ Đỗ Nghê ở SG. (https://tranhoaithu42.com/2021/02/23/thu-tet-ve-nha-tho-do-nghe-o-sg/) Tôi gặp trở ngại khi nói chuyện. Mỗi lần nói là mỗi lần thở dốc. Vì vậy tôi mượn blog này để gởi về bạn những lời chúc Tết, dù muộn màng, của một người bạn cũ xa quê nhà gần [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p>Trần Hoài Thư</p>
<h3><em><strong>Thư Tết gửi bạn thơ Đỗ Nghê ở SG.</strong></em></h3>
<p>(https://tranhoaithu42.com/2021/02/23/thu-tet-ve-nha-tho-do-nghe-o-sg/)</p>
<p>Tôi gặp trở ngại khi nói chuyện. Mỗi lần nói là mỗi lần thở dốc. Vì vậy tôi mượn blog này để gởi về bạn những lời chúc Tết, dù muộn màng, của một người bạn cũ xa quê nhà gần cả nửa thế kỷ. Trước hết cám ơn bạn hiền đã có lòng lo lắng cho kẻ này. Bạn bè nhìn tấm hình của tôi  mới chụp mà nhỏ nước mắt. Tôi cảm ân mà chẳng buồn. Bởi ít ra bạn bè còn thương, chứ ghét thì  làm gì mà động lòng tri âm tri kỷ. Tôi muốn để bạn đừng lo, chứng tỏ là tôi vẫn còn khỏe mạnh bằng cách post cả chồng Thư Quán Bản Thảo mà  tôi vừa in xong, để các bạn thấy rằng hai cánh tay tôi vẫn còn đủ sức để cắt những chồng giấy mấy trăm tờ hay những cuốn sách dày cộm.</p>
<p>Chính nhờ cái máy cắt bằng tay này mà tôi biết mình vẫn còn mạnh. Như sáng sớm này, muốn tập thể thao, tôi chạy từ dưới basement lên nhà trên ít nhất là mười lần.</p>
<p>Quên nói là phần thể thao của tôi sáng nay là mấy cuốn sách của Đặng Tiến: Vũ trụ Thơ I và II. Đừng hỏi tôi in làm gì cho phí công phí sức phí cả tiền bạc, lúc mà tôi muốn tẩy trần tất cả. Nhưng họ làm sao biết là tôi đi tìm niềm vui. Mà niềm vui đâu phải nằm ngửa để có kẻ mang khay tới hầu. Niềm vui là do mình tạo nên, do mồ hôi mình đổ xuống. Dù nhọc nhằn nhưng mồ hôi kia vẫn lóng lánh vàng.<br />
Tôi vẫn đủ khả năng để kéo trì cán dao nặng trĩu. Tôi còn đủ kiên nhẫn để bỏ từng cuốn báo vào phong bì, và dán tem, rồi mang đi gởi ở bưu điện.</p>
<p><em>Sáng nay chàng đẩy chiếc xe chở báo TQBT gởi đến mười phương</em><br />
<em>Nàng bưu điện chào chàng bằng nụ cười hết xẩy</em><br />
<em>Bà khách hàng đứng bên hỏi chàng ông gởi gì nhiều vậy</em><br />
<em>Chàng hãnh diện trả lời, tôi  gởi sách của tôi</em><br />
<em>Vâng thưa bà, tôi là một nhà văn !!!</em><br />
<em>Xem bà ta rất cảm phục vô ngần !</em></p>
<p><strong>2.</strong></p>
<p>Thứ hai là cám ơn bạn về bài thơ <em><strong>Dán</strong></em> tặng tôi:</p>
<p><strong>Dán</strong></p>
<p><em>              tặng THT</em></p>
<p><em>Không dán etiquette</em></p>
<p><em>Cho một bé sơ sinh</em></p>
<p><em>Mà dán cả </em>đất, trời <em>(*)</em></p>
<p><em>Nối liền tình bè bạn</em></p>
<p><em>Nối liền những tấm lòng</em></p>
<p><em>Yêu đất nước quê hương</em></p>
<p><em>Dán tương lai dĩ vãng</em></p>
<p><em>Cho lành bao vết thương…!</em></p>
<p><em>Đỗ Nghê</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Nhưng Dán so với bạn, tôi đâu có thấm tháp gì. Tôi dán cho tuổi già. Càng ngày bạn bè càng rơi rụng dần. TQBT in ra, gởi đi, bị trả lại nhiều. Buồn lắm bạn ơi…</p>
<p>Còn với bạn thì khác. Bạn dán cho tương lai. Những bé sơ sinh của một thời mà bạn buộc vào etiquette: <em>Anh đã không quên buộc etiquette vào tay em/  Em được dán nhãn hiệu từ giây phút ấy ( trich  </em>Thư cho  bé sơ sinh ) hoặc những đứa bé mà bạn đã cứu chữa, giờ đã thành người lớn, đang dâng tràn sức sống.</p>
<p>Một trong những đứa bé ấy là cháu TQT.  Năm 1978 cháu mới 5 tuổi. Một hôm được mẹ chở đi bằng xe đạp. Vô ý cả bàn chân của cháu bị  kẹt vào chân căm bánh xe, khiến cả bàn chân bị thương tích nặng. Y. hối hả mang con vào phòng cấp cứu tại bệnh viện Nhi đồng SG. Thời bao cấp, bênh nhân la liệt, tìm một bác sĩ đâu phải là dễ. Y. nói với cô y tá: Xin cho tôi gặp BS Đỗ Hồng Ngọc – trưởng phòng cấp cứu – Chị là ai ? – Tôi là vợ của Trần Hoài Thư. Chị cứ nói là Trần Hoài Thư bác  sĩ sẽ biết ngay. Cô y tá vào trong. Một lát, bạn ra và  tận tình cứu chữa cháu trong khi không có tôi bên cạnh.</p>
<p>Bây giờ cháu TQT  cũng noi theo bác Đỗ Hồng Ngọc:  Vừa là Y sỹ, vừa  nhà thơ. Và họa sĩ. Bức tranh sau đây là một chứng minh:  Một cây con sắp nhú mầm. Chung quanh là những bánh xe luân hồi ngày đêm chuyển vận. Và cây mẹ cây cha thì đầy quả trái , lá bông sum suê.</p>
<p>Sự hình thành của một con người có khác chi. Chỉ khác là nguồn lộc ấy chỉ đến từ những tâm hồn biết yêu cái đẹp chứ không đến từ cõi ô trọc này. Đó là từ người thi sĩ phải không ?</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_16638" style="width: 560px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-16638" class="size-large wp-image-16638" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/02/THT-550x1024.jpg" alt="" width="550" height="1024" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/02/THT-550x1024.jpg 550w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/02/THT-161x300.jpg 161w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/02/THT.jpg 768w" sizes="auto, (max-width: 550px) 100vw, 550px" /><p id="caption-attachment-16638" class="caption-text">Tranh TQT</p></div>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p>(*) báo giấy và báo online</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/tran-hoai-thu-thu-tet-gui-ban-tho-do-nghe-o-sg/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>&#8220;Café&#8221; Dương Thụ &#8211; Đỗ Hồng Ngọc (tiếp theo)</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/cafe-duong-thu-do-hong-ngoc-tiep-theo/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/cafe-duong-thu-do-hong-ngoc-tiep-theo/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 03 Aug 2019 09:23:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=14788</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Thư gởi bạn xa xôi, &#8220;Café&#8221; Dương Thụ &#8211; Đỗ Hồng Ngọc (tiếp theo) Cám ơn bạn đã chịu khó ngồi nghe toàn bộ buổi &#8220;Café&#8221; Dương Thụ &#8211; Đỗ Hồng Ngọc từ 12h đêm đến 1:30 sáng! Dài quá phải không? &#8220;Mấy ông già nhiều chuyện&#8221; quá phải không? Có bạn bên kia [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><em>Thư gởi bạn xa xôi,</em></p>
<p><strong>&#8220;Café&#8221; Dương Thụ &#8211; Đỗ Hồng Ngọc (tiếp theo)</strong></p>
<p>Cám ơn bạn đã chịu khó ngồi nghe toàn bộ buổi &#8220;Café&#8221; Dương Thụ &#8211; Đỗ Hồng Ngọc từ 12h đêm đến 1:30 sáng! Dài quá phải không? &#8220;Mấy ông già nhiều chuyện&#8221; quá phải không? Có bạn bên kia nửa vòng trái đất bảo phải nghe 2,3 lần mới hết, kể cả mấy bài hát! Có bạn còn bảo nghe đi rồi nghe lại&#8230;</p>
<p>Nhưng, đa số &#8220;thắc mắc&#8221;: thế thì bài hát &#8220;Thư cho bé sơ sinh&#8221; của Phạm Trọng Cầu phổ thơ Đỗ Hồng Ngọc vẫn chưa có ai hát ư? Chưa. Trước đây có ca sĩ Thu Vàng bảo đã hát &#8220;nháp&#8221; thử mà không dễ, bởi PTC phổ bài thơ gần như thành &#8220;nhạc kịch&#8221;!</p>
<p>May thay, sau này, nhạc sĩ Võ Tá Hân đã phổ nhạc bài thơ <em><strong>Thư cho bé sơ sinh</strong></em> và đã đưa lên youtube một clip rất hay với những hình ảnh minh họa do Giao Trinh (Diệu Hạnh) thực hiện.</p>
<p>Mời bạn thử nghe xem nhé.</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>ĐHN.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><iframe loading="lazy" title="THƯ CHO BÉ SƠ SINH - Nhạc Võ Tá Hân - Thơ Đỗ Hồng Ngọc - Ca sĩ Hoàng Quân" width="500" height="375" src="https://www.youtube.com/embed/AFcTNEGe9n0?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/cafe-duong-thu-do-hong-ngoc-tiep-theo/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nhạc sĩ Dương Thụ: &#8220;Café&#8221; với Đỗ Hồng Ngọc</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nhac-si-duong-thu-cafe-thu-bay-voi-do-hong-ngoc/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nhac-si-duong-thu-cafe-thu-bay-voi-do-hong-ngoc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 23 Jul 2019 10:36:45 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Các bài trả lời phỏng vấn]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=14774</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Nhạc sĩ Dương Thụ: &#8220;Café&#8221; với Đỗ Hồng Ngọc 13.7.2019 &#160; nvquyen vừa gởi clip ghi buổi &#8220;Tâm tình&#8221; của Đỗ Hồng Ngọc với Dương Thụ và các bạn tại CAFE THỨ BẢY ngày 13.7.2019 vừa qua. Xin chia sẻ. Đa tạ nvquyen. ĐHN. &#160; Viết thêm: Có vài bạn &#8220;phàn nàn&#8221; rằng nghe [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Nhạc sĩ Dương Thụ: &#8220;Café&#8221; với Đỗ Hồng Ngọc 13.7.2019</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em><strong>nvquyen</strong></em> vừa gởi clip ghi buổi &#8220;Tâm tình&#8221; của Đỗ Hồng Ngọc với Dương Thụ và các bạn tại CAFE THỨ BẢY ngày 13.7.2019 vừa qua. Xin chia sẻ.</p>
<p>Đa tạ nvquyen.</p>
<p>ĐHN.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><iframe loading="lazy" title="Tâm tình của một nhà khoa học BS DHN" width="500" height="281" src="https://www.youtube.com/embed/0NSUbM6QYY4?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe></p>
<p><strong>Viết thêm: </strong></p>
<p>Có vài bạn &#8220;phàn nàn&#8221; rằng nghe nhạc sĩ Dương Thụ hỏi về thơ tình Đỗ Nghê mà tôi cứ như &#8220;né&#8221; đi. Nay xin gởi bài thơ Mũi Né này (đã đăng trên Bách Khoa, 1970) và nay nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo đã phổ nhạc với tiếng hát Thu Vàng để tặng các bạn vậy nhé.</p>
<p>Bài này nvquyen cũng đã chuẩn bị để trình chiếu hôm đó nhưng thấy ít thời gian nên ngưng.</p>
<p>Cảm ơn nvquyen.</p>
<p>Trân trọng.</p>
<p>(ĐHN)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><iframe loading="lazy" title="Ca sĩ THU VÀNG - Mũi Né - ĐỖ HỒNG NGỌC &amp; HOÀNG QUỐC BẢO" width="500" height="281" src="https://www.youtube.com/embed/y3O9__pVexA?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và đây là bài thơ <em><strong>Xin Cám ơn, cám ơn</strong></em> tôi viết ngày còn nằm ở BV mà bạn Quách Mạnh Kha đã đặt câu hỏi trong buổi Giao lưu 13.7.2019 tại Cafe Dương Thụ:</p>
<p><strong>Xin Cám ơn, cám ơn</strong></p>
<p>Xin cám ơn, cám ơn<br />
Cơn bệnh ngặt nghèo quật ta gục ngã<br />
Như cỏ cây trước cơn bão dữ<br />
Như con thuyền tung hê lên vách núi cao</p>
<p>Cho ta trở về làm con thú hoang sơ<br />
Trần truồng như nhộng<br />
Kẻ cạo đầu người lột da<br />
Kẻ đục sọ người giúp thở</p>
<p><span id="more-1647"></span>Kẻ đặt ống sonde vào đường tiểu<br />
Người bơm thuốc qua dịch truyền<br />
Cho ta trở về làm con thú trinh nguyên<br />
Cho ta trở về làm em bé sơ sinh<br />
Không lý trí không nghĩ suy không toan tính.</p>
<p>Xin cám ơn, cám ơn<br />
Cơn bệnh ngặt nghèo như cơn bão dữ<br />
Bản tin thời tiết chưa kịp loan truyền<br />
Quất qua đời ta cây cỏ<br />
Để khi tỉnh dậy ta nhìn ra em<br />
Nhớ tiếng người này nhìn ra người nọ<br />
Gọi tên người này nhớ mặt người kia<br />
Như đã qua một kiếp khác<br />
Bao năm xa vắng quê nhà!</p>
<p>Nhớ bước chân trâu nhớ giàn bông bí<br />
Nhớ cây khế ngọt nhớ trái dừa xanh<br />
Nhớ tiếng mẹ già nhớ đàn con trẻ,<br />
Nhớ người hàng xóm lâu nay còn lạ<br />
Nhớ những người thương nhớ luôn người ghét<br />
Thấy ai cũng tôi nghiệp<br />
Như ta<br />
Đã bao lâu ta không sống với mình<br />
Ta có ta mà quên ta phứt.</p>
<p>Xin cám ơn, cám ơn<br />
Cơn bệnh ngặt nghèo quật ta kịp lúc<br />
Cho ta trở lại với mình<br />
Ta muốn ôm hôn tất cả mọi người<br />
Và ôm hôn ta nữa<br />
Cái đầu trọc lóc bình vôi<br />
Hai lỗ thủng và 18 vết khâu từ ái<br />
Ta ngạc nhiên lắng nghe mình thở<br />
Lắng nghe sự sống cục cựa trong mình.</p>
<p>Xin cám ơn, cám ơn<br />
Những cơn đau vật vã toát mồ hôi<br />
Những nhức buốt thiệt thà thú vật<br />
Khi đứng được hai chân như con người<br />
Thật vô cùng hạnh phúc<br />
Khi bước đi những bước con người<br />
Khi còn được nghe được nói<br />
Được cầm cây viết vẽ bâng quơ<br />
Được đọc vài trang báo<br />
Ôi phép lạ nhiệm mầu!</p>
<p>Những hòn sỏi bỗng có linh hồn<br />
Những lá cây đong đưa lạ lẫm<br />
Tiếng chim và ánh nắng<br />
Như đã lâu rồi ta mới gặp nhau<br />
Như đã lâu rồi ta mới quen nhau…</p>
<p>Xin cám ơn, cám ơn<br />
Cơn bệnh ngặt nghèo quật ta gục ngã<br />
Cho ta trở về làm con thú trinh nguyên<br />
Cho ta trở về làm em bé sơ sinh<br />
Tràn đầy hạnh phúc<br />
Để ta biết chắc một điều có thực<br />
Tình yêu<br />
Đã giúp ta tìm lại chính mình<br />
Đã giúp ta vượt thoát!</p>
<div><em><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></em></div>
<div>(Bệnh viện AB 12/1997)</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nhac-si-duong-thu-cafe-thu-bay-voi-do-hong-ngoc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vài bài thơ ngắn</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/vai-bai-tho-ngan/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/vai-bai-tho-ngan/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 04 Jan 2018 06:44:20 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=12115</guid>

					<description><![CDATA[Thư gởi bạn xa xôi, Nguyễn Xuân Thiệp (phovanblog) gởi mình trang thơ trên báo Trẻ Dallas giới thiệu vài bài thơ ngắn trong tập Thơ Ngắn Đỗ Nghê sắp phát hành, xin chia sẻ cùng bạn nơi đây: &#160; Thân mến, Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê)]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Thư gởi bạn xa xôi,</p>
<p>Nguyễn Xuân Thiệp (phovanblog) gởi mình trang <strong>thơ</strong> trên báo Trẻ Dallas giới thiệu vài bài thơ ngắn trong tập <em>Thơ Ngắn Đỗ Nghê</em> sắp phát hành, xin chia sẻ cùng bạn nơi đây:</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-5.png"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-12118" src="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-5.png" alt="" width="563" height="652" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-5.png 563w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-5-259x300.png 259w" sizes="auto, (max-width: 563px) 100vw, 563px" /></a></p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-6.png"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-12119" src="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-6.png" alt="" width="560" height="661" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-6.png 560w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-6-254x300.png 254w" sizes="auto, (max-width: 560px) 100vw, 560px" /></a></p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-7-1.png"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-medium wp-image-12120" src="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-7-1-300x102.png" alt="" width="300" height="102" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-7-1-300x102.png 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-7-1-768x262.png 768w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2018/01/Screenshot-7-1.png 1024w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /></a></p>
<p>Thân mến,</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc<em> </em><em>(Đỗ Nghê)</em></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/uncategorized/vai-bai-tho-ngan/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện ngắn Đỗ Nghê: Người Thứ Hai</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/thu-cho-so-sinh/truyen-ngan-nghe-nguoi-thu-hai/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/thu-cho-so-sinh/truyen-ngan-nghe-nguoi-thu-hai/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 18 Oct 2016 04:16:00 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Thầy thuốc và bệnh nhân]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<category><![CDATA[Viết cho các bà mẹ sinh con đầu lòng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=10559</guid>

					<description><![CDATA[Người Thứ Hai Oct18 Lời dẫn trên blog Nguyệt Mai: Trong một lần trò chuyện trên dutule.com với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc (kỳ thứ 23), ông tiết lộ: “Tôi không có khả năng “hư cấu” nên không viết được truyện dài truyện ngắn tiểu thuyết như các bạn mình…” Nhưng gần đây, ông chợt [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Người Thứ Hai</strong><br />
Oct18</p>
<p><span style="text-decoration: underline;">Lời dẫn trên blog Nguyệt Mai:</span><br />
<em>Trong một lần </em>trò chuyện trên dutule.com với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc (kỳ thứ 23),<em> ông tiết lộ: “Tôi không có khả năng “hư cấu” nên không viết được truyện dài truyện ngắn tiểu thuyết như các bạn mình…” Nhưng gần đây, ông chợt nhớ có một truyện ngắn của ông đã đi trên tạp chí Mai xuất bản tại Saigon năm 1965. Và đây cũng là truyện ngắn duy nhất của ông.</em></p>
<p><em>Nguyệt Mai chân thành cám ơn Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc đã cho phép trang blog Trần Thị Nguyệt Mai được post chia sẻ với bạn bè và cám ơn bạn Đèn Biển đã giúp đánh máy trong thời gian sớm nhất.</em></p>
<p><span id="more-10559"></span></p>
<p><em>———</em></p>
<h4>Người Thứ Hai</h4>
<p><em>Truyện ngắn của Đỗ Nghê</em></p>
<p>Tôi yêu Mai. Điều đó chỉ mình tôi với một người thứ hai biết, dĩ nhiên không kể Mai. Tình yêu đó điên cuồng đến nỗi bây giờ mỗi lần nhớ tới là tôi còn sượng chín cả người, tôi phải nhắm mắt một lúc để khỏi nhìn thấy mặt mình phản chiếu qua lớp không khí chung quanh. Khốn nỗi mỗi lần nhắm mắt một lúc như thế, tôi lại nhắm khá lâu, vì lúc đó hình ảnh Mai hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Khi biết chắc là mình không có hy vọng gì, tôi đổ lỗi cho sự vụng về của tôi, cho những mặc cảm từ lâu đời xếp lớp trong tôi và cho tính tự ái ngụy trang thành tự trọng của tôi. Tôi tự dằn vặt mình ngày này qua ngày khác khiến vài bạn thân đã phải nhắc: Làm sao nên nỗi? Không khéo thuốc men có thể không qua khỏi mùa thu này. Người bạn dễ tin, nghe tôi kể chuyện liêu trai của một đêm nào đó, trong bóng mờ nàng hiện ra diễm ảo lạ thường…<br />
Rồi những ngày đi bệnh viện, tôi tự nhủ phải quên Mai để đi đứng vững vàng, để mặt mày bớt hốc hác. Tôi chọn một thái độ cho là hợp lý nhất để trị bệnh tôi: ghét đàn bà. Không may cho tôi, bệnh viện tôi đến là một bịnh viện đàn bà – đàn bà bịnh và đàn bà không bịnh, đàn bà đẹp và đàn bà không đẹp… đi ra gặp đàn bà, đi lên gặp đàn bà, đi xuống gặp đàn bà… Tôi phải cố gắng hết sức để quên Mai. Tôi tự nhắc đi nhắc lại là làm sao cũng phải quên Mai.</p>
<p><em>Anh ngồi đợi “cas” đầu. Nỗi lo lắng chiếm trọn tâm hồn nên không còn chỗ cho Mai trú ngụ. Anh xin lỗi, dù Mai không yêu anh. Chiều nay, Mai đi học về, thế nào cũng có bọn lố lăng đón đường chọc ghẹo. Đó, anh bảo đừng làm con gái đẹp em có chịu nghe đâu!</em></p>
<p>– Có “cas 5 cm”* ông thầy nhận không này?</p>
<p>Tôi giật mình nhìn người nữ hộ sinh và gật đầu như cái máy.</p>
<p>– Ông cân đo cho bà ấy đi! – Cô bảo.</p>
<p>Người đàn bà còn trẻ, nhăn nhó vì đau. Nhất định em sẽ nhăn đẹp hơn bà này, Mai ạ. Bà sanh lần thứ mấy? Thứ hai à, tốt lắm. Bà đến tôi cân đo cho. Đôi mắt bà giống Mai ghê, nhưng kém tươi mát hơn Mai…</p>
<p>Sau khi làm đủ mọi “thủ tục” cần thiết cho một người đàn bà sắp sanh như thông nước tiểu, cạo lông mu xong tôi đưa bà ra nằm đợi ở phòng sanh. Lợi dụng lúc bà không đau tôi hỏi chi tiết để ghi vào hồ sơ cho đầy đủ. <em>Anh nhất định không thèm nhớ tới Mai nữa…</em></p>
<p>Tôi hỏi thật nhỏ nhẹ, lời lẽ cân nhắc đắn đo sao cho người đàn bà nằm đây chờ sanh tin cậy nơi tôi mà không thẹn thùng khi phải trả lời những câu hỏi của tôi đôi khi như chạm đến bí mật riêng tư của bà. Tôi hỏi về gia đình bà, và những đứa con của bà. Tôi giảng giải cho bà nghe những giai đoạn trong việc sanh nở. Tôi nhớ mang máng có đọc trong tạp chí nào đó một phương pháp đẻ không đau nên thử áp dụng. Người đàn bà có học thức, bà hiểu những điều tôi nói dễ dàng.</p>
<p><em>Anh chợt thấy mình đang nói chuyện với Mai. Sao hôm nay Mai dễ thương thế. Hôm nọ anh thấy trong mắt em lẩn khuất vẻ tinh quái khó chịu, vẻ tinh quái của một con chồn sung sướng biết chắc chuồng gà quên đóng cửa đêm nay.</em></p>
<p>Những cơn đau thắt của người sản phụ làm tôi nhất định lần nữa không nghĩ tới Mai. Tôi loay hoay nghe tim đứa bé trong bụng mẹ – không biết là trai hay gái nhỉ, tim nó đập bình thường. Dụng cụ cần thiết cho việc cắt rún, áo quần em bé đủ cả, tôi chỉ còn chờ giờ bà sanh.</p>
<p><em>Trên bãi cát phẳng lì này, anh đã nằm nghe trời đất tự tình. Những đợt sóng lớn nhỏ đuổi nhau, đùa giỡn trên bãi, cuốn đến chân anh rồi ngại ngùng rút đi. Những con sò ca trên cát trắng. Em thấy còng gió đó không Mai? Nó chạy nhanh hơn gió. Đừng đuổi mất công. Để hôm nào anh đưa em đi xem cách người ta bắt còng nghe. Quê hương anh thật nghèo, thật đẹp. Rừng dương reo vi vu ru mình vào giấc ngủ. Ngoài xa đó, nhìn đi Mai, là một hòn đảo nhỏ, sò, hến, ốc, rong rêu, đá ngầm đủ thứ… Em có muốn đi xem không Mai?</em></p>
<p>– Uống nước được không ông? Tôi khát quá!</p>
<p>Tôi giật mình:</p>
<p>– Được, bà uống ít thôi nhé.</p>
<p>Rồi đi lấy nước cho bà uống. Bây giờ thì bà đã đau rột. Tôi bắt mạch, đo thời gian co tử cung, rồi nói chuyện cho bà nghe để bà quên đau. Lấm tấm trên trán, trên mũi bà đọng mấy giọt mồ hôi – giọt mồ hôi của những người mẹ hợp với nước mắt của họ làm thành biển mẹ bình bồng những đứa con – tôi nghĩ về mẹ tôi một cách biết ơn hơn bao giờ hết.</p>
<p>Tôi thăm lại cổ tử cung và cho bà biết bà sắp sanh được. Tôi ghi thêm vào hồ sơ “Tête en OIGA”**. <em>Không biết em OIGA hay OIDP hở Mai? Mới đó mà mười tám năm đã qua, giờ em ngồi nói chuyện với anh một cách nghiêm trang, một cách tinh quái, một cách kiêu hãnh, còn anh, anh vẫn tự hỏi em lúc sanh ra theo “position” nào, OIGA, OIDP…? Mười tám năm rồi, tóc em giờ xanh mướt – những sợi tóc lòa xòa lạc lõng trước trán và hai lọn tóc buông thõng cuốn tròn ôm kín khuôn mặt em đã nhiều lần làm anh muốn ngộp thở…</em></p>
<p>– Tôi muốn rặn quá ông ơi!</p>
<p>Người đàn bà cắn môi, nhăn mặt, chuẩn bị rặn. Tôi khuyên hãy đợi một lát, chờ cho cổ tử cung nở hẳn, để tránh nguy hiểm về sau. Bà uốn cong người, nhịn rặn, hả miệng to để thở và những giọt mồ hôi gặp dịp tốt không quên túa ra, tụ lại, chảy xuống thành dòng…</p>
<p>Tôi đặt tay lên bụng bà, lo lắng, thầm khấn cho bà sanh dễ dàng, mau chóng…</p>
<p>Mười phút sau, cổ tử cung đã nở hoàn toàn, đầu em bé đã xoay sang OP, tôi cho bà rặn. Lúng túng một cách “lành nghề”, tôi “đưa” em bé ra không gặp trở ngại gì, dù đây là lần đầu tiên tôi thực tập đỡ đẻ.</p>
<p>– Con gái nghe bà! 10g15.</p>
<p>Người mẹ cười, nụ cười không từng thấy ở đâu.</p>
<p>Trong mắt bà tôi thoáng đọc những lời cảm tạ, tôi vội trao lời cảm tạ này cho Thượng đế vì không muốn làm gian thương. Tôi không có công gì hết.</p>
<p>Tôi cắt rún em bé, hút “nhớt dãi”! Dù sao đứa bé cũng đã khóc ngay từ lúc ra khỏi lòng mẹ. Tôi mỉm cười hài lòng. Em bé gái nặng hơn ba ký thật xinh, tay chân bé tí teo, ngo ngoe hỏi chuyện. Tôi băng rún, lau rửa, nhỏ thuốc vào mắt, mặc áo cho bé xong, mang đến đặt bên mẹ nó. Người mẹ nghiêng mình nhìn con trìu mến… Tôi lo lấy <em>nhau</em> ra và làm những “thủ tục” cần thiết sau khi người đàn bà sanh. Hơn một giờ sau, tôi thở dài nhẹ nhõm, đẩy xe hai mẹ con ra cho người y công đưa về phòng.</p>
<p>Tôi lang thang xuống lầu. Nỗi cảm xúc lâng lâng không tên tuổi chiếm trọn chỗ của Mai. Tôi mong những cảm xúc mới này có thể giúp tôi quên được Mai. Đột nhiên, tôi có ý muốn viết thư cho Mai, kể lại những việc đã làm, đã nghĩ, nhưng tôi vốn yếu đuối, dù đam mê cũng không đủ can đảm.</p>
<p>Lòng vẫn còn bồi hồi, tôi xuống phòng nhận bịnh, nói chuyện bâng quơ với các bạn sinh viên ở đó.</p>
<p><em>… Lúc em bước vào phòng này ánh sáng và gió theo vào làm anh lóe mắt. Em nhăn nhó vì đau, người nữ hộ sanh hỏi:</em></p>
<p><em>– Có “cas 5 cm” ông thầy nhận không này?</em></p>
<p><em>Anh ngỡ ngàng bắt gặp đôi mắt của em, đôi mắt không bao giờ anh quên hôm đó. Anh cúi nhìn nơi khác. Làm sao anh có can đảm nhận “cas” là em hở Mai?</em></p>
<p>– Mơ gì đó, 12 giờ rồi, về chứ!</p>
<p>Một anh bạn vỗ vai tôi.</p>
<p>*</p>
<p>Hôm sau, tôi đến thăm người sản phụ ở phòng. Hai mẹ con khỏe mạnh. Hôm nay bà đẹp hơn hôm qua nhiều.</p>
<p>– Bà đặt tên cho em bé là gì?</p>
<p>– Dạ Mai. Quỳnh Mai!</p>
<p>– Ủa! sao bà biết?</p>
<p>Người sản phụ mở to mắt ngạc nhiên nhìn tôi đang ngạc nhiên nhìn bà.</p>
<p><strong><em>Đỗ Nghê</em></strong><br />
(Bv Từ Dũ, Saigon 1965)</p>
<p>_____________</p>
<p>(*) Độ nở tử cung khi chuyển dạ.</p>
<p>(**) OIGA, OIDP, OP: Chữ tắt chỉ vị trí, tư thế của đầu thai nhi so với khung xương chậu của người mẹ.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>(Nguồn: Tạp chí Mai – 1965)</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/thu-cho-so-sinh/truyen-ngan-nghe-nguoi-thu-hai/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>3</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thư gởi bạn xa xôi (12.2014)</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/thu-cho-so-sinh/thu-goi-ban-xa-xoi-12-2014-2/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/thu-cho-so-sinh/thu-goi-ban-xa-xoi-12-2014-2/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 16 Dec 2014 08:45:45 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Già ơi....chào bạn]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=8357</guid>

					<description><![CDATA[&#160;  Thư gởi bạn xa xôi (12.14) Như đã nói về hưu rồi thì mình bận nhất vào các ngày cuối tuần, còn những ngày trong tuần thì “thất nghiệp”. Chả có gì lạ. Mới về hưu thì cũng còn có người này người khác thăm hỏi. Lâu dần thì chẳng còn ai.  Chuyên kể [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h5> Thư gởi bạn xa xôi (12.14)</h5>
<p>Như đã nói về hưu rồi thì mình bận nhất vào các ngày cuối tuần, còn những ngày trong tuần thì “thất nghiệp”. Chả có gì lạ. Mới về hưu thì cũng còn có người này người khác thăm hỏi. Lâu dần thì chẳng còn ai.  Chuyên kể có ông Sếp nọ về hưu, ngày nào cũng ăn mặc tươm tất như lúc còn đi làm, ngồi đợi mãi mà chả thấy ai phone hỏi han điều gì. Cho nên phải có một “kế hoạch già” sớm đi bạn ạ.  Phải tập sống “độc cư”, phải biết “tự tại”, thấy “ngũ uẩn giai không” thì mới mong “độ nhất thiết khổ ách”! Dĩ nhiên bạn biết đó, độc cư không phải sống một mình, không phải <em>“ Trời cao đất rộng/ Một mình tôi đi/ Đời như vô tận/ Một mình tôi về/ Một mình tôi về… với tôi!”</em> (TCS) đâu! Độc cư cũng chẳng phải tụng “<em>dĩ vãng đã qua rồi/ tương lai thì chưa tới…”</em> rồi sống hết mình với “ở đây và bây giờ” đâu!  Bởi vì biết sống trong hiện tại cũng có nghĩa là sống với <em>tuệ giác</em>, thấy vô thường, vô ngã, duyên sinh… Chà chà, lại “tào lao” nữa rồi!</p>
<p><span id="more-8357"></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thứ bảy 6.12.14, mình nhận được một lúc hai giấy mời! Một của Việt Linh, đạo diễn &#8211; nhà văn, từ Pháp về, có buổi giao lưu thân mật ra mắt một lúc hai cuốn sách tại Café Thứ bảy của Dương Thụ, và một của họa sĩ Trịnh Thanh Tùng khai mạc triển lãm ở Phòng tranh Tự Do. Mình đắn đo một chút rồi quyết định phải đến Việt Linh trước, sau đó sẽ “chuồn” chạy qua Triễn lãm cũng còn kịp. Việt Linh là cô em gái đặc biệt tài hoa, thông minh, và… nhõng nhẽo số một. Cô gởi tặng trước mình hai cuốn sách và một gói sung khô Tây Ban Nha để ăn cho… đủ sức mà đi dự buổi ra mắt sách của cô.</p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_VL.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="alignleft size-medium wp-image-8358" src="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_VL-300x168.jpg" alt="DSC_VL" width="300" height="168" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_VL-300x168.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_VL.jpg 512w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /></a>  Tại buổi giao lưu thân mật này, cô nhắc chuyện gần mười năm trước, khi Việt Linh bị một cơn tai biến mạch máu não, đã viết “meo” về xin lời khuyên của người đi trước có kinh nghiệm là ông anh Đỗ Hồng Ngọc, làm thế nào để vượt qua, để phục hồi cho tốt. Nhớ lúc đó mình đã trả lời một cách bài bản đầy… chuyên môn và cô em liền nổi giận, “quạt” cho một trận: Em hỏi là hỏi kinh nghiệm của một bệnh nhân ở trong anh, anh đã tập luyện phục hồi như thế nào chớ em đâu có cần lời khuyên của ông bác sĩ!  Ở đây, tại Paris này, em đã có mấy bác sĩ lo rồi, nào tim mạch, nào thần kinh, nào vật lý trị liệu…. Mình bèn kể một lô kinh nghiệm cá nhân … Không biết có phải do mình xúi không mà Việt Linh hành nghề tay trái còn tốt hơn tay phải! Cô viết ngày càng hay! Vừa nhức vừa viết, vừa đau vừa viết, vừa tê vừa viết. Và cả chục tác phẩm đã lần lượt ra đời như thế. Đến bây giờ tuy vẫn còn đau, còn tê còn nhức, nhưng mặc kệ, cô không có thì giờ để bệnh nữa! Mặc dù Việt Linh không nhận mình là… nhà văn, nhưng cô đúng là một nhà văn. Những chuyện kể của cô ngoài chữ nghĩa còn mang nặng đau đáu những tâm tư muốn chia sẻ để mong có một “pháp giới thanh tịnh” hơn cho cuộc sống xô bồ hôm nay. Cái nghề đạo diễn thực ra còn giúp cô chọn lọc cách nhìn, cách cắt, cách chụp… nhờ đó mà tác phẩm có một dáng dấp riêng!</p>
<p>Khi mình đến Triễn lãm của Trịnh Thanh Tùng thì đã thấy khá đông những bạn bè. Đâu có dễ mà gặp nhau đông đủ như vậy phải không? Nào Ngụy Ngữ, Lưu Trọng Văn, Cung Tích Biền, Đoàn Thạch Biền, Nguyễn Viện, Lữ Kiều Thân Trọng Minh, Hồ Hữu Thủ, Trương Tuyết Mai, Nguyễn Hữu Thái, Tuyết Hoa… Phòng tranh Trịnh Thanh Tùng lần này có tên là “Nắng quái chiều hôm”, thấy dịch sang tiếng Anh là “Dying Afternoon Light”…</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_thieu-nu.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-medium wp-image-8360" src="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_thieu-nu-221x300.jpg" alt="DSC_thieu nu" width="221" height="300" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_thieu-nu-221x300.jpg 221w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_thieu-nu.jpg 432w" sizes="auto, (max-width: 221px) 100vw, 221px" /></a></p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_tuong-nho.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="alignleft size-medium wp-image-8361" src="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_tuong-nho-168x300.jpg" alt="DSC_tuong nho" width="168" height="300" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_tuong-nho-168x300.jpg 168w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_tuong-nho.jpg 432w" sizes="auto, (max-width: 168px) 100vw, 168px" /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tranh đẹp. Mình nói nhỏ với Trịnh Thanh Tùng:  May mà ông bị mù! Trịnh Thanh Tùng lâu nay mỗi lần đi café với  Thân Trọng Minh và Đỗ Hồng Ngọc đều kêu bị căn bệnh gì đó làm cho mù mắt, chỉ còn thấy thấp thoáng!  Thì ra “Nắng quái chiều hôm” là thế.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_8359" style="width: 310px" class="caption aligncenter"><a href="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_TTTung.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-8359" class="size-medium wp-image-8359" src="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_TTTung-300x168.jpg" alt="HS Trịnh Thanh Tùng, áo trắng đứng giữa bạn bè" width="300" height="168" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_TTTung-300x168.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_TTTung.jpg 768w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /></a><p id="caption-attachment-8359" class="caption-text">HS Trịnh Thanh Tùng, áo trắng đứng giữa bạn bè</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>Sáng CN 7.12.14  mình còn đến dự buổi Họp mặt lần thứ 14 của Gia đình Nữ Hộ Sinh tại Bệnh viện Từ Dũ Saigon. Như bạn biết, mình đã giảng dạy cho trường NHS cả chục năm, từ 1972 đến 1982 về môn Nhi khoa nên cũng có nhiều đồng nghiệp và học trò tại đây. Dịp này, mình đọc bài thơ <em>Thư cho bé sơ sinh</em> mà mình đã viết cách đây nửa thế kỷ khi đi  thực tập ở đó và trình chiếu clip nhạc “Thư cho bé sơ sinh” do nhạc sĩ Võ Tá Hân vừa phổ nhạc bài thơ này cho mọi người nghe. Âm nhạc đã làm cho bài thơ như được chắp cánh và những hình ảnh minh họa trong clip nhạc khiến mọi người rất xúc động!</p>
<p><a href="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_Tu-Du.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-medium wp-image-8362" src="http://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_Tu-Du-300x185.jpg" alt="DSC_Tu Du" width="300" height="185" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_Tu-Du-300x185.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2014/12/DSC_Tu-Du.jpg 699w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /></a></p>
<p>Có thể nghe lại ở đây vậy nhé: https://www.youtube.com/watch?v=AFcTNEGe9n0</p>
<p>Hẹn thư sau,</p>
<p><strong><em>Đỗ Hồng Ngọc.</em></strong></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/thu-cho-so-sinh/thu-goi-ban-xa-xoi-12-2014-2/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đôi lời cho một bài hát: THƯ CHO BÉ SƠ SINH</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/doi-loi-cho-mot-bai-hat-thu-cho-sinh/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/doi-loi-cho-mot-bai-hat-thu-cho-sinh/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 18 Oct 2014 02:20:40 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=8236</guid>

					<description><![CDATA[Đôi lời cho một bài hát Thư Cho Bé Sơ Sinh Nhạc sĩ Võ Tá Hân vừa gởi về tôi bài hát Thư Cho Bé Sơ Sinh do anh phổ nhạc bài thơ cùng tên của tôi qua giọng ca của ca sĩ Hoàng Quân. Xin được chia sẻ cùng các bạn. Bài thơ tôi [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em><strong>Đôi lời cho một bài hát</strong></em></p>
<h5>Thư Cho Bé Sơ Sinh</h5>
<p>Nhạc sĩ Võ Tá Hân vừa gởi về tôi bài hát <em>Thư Cho Bé Sơ Sinh</em> do anh phổ nhạc bài thơ cùng tên của tôi qua giọng ca của ca sĩ Hoàng Quân.</p>
<p>Xin được chia sẻ cùng các bạn.</p>
<p>Bài thơ tôi viết năm 1965, cách đây cũng đã… nửa thế kỷ, khi tôi còn là một sinh viên y khoa năm thứ 3, thực tập tại bệnh viện Từ Dũ, Saigon. Đây là <em>ca</em> đầu tiên tôi “đỡ đẻ” và trong nỗi cảm xúc lâng lâng, dạt dào, tôi đã viết ngay bài thơ  trong khoảng 10 phút và… chép vào bản phúc trình thực tập của mình. Câu chuyện quanh bài thơ này khá là ngộ nghĩnh. GS Hoàng Ngọc Minh đọc bản phúc trình, rầy tôi: “đỡ đẻ không lo đỡ đẻ, lo làm thơ!”. Nhưng sáng hôm sau, đã thấy bài thơ được ai đó viết lên bảng và tức khắc lan truyền nhanh trong giới sinh viên và nữ hộ sinh thời đó…</p>
<p>Gọi là thư viết cho bé sơ sinh, thực ra cũng là viết cho&#8230; chính mình, ở vào một thời nhiễu nhương, chiến tranh tàn khốc trên đất nước! Nhạc sĩ Phạm Trọng Cầu đã phổ nhạc bài  thơ này (1974), nhưng bài hát đã không phổ biến. Sau 1975, bài thơ được một bác sĩ ở miền Bắc cho biết hàng năm khi dạy học ở một trường Trung học Y tế anh đều đọc cho các Nữ hộ sinh nghe, và nói tác giả là “khuyết danh”, vì bài thơ do một anh bộ đội mang về không thấy ghi tên tác giả!  Năm 2006, bài thơ được dịch sang tiếng Anh (Phát’blog) và gần đây Diệu Hạnh dịch sang tiếng Pháp. (có thể đọc thêm &#8220;Chuyện kể về một bài thơ&#8221; trên www.dohongngoc.com/web/).</p>
<p><em>Thư cho bé sơ sinh</em>…  không dễ phổ nhạc! Nhạc sĩ Võ Tá Hân đã có cảm xúc để phổ nhạc bài này, lại giữ nguyên được lời thơ, quả là một điều đáng quý! Đây là một bài hát hay, đầy tâm trạng, khắc khoải, bâng khuâng, trong clip nhạc với nhiều hình ảnh minh họa rất dễ thương…</p>
<p>Trân trọng cảm ơn Ns Võ Tá Hân, cảm ơn Võ Giao Trinh, ca sĩ Hoàng Quân… và tất cả.</p>
<p>Mời các bạn thử nghe!</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc</p>
<p>(18.10.2014)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>THƯ CHO BÉ SƠ SINH</p>
<p>Nhạc Võ Tá Hân</p>
<p>Thơ Đỗ Hồng Ngọc</p>
<p>Ca sĩ Hoàng Quân</p>
<p><iframe loading="lazy" title="THƯ CHO BÉ SƠ SINH - Nhạc Võ Tá Hân - Thơ Đỗ Hồng Ngọc - Ca sĩ Hoàng Quân" width="500" height="375" src="https://www.youtube.com/embed/AFcTNEGe9n0?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/doi-loi-cho-mot-bai-hat-thu-cho-sinh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>10</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Vài bản dịch &#8220;Thư Cho Bé Sơ Sinh&#8221;</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/vai-ban-dich-thu-cho-sinh/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/vai-ban-dich-thu-cho-sinh/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 02 Dec 2013 00:31:05 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Thư cho bé sơ sinh và các bài thơ khác]]></category>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7418</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Submitted on 2013/11/29 at 1:07 chiều Kính gửi Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc Đọc bài thơ “Thư cho bé sơ sinh” hay quá nên em xin mạn phép dịch ra tiếng Anh để được chia sẻ với các bạn trẻ không đọc được tiếng Việt. Mong bác sĩ cho phép và hy vọng đã [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p>Submitted on <a href="http://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/thanh-nien-hong-ngoc-ra-mat-2-tap-sach-moi/comment-page-1/#comment-8341">2013/11/29 at 1:07 chiều</a></p>
<p><i>Kính gửi Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc</i></p>
<p><i>Đọc bài thơ “Thư cho bé sơ sinh” hay quá nên em xin mạn phép dịch ra tiếng Anh để được chia sẻ với các bạn trẻ không đọc được tiếng Việt. Mong bác sĩ cho phép và hy vọng đã không thay đổi ý nguyên thủy của bài thơ.<br />
Kim</i></p>
<p><span id="more-7418"></span></p>
<p><b>Letter to a newborn baby</b></p>
<p>When you saluted this world with a cry<br />
I gave you a smile on behalf of this world<br />
When you grow up, baby, please don’t ask<br />
Why one cries and the other smiles in the same situation</p>
<p>I dropped into your eyes some dark brown liquid<br />
Said to help your eyes later on<br />
From then you no longer see life through your true eyes<br />
Remember, don’t ask why life is so dark</p>
<p>When I cut your umbilical cord<br />
Baby, I had said I was so sorry<br />
‘Cause from then you’re on your own<br />
Be parted from your mother’s heavenly womb</p>
<p>I don’t mind whether you are a boy or a girl<br />
You will know how being shy is<br />
And feel the teardrops in the middle of the night<br />
When your first love finds you</p>
<p>I didn’t miss tying a band on your wrist<br />
You were labeled from that moment on<br />
When grown older, don’t ask yourself who I am<br />
Don’t be surprise why there are many labels in life</p>
<p>When you opened your eyes and saw me with your puzzled look<br />
I also looked over the window with amazement<br />
A new day has awoken with haste and bewilderment<br />
With empty big words<br />
To cheating and bloodshed, baby</p>
<p>I solemnly salute you my dear<br />
Welcome you into life<br />
We both share the same<br />
Fate..<br />
Of human being..</p>
<p>by Dr. Đỗ Hồng Ngọc -Từ Dũ, SG,1965<br />
(Translated by Kim)</p>
<p><b> </b></p>
<p><i>Ghi chú: Và đây, thêm một bản dịch sang tiếng Pháp của GT (1.12.2013) sau khi xem clip buổi trò chuyện ở Văn khoa trên YouTube (by Truong Trong Hoang). GT bảo “bị chấn động” nên dịch “tốc hành” ngay và chắc còn phải trau chuốt thêm, nhưng thôi &#8211; tôi nghĩ &#8211; không nên “trau chuốt” gì thêm nữa, bởi nó rất cần sự “thô mộc” như vốn có! </i></p>
<p><i>Đa tạ Kim, GT, và xin mạn phép được chia sẻ.</i></p>
<p><i>Thân mến. </i></p>
<p><i>ĐHN.</i></p>
<p><b> </b></p>
<p><!--[if gte mso 9]><xml>
<w:WordDocument>
<w:View>Normal</w:View>
<w:Zoom>0</w:Zoom>
<w:PunctuationKerning/>
<w:ValidateAgainstSchemas/>
<w:SaveIfXMLInvalid>false</w:SaveIfXMLInvalid>
<w:IgnoreMixedContent>false</w:IgnoreMixedContent>
<w:AlwaysShowPlaceholderText>false</w:AlwaysShowPlaceholderText>
<w:Compatibility>
<w:BreakWrappedTables/>
<w:SnapToGridInCell/>
<w:WrapTextWithPunct/>
<w:UseAsianBreakRules/>
<w:DontGrowAutofit/>
<w:UseFELayout/>
</w:Compatibility>
<w:BrowserLevel>MicrosoftInternetExplorer4</w:BrowserLevel>
</w:WordDocument>
</xml><![endif]--></p>
<p><!--[if gte mso 9]><xml>
<w:LatentStyles DefLockedState="false" LatentStyleCount="156">
</w:LatentStyles>
</xml><![endif]--><!--[if gte mso 10]>



<style>
 /* Style Definitions */
 table.MsoNormalTable
	{mso-style-name:"Table Normal";
	mso-tstyle-rowband-size:0;
	mso-tstyle-colband-size:0;
	mso-style-noshow:yes;
	mso-style-parent:"";
	mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
	mso-para-margin:0in;
	mso-para-margin-bottom:.0001pt;
	mso-pagination:widow-orphan;
	font-size:10.0pt;
	font-family:"Times New Roman";
	mso-fareast-font-family:"Times New Roman";
	mso-ansi-language:#0400;
	mso-fareast-language:#0400;
	mso-bidi-language:#0400;}
</style>

<![endif]--></p>
<p><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"></b><em>Poème </em></p>
<p><strong>Lettre à un nouveau né</strong></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR"> </span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Quand tu as pleuré pour la première fois, saluant le monde,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Je t’ai accueilli en souriant, au nom de la vie.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Plus tard, souviens-toi, ne te demande pas pourquoi dans une même situation,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">il y en a qui pleurent tandis que d’autres sourient…</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">J’ai mis dans tes yeux des gouttes de couleur sombre,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">soi-disant pour t’éviter des maladies occulaires.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Dès lors, tu n’as plus vu la vie d’un vrai regard,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Ne te demande pas pourquoi elle est aussi sombre.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Quand je t’ai coupé le cordon ombilical,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">N’est ce pas, je me suis sincèrement excusé.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Car à partir de maintenant tu continueras seul,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Loin du paradis du ventre maternel.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Que tu sois garçon ou fille, je ne m’en soucie pas,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">mais quand tu connaîtras la timidité,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Tu sauras ce que sont les larmes dans la nuit,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">lorsque l’amour est là</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Je n’ai pas oublié d’attacher un bracelet à ton poignet,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">dès lors, tu portes déjà une étiquette</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Quand tu seras grand, souviens-toi, ne te demande pas qui tu es,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">ni pourquoi le monde en porte autant !</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Quand tu ouvres tes yeux étonnés pour me regarder,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Moi aussi, étonné, j’ai regardé à travers la fenêtre</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">le jour qui s’éveille avec hâte, </span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Avec ses doutes, ses discours pompeux</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">pour faire couler le sang, pour tromper.</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Voilà, je te salue solenellement</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">en t’invitant à entrer en scène,</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Car nous allons maintenant partager</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">les conditions</span></p>
<p class="MsoNormal"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">humaines.</span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-left: 283.2pt;"><span lang="FR" style="color: #0070c0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-left: 283.2pt;"><span lang="FR" style="color: #0070c0;"> </span></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-left: 283.2pt;"><b style="mso-bidi-font-weight: normal;"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Dr. DO HONG NGOC</span></b></p>
<p class="MsoNormal" style="margin-left: 283.2pt;"><span lang="FR" style="color: #0070c0;">Hopital Tu Du – Saigon &#8211; 1965 (traduit par GT)<br />
</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/vai-ban-dich-thu-cho-sinh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>8</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
