<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/category/phat-hoc-doi-song/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Sat, 07 Feb 2026 09:07:50 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>NÓI LẠI CHO RÕ của Đỗ Duy Ngọc về bài &#8220;TOÀN LÁO CẢ!&#8221;</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/noi-lai-cho-ro-cua-do-duy-ngoc-ve-bai-toan-lao-ca/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/noi-lai-cho-ro-cua-do-duy-ngoc-ve-bai-toan-lao-ca/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 07 Feb 2026 09:07:50 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20285</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Đính Chính: NÓI LẠI CHO RÕ về bài “TOÀN LÁO CẢ” 26/11/2017 By Bac Si Do Hong Ngoc 2 Bình luận DO DUYNGOC &#60;doduyngoc@gmail.com&#62; 5:45 PM (11 minutes ago) to me NÓI LẠI CHO RÕ Cuối tháng 10.2017, một thời gian ngắn sau khi chuyện “Treo dê bán chó” của Khải Silk và nhiều doanh nghiệp nổ ra, tôi [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<header class="entry-header">
<h1 class="entry-title">Đính Chính: NÓI LẠI CHO RÕ về bài “TOÀN LÁO CẢ”</h1>
<p class="entry-meta"><time class="entry-time" datetime="2017-11-26T18:25:58+07:00">26/11/2017</time> By <span class="entry-author"><a class="entry-author-link" href="https://www.dohongngoc.com/web/writer/bacsi/" rel="author"><span class="entry-author-name">Bac Si Do Hong Ngoc</span></a></span> <span class="entry-comments-link"><a href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/dinh-chinh-noi-lai-cho-ro-ve-bai-toan-lao-ca/#comments">2 Bình luận</a></span></p>
</header>
<div class="entry-content">
<div class="at-above-post addthis_tool" data-url="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/dinh-chinh-noi-lai-cho-ro-ve-bai-toan-lao-ca/"></div>
<p>DO DUYNGOC &lt;doduyngoc@gmail.com&gt;<br />
5:45 PM (11 minutes ago)</p>
<p>to me</p>
<p><strong>NÓI LẠI CHO RÕ</strong></p>
<p>Cuối tháng 10.2017, một thời gian ngắn sau khi chuyện “Treo dê bán chó” của Khải Silk và nhiều doanh nghiệp nổ ra, tôi có viết bài “TOÀN LÁO CẢ” để nói lên thực trạng của xã hội ta bây giờ. Những người tưởng thành đạt trong sự nghiệp, hàng ngày vẫn rao giảng đạo đức, dạy dỗ lớp trẻ lại toàn là lũ láo chuyên lừa đảo.<br />
Và từ đấy, cả một hệ thống nói láo trở thành một hiện tượng khó thay đổi trong cuộc sống. Bài viết không ngờ phát tán rộng trên mạng và được đồng tình.</p>
<p>Thế rồi, mấy hôm nay, tôi nhận hàng trăm tin nhắn và mail cho biết là bài này một số được đề tên tác giả là BS Đỗ Hồng Ngọc và còn kèm theo hình chân dung của anh. Đó là một sự hiểu lầm, đồng thời cũng có một lời nhắn của chính BS Đỗ Hồng Ngọc đề nghị tôi nên lên tiếng đính chính việc này để tránh những việc đáng tiếc cho cả anh và tôi. Nay tôi khẳng định bài viết đấy của tôi viết, không phải của BS Đỗ Hồng Ngọc, có thể người ta thấy tên chúng tôi gần giống nhau hoặc sức ảnh hưởng đến cộng đồng của BS Đỗ Hồng Ngọc có tầm tác động rộng rãi hơn tên tôi nên ghép tên của BS vào bài viết. Đó là một việc làm không minh bạch.<br />
Tôi xin nói lại cho rõ.</p>
<p>Và cũng xin lỗi Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc nếu bài viết này có mang đến những phiền toái đến anh, anh hiều cho tất cả đều ngoài ý muốn của tôi.<br />
Có thể một thời gian ngắn nữa, tôi sẽ xoá bài này để tránh những phức tạp có thể xảy đến cho bản thân.<br />
26.11.2017<br />
DODUYNGOC</p>
<p>DODUYNGOC<br />
0913711081<br />
doduyngoc.jimdo.com</p>
<p>…………………………………………………………………………….</p>
</div>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/noi-lai-cho-ro-cua-do-duy-ngoc-ve-bai-toan-lao-ca/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đọc ĐUỔI BẮT MỘT MÙI HƯƠNG của Phan Tấn Hải</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/20278/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/20278/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 27 Jan 2026 03:50:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20278</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Gặp một mùi hương… Đỗ Hồng Ngọc &#160; Cố đi tìm Phan Tấn Hải thì gặp Nguyên Giác, một thầy tu miên mật một thời với Sư Tịch Chiếu (1912-2016) ở chùa Tây Tạng Bình Dương. Cố đi tìm Nguyên Giác thì gặp Phan Tấn Hải, một nhà thơ, nhà văn, nhà báo… giữa [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h3><strong>Gặp</strong><strong> một mùi hương…</strong></h3>
<p><em><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></em></p>
<p><img fetchpriority="high" decoding="async" class="aligncenter size-full wp-image-20281" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/Phan-Tan-Hai.jpg" alt="" width="263" height="396" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/Phan-Tan-Hai.jpg 263w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2026/01/Phan-Tan-Hai-199x300.jpg 199w" sizes="(max-width: 263px) 100vw, 263px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Cố đi tìm Phan Tấn Hải thì gặp Nguyên Giác, một thầy tu miên mật một thời với Sư Tịch Chiếu (1912-2016) ở chùa Tây Tạng Bình Dương. Cố đi tìm Nguyên Giác thì gặp Phan Tấn Hải, một nhà thơ, nhà văn, nhà báo… giữa bụi trần mà… “gieo duyên” khắp chốn, bởi nghiệp lành, nối kết trong trường văn trận bút .. Còn cố đi tìm Nguyên Giác- Phan Tấn Hải thì chỉ gặp một người đang đuổi bắt một mùi hương! Không phải mùi hương từ bàn tay run rẩy nắm lấy tay cô bạn gái thời tiểu học ở cổng chùa đó đâu, cũng không phải mối tình đầu với cô bé Bắc kỳ “Minh này” ốm nhách thời lên mười với một rỗ đầy trái sa kê đó đâu&#8230;</p>
<p>Mà là mùi hương bay ngược chiều gió. Mùi hương của một cõi xứ mà người ta chỉ cần nghe mùi hương thôi đã giác ngộ, đã thấy biết (tri kiến) Phật. Ở đâu vậy? Ở xứ Chúng Hương, nơi có vị Phật tên là Hương Tích mà Duy Ma Cật đã đến xin cơm cho các vị Bồ tát tương lai ở thành Tỳ Da Ly dạo nọ. Đó là thứ hương thơm đủ để nuôi cả thân và tâm bất tận. Đó chính là hương Giới đức. Thứ hương thơm có thể bay cao, bay xa, bay ngược chiều gió!</p>
<p>Hương thơm giới đức không thể có trong một ngày một buổi. Phải được huân tập lâu ngày chày tháng, với Định, với Huệ. Hương thơm đó phải tích lũy từ từ mới đầy dần lên, mới sung mãn, tràn trề… đó là một thứ «vô tận hương”.</p>
<p>Dù Nguyên Giác- Phan Tấn Hải nói “Hạnh phúc là đang sống với chữ” mà thiệt ra không phải vậy! Anh sống với “Tứ y”, trong đó “<em>y nghĩa bất y ngữ</em>” là cốt lõi. Anh không chơi chữ, không vọc chữ, vò chữ, nắn chữ. Bởi sau chữ là lấp lánh nghĩa. Là cái thấy từ Alaiya thức khi đã thành <em>Đại viên cảnh Trí.</em></p>
<p>Phan Tấn Hải thổ lộ “Có những truyện tôi viết trong nước mắt, có những truyện tôi viết trong tiếng cười, có những truyện tôi viết trong im lặng. Nhưng xuyên suốt là một ước mơ: làm đẹp cho cuộc đời này, dù chỉ bằng một dòng chữ, nơi ai cũng là ánh sáng”.</p>
<p>“Cũng có thể nói, tôi không thực sự viết truyện. Tôi chỉ viết lên những dòng chữ như thả lên những cánh chim trong tâm mình cho bay qua bầu trời văn học…”</p>
<p>Không như nhiều tác giả tạo ra nhân vật và giúp nhân vật sống trong kiếp sống của họ, tác giả như người đứng từ bên ngoài quan sát, mô tả, tưởng tượng… Phan Tấn Hải thì không. Anh viết mỗi bài, mỗi truyện từ kiếp sống của chính anh. Không có nhân vật. Không có tình tiết. Chỉ là những truyện “cổ tích” của chính mình trong “trí nhớ mù sương” của chính mình.</p>
<p>“Mỗi truyện là một kiếp sống tôi đã đi qua. Tôi sinh ra trong cốt truyện, sống trong từng dòng chữ, và rồi tan biến khi câu chuyện khép lại. Có khi là một người lữ hành cô độc, có khi là một đứa trẻ thơ ngây, có khi là một người mẹ, một người cha, một người tình, một người tu. Tôi đã sống như thế, nhiều lần, nhiều kiếp, trong từng dòng chữ, và rồi tan biến khi câu chuyện khép lại. Và rồi, khi trang giấy trắng khác lại mở ra, tôi lại sinh vào một kiếp mới. Do vậy, xin đừng hỏi là truyện hư cấu hay thật, hay nhân vật này là ai…”</p>
<p>Phan Tấn Hải dặn “xin đừng hỏi” làm tôi nhớ Tuệ Sỹ, một thiền sư, một nhà Phật học uyên bác, cũng từng căn dặn như thế về thơ “tình” của ông: <em>Tâm Thiền thì không có ngôn ngữ gì khác biệt với ngôn ngữ thường tình. Nhưng còn ngại rằng khi đã cạo tóc mà tình thơ vẫn còn.</em> <em>Thôi thì, thiền đạo và thi ca là đồng hay là khác, cũng chớ nên nghi ngờ mà tra hỏi.</em></p>
<p><em>Tự hôm nào suối tóc ngọt lời ca</em></p>
<p><em>Tay em run trên những phím lụa ngà </em></p>
<p><em>(…)</em></p>
<p><em>Lời em ca phong kín nhụy hoa hờn</em></p>
<p><em>Anh trĩu nặng núi rừng trong đáy mắt </em></p>
<p><em>Mờ phố thị những chiều hôn mái tóc</em></p>
<p><em>Sóng ai ngồi so phím lụa đàn xưa </em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>(Tuệ Sỹ. <em>Những phím dương cầm</em>)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Còn Phan Tấn Hải thì khiến tôi nhớ đến vết chim bay của Phạm Thiên Thư</p>
<p><em>Tôi khoác áo nâu sồng<br />
Em chân trời biền biệt<br />
Tên ai còn tha thiết<br />
Trong tiếng chuông chiều đưa</em></p>
<p><em>(…)</em></p>
<p><em>Cõi người có bao nhiêu<br />
Mà tình sầu vô lượng<br />
Còn chi trong giả tưởng<br />
Hay một vết chim bay</em></p>
<p>(Phạm Thiên Thư, <em>V</em><em>ết chim bay</em>)</p>
<p><em>“Chỉ biết rằng, mỗi bài viết, mỗi truyện ngắn, mỗi bản dịch, mỗi bài thơ, dù mang tên nào, tôi đều đã sống một kiếp người khác nhau. Tôi chỉ là người viết, người đang kể truyện cổ tích, đang học cách tan ra như trâu bùn trong từng khoảnh khắc, và đang học cách để thấy mình là biển”.</em></p>
<p>Mỗi bài viết là một kiếp sống khác. Từ kiếp này qua kiếp kia, miên man bất tận như dòng tâm thức trôi đi trong cõi Alaiya. Cho nên đọc Đuổi bắt một mùi hương ta có dịp thấy từng kiếp sống của tác giả. Nhân vật nếu có, chỉ là “giả tưởng”, chỉ là cái cớ để “thị hiện” mà thôi.</p>
<p>Trở lại với Tập truyện Đuổi bắt một mùi hương, Phan Tấn Hải bần thần:</p>
<p><em>Tôi nghĩ rằng thế hệ của tôi có thể sẽ là thế hệ cuối cùng (hay sắp cuối cùng) của những người viết tiếng Việt ở hải ngoại<u>.</u> Thế hệ sau sẽ viết thuần tiếng Anh. Báo tiếng Việt ở hải ngoại có thể sẽ từ từ biến mất trong một thập niên nữa. Văn học tiếng Việt lúc đó chỉ còn là chuyện của người trong nước. Phải chấp nhận viễn ảnh vô thường như thế. Phải chăng, các nhà văn hải ngoại như thế hệ của tôi, chỉ là những dòng chữ cuối cùng của một trang sử sắp lật qua? Thêm nữa, mùi của những trang giấy mới, mùi của những dòng mực in đang bị trận gió vô thường thổi tới, vùi dập. Xã hội tương lai hẳn là không cần giấy nữa. Và lúc đó sẽ là chuyện của các nhà văn thế hệ tương lai, khác hẳn bây giờ, mà tôi không hình dung nổi. Và bây giờ, tôi vẫn rất mực yêu thương những dòng chữ còn đang được níu kéo nơi đây, mà tôi đang viết trên trang giấy này.</em></p>
<p><em>Rồi một ngày nào đó, độc giả sẽ quên hết những chữ tôi viết, và sẽ chỉ còn nhớ rằng tôi đã đem truyện cổ tích vào đời thường, để làm cho cuộc đời đẹp hơn. Và đó sẽ là hạnh phúc của người viết và của người đọc.</em></p>
<p>Cái làm cho cuộc đời đẹp hơn, cuộc sống hạnh phúc hơn đó, có thể tìm thấy ở đâu?</p>
<p>Ở trong sự “hư vỡ” của vô thường, vô ngã, duyên sinh, thực tướng vô tướng…</p>
<p>“<em>Hư vỡ là đặc tính bất biến của cuộc đời, của tất cả những gì có mặt trong vũ trụ này. Nghĩa là những gì hợp lại, thì sẽ tan; những gì sinh ra, rồi sẽ biến mất. Không có gì kiên cố, bất biến trên đời. Đức Phật đã chỉ ra sự thật đó, và biến những thái độ sống không vui thành sự kham nhẫn mỹ học: cái đẹp chính là vô thường. Bởi vì vô thường, nên có hoa mùa xuân nở, có những dòng suối chảy từ tuyết tan mùa hè, có những trận lá mùa thu lìa cành, và có những trận mưa tuyết mùa đông vương vào gót giày. Bởi vì sống hoan hỷ với hư vỡ là tự hoàn thiện chính mình, hòa hài làm bạn với hư vỡ là sống với sự thật, và cảm nhận toàn thân tâm trong hư vỡ từng khoảnh khắc là hòa lẫn vào cái đẹp của vũ trụ”.</em></p>
<p>(Nguyên Giác-Phan Tấn Hải. <em>Mỹ học của hư vỡ/ Kintsugi</em>).</p>
<p>Biết sống với Hư Vỡ là biết sống với Như Lai. Nó vô tướng mà hiện tướng. Nó chân không mà diệu hữu.  Nó có cái đẹp của vô thường mà thường, của vô ngã mà ngã, của khổ đau mà an lạc… Nó không ở đâu xa. Nó quanh ta. Nó trong ta. Cho nên “cư trần” mà “lạc đạo”, “thả tuỳ duyên” như Trần Nhân Tông nói.</p>
<p>Đuổi bắt một mùi hương? Tôi nghĩ nó sẵn đó rồi. Trong nếp ta sống ở đây và bây giờ, một thứ “vô tận hương” bay cao, bay xa, bay ngược chiều gió…?</p>
<p><em>Saigon, 24.11.2025</em></p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/20278/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thư gởi bạn xa xôi (tiếp theo)</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-tiep-theo-7/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-tiep-theo-7/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 03 Jan 2026 04:08:58 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[Thầy thuốc và bệnh nhân]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20235</guid>

					<description><![CDATA[Thư gởi bạn xa xôi (1/2026) &#160; Bài &#8220;Mấy câu hỏi khó cho người&#8230; già&#8221; trước Tết (tây) không ngờ được  nhiều bạn đọc góp ý&#8230; Xin phép được trích lại đây một vài để chia sẻ cùng bạn xa xôi. Thân mến, Đỗ Hồng Ngọc &#160; Huỳnh thị Mai Hương (đồng Xuân) viết 01/01/2026 lúc [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Thư gởi bạn xa xôi (1/2026)</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài &#8220;Mấy câu hỏi khó cho người&#8230; già&#8221; trước Tết (tây) không ngờ được  nhiều bạn đọc góp ý&#8230;</p>
<p>Xin phép được trích lại đây một vài để chia sẻ cùng bạn xa xôi.</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Huỳnh thị Mai Hương (đồng Xuân) viết</strong></p>
<p><a href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-may-cau-hoi-kho-cho-nguoi-gia/#comment-73256">01/01/2026 lúc 5:26 sáng</a></p>
<p>Năm mới, Con kính chúc Bác và gia quyến nhiều sức khỏe,an vui. Con đón đọc những bài viết của Bác như chờ quà và đặc biệt thích những bài hỏi đáp,mỗi khi đọc con cười phá lên một mình. Cảm thấy vui và hạnh phúc lắm. Như được nạp năng lượng siêu sạch vậy. Con ước sao một lần được gặp Bác vì con biết Bác chính là bóng mát che chở cho chúng con trước những nghịch duyên trong đời Mong lắm thay !!!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Ngọc Nguyễn Thị viết</strong></p>
<p><a href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-may-cau-hoi-kho-cho-nguoi-gia/#comment-73255">31/12/2025 lúc 2:01 chiều</a></p>
<p>Dạ, rất tuyệt vời ạ. Dù lá vàng rơi hay lá xanh non mới nảy nhánh…đều có cái lý cái tình để hoan hỉ ! Đúng là Chưa Chết mới sợ. Chết rồi hết sơ ! nếu khi chưa chết, ta biết chết đi về đâu, chết là thay cỗ xe mới khỏe mạnh hơn, chết là kết thúc một hành trình để được bước qua con đường mới mẻ…v..v..thì sẽ bớt lo sợ và…tò mò háo hức để biết chết là ntn :-). Háo hức thì chuẩn bị đi nè, như sắp đi du lịch, mình sắp xếp áo quần vào valy, nấu vài món cho con cháu, dặn dò vài việc khi mình đi vắng… Thì sẽ lên đường nhẹ tênh ! Đến lúc…bay bay đi, ko vướng gì nữa, yên tâm và cho phép mình ngưng lo, cho mình được buông xả hết thì còn chi mà lo mà sợ ! Các bác thân yêu nhỉ ?_ Nơi nào ta đến ta đi, đều có những bài học thú vị và khai phá ! Thiệt đó!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Dương Minh Trí (PHDS) viết</strong></p>
<p>02/01/2026</p>
<p>Xin có vài dòng về bài thơ <em>Dỗ bệnh</em> của Nhà văn Mai Thảo được nhắc đến trong câu Hỏi-Đáp số 3 “Mấy câu hỏi khó cho người… già” của Bs Đỗ Hồng Ngọc:</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Bệnh ở trong người thành bệnh bạn</em></p>
<p><em>Bệnh ở lâu dài thành bệnh thân</em></p>
<p><em>Gối tay lên bệnh nằm thanh thản</em></p>
<p><em>Thành một đôi ta rất đá vàng.</em></p>
<p><em>(Mai Thảo)</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Bài thơ này đã được Bác Ngọc giới thiệu trong lớp PHĐS, lúc đó tôi chỉ hiểu trên bề mặt, cạn cợt. Bây giờ có dịp đọc câu 3 này và suy ngẫm thêm về bài thơ, tôi mới hiểu hơn về chiều sâu triết lý của nó: tâm thế sống của con người.</p>
<p>Dòng 1 cho thấy một sự chuyển hướng rất lạ: thay vì xem bệnh là một kẻ thù, lại xem nó là một người bạn. Đây không phải là sự buông xuôi, mà buông tâm đối kháng.</p>
<p>&gt;&gt;&gt; <em>Trong tu tập, nếu chống lại thực tại (tôi không được bệnh, tôi không muốn như vậy&#8230;) thì khổ đau sẽ tăng gấp đôi (đau thân cộng thêm khổ tâm). Còn khi chấp nhận, khổ đau sẽ dừng ở đó, không sinh thêm oán trách, sân hận.</em></p>
<p>Ở dòng 1, xem bệnh là người bạn, tức là chỉ ở mức làm quen.</p>
<p>Dòng 2, bệnh đã được nâng lên thành “bạn thân”, tức là ở mức sống chung rồi. Ở đây có một sự thật: cái gì không tránh được, nếu không hòa giải sẽ trở thành gánh nặng; còn nếu hòa giải được, nó sẽ trở thành một phần của đời sống.</p>
<p>&gt;&gt;&gt; <em>Tâm thế này gắn liền với tinh thần tùy duyên thuận pháp: không phải muốn thực tại (đang bệnh) theo ý mình (phải không bệnh), mà phải biết có một thực tại đang bệnh và điều chỉnh lối sống cho phù hợp với thực tại.</em></p>
<p>Dòng 3 cho thấy sự chuyển hóa tâm được nâng lên tầm cao hơn nữa. Hình ảnh &#8220;gối tay lên bệnh&#8221; diễn tả sự nằm cùng, nương tựa, an trú vào cái bệnh. Còn &#8220;thanh thản&#8221; ở đây không phải là hết bệnh, mà đến từ tâm không còn chống bệnh.</p>
<p>&gt;&gt;&gt; <em>Đây chính là chỗ chánh niệm: biết rõ thân đang bệnh (đau), nhưng tâm không bệnh (khổ) theo.</em></p>
<p>Dòng 4, chữ &#8220;đá vàng&#8221; gợi lên sự bền chắc, keo sơn, trước sau như một. Bệnh &#8211; thứ làm người ta sợ hãi &#8211; lại trở thành tri kỷ bền lâu. Đây không phải lãng mạn hóa bệnh, mà là nâng tầm thái độ sống: khi không còn chạy trốn bệnh, mà chấp nhận/đón nhận nó, thì cái khổ không còn quyền hành hạ.</p>
<p><em>Tóm lại, bài thơ mang tinh thần chuyển hóa khổ đau bằng thái độ, không bằng hoàn cảnh. Nó tuy mang tựa đề là &#8220;Dỗ bệnh&#8221;, nhưng có thể hiểu sâu hơn là &#8220;dỗ cái tâm trước bệnh&#8221;. Và khi tâm đã yên, bệnh &#8211; dù còn (đau) &#8211; cũng không còn là khổ.</em></p>
<p>(DMT)</p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/thu-goi-ban-xa-xoi-tiep-theo-7/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bs Đỗ Hồng Ngọc với Khoá tu &#8220;Xuất gia gieo duyên&#8221; tại Tu viện Khánh An.</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/khoa-xuat-gia-gieo-duyen-tai-tu-vien-khanh-an-voi-bs-do-hong-ngoc/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/khoa-xuat-gia-gieo-duyen-tai-tu-vien-khanh-an-voi-bs-do-hong-ngoc/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 14 Aug 2025 03:17:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Lõm bõm học Phật]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20046</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thuyết trình về “Thiền và sức khỏe” tại Tu viện Khánh An Tuệ An Sáng ngày 12/8/2025, tại Tu viện Khánh An, đại chúng đã có cơ duyên lắng nghe buổi thuyết trình của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc với chủ đề &#8220;Thiền và Sức khỏe&#8221;. Trước giờ thuyết [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thuyết trình về “Thiền và sức khỏe” tại Tu viện Khánh An</strong></p>
<p><strong>Tuệ An</strong></p>
<div class="html-div xdj266r x14z9mp xat24cr x1lziwak xexx8yu xyri2b x18d9i69 x1c1uobl">
<div class="html-div xdj266r x14z9mp xat24cr x1lziwak xexx8yu xyri2b x18d9i69 x1c1uobl" dir="auto">
<div class="html-div xdj266r x14z9mp xat24cr x1lziwak xexx8yu xyri2b x18d9i69 x1c1uobl" data-ad-rendering-role="story_message">
<div id="_r_a_" class="x1l90r2v x1iorvi4 x1g0dm76 xpdmqnj" data-ad-comet-preview="message" data-ad-preview="message">
<div class="x78zum5 xdt5ytf xz62fqu x16ldp7u">
<div class="xu06os2 x1ok221b">
<div class="html-div xdj266r x14z9mp xat24cr x1lziwak xexx8yu xyri2b x18d9i69 x1c1uobl">
<div class="x14z9mp xat24cr x1lziwak x1vvkbs xtlvy1s x126k92a">
<div dir="auto">Sáng ngày 12/8/2025, tại Tu viện Khánh An, đại chúng đã có cơ duyên lắng nghe buổi thuyết trình của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc với chủ đề &#8220;Thiền và Sức khỏe&#8221;.</div>
<div dir="auto"></div>
</div>
<div class="x14z9mp xat24cr x1lziwak x1vvkbs xtlvy1s x126k92a">
<div dir="auto">Trước giờ thuyết giảng, Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc &#8211; một tên tuổi lớn trong y học và văn học Việt Nam đã có buổi gặp mặt thân tình với Thầy Viện chủ. Cùng chén trà thơm, Thầy và bác đã ân cần thăm hỏi nhau. Bác cũng trò chuyện chủ đề mà bác sẽ chia sẻ cùng đại chúng trong Khoá tu &#8220;Xuất gia gieo duyên&#8221; kỳ này tại Tu viện.</div>
<div dir="auto"></div>
</div>
<div class="x14z9mp xat24cr x1lziwak x1vvkbs xtlvy1s x126k92a">
<div dir="auto">Là một bác sĩ nhi khoa với hơn bốn thập niên kinh nghiệm, đồng thời là một nhà văn, nhà thơ nổi tiếng với bút danh Đỗ Nghê, ông đã cống hiến nhiều năm tại Bệnh viện Nhi Đồng và các trường đại học y khoa Saigon. Dù đã nghỉ hưu nhiều năm, ông vẫn tiếp tục sáng tác và xuất bản hơn 40 tác phẩm, để lại dấu ấn sâu sắc trong cả hai lĩnh vực về Phật giáo và y học.</div>
<div dir="auto"></div>
</div>
<div class="x14z9mp xat24cr x1lziwak x1vvkbs xtlvy1s x126k92a">
<div dir="auto">Tại Pháp đường Chánh Niệm, bác đã có gần một giờ đồng hồ chia sẻ với 100 hành giả những kiến thức quý báu về cách chăm sóc sức khỏe thể chất lẫn tinh thần trong xã hội hiện đại. Đặc biệt, bác chú trọng đến huấn luyện hơi thở, giá trị của hơi thở bụng, giá trị của việc riêng tập hơi thở đi xuống đan điền; sau đó là trả lời thắc mắc của hành giả tham dự.</div>
<div dir="auto"></div>
</div>
<div class="x14z9mp xat24cr x1lziwak x1vvkbs xtlvy1s x126k92a">
<div dir="auto">Buổi nói chuyện khép lại trong niềm hoan hỉ của chư hành giả khóa tu Xuất gia gieo duyên lần 5 tại Tu viện Khánh An.</div>
<div dir="auto"></div>
</div>
<div class="x14z9mp xat24cr x1lziwak x1vvkbs xtlvy1s x126k92a">
<div dir="auto">Tuệ An</div>
<div dir="auto">(Tu viện Khánh An)</div>
</div>
<div dir="auto"></div>
</div>
</div>
</div>
<div dir="auto"></div>
</div>
</div>
</div>
</div>
<div>
<div class="xabvvm4 xeyy32k x1ia1hqs x1a2w583 x6ikm8r x10wlt62" data-visualcompletion="ignore-dynamic">
<div>
<div class="html-div xdj266r x14z9mp xat24cr x1lziwak xexx8yu x18d9i69 x1g0dm76 xpdmqnj x1n2onr6">
<div id="attachment_20050" style="width: 415px" class="caption aligncenter"><img decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20050" class=" wp-image-20050" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8819-300x201.jpg" alt="" width="405" height="271" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8819-300x201.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8819.jpg 640w" sizes="(max-width: 405px) 100vw, 405px" /><p id="caption-attachment-20050" class="caption-text">Lâu ngày gặp lại Thầy Trí Chơn, Viện chủ&#8230;</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20051" style="width: 650px" class="caption aligncenter"><img decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20051" class="size-full wp-image-20051" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8780.jpg" alt="" width="640" height="360" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8780.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8780-300x169.jpg 300w" sizes="(max-width: 640px) 100vw, 640px" /><p id="caption-attachment-20051" class="caption-text">Trò chuyện cùng các hành giả khoá tu &#8220;xuất gia gieo duyên&#8221;&#8230; với sự tham dự của quý thầy giáo thọ.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_20054" style="width: 490px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20054" class=" wp-image-20054" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8821-300x213.jpg" alt="" width="480" height="341" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8821-300x213.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8821.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 480px) 100vw, 480px" /><p id="caption-attachment-20054" class="caption-text">Sau buổi thuyết giảng ở Pháp đường chánh niệm, đã cùng các vị giáo thọ trẻ thăm hồ sen Khánh An, nơi mái chòi tranh quen thuộc mà tôi rất thích từ nhiều năm trước nơi này.</p></div>
<div id="attachment_20053" style="width: 334px" class="caption alignright"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20053" class=" wp-image-20053" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8812-169x300.jpg" alt="" width="324" height="575" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8812-169x300.jpg 169w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8812.jpg 360w" sizes="auto, (max-width: 324px) 100vw, 324px" /><p id="caption-attachment-20053" class="caption-text">Tiếp tục trò chuyện thân tình cùng quý thầy trẻ trong một không gian yên ả giữa hồ sen ngát hương&#8230;</p></div>
<div id="attachment_20055" style="width: 451px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-20055" class="wp-image-20055" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8815.jpg" alt="" width="441" height="784" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8815.jpg 360w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/08/IMG_8815-169x300.jpg 169w" sizes="auto, (max-width: 441px) 100vw, 441px" /><p id="caption-attachment-20055" class="caption-text">(ảnh Đỗ Hồng Ngọc, 12.8.2025)</p></div>
</div>
</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/khoa-xuat-gia-gieo-duyen-tai-tu-vien-khanh-an-voi-bs-do-hong-ngoc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-nt-hoi-chuyen-hoc-phat-voi-bac-si-do-hong-ngoc/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-nt-hoi-chuyen-hoc-phat-voi-bac-si-do-hong-ngoc/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 22 May 2025 08:09:32 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19931</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc (Nhân đọc bản thảo Chuyện Hồi Đó) Minh Lê (Nha Trang) &#160; Trong bài thơ “Xin cám ơn, cám ơn” viết sau cơn bạo bệnh năm 1997, anh viết: “Đã bao lâu ta không sống với mình Ta có ta mà quên ta phứt.” [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h3><strong>Hỏi chuyện Học Phật với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</strong></h3>
<p><strong><em>(</em></strong><em>Nhân đọc bản thảo Chuyện Hồi Đó)</em></p>
<p><strong>Minh Lê (Nha Trang)</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<ol>
<li><strong><em> Trong bài thơ “Xin cám ơn, cám ơn” viết sau cơn bạo bệnh năm 1997, anh viết:</em></strong></li>
</ol>
<p><strong><em>“Đã bao lâu ta không sống với mình</em></strong></p>
<p><strong><em>Ta có ta mà quên ta phứt.”</em></strong></p>
<p><strong><em> “Ta quên ta” là sao, và có gì liên hệ với lời dạy của Phật không?</em></strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Tôi sinh đẻ ở Phan Thiết. Nhà bà Ngoại dưới chân núi Tà Cú, nơi có chùa Linh Sơn Trường Thọ Tự, nên hồi nhỏ xíu ba bốn tuổi đã được Bamá, cậu, dì… cõng lên chùa chơi thường xuyên… Trong nhiều năm học hành rồi làm việc, quả thật tôi không nhớ tới tôi, tôi chỉ nhớ công việc ở khoa cấp cứu Nhà thương Nhi Đồng Saigon, chương trình Săn sóc Sức khoẻ Ban đầu… Sau đó làm công tác truyền thông giáo dục sức khoẻ, phòng chống sốt xuất huyết, viêm ruột hoại tử, não mô cầu… rồi phòng chống HIV/ AIDS…, quả thật tôi quên phứt tôi, đến một hôm người ta khiên tôi vào cấp cứu, mổ sọ não vì tai biến&#8230; Khi tỉnh lại, rồi bước được những bước như một em bé, biết nghe, biết nói… tôi viết bài thơ <em>Xin cảm ơn, cám ơn</em> này trong bệnh viện.</p>
<p>Xin cám ơn, cám ơn<br />
Cơn bệnh ngặt nghèo quật ta gục ngã<br />
Như cỏ cây trước cơn bão dữ<br />
Như con thuyền tung hê lên vách núi cao<br />
Cho ta trở về làm con thú hoang sơ<br />
Trần truồng như nhộng<br />
Kẻ cạo đầu người lột da<br />
Kẻ đục sọ người giúp thở<br />
Kẻ đặt ống sonde vào đường tiểu<br />
Người bơm thuốc qua dịch truyền<br />
Cho ta trở về làm con thú trinh nguyên<br />
Cho ta trở về làm em bé sơ sinh<br />
Không lý trí không nghĩ suy không toan tính</p>
<p>(…)</p>
<p>Xin cám ơn, cám ơn<br />
Cơn bệnh ngặt nghèo quật ta kịp lúc<br />
Cho ta trở lại với mình<br />
Ta muốn ôm hôn tất cả mọi người<br />
Và ôm hôn ta nữa<br />
Cái đầu trọc lóc bình vôi<br />
Hai lỗ thủng và mười tám vết khâu từ ái<br />
Ta ngạc nhiên lắng nghe mình thở<br />
Lắng nghe sự sống cục cựa trong mình.</p>
<p>(…)</p>
<p>Phật dạy phải quay về nương tựa chính mình. Phải từ bi với mình rồi mới từ bi với người. Đừng bao giờ để phải kêu lên: “đã bao lâu ta không sống với mình/ ta có ta mà quên ta phứt…”</p>
<ol start="2">
<li><strong><em> Anh viết trong Chuyện Hồi Đó muốn có an lạc chỉ cần làm “3 điều 4 chuyện”. Tất cả đều hay, chỉ riêng phần “hiểu thuật ngữ, ẩn dụ” có cần thiết không? </em></strong></li>
</ol>
<p>Rất cần thiết. “3 điều 4 chuyện” là cách đơn giản nhất để hiểu và thực hành lời Phật dạy, mang đến sự An Lạc cho nếp sống vui, sống khoẻ, tránh mê tín dị đoan… Cho đến nay, nhiều người vẫn hiểu lầm về những từ “chúng sanh”, “niết bàn”… Vì ngôn ngữ trong Phật học đa dạng… Phật còn dạy “y nghĩa bất y ngữ”. Nói vậy mà không phải vậy đâu! Khi thuyết giảng xong Kim Cang Bát- Nhã, đệ tử hỏi Thế Tôn, tên kinh này là gì. Phật nói: Kim Cang Bát-Nhã balamật. À, nói Kim Cang Bát- Nhã Balamật thiệt ra không phải Kim Cang Bát- Nhã Ba-la-mật, chỉ tạm gọi vậy thôi. Ấy là để khuyên ta đừng bám chấp. Thí dụ, nói Chúng sanh không phải là chúng sanh, nói Niết bàn không phải là niết bàn…  Còn “ẩn dụ” thì càng cần hiểu rõ, nếu không thì dễ mê tín dị đoan. Như niệm  Quan Thế Âm Bồ tát giúp làm cạn cơn lũ dữ, làm tắt ngọn lửa to. Tưởng thiệt thì nguy!</p>
<ol start="3">
<li><strong><em> Người đa tài ắt đa tình (ý của Giáo sư Cao Huy Thuần). Đa tình có thể hiểu thế nào theo anh? Làm sao để vừa “đa tình” mà tâm vẫn an? </em></strong></li>
</ol>
<p>Một người từ bi… luôn là một người đa tình đó. Từ bi với mình và từ bi với người. Trong Phật học còn có “Vô duyên từ” nghĩa là chẳng có lý do gì để mà “từ” cả! Chẳng phải người ta có thể <em>từ </em>với hòn đá cuội (<em>ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau</em>&#8211; Trịnh Công Sơn) đó sao? Hay <em>từ</em> với một cánh chim bay <em>(Ta hỏi kiến nơi nào cõi tịnh? Ngoài hư không có dấu chim bay</em>. Tuệ Sỹ)…  Văn chương không thiếu:  “Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn” (Thế Lữ), “Có nghĩa gì đâu một buổi chiều, nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt, bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu…” (Xuân Diệu). Kẻ đa tình vậy đó. Đa tình mà tâm vẫn an… có lẽ bởi đó là một thứ tình thương bao la hoặc một thứ tình yêu “tỉnh thức”, không bị vùi đắm trong đam mê, vị kỷ.</p>
<ol start="4">
<li><strong><em> Anh viết về cách Phật dạy con. Tại sao bài học đầu tiên La- Hầu- La được học lại là cách thở? </em></strong></li>
</ol>
<p>Chớ sao? Thở chẳng phải là việc làm đầu tiên của đứa bé sơ sinh vừa rời bụng mẹ sao? Trong bụng mẹ, chưa cần thở. Tiếng khóc chào đời là một nhịp thở đầu tiên của kiếp người. Lớn lên, ta thường quên cách thở. Rồi khi ta thở cà hước, thở cà giựt… mới tiếc hồi nhỏ không học thở. Thở tưởng của ta mà không phải của ta… Thở ở ngoài ta. Thở cóc cần ta. Thở vốn tự động, do áp suất trong phổi mà khí tuôn vào hay tuôn ra. Nó gắn liền với cảm xúc. <em>Điều tức</em> (là điều chỉnh, kiểm soát hơi thở) thì sẽ  “điều” được tâm. Muốn tâm an thì phải học cách điều tức là vậy. Phật mất nhiều năm tu thiền vất vả, nhịn thở, nhịn ăn mà không thành công. Nhớ lại một lần còn nhỏ theo phụ thân coi Lễ Tịch điền tự dưng thấy thân thể nhẹ nhàng, lâng lâng, như không còn hơi thở nào nữa, hoá ra đó mới thực là thiền. Cái đó, trong Nam Hoa Kinh gọi là “Toạ Vong”…  “ngồi yên, biến mất”. Không để ý gì chuyện thở hay không thở nữa. Cái đó chính là <em>tứ thiền</em> “xả niệm thanh tịnh” rồi đó. Khi còn niệm thì không thanh tịnh nổi đâu. Dù cho đã có hỷ có lạc.  Cho nên Lục tổ Huệ Năng lấy Vô niệm làm tông là rất đúng. Các kinh sách dạy thiền có thể phân tách từng bước, từ sơ thiền, nhị thiền, tam thiền, tứ thiền…  Thực tế, các thiền sư thiện xảo ngồi xuống, ngay hơi thở đầu tiên đã có thể vào định sâu được rồi. Càng theo dõi, càng chia cắt, càng dính mắc, lúng túng. Ở tứ thiền đã gần như không cần thở nữa. Có thể vào <em>diệt thọ tưởng định</em>, mà không cần qua các tầng thiền vô sắc.</p>
<ol start="5">
<li><strong><em> Trong thời đại ngày nay, “khẩu không chỉ là lời nói trực tiếp mà còn là những status trên mạng Internet”, cả các comment nữa. Làm sao để phân biệt “khẩu thiện” và “khẩu ác” trên mạng?</em></strong></li>
</ol>
<p>Đó chính là lúc phải quay về nương tựa chính mình. Coi lại mình đã bị “rung động” thế nào, đã bị “xao xuyến” thế nào rồi? Tốt nhất lúc đó nhớ lại câu Đà-la-ni trong Kinh Kim Cang: “Ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm” (Đừng trụ vào đâu cả để mà sanh cái tâm!) thì may ra mới thoát.  Status, comments… nào làm cho ta sanh tâm chạy theo những cảm xúc đó, bị lôi cuốn vào cảm xúc đó, như khi bị dụ dỗ kiểu thực phẩm giúp trẻ mãi không già, xinh đẹp như xưa, “ lương cao việc nhẹ”… thì thế nào cũng sụp bẫy.  Tóm lại, vì lòng tham mà không đạt thì sân (giận), thiệt ra cũng bởi vì Si, nghĩa là mê, là say, là ngu. Đáng đời. Ráng chịu. Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa.</p>
<ol start="6">
<li><strong><em> Anh có thể giải thích một cách dễ hiểu về “duyên sinh” không? </em></strong></li>
</ol>
<p>Hiểu được “duyên sinh” thì hiểu được Bát- Nhã, trang bị cho mình được cái gọi là “viên thành thật tánh”, một cái tánh sáng suốt, không bị che mắt, không bị dẫn dụ bởi bên ngoài nữa… Dẫn dụ bằng cái gì? Bằng cái danh, bằng cái tướng. Cái “danh” thì rỗn rảng, cái danh thì kêu to, chớp loà, khiến ta tưởng thiệt, tưởng bỡ. Y như con “thiêu thân” bị dụ bởi ánh đèn. Những danh, những tướng đẹp đẽ,  hấp dẫn khiến ta dễ dính mắc gọi là “biến kế sở chấp”,  là “y tha khởi”…</p>
<p>Duyên? Là những “điều kiện”. Có thể lấy một ví dụ đơn giản, với 3 phân tử Carbone (C), Hydrogèn (H), Oxygèn (O)… riêng lẻ thì không sao, tự dưng có cái men (điều kiện) gì đó tác động vô, thành đường glucose C6H12O6 ngọt ngào; nếu gặp cái men khác, cũng 3 món đó lại thành rượu (C2H5OH) cay đắng, rồi với men khác nữa lại thành giấm (CH3COOH) chua chát&#8230; Những <em>ngọt ngào, cay đắng, chua chát</em> đó trong đời sống hàng ngày của ta chẳng phải là do “duyên” gì đó sao?. Rồi những RNA, DNA… kết hợp với nhau mà ra vi rus, vi khuẩn, khủng long, con người… Toàn là “duyên sinh” đó thôi.</p>
<p>Lý Duyên Sinh Duyên Khởi là cốt lõi của Phật giáo: cái này có vì cái kia có, cái này không vì cái kia không… Thập nhị nhân duyên, 12 nối kết, từ Vô minh sinh hành, hành sinh thức, thức sinh danh sắc, lục nhập… Nếu hiểu rõ con đường duyên sinh này – như một tiến trình tâm- từ ý thức đến hành động, cảm nhận, rồi “ái thủ hữu”, ta có thể “can thiệp” từng bước để cải thiện tiến trình duyên sinh của tâm, và… giải thoát nếu chấm dứt Vô minh. Có thể nói, hiểu được Duyên sinh, duyên khởi, ta hiểu nghiệp, luân hồi, nhân quả…</p>
<ol start="7">
<li><strong> “Vô thường” là gì?</strong></li>
</ol>
<p>Vô thường là… thường! Đúng vậy, một cánh hoa đào rực rỡ đẹp tươi bỗng tàn héo dần, ai cũng thấy mới đó mà đã đổi thay, một sự “vô thường” không thể chối cãi. Thế nhưng, thử nhìn một cách khác. Những cánh hoa tàn úa đó cứ mãi mãi còn, cứ mãi mãi ở đó và tàn úa… thì tội nghiệp quá. Nó phải được đổi thay chớ. Nó phải được làm mới. Nó phải được rực rỡ đẹp tươi chớ. Cách nào? Thì “tiết mùa” sẽ giúp. <em>Không hẹn mà đến/ không chờ mà đi/ bốn mùa thay lá thay hoa thay mãi đời ta…(</em>TCS). Và những cánh hoa đào theo tiết theo mùa kia vẫn mãi mãi rực rỡ đẹp tươi, chưa bao giờ tàn úa. Chàng thi sĩ một hôm dừng chân bên song cửa, thấy cô nàng xinh đẹp bên đoá hoa đào, năm nay trở lại, những đoá hoa kia vẫn còn rực rỡ đẹp tươi, mà cô gái xinh kia đâu rồi, không thấy nữa. Mọi thứ vô thường quá. Nhưng những cánh hoa đào rực rỡ thì đang cười chàng: “hoa đào năm ngoái còn cười gió đông”. Cái “tiếu” đó mới vui làm sao! Hoa cười nhạo chàng thi sĩ ngờ nghệch. Cho nên nếu nhìn bằng con mắt Như Lai, hẳn đã thấy năm nào hoa cũng nở dưới gió đông này, vẫn rực rỡ tươi vui như thế. Còn người đẹp kia ư? Thì hết Dương quý phi có Bao Tự, hết Bao tự còn Chiêu quân… Có gì là vô thường đâu. Nhìn bằng con mắt Như Lai, thì làm gì có vô thường phải không?</p>
<ol start="8">
<li><strong><em> Người sinh ra ai cũng có cái tôi (ngã), vậy “vô ngã” là sao? </em></strong></li>
</ol>
<p>Cái mà ta tưởng là Ngã đó, nó từ nhiều thứ mà ráp nối lại (Ngũ uẩn: sắc, thọ, tưởng, hành, thức), có cái gì riêng có thực tánh của nó đâu.  Ta thử hít vào một hơi sâu, thật sâu, không được. Nó bắt ta phải thở ra. Ta thở ra thật dài, dài nữa. Không được. Nó bắt ta phải hít vào. Chuyện thở ra hít vào hàng ngày của ta mà ta cũng chẳng làm chủ nó được. Vậy có cái ta không? Nếu ta tưởng thiệt có cái ta thì ta sẽ khổ đau, vất và vì nó. Còn biết nó vô ngã, ta sống với cái vô ngã đó, chẳng phải hết khổ đau ư? Cho nên khi còn khổ đau, chưa “thấy biết” (giác ngộ) Phật dạy Vô Thường, Khổ, Vô Ngã, Bất tịnh… Khi đã thấu hiểu rồi, ta thấy Thường, Lạc, Ngã, Tịnh đó thôi. Phât là y vương, khi nguời ta bệnh hoạn, khổ đau, cho mấy thứ thuốc chữa triệu chứng, ráng nuốt. Khi hết bệnh không cần uống thuốc nữa. Phật nói ví như người say thấy đất đai nhà cửa cây cối ngả nghiêng, lúc tỉnh ra thấy đất đai bằng phẳng, nhà cửa cây cối&#8230; tĩnh yên. Cái “thấy biết” đó giúp ta cỡi bỏ khổ đau, thấy được an lạc.</p>
<ol start="9">
<li><strong><em> Phật là một Y vương. Chỉ cách phòng bệnh, lại chỉ ra nguyên nhân bệnh và cách trị bệnh. Bệnh ở đây chính là khổ đau. Anh có thể tóm tắt nguyên nhân, đơn thuốc và cách phòng bệnh của Phật không?</em></strong></li>
</ol>
<p>Đúng, Phật là bậc Y vương, chữa được cả đau và khổ. Khác với bác sĩ, lương y, thường chỉ chữa được cái đau, cái bệnh… Mà ta biết, Khổ mới là cái gốc của đau, của bệnh. Bênh thân và bệnh tâm. Khổ phát sinh từ Tham sân và si. Nhưng tham sân si cũng chỉ là triệu chứng. Căn nguyên là Vô minh. Từ vô minh mà sinh hành, thức, danh sắc… có thể nói là con đường  sinh bệnh học, sinh lý bệnh học.  Lục phủ ngũ tạng quấn quít lấy nhau. Chỉ cần “chiếu kiến ngũ uẩn giai Không” (Tâm Kinh) thì đã thoát được vô minh, tức khắc “độ nhứt thiết khổ ách”. Phật “chế” ra nhiều thứ “thuốc”, tuỳ căn cơ người bệnh mà “cho toa” sao cho phù hợp. “Sanh, bệnh, lão, tử”… có lẽ là nỗi khổ, nỗi lo lớn nhất của kiếp người. Khổ vì sanh ư? Đã có vị Phật tên là Bảo sanh (Ratnasambhava) đây rồi, giúp sanh đẻ an toàn, Khổ vì bệnh ư? Đã có vị Phật là Dược sư (Bhaisajyaguru)  cho thuốc. Khổ vì già ư? Có vị Phật Asucbệ (Asobhya), còn gọi Phật bất động, an nhàn. Khổ vì chết ư? Có vị Phật A Di Đà (Amitabha) rước về Tịnh độ… Vô số các vị “thuốc” để chữa vô số các bệnh khổ. Con đường phòng bệnh khổ chỉ cần gom lại trong Bát chánh đạo: Chánh kiến, chánh tư duy, chánh ngữ, chánh nghiệp, chánh mạng, chánh tính tấn, chánh niệm, chánh định.  Thực hiện được Bát chánh đạo thì  An vui và Hạnh phúc.  Trong Bát chánh đạo, cũng chỉ cần một thứ thuốc cốt loĩ: Chánh định. Có chánh định thì có chánh kiến, chánh tư duy&#8230; Có chánh định thì thấy “Vô tướng thực tướng” thấy Như Lai.</p>
<ol start="10">
<li><strong><em> Anh có thể giải thích và cho ví dụ về “Từ Bi Hỷ Xả”? Sao lại cần “Từ Bi Hỷ Xả”?</em></strong></li>
</ol>
<p>Nếu không Từ Bi Hỷ Xả thì ta cứ sống với lòng Sân hận, oán thù, ganh ghét, ghim gút… “Thù trả chưa xong đầu đã bạc!”. <em>Từ</em> là lòng Thương. Biết thương.Còn thương… Thí dụ “còn thương rau đắng mọc sau hè”! Cọng rau mà còn thương được thì lòng thảnh thơi biết bao. Lấy oán báo oán/ oán oán chồng chất/ lấy đức báo oán oán tiêu vong… <em>Bi</em> là làm vơi khổ. Một miếng khi đói bằng một gói khi no. Nếu chỉ biết thương thôi mà không có cách gì làm cho bớt khổ thì không đủ. Cho nên Từ đi với Bi là vậy. <em>Hỷ </em>là cái vui theo người. Khó. Người vui thì ta ganh ghét dễ hơn. Còn vui theo kiểu đãi bôi, nịnh bợ thì càng hại người. <em>Xả </em>là buông bỏ, là không còn dính mắc. Từ bi hỷ xả là Tứ vô lượng tâm. Mênh mông, không ngằn mé. Được chút mừng chút.</p>
<ol start="11">
<li><strong><em> Có người tiếp cận Đạo Phật như một tôn giáo, có người lại coi là môt triết lý sống. Theo anh, cách nào đúng?</em></strong></li>
</ol>
<p>Trong cuộc sống bình thường, ta cần có một “triết lý sống”, tìm kiếm một cuộc sống an lạc, hạnh phúc. Chúng ta có thể thực hành Giới Định Huệ để giảm trừ Tham sân si. Chỉ cần giữ ngũ giới, có thể là đã đủ. Không sát sanh, không trộm cắp, không nói dối, không tà dâm, không nghiện ngập… Và nếu được, Từ Bi Hỷ Xả. Nhưng con người còn có phần tâm linh. Chưa biết hết, chưa hiểu hết được. Dân gian gọi “ba hồn chín vía”. Các nhà xã hội học tìm thấy có những đứa trẻ sống trong rừng sâu, không hề biết đến con người, khoảng tám tuổi bỗng đặt mấy cục đá xếp thành tầng cao, rồi quỳ lạy, cầu nguyện. Cái gì vậy? Không biết. Có cái gì đó thuốc về “tâm linh”…</p>
<ol start="12">
<li><strong><em> Theo cách anh hiểu về Đạo Phật, sau cái chết có còn linh hồn không? Linh hồn đó sẽ làm gì, đi về đâu?</em></strong></li>
</ol>
<p>Phật giáo không nói về “Linh hồn”. “Linh hồn” là vĩnh cửu, trường tồn, không thay đổi gắn vào thể xác, và cái chết là tách rời thể xác với linh hồn. Thiện, được vào nước Thiên đàng vĩnh viễn; Ác, thì vào địa ngục vĩnh viễn. Phật giáo không tin có một Đấng Tạo hoá quyết định việc ban thưởng hay trừng phạt. Phật giáo cho rằng mọi thứ do Duyên sinh. Một kẻ làm ác, ở địa ngục, có thể trở thành nguời Thiện, lên làm người, làm Phật. Một người ở cõi thiên, có thể bị đoạ xuống địa ngục vì làm Ác . Quan niệm này cho con người một Tự do tuyệt đối. Cho nên Phật giáo chỉ nói “Thần thức” là phần tách khỏi thể xác khi chết, tuỳ nghiệp duyên mà tái sanh.</p>
<ol start="13">
<li><strong><em> Anh từng nói “trái tim nghĩ bằng tình, khối óc nghĩ bằng lý”. Phật pháp là tình hay lý? </em></strong></li>
</ol>
<p>Phật lúc nào cũng có hai vị Đại Bồ-tát đứng hai bên. Bên trái là Văn Thù Bồ-tát, cưỡi sư tử, tay cầm kiếm báu. Tiếng sư tử rống lên thì muôn thú đều khiếp vía. Vung gươm báu thì chặt đứt phiền não. Còn bên phải là Phổ Hiền Bồ-tát, cưỡi voi 6 ngà và tay cầm đoá hoa sen… Voi mới đủ sức chở nặng giáo pháp đến giúp chúng sanh. Voi 6 ngà tượng trưng cho 6 phương pháp giúp thành tựu trên con đường học Phật: Bố thí, Trì giới, Nhẫn nhục, Tinh tấn, Thiền định, Trí huệ. Đó là ”Lục độ Balamật”.  Thú vị, khoa học biết rõ hai bán cầu não mỗi bên chịu trách nhiệm một thứ: bện trái, lý; bên phải tình.Nặng một bên sẽ không đạt kết quả tốt. Ngày nay khoa học não bộ cũng thấy hai bán cầu não có khả năng nối kết được với nhau.</p>
<ol start="14">
<li><strong><em> Theo Đạo Phật, con người sinh ra trên đời để làm gì?</em></strong></li>
</ol>
<p>Có người nói sinh ra trên đời để… chết? Có người bảo sinh ra trên đời để… sống? Có người nói “bất sinh bất diệt”, không có sống có chết gì cả!</p>
<p>Nhưnng có lẽ người ta sinh ra trên đời là để “trả” cái Nghiệp của mình. Nghiệp phát xuất từ Thân, Khẩu,Ý, nhiều kiếp sống đã tạo nên, đã tích luỹ. Có Nghiệp thiện và nghiệp ác. Có thể coi nghiệp là nhân sẽ sinh ra quả. Nhưng từ <em>nhân </em>mà sinh <em>quả</em>, phải có <em>duyên</em>. Không có duyên thì hạt giống  tốt cũng bị huỷ hoại đi. Duyên là những điều kiện tác động để nghiệp thành quả.  Hiểu Duyên sinh thì hiểu luân hồi, tái sinh, nhân quả là vậy…</p>
<p>Thật ra có nhiều câu hỏi Phật cũng bảo không nên trả lời. Một người bị tên, phải cứu chữa ngay cái đau của họ, đừng hỏi ai bắn mủi tên này, tại sao bắn, bắn để làm gì… vô ích.</p>
<ol start="15">
<li><strong><em> Trước một người muốn bớt đau khổ nhưng chưa biết về đạo Phật, anh sẽ cho lời khuyên gì?</em></strong></li>
</ol>
<p>Có khi không cần phải khuyên gì cả. Khuyên cũng chẳng ai nghe. Đau khổ của mỗi người do nghiệp do duyên của họ. Họ phải được trải nghiệm. Tự rút ra bài học. Tuy nhiên cũng có khi Phật cho lời khuyên như chuyện một bà mẹ có con bệnh chết, bà đau khổ cùng cực, muốn chết theo. Có người khuyên tìm Phật xin phương thuốc cứu con sống lại. Phật khuyên bà đi vào từng nhà trong làng, hỏi nhà nào xưa nay chưa từng có ai chết thì xin môt nắm tro trong bếp, mang về Phật sẽ chỉ cách làm thuốc cứu con. Bà đi nhiều năm tháng, hết làng này sang làng khác, không tìm thấy nhà nào không từng có người chết nên trở về lạy Phật xin quy y. Nếu ngay từ đầu Phật bảo “Ai mà chả chết, nhà nào chả có người chết, đừng buồn đau nữa…” liệu có khuyên được bà mẹ đó không?</p>
<ol start="16">
<li><strong><em> Anh viết: “Một hôm hơi thở tình cờ / Dính vào hạt bụi thành ra của mình.” Có ngụ ý gì liên quan đến Phật pháp trong câu này không?</em></strong></li>
</ol>
<p>Có đó chớ. Nhưng phải đọc luôn hai câu đầu: “Lắng nghe hơi thở của mình/ Mới hay ra hơi thở đã nghìn năm xưa…”  Nếu ta biết nhìn bằng con mắt ngàn năm, ta thấy trên Hy mã lạp sơn vốn xưa kia là biển, nay vẫn còn muối và các vỏ sò ở đó. Còn dưới đáy biển sâu kia, những thành phố đang chìm trong nước… Từ khi có loài người trên quả địa cầu ta đang sống này đã có bao nhiêu nugời đã chết? Họ chỉ để lại những hạt bụi đó thôi. Trong Phật giáo cũng có một thứ Ấn gọi là “Ấn điạ xúc” rất hay. Khi nổi cơn giận dữ, ta đưa ngón tay ấn vào trong đất, sẽ hết giận ngay vì nhớ ra rằng ta chính là hạt bụi trong đất này thôi. Kẻ thù ta cũng vậy. Hơi thở mà “tình cờ” dính vào hạt bụi thì lại do duyên. Hai chị em Thuý Kiều Thuý Vân, cùng cha cùng mẹ, vậy mà hai kiếp sống khác nhau đế ngàn sau đoạn trường đó thôi?</p>
<ol start="17">
<li><strong><em> Anh khuyến khích mọi người nên sống “ở đây và bây giờ”. Anh có thể lấy ví dụ cụ thể không?</em></strong></li>
</ol>
<p>Tôi đang khuyến khích mình đó chớ. Nếu biết sống “Ở đây” và “Bây giờ” thì hẳn đã là hạnh phúc. Có điều hết tiếc dĩ vãng thì mơ tương lai… Tiếng Anh có một từ hay: Present là “có mặt”, Present là “hiện tại” và Present cũng có nghĩa là món quà. Đó là món quà dành cho người có mặt ở thời… hiện tại. Còn ta cứ mãi loay hoay…</p>
<ol start="18">
<li><strong><em> Nói về chuyện ăn, anh viết: “Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ cái bao tử “ </em></strong></li>
</ol>
<p>Ăn là một chuyện “lớn” không thua gì thở. Vì thức ăn kết hợp với hơi thở tạo nên năng lượng cho ta hoạt động hàng ngày. Năng lượng đó được tạo ra từ trong mỗi tế bào. Mỗi tế bào có Mitochondria (Ty thể) là nhà máy sản xuất năng lượng. Phật nói về thức ăn của thể chất và thức ăn của tâm hồn. Thực ra, thức ăn của thể chất cũng là thức ăn của tâm hồn đó chớ! Tàn Dà nói: Đồ ăn ngon, người ngồi ăn không ngon, không ngon. Đồ ăn ngon, chỗ ngồi ăn không ngon, không ngon. Cái chuyện ngon không ngon là chuyện tâm hồn phải không. Ăn là một vấn đế… văn hoá. Nhiều món quý chỗ này thì chỗ kia chê, không biết ăn. Camembert của Pháp. Mắm Bò hốc của Kampuchia. Mắm ruốc, mắm sặc ở ta… Món bánh căn nghèo của Phan Rang, Phan Thiết chẳng phải là món ngon nhứt sao? Nhiều bạn bè tóc bác phơ, ở nước ngoài về thăm quê bao giờ cũng đòi ăn cho được mấy món “nhà quê” đó.</p>
<ol start="19">
<li><strong><em> Theo anh, có thể có những giây phút “giác ngộ” trong đời sống thường nhật không?</em></strong></li>
</ol>
<p>Có chớ. Và thường nữa. Có điều ta không ghi nhận và duy trì nên nó tự xoá đi. Ta làm vỡ một cái chén sứ đẹp. Tiếc quá, sực nhớ cái chén đó làm từ gốm và… gốm thì trở về với đất để chờ làm cái chén sứ khác. Thấy cánh hoa tàn úa, tiếc quá, phải chi nó cứ mãi đẹp như thế. Ta thấy ta… già đí, tiếc quá, phải chi cứ còn trẻ mãi. Mà quên nghĩ rằng cánh hoa phải tàn đi để tạo nên một cánh hoa khác rực rỡ, đẹp đẽ hơn. Ta phải… già đi để con cháu ta có cơ hội lớn lên, nếu không… Cái đó là cái “Thấy biết của Phật” (Phật trí kiến). Vì ta cũng có Phật tánh, có Pháp thân như Phật nên ta cũng thấy biết chút chút, khác với Phật chỗ ngài thấy biết hoàn toàn, “toàn giác”. Phật không chỉ thấy biết gốm sứ từ đất, thuỷ tinh từ cát… nên bể cái gốm sứ, vỡ ly thuỷ tinh Phật cười còn ta khóc. Thiệt ra Phật thấy rõ, tất cả đều đến từ vô tướng, nên cái ta thấy, ta có, chỉ là cái giả tướng, cái thực tướng mong manh đó thôi, nó vô thường, vô ngã. Khi ta thấy <em>vô tướng thực tướng</em> thì ta đã thấy… Như Lai.  Người khéo tu hành, luôn an nhiên, tự tại. Rồi đến một tuổi nào đó, ta không muốn giác cũng giác, không muốn ngộ cũng ngộ… đó thôi!</p>
<ol start="20">
<li><strong><em> “Chữa lành” là một trong những từ đang được nhắc nhiều nhất trên mạng, đặc biệt với người trẻ. Đạo Phật có thể chữa lành cho người trẻ không?</em></strong></li>
</ol>
<p>Được quá đi chớ! Nhưng “người trẻ” đã mắc phải bệnh gì mà muốn “chữa lành”? Bệnh thì có bệnh thể chất, bệnh tâm thần và bệnh xã hội… Về thể chất, nói chung, người trẻ thường là người khoẻ mạnh, ít đau ốm bệnh hoạn như người… già. Thế nhưng nguời trẻ thường nhìn người hàng xóm, thấy họ cao ráo, vai u thịt bắp, lực lưỡng, bèn đi cắt xương ống chân, nâng cao thêm vài tấc, tập thể lực và dùng thuốc cường cơ cho thịt săn cứng lại khoe 6 múi… thì chữa không lành được. Cô gái yểu điệu thục nữ, giờ muốn giống hoa hậu, bơm mông, nơm vú, độn chỗ này, xẻ chỗ kia để bằng bè bạn… chữa lành hổng nổi! Tóm lại, cũng chỉ vì lòng tham, muốn, ganh tị… mà ra! Khi không đạt được mong muốn, thì sân hận, căm thù&#8230; Sửa mũi thì mũi xẹp, sửa mắt thì mắt mờ. Đại khái, họ không chấp nhận mình là mình. Cho nên suy gẫm cuộc đời với biết bao nhiêu khổ đau… Phật gom lại chỉ có 3 nguyên nhân chánh: Tham- sân- si. Con đường an lạc chính là Giới- định- huệ. Giới thì giảm lòng tham, lành bệnh tham, Định thì giảm lòng sân và Huệ thi… hết vô minh. Ít nhất dòm qua cũng biết cái đẹp hào nháng kia, cái đẹp mơ ước kia là của giả, độn thôi, có khi là vài túi nước muối, nhẹ tay coi chừng vỡ. Chỉ có cách tự mình chữa cho mình thôi. Gặp thầy thuốc không tốt, thầy sẽ dọa thêm cho tăng nỗi lo âu, tốn kém. Gặp thầy tu bất hảo thầy sẽ hù thêm cho sợ hãi… Căng thẳng, lo âu, sợ hãi… dẫn đến trầm cảm, khó mà lành nổi. Nếu hiểu biết, chấp nhận mình, sống không đua đòi, ganh tị, hoà hợp với thên nhiên, xã hội thì không chữa cũng lành. Các nhà khoa học khuyến khích người trẻ nên sống gần gũi với thiên nhien, thiểu dục tri túc, thực tập 3 thứ: Thể dục, trí dục, đức dục như người xưa dạy, và tìm cho mình một chút giải khuây: cầm, kỳ, thi, hoạ… có thể từ đó mà an nhiên, tự tại, không chữa cũng lành!</p>
<ol start="21">
<li><strong><em> Lòng tin vào nhân quả đôi khi khá trừu tượng. Khi một người sống tốt nhưng lại luôn gặp bất công, họ rất dễ mất lòng tin.</em></strong></li>
</ol>
<p>Nhân quả có thể thay đổi. Nhân quả do nghiệp, do duyên.  Án Anh đi sứ nước Sở nhớ không? Cây quít ngọt ở Giang Nam, đem trồng ở Giang Bắc thì sinh trái chua… Ấy là do thổ nhưỡng, do chăm sóc, tưới tẩm của con người. Nghiệp cũng có thể thay đổi. Cách sống của ta ngay ở đây và bây giờ là do ta quyết định, ta tự do chọn lựa. Phật giáo tin vào con người. “Tánh Phật”có  ở mỗi người.</p>
<ol start="22">
<li><strong><em> Tại sao muốn sống an lạc cần có cả trí tuệ và từ bi? </em></strong></li>
</ol>
<p>“Từ” là lòng Thương. “Bi” là giúp giảm khổ. “Từ năng dữ lạc. Bi năng bạt khổ”. Không chỉ phải có lòng thương rộng lớn, không phân biệt, mà còn phải có cách cứu giúp, làm cho vơi bớt khổ đau. Tình thương có thể an ủi, làm vui, nhưng vẫn không  giảm được khổ. Từ bi mà không có trí tuệ còn dễ bị mắc bẫy, bị gạt gẫm. Thời buổi này càng cần phải cảnh giác. Nên phải có Trí Tuệ đi với Từ Bi. Quan Thế Âm Bồ- tát có ngàn tay ngàn mắt, trong mỗi bàn tay đều có một con mắt là thế!</p>
<ol start="23">
<li><strong><em> Đức Phật là một vị thánh toàn năng, hay cũng là người thường như chúng ta? </em></strong></li>
</ol>
<p>Phật không phải thánh, không phải thần. Phật là người… thường như chúng ta, có điều, Phật là ngưới đã giác ngộ rốt ráo, đã “thấy biết” toàn diện (Tri kiến Phật), chớ không loay hoay như  ta… Ta cũng có Phật tánh. Cho nên Phật bảo “Ta là Phật đã thành, chúng sanh là Phật sẽ thành”. Ai cũng sẽ là Phật cả, nếu giác ngộ, giải thoát. Kinh Pháp Hoa chỉ có một mục đích là “Khai thị chúng sanh ngộ nhập Tri kiến Phật”. Khai thị là “mở ra, bày ra cho thấy”. Thấy cái gì? Thấy cái “Tri kiến Phật”, tức là cái thấy cái biết của Phật. Đó là cái thấy biết “Vô tướng thực tướng”, thấy biết Như Lai.</p>
<ol start="24">
<li><strong><em> Có cần niệm Phật hay tụng kinh mỗi ngày không, hay chỉ cần thiền và thở đúng thôi, để có an lạc? </em></strong></li>
</ol>
<p>Niệm Phật là một cách tốt nhắc nhở ta một tấm gương để noi theo. Nhưng niệm Phật cũng là cách để tâm không vướng bận những thứ linh tinh khác. Niệm có nghĩa là đặt tâm vào ngay thời điểm hiện tại, quên đi tất cả chung quanh, phiền não các thứ, từ thân đến tâm… Cho nên có pháp môn Niệm Phật. Tụng kinh cũng vậy. Tâp trung vào kinh, vào “tụng” thì không còn vướng bận những thứ khác. Vậy tụng kinh, niệm Phật cũng là những pháp môn. Nhưng với Kinh, còn cần phải hiểu, phải thực hành. Nếu không, dễ tẩu hoả nhập ma vì mê tín, tưởng Phật là thánh thần mà cầu xin, lạy lục. Thiền sư Như Huyễn (năm nay 98 tuổi) có bài thơ  “Thay lời Phật” thú vị như sau: <em>Ta nói kinh cho chúng nó nghe/ Chẳng ngờ chúng “tụng” bắt ta nghe/ Tuổi già tám chục nghe gì nữa! Chín tiếng ngồi trân sụm bánh chè!</em> (Thich Từ Thông, Như Huyễn Thiền Sư Thi Tập). Học kinh phải hiểu để ứng dụng vào đời sống, chớ không chỉ “tụng” rồi cầu Phật chứng giám, ban phước !</p>
<ol start="25">
<li><strong><em> Không ăn chay có thể có an lạc không?</em></strong></li>
</ol>
<p>Ăn chay để làm gì? Phật đâu có ăn chay. Phật ăn gì cũng được. Thí chủ cho gì ăn nấy. Đi khất thực mà. Không lẽ đi khất thực mà nói tôi chỉ ăn chay thôi. Chắc dễ bị đói. Nhưng Phật chỉ khất thực vừa đủ… và ăn bất cứ thứ gì trong bình bát khất thực cũng là “ăn chay” cả đó thôi.</p>
<p>Phật dạy có 4 nhóm thức ăn là Đoàn thực, Xúc thực, Tư niệm thực, Thức thực. Bốn nhóm thức ăn đó chỉ có Đoàn thực dành cho thân, còn Xúc thực, Tư niệm thực, Thức thực dành cho tâm. “Xúc thực” đáng sợ, nhất là thời đại AI, internet … Với cái điện thoại thông minh trên tay, mỗi ngày ta “xúc thực” biết bao nhiêu điều, cả tôt lẫn xấu, tràn ngập trong tâm trí. Ta căng thẳng, ta mất ăn mất ngủ… Tư niệm thực là những món nhớ nghĩ triền miên, quay cuồng đầu óc, với những lo âu, oán trách, căm thù, sợ hãi… Rồi Thức thực mới là món ăn đáng sợ nhất, đó là phân biệt, là tranh cãi, là hơn thua, là đấu đá… là chiến tranh một mất một còn…</p>
<ol start="26">
<li><strong><em> Anh có thể giải thích lý do Phật chọn năm giới căn bản cho Phật tử không? Giữ năm giới này thì được lợi lạc gì?</em></strong></li>
</ol>
<p>Lợi lạc nhiều chớ. Không sát sanh. Không trộm cắp. Không nói dối. Không tà dâm, Không nghiện ngập&#8230; Chừng đó đã đủ cho một nếp sống An lạc, Hạnh phúc cho một kiếp người. Bão lũ, động đất, núi lửa, sóng thần… chưa đủ sao mà con người còn tự gây chiến tranh khắp nơi với những thứ vũ khí ngày càng ghê gớm. Cái ăn của con người cũng vậy, sát sanh ngày càng nhiều.  Không trộm cắp ư? Tham nhũng là một dạng trộm cắp kinh khủng nhất. Một dạng tạo nghiệp lớn nhất. Không nói dối? Thử xem… “Quân tử nhứt ngôn là quân tử dại, quân tử nói đi nói lại là quân tủ khôn”! Fake news, deep fakes… phổ biến, phát triển mạnh mẽ. Không nghiện ngập ư? Xưa chỉ nói đến rượu, bây giờ thì nghiện đủ thứ, ngày càng nguy hiểm độc hại. Thực hiện được phần nào trong năm giới là tốt phần đó. Từ ngũ giới còn tiến lên “thập thiện” là 10 điều lành.  Không chỉ không sát sanh mà còn “dưỡng sanh”. Bảo vệ môi trường. Chống biến đổi khí hậu…; Không chỉ không trộm cắp mà còn “bố thí”- bố thí “balamật” tốt nhất vì không có tính toán lợi dụng trong đó.  Không nói dối, mà còn nói lời chánh ngữ, ái ngữ&#8230;</p>
<ol start="27">
<li><strong><em> Phật có nói một Kinh tên là “Người biết sống một mình”. Cái tên Kinh rất lạ! Anh có thể nói đôi điều về kinh này không?</em></strong></li>
</ol>
<p>Sống một mình tưởng là sống một mình mà không phải một mình. Nhiều người cũng thường sống một mình, thậm chí trốn lên núi cao rừng thẩm mà không thể sống  một mình được. Bởi tâm họ không sao thoát được những hình bóng khác, những chuyện đã qua và luôn tràn ngập những chuyện sắp tới. Họ buồn, họ tiếc, họ vẽ vời… Nói chung, là “bấn xúc xích” với những lo âu, phiền muộn, sợ hãi, yêu thương, ước vọng, hờn oán… “Người biết sống một mình” thực sự như trong Kinh Phật dạy là biết sống “Ở đây và bây giờ”, không ước vọng tương lai, không tiếc nuối quá khứ… Sống được như thế thì lòng mới thanh thản, mới “một mình” được vậy. Bằng cách nào ư? Có đó. Con đường Thiền mở rộng trước mắt.</p>
<p><strong> Đỗ Hồng Ngọc – Minh Lê (Nha Trang)</strong></p>
<p><strong>16.5.2025</strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-nt-hoi-chuyen-hoc-phat-voi-bac-si-do-hong-ngoc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Bản dịch tiếng Đức &#8220;Một Ngày Kia&#8230; Đến Bờ&#8221;</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/doc-sach/ban-dich-tieng-duc-mot-ngay-kia-den-bo/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/doc-sach/ban-dich-tieng-duc-mot-ngay-kia-den-bo/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 17 Jan 2025 07:35:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[Đọc sách]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19759</guid>

					<description><![CDATA[&#160; GHI CHÚ: Một ngày kia… đến bờ? Tuỳ bút Đỗ Hồng Ngọc. Lời ngỏ Bờ nào? Bờ bên kia hay bờ bên này? Đáo bỉ ngạn? Là mong cho tới bờ bên kia? Ý rằng bờ bên kia hẳn là hay hơn, đẹp hơn, tốt hơn bờ bên này? Sao biết? Đã có ai nói cho biết chưa? Có con rùa nào [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><strong>GHI CHÚ:</strong></p>
<p><strong>Một ngày kia… đến bờ?</strong></p>
<p><em>Tuỳ bút</em></p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc.</p>
<p><strong><em>Lời ngỏ</em></strong></p>
<p>Bờ nào? Bờ bên kia hay bờ bên này? Đáo bỉ ngạn? Là mong cho tới bờ bên kia? Ý rằng bờ bên kia hẳn là hay hơn, đẹp hơn, tốt hơn bờ bên này? Sao biết? Đã có ai nói cho biết chưa? Có con rùa nào từng đi dạo lang thang từ dưới biển lên đất liền nói cho biết chỗ nào đáng sống hơn chăng?</p>
<p><em>Gaté, Gaté, Paragaté, Parasamgaté</em>… một đại thần chú, đại minh chú, vô thượng chú, vô đẳng đẳng chú… năng trừ nhất thiết khổ chân thật bất hư ư? Sao người ta vẫn đọc hà rầm khắp nơi, đọc hằng ngày câu chú trong Tâm kinh Bát Nhã đó mãi mà vẫn thấy cứ còn khổ, thậm chí “cực khổ”, nên chỉ mong sao được mau về miền “cực lạc”, được vãng sanh qua nơi khác, qua bờ bên kia. Vậy mà lạ, hình như ai cũng muốn sống lâu, thậm chí trường sinh bất tử, nghĩa là ở mãi nơi này, nơi “cực khổ” này? Tại sao?</p>
<p>Tôi viết những cảm nghĩ này ở tuổi U90 của mình, viết cho riêng mình đọc, lai rai đọc cho đến khi không cần đọc nữa! Và dĩ nhiên có thể chia sẻ cùng bè bạn thân quen “cùng một lứa bên trời lận đận” của mình để có dịp “chí chóe” cho vui…!</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc</p>
<p>(6.2023)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>……………………………..</p>
<p>Bản dịch Anh ngữ  trên Thư viện Hoa Sen</p>
<p><strong>“One Day… Reaching the Other Shore”</strong></p>
<p><strong>Dr Do Hong Ngoc, MD<br />
Saigon, June 2023<br />
(</strong>Manuscript – write for myself aged U90)</p>
<p><strong><em>Translated by Red Pine </em></strong><strong><em> </em></strong></p>
<p><strong><em>https://thuvienhoasen.org/a40640/mot-ngay-kia-den-bo-one-day-reaching-the-other-shore-song-ngu-vietnamese-english-</em></strong></p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Bản dịch tiếng Đức &#8220;Một Ngày Kia&#8230; Đến Bờ&#8221; của Văn Công Tuấn và Prof. Beuchling, được trích đăng nhiều kỳ trên báo Viên Giác của Hòa Thượng Thích Như Điển, Hannover, Đức Quốc.</p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></p>
<p><strong>Eines Tages&#8230; das andere Ufer erreichen</strong><em> </em></p>
<p>[ Die 26 Essays in <em>Eines Tages &#8230; das andere Ufer erreichen</em> sind wertvolle, leicht verständliche und wissenschaftlich fundierte Dharma-Vorträge, die mit Zustimmung des Autors von Văn Công Tuấn ins Deutsche übersetzt wurden. Lektorat: Prof. Olaf Beuchling.]</p>
<div class="_df_book df-lite" id="df_19755"  _slug="ban-dich-tieng-duc-mot-ngay-kia-den-bo" data-title="ban-dich-tieng-duc-mot-ngay-kia-den-bo" wpoptions="true" thumb="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/01/mnk_dhn.jpg" thumbtype="" ></div><script class="df-shortcode-script" nowprocket type="application/javascript">window.option_df_19755 = {"outline":[],"autoEnableOutline":"false","autoEnableThumbnail":"false","overwritePDFOutline":"false","direction":"1","pageSize":"0","source":"https:\/\/www.dohongngoc.com\/web\/storage\/2025\/01\/Do-Hong-Ngoc_Ufer_DE_V3.pdf","wpOptions":"true"}; if(window.DFLIP && window.DFLIP.parseBooks){window.DFLIP.parseBooks();}</script>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/doc-sach/ban-dich-tieng-duc-mot-ngay-kia-den-bo/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CON ĐƯỜNG AN LẠC  Bài 6: Học cách Phật dạy con</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/con-duong-an-lac-bai-6-hoc-cach-phat-day-con/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/con-duong-an-lac-bai-6-hoc-cach-phat-day-con/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 22 Nov 2024 02:28:39 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19664</guid>

					<description><![CDATA[&#160; &#160; &#8220;Sách bỏ túi&#8221; cho người cao tuổi CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 6: Học cách Phật dạy con Đỗ Hồng Ngọc Translated by Nguyên Giác (Phan Tấn Hải)   Khi Phật thành đạo, có dịp về thăm Vua cha thì La-Hầu-La đã lên bảy tuổi. Và ngay dịp đó, La Hầu La cũng [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<div class="pd_header">
<div class="pd_header_content">
<div class="pd_title">
<p>&nbsp;</p>
</div>
<div class="noscript nw_addthis_container nw_addthis_container_32" style="outline: none; line-height: 1.5; appearance: none; background-clip: padding-box; box-sizing: border-box; margin: 10px 0px 0px; text-overflow: ellipsis; min-height: 44px;" data-html="&lt;div addthis:url=&quot;https://vietbao.com/a320511/sach-bo&quot; addthis:title=&quot;&amp;quot;Sách bỏ túi&amp;quot; cho người cao tuổi Con Đường An Lạc Bài 6: Học cách Phật dạy con&quot; addthis:description=&quot;Khi Phật thành đạo, có dịp về thăm Vua cha thì La-Hầu-La đã lên bảy tuổi. Và ngay dịp đó, La Hầu La cũng xin theo Phật, xuất gia. Coi Phật đã dạy La Hầu La những gì và cách nào nhe!&quot; class=&quot;addthis_toolbox addthis_default_style addthis_32x32_style&quot;&gt;&lt;a class=&quot;addthis_button_facebook&quot;&gt;&lt;/a&gt;&lt;a class=&quot;addthis_button_twitter&quot;&gt;&lt;/a&gt;&lt;a class=&quot;addthis_button_facebook&quot;&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;">
<div class="addthis_toolbox addthis_default_style addthis_32x32_style"></div>
</div>
<div class="vietbao_sharing_bar">
<div class="vietbao_sharing">
<p style="text-align: left;" align="center"><b>&#8220;Sách bỏ túi&#8221; cho người cao tuổi</b></p>
<p style="text-align: left;" align="center"><b>CON ĐƯỜNG AN LẠC</b></p>
<h3 style="text-align: left;" align="center"><b>Bài 6: </b><b>Học cách Phật dạy con</b></h3>
</div>
</div>
<div class="clear">Đỗ Hồng Ngọc</div>
<div>Translated by Nguyên Giác</div>
<div></div>
</div>
</div>
<div class="pd_description nw_zoomcontent normal">
<div class="clear"></div>
<p><a href="https://vietbao.com/images/file/pU9xtd353AgBANRS/q-04.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="nw-img-responsive imglazy imgcontent" src="https://vietbao.com/images/file/pU9xtd353AgBANRS/w800/q-04.jpg" alt="blank" width="800" height="450" data-info="1152,648" data-original="/images/file/pU9xtd353AgBANRS/w800/q-04.jpg" /></a></p>
</div>
<div class="pd_description nw_zoomcontent normal">
<p>(Phan Tấn Hải)</p>
<p><b> </b></p>
<p>Khi Phật thành đạo, có dịp về thăm Vua cha thì La-Hầu-La đã lên bảy tuổi. Và ngay dịp đó, La Hầu La cũng xin theo Phật, xuất gia.</p>
<p>Coi Phật đã dạy La Hầu La những gì và cách nào nhe!</p>
<p>Trước hết, Phật giao La Hầu La cho… ông “thầy dạy kèm” đáng tin cậy là Xá Lợi Phất. Sao lại Xá Lợi Phất mà không phải ai khác như Mục Kiền Liên chẳng hạn? Xá Lợi Phất thì mới đúng là một ông giáo, kiến thức uyên bác, đệ tử trí tuệ bậc nhất của Phật. Phật giao cậu bé La Hầu La cho Xá Lợi Phất dạy dỗ là muốn La Hầu La đi vào con đường tu tập bằng trí tuệ trước hết. Nếu Mục Kiền Liên mà làm thầy có khi La Hầu La mê… thần thông mất! Phật không trực tiếp dạy La Hầu La vì cha mà dạy con không dễ, nhứt là ông con có máu làm vua!</p>
<p>Và bài học đầu tiên Xá Lợi Phất dạy La Hầu La là <i>thở. </i>Tức là dạy kỹ năng đầu tiên của thiền định. Bởi đây cũng chính là con đường khai mở trí huệ. Có <i>chánh định </i>rồi mới mong có <i>chánh kiến, chánh tư duy… </i>chớ phải không? Thở là nhu cầu thiết yếu của cuộc sống.</p>
<p>“Chào đời” bằng một tiếng khóc nên mới có “Khổ, Tập, Diệt, Đạo”!</p>
<p>Cuộc sống càng căng thẳng, càng đam mê, càng nhiều tham sân si nghi mạn tà kiến… thì người ta càng dễ quên thở. Người ta chỉ thoi thóp thở, khò khè thở, hời hợt thở, cà giựt thở, cà hước thở cho qua ngày đoạn tháng! Cho nên phải dạy thở trước hết cho La Hầu La là đúng.</p>
<p>Nhưng thở không chỉ là thở. Thở để thấy một kiếp người. Thở để thấy vô thường, vô ngã. Thở để thấy duyên sinh, thấy thực tướng vô tướng. Dĩ nhiên, Xá Lợi Phật sẽ dạy La Hầu La một cách đúng sư phạm, không sợ “ tẩu hỏa nhập ma”!</p>
<p>Phật… vẫn phải theo dõi sát chuyện học hành của cậu bé La Hầu La. Khi thấy cậu đã biết thở, có chánh niệm, tỉnh giác, tinh cần rồi thì Phật mới bắt đầu dạy… đạo đức, lối sống. Nào không được nói dối &#8211; nào phải nghĩ kỹ trước mỗi ý tưởng, cử chỉ, lời nói… xem điều nào nên hay không nên làm, điều nào có hại, xấu ác thì không được làm, điều nào hay phải, lợi mình, lợi người thì làm.</p>
<p>“<i>Trong khi chuẩn bị làm điều chi bằng thân, khẩu, ý, con phải quán chiếu: hành động này có gây tổn hại cho mình hoặc cho kẻ khác không. Nếu, sau khi suy xét, con thấy rằng hành động đó sẽ có hại, thì con hãy đừng làm. Còn nếu con thấy rằng hành động đó có ích lợi cho con và cho kẻ khác, thì con hãy làm.</i>”</p>
<p>Trong các yếu tố thân khẩu ý thì “khẩu” có lẽ là quan trọng nhất để tạo nghiệp mặc dù nó được dẫn dắt bởi <i>ý </i>(ý dẫn các pháp) nhưng ý không bộc lộ ra để dễ nhận biết, chỉ có <i>khẩu </i>mới ầm ỉ, náo nhiệt, là đầu mối sinh sự, gây chiến! “Khẩu” chính là kẻ tạo nghiệp số một vậy. Ngày nay “khẩu” không chỉ là lời nói trực tiếp mà còn là cả hệ truyền thông, cả những “status” trên mạng internet, lan truyền khắp thế giới trong nháy mắt. Cho nên Phật dạy La Hầu La rất kỹ về “khẩu nghiệp”, bắt đầu bằng sự không nói dối. “Thập thiện” dành tới 4 món cho riêng khẩu: Không nói dối, không nói thêu dệt, không nói hai lưỡi, không nói lời hung ác…</p>
<p>Ở tuổi mới lớn, biết mình là con Phật, được mọi người vì nể, quý trọng, chắc không khỏi có lúc La Hầu La làm phiền nhiễu, buồn lòng người khác. Thậm chí, thỉnh thoảng có thể còn chạy vào méc (mách) Phật điều này điều khác… Phật sẽ mỉm cười xoa đầu dạy hạnh <i>Trì giới, Nhẫn nhục, Tinh tấn…</i></p>
<p>Rồi khi La Hầu La lớn dần lên, Phật dạy những bước tiếp theo.</p>
<p><b><i>Hãy học hạnh của Đất</i></b>. Hãy như đất. Đất ở khắp nơi. Đất trong ta. Đất trong vũ trụ. Không có đất, ta không nên hình nên dạng. Không có đất, nhựa nguyên không thành nhựa luyện. Điều quan trọng: đất không hề phân biệt. Ném một thỏi vàng hay một đống rác xuống đất, đất vẫn “như như bất động”…Chẳng mừng chẳng giận.</p>
<p><b><i>Hãy học hạnh của nước</i></b>. Hãy như nước. Nước ở khắp nơi. Nước ở trong ta chiếm  đến ba phần tư thể trọng. Cũng như biển cả sông ngòi chiếm ba phần tư mặt địa cầu. “Nước trôi ra biển lại tuôn về nguồn” (Tản Đà). Chẳng thêm chẳng bớt…</p>
<p><b><i>Hãy học hạnh của gió.</i></b> Hãy như gió. Gió ở khắp nơi. Gió trong ta. Trong bầu khí quyển. “Gió không có nhà/ Gió đi muôn phương…”. Đâu cũng là nhà của gió. “Sống trong đời sống cần có một tấm lòng. Để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi!” (Trịnh Công Sơn).</p>
<p><b><i>Hãy học hạnh của lửa.</i></b> Hãy như lửa. Lửa ở khắp nơi. Lửa trong ta. Lửa trong vũ trụ. Lửa ở mặt trời. Lửa giữa lòng đất. Lửa ở trong cây. Không có lửa sao cọ xát thì cây bốc lửa? Lửa đốt cháy hết tham sân si. Lửa tam muội ngùn ngụt trong chánh định…</p>
<p>Tứ đại “đất, nước, gió, lửa”, chính là những yếu tố cơ bản, Nitrogen (đất) Hydrogen (nước) Oxygen (gió), Carbon (lửa),  những nguyên tố C, H, O, N tạo nên protein, chất liệu cuộc sống. Từ đó mà có vạn vật, từ đó mà có ngũ uẩn: sắc, thọ, tưởng, hành, thức…<b> </b></p>
<p align="center"><b>…. o ….</b></p>
<p align="center"><b> </b></p>
<p style="text-align: left;" align="center"><b>A pocketbook for the elderly</b></p>
<p style="text-align: left;" align="center"><b>A PATH TO PEACE &amp; JOY</b></p>
<p style="text-align: left;" align="center"><b>Chapter 6: </b><b>Learning How Buddha Taught His Son</b></p>
<p style="text-align: left;" align="center">Do Hong Ngoc, MD</p>
<p style="text-align: left;" align="center">translated by Nguyen Giac</p>
<p>After the Buddha attained enlightenment, he visited his father, King Suddhodana. At that time, the Buddha&#8217;s son, Rahula, was seven years old. During this visit, Rahula expressed his desire to follow the Buddha and become a monk.</p>
<p>Let us explore what the Buddha taught Rahula and how he imparted this wisdom!</p>
<p>First, the Buddha assigned Rahula to his trusted tutor, Sariputra. Why Sariputra and not someone else, such as Maudgalyayana? Sariputra was a true teacher, possessing profound knowledge and recognized as the Buddha&#8217;s most intelligent disciple. The Buddha chose Sariputra to instruct the young Rahula because he wanted him to embark on the path of cultivation through wisdom first. If Maudgalyayana had been his teacher, Rahula might have become enamored with supernatural powers! The Buddha did not initially teach Rahula directly, as it can be challenging for a father to teach his son, especially one who is of royal lineage.</p>
<p>The first lesson that Sariputta taught Rahula was focused on breathing, which is the foundational skill of meditation. This practice serves as a pathway to developing wisdom. Only with the <b>right concentration </b>can one aspire to attain<b> the right view </b>and<b> the right thinking, </b>correct? Breathing is an essential aspect of life.</p>
<p>Being born with a cry is the reason for Suffering, Origin, Extinction, and the Path.</p>
<p>The more stressful life becomes, the more passionate it can be. However, this heightened intensity often leads to increased greed, anger, ignorance, doubt, arrogance, and misguided beliefs. As a result, people tend to forget to breathe properly. They may gasp for air, wheeze, or breathe superficially, struggling to get through their days and months. Therefore, it is essential to teach Rahula the importance of proper breathing first.</p>
<p>However, breathing is not merely an act of inhalation and exhalation. Breathing guides us to see the essence of human existence. Breathing allows us to perceive impermanence and the non-self. Breathing reveals the principle of dependent origination and unveils the true nature of reality, which is inherently formless. At that moment, Sariputra would instruct Rahula in a pedagogical manner, undeterred by the fire demon raging in his mind!</p>
<p>The Buddha closely observed the studies of the young boy Rahula. Noticing that Rahula was capable of correct breathing, mindfulness, alertness, and diligence, the Buddha began to instruct him on morality and lifestyle. He emphasized that Rahula should not lie and should carefully consider every thought, gesture, and word. He taught him to distinguish between good and evil actions, avoid those that are evil, and pursue those that are good, right, and beneficial for himself and others.</p>
<p>The Buddha advised Rahula, “<i>Before engaging in any action with your body, speech, or mind, you should reflect: Will this action cause harm to yourself or to others? If, upon reflection, you determine that the action will cause harm, then you should refrain from doing it. However, if you conclude that the action will benefit both yourself and others, then you should proceed with it</i>.”</p>
<p>Among the factors of body, speech, and mind, speech is perhaps the most significant in creating karma, even though it is guided by the mind (the mind leads the dharmas). However, the mind is not easily recognized. In contrast, the mouth is often noisy and bustling, serving as a source of trouble and conflict. The mouth is the primary creator of karma. In today&#8217;s world, the mouth encompasses not only direct speech but also the entire communication system, including  on the internet, which can spread globally in the blink of an eye. Therefore, the Buddha taught Rahula with great care about the karma associated with speech, beginning with the principle of not lying. The ten good deeds include four specific guidelines related to speech: do not lie, do not exaggerate, do not speak with a double tongue, and do not speak harshly.</p>
<p>At a young age, knowing that he was a child of Buddha—respected and honored by all—Rahula sometimes found himself annoying and upsetting others. Occasionally, he would run to tell Buddha about various incidents. Buddha would smile and gently pat his head, teaching him the virtues of <i>Precepts, Patience, and Diligence</i>.</p>
<p>As Rahula grew older, the Buddha taught him the next steps.</p>
<p><b>Learn the virtues of the Earth:</b> one should embody its qualities. The Earth is omnipresent; it exists within us and throughout the universe. Without the Earth, we cannot take form. Without the Earth, raw resin cannot be transformed into refined resin. The key point is that the Earth does not discriminate. Whether a bar of gold or a pile of trash is placed upon it, the Earth remains unchanged—neither happy nor angry.</p>
<p><b>Learn the virtue of Water</b>: one should embody its qualities. Water is omnipresent; it constitutes three-quarters of the human body and covers a similar proportion of the Earth&#8217;s surface through oceans and rivers. The poet Tản Đà once wrote, &#8220;Water flows to the ocean and then flows back to its source.&#8221; This cycle is neither excessive nor insufficient.</p>
<p><b>Learn the virtue of the Wind</b>: one should embody its qualities. The wind is omnipresent; it exists within the human body and throughout the atmosphere. The wind has no fixed home; it travels in all directions, making every place its dwelling. Musician Trịnh Công Sơn once wrote, “To live in this world, one needs a heart. For what, do you know? To be carried away by the wind!”</p>
<p><b>Learn the virtue of Fire</b>: one should embody its qualities. Fire exists everywhere: within the body, throughout the universe, in the sun, in the earth, and in the trees. If there is no fire, then why does friction cause the tree to ignite? Fire consumes all greed, anger, and delusion. The fire of samadhi burns brightly when one maintains the right concentration.</p>
<p>The four fundamental elements—earth, water, wind, and fire—are the basic building blocks of life. Nitrogen represents earth, hydrogen symbolizes water, oxygen corresponds to wind, and carbon signifies fire. These elements—carbon (C), hydrogen (H), oxygen (O), and nitrogen (N)—combine to form proteins, which are essential for life. From these elements arise all things, including the five aggregates: form, feeling, perception, mental formations, and consciousness.</p>
<p><em>(Đỗ Hồng Ngọc)</em></p>
<p><em>Translated by Nguyên Giác</em></p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/con-duong-an-lac-bai-6-hoc-cach-phat-day-con/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Minh Lê: Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-doc-va-cam-mot-ngay-kia-den-bo/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-doc-va-cam-mot-ngay-kia-den-bo/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 15 May 2024 04:49:43 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19288</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ” Minh Lê Các tùy bút của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thường ngắn, dễ hiểu và hấp dẫn như &#8220;tiểu thuyết&#8221;. Đã đọc là không dừng được. Từ ngữ giản dị, giọng văn thân mật, dí dỏm. Nhưng đừng tưởng bở, tác giả toàn viết kiểu [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h3><strong>Đọc và Cảm “Một ngày kia… đến bờ”</strong></h3>
<p><em><strong>Minh Lê</strong></em></p>
<p>Các tùy bút của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thường ngắn, dễ hiểu và hấp dẫn như &#8220;tiểu thuyết&#8221;. Đã đọc là không dừng được. Từ ngữ giản dị, giọng văn thân mật, dí dỏm. Nhưng đừng tưởng bở, tác giả toàn viết kiểu “ý ở ngoài lời”. Đọc lần thứ nhứt, cười ha hả. Đọc lần thứ hai, cười tủm tỉm. Đọc lần thứ ba và thứ n, gật gù “đúng hen!”.</p>
<p>Rồi trong tập mới nhứt “<em>Một ngày kia… đến bờ</em>”, tác giả đổi kiểu viết. Nói chi tiết, cụ thể, tuy giọng văn vẫn rất “Đỗ Hồng Ngọc”. Anh Ngọc viết riêng cuốn này cho bạn bè “cùng một lứa”, những người nhiều kinh nghiệm sống và có hiểu biết về Phật pháp, nên với những người còn đang “bận rộn” và những người vừa mới “gió heo may đã về”, đoc vô rất dễ “tẩu hỏa nhập ma”.</p>
<p>Biết mình chưa đủ trình để hiểu, tôi thử cảm bằng… trái tim. Cảm nhận luôn chủ quan, nếu có chỗ nào sai mong Anh Ngọc sẽ cười tha thứ.</p>
<p>Trịnh Công Sơn viết trong bài “Phôi pha”: “Về ngồi trong những ngày, nhìn từng hôm nắng ngời, nhìn từng khi mưa bay”. Để thấy được vẻ đẹp của nắng, của mưa thì tâm ta phải bình an, không chộn rộn với suy tính, lo âu. Ai sống mà không suy tính, lo âu? Anh Ngọc dặn: “Khi thấy những ý tưởng nọ kia xuất hiện cũng là chuyện bình thường thôi. Cứ để tự nhiên. Nó đến rồi nó đi.” (tr. 89 &#8211; 90) Không thèm nghĩ nữa, cho hết mấy thứ “sinh sự” đó đi rồi thì lòng ta nhẹ, tha hồ “về lại nơi cuối trời làm mây trôi”.</p>
<p>Có người hỏi, nó cứ dính mắc hoài, làm sao buông? Vì cái hiểu “đủ duyên thì hiện, hết duyên thì tan” có thể vô đầu ta mà chưa vô được trái tim ta. Ta không chịu chấp nhận “chuyện phải tới nó sẽ tới”, rằng không phải lúc nào nắng cũng hay, mưa cũng đẹp. Anh Ngọc giải cứu liền: “Chẳng vì ta mà hoa nở, hoa tàn. Chẳng vì ta mà gió mát trăng thanh. Nhưng ta biết thưởng thức. Ta enjoy cuộc sống của mình trong từng giây phút.” (tr. 43) Nếu lúc nào ta cũng biết thưởng thức và “cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy” thì ta sẽ “ung dung, tự tại, an nhiên” (tr. 43).</p>
<p>Nhưng chừng đó chưa đủ. Câu hỏi “ta là ai, tại sao ta sinh ra và khi chết sẽ đi về đâu” vẫn còn ám ảnh. Cả vũ trụ này là một khối năng lượng, và định luật bảo toàn năng lượng đã được các nhà khoa học khẳng định từ lâu: “Không có năng lượng nào tự sinh ra hay mất đi, chúng chỉ thay đổi từ dạng này qua dạng khác”.</p>
<p>Ai làm chủ sự thay đổi đó? “Stephen Hawking bảo chắc chắn phải có một design, một thiết kế vĩ đại từ trong con virus đến khủng long… nhưng không có designer, không có nhà thiết kế. Nhưng tôi tin có một cái gì đó, gọi bằng tên gì cũng được, tạo ra cái trò chơi này và ngắm nghía thú vị.” (tr. 13) Cái “trò chơi” này, nói nôm na là game, nó vô cùng vô tận, nên chúng ta, người chơi game, cũng sẽ chơi dài dài.</p>
<p>Mục đích của game là Chân &#8211; Thiện &#8211; Mỹ, level của thế gian là đạt thành Phật, thành Phật rồi sẽ được “chơi” cấp cao hơn. Tuy vậy có những vị Phật và Bồ Tát muốn giúp chúng sinh mau lên level, nên chịu khó dạy bảo, dẫn dắt như đàn anh trong game chỉ cho đàn em cách đánh quái vật. Và khi đàn em thua hoài thì được an ủi: “Phật cười: Ta là Phật đã thành, Ông là Phật sẽ thành!” (tr. 47) Hồi nhỏ dù ta học dốt tới đâu mà có một thầy cô tin tưởng khuyến khích, chắc chắn ta sẽ gắng học và trở nên giỏi hơn. Phật biết rõ điều đó!</p>
<p>“Ai nói gì không biết chớ tôi tin có kiếp trước kiếp sau. Phải có, mới tạo được sự công bằng, hoàn hảo chứ!” (tr. 105) Rốt cuộc ta là ai? Ta là một khối năng lượng có ý thức, nhờ duyên mà mượn thân xác kiếp này để học những gì cần học, học chưa xong ta lại sang kiếp sau học tiếp. Sau mỗi lần “ngủm” trong game, ta lại hồi sinh với nhiều kinh nghiệm hơn, có khả năng tới gần đích hơn. Một ngày nào đó trong tương lai, ta sẽ đạt tới level của Phật.</p>
<p>Vậy có gì đâu mà buồn mà sợ? Anh Ngọc nói không chỉ cần sống vui (well-being) mà còn cần chết vui (well-dying). Biết cái chết là tất yếu, nên sống hết mình từng giây phút để không tiếc nuối khi cái chết đến &#8211; đó là “chết vui”. Biết sống vui thì ta sẽ dễ dàng “chết vui”, ngược lại ngộ ra “chết vui” thì sống vui đâu có khó.</p>
<p>“Một ngày kia đến bờ, đời người như gió qua.” Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc luôn là cơn gió nồm nam mát rượi thổi bay sự oi bức trong đầu và trong lòng người đọc. Mọi thứ rồi sẽ “phôi pha”, nhưng những lời khai ngộ của Anh còn được nhớ hoài, như “bàn chân ai bước nhẹ, tựa hồn những năm xưa”.</p>
<p>Minh Lê</p>
<p>(Nha Trang, 05/2024)</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/minh-le-doc-va-cam-mot-ngay-kia-den-bo/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/guom-bau-trao-tay-viet-ve-kim-cang/tham-su-gioi-duc-trieu-tam-anh/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/guom-bau-trao-tay-viet-ve-kim-cang/tham-su-gioi-duc-trieu-tam-anh/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 19 Feb 2024 02:56:56 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Gươm báu trao tay]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19155</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Thư gởi bạn xa xôi (Tết, tiếp theo) Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh Lần nào về Huế, mình cũng ghé Huyền Không Sơn Thượng thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh. Một nhà thơ, một nhà thư pháp có tiếng từ thuở xa xưa và là một vị thiền sư bên cạnh [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><em><strong>Thư gởi bạn xa xôi (Tết, tiếp theo)</strong></em></p>
<h3>Thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh</h3>
<p>Lần nào về Huế, mình cũng ghé Huyền Không Sơn Thượng thăm Sư Giới Đức Triều Tâm Ảnh. Một nhà thơ, một nhà thư pháp có tiếng từ thuở xa xưa và là một vị thiền sư bên cạnh các Thiền sư Viên Minh, Pháp Tông, Tuệ Tâm của Phật giáo Nguyên Thuỷ&#8230;</p>
<p>Năm ngoái, cùng với các bạn Tạp chí Quán Văn ghé thăm (trong đó, có nhà văn Nguyên Minh vốn là đồng môn Sư phạm Quy Nhơn hơn nửa thế kỷ trước với Sư Giới Đức), mình hỏi thầy về kinh nghiệm sau 3 năm nhập thất&#8230; Thầy kể rất chi tiết cái được cái không, cái thấy cái biết và kết: Bây giờ thì đã rõ &#8220;Bình thường. Thanh thản. Tự nhiên thôi/ Với cả nhân gian một nụ cười&#8221;.</p>
<div id="attachment_19168" style="width: 641px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-19168" class="wp-image-19168" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8188-300x225.jpg" alt="" width="631" height="474" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8188-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8188.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 631px) 100vw, 631px" /><p id="caption-attachment-19168" class="caption-text">`Thầy nói về cây hoa thuỷ tiên<span style="font-size: 16px;">,</span></p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và thật vậy, hôm nay gặp lại, đúng là thầy cười rất tươi, không còn chút gì căng thẳng, vất vả tìm kiếm như những ngày xa xưa nữa.</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_19169" style="width: 650px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-19169" class="wp-image-19169 size-full" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8189.jpg" alt="" width="640" height="480" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8189.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8189-300x225.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 640px) 100vw, 640px" /><p id="caption-attachment-19169" class="caption-text">Từ trái: Nguyễn Thị Tịnh Thy, Đỗ Hồng Ngọc, Nguyễn Văn Dũng (Dũng Võ), Ngô Tiến Nhân và nhà báo Minh Tự. (Mùng 4 Tết Giáp Thìn, 13.2. 2024). Sư đều tặng cho mỗi người 3 cuốn sách to đùng về Lịch sử Phật giáo Ấn Độ, một tập Thơ. Ngoài ra còn có cuốn sách của Thầy Chơn Tín về chuyến hành hương Ấn Độ.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-19157" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8125-rotated.jpg" alt="" width="351" height="468" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8125-rotated.jpg 480w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8125-225x300.jpg 225w" sizes="auto, (max-width: 351px) 100vw, 351px" /></p>
<div id="attachment_19170" style="width: 417px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-19170" class="wp-image-19170 " src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8195-1-300x225.jpg" alt="" width="407" height="305" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8195-1-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8195-1.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 407px) 100vw, 407px" /><p id="caption-attachment-19170" class="caption-text">Sư gọi đệ tử gởi ngay 10 tập Thơ riêng cho &#8220;Nữ sĩ&#8221;, khi biết Tịnh Thy là người đã viết rất hay về Thơ Minh Đức Triều Tâm Ảnh trước đây.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_19174" style="width: 434px" class="caption alignright"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-19174" class="wp-image-19174" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8630-300x220.jpg" alt="" width="424" height="311" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8630-300x220.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8630-1024x751.jpg 1024w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8630-768x563.jpg 768w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8630.jpg 1280w" sizes="auto, (max-width: 424px) 100vw, 424px" /><p id="caption-attachment-19174" class="caption-text">Với Đỗ Hồng Ngọc, Sư tặng cuốn sách mới dịch: Cuộc Đời &amp; Hành Trạng Ngài Ajahn Mun (1870-1949), một Tỳ Khưu độc đáo, Vị Thánh Tăng cận đại, có những cách học và hành Phật pháp rất đặc sắc.</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>T</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter size-medium wp-image-19172" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8574-225x300.jpg" alt="" width="225" height="300" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8574-225x300.jpg 225w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8574-rotated.jpg 480w" sizes="auto, (max-width: 225px) 100vw, 225px" /></p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="alignleft size-medium wp-image-19164" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8141-279x300.jpg" alt="" width="279" height="300" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8141-279x300.jpg 279w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8141.jpg 595w" sizes="auto, (max-width: 279px) 100vw, 279px" /><img loading="lazy" decoding="async" class="alignleft wp-image-19171" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8228-300x225.jpg" alt="" width="417" height="313" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8228-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2024/02/IMG_8228-rotated.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 417px) 100vw, 417px" /></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/guom-bau-trao-tay-viet-ve-kim-cang/tham-su-gioi-duc-trieu-tam-anh/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nguyên Cẩn: Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nguyen-can-doc-mot-ngay-kia-den-bo-cua-do-hong-ngoc/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nguyen-can-doc-mot-ngay-kia-den-bo-cua-do-hong-ngoc/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 31 Dec 2023 04:37:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Gì đẹp bằng sen?]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Phật học & Đời sống]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=18928</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc Nguyên Cẩn &#160;   Khi Đỗ Hồng Ngọc viết  “Thư cho bé sơ sinh”, anh đã chân thành nói : Khi anh cắt rún cho em Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé Vì từ nay em đã phải cô đơn Em [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Đọc “Một ngày kia… đến bờ “của Đỗ Hồng Ngọc</strong></p>
<p><em>Nguyên Cẩn</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_18931" style="width: 565px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-18931" class=" wp-image-18931" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5711.jpg" alt="" width="555" height="348" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5711.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5711-300x188.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 555px) 100vw, 555px" /><p id="caption-attachment-18931" class="caption-text">hà thảo</p></div>
<p><strong><em> </em></strong></p>
<p>Khi Đỗ Hồng Ngọc viết  “Thư cho bé sơ sinh”, anh đã chân thành nói :</p>
<p><em>Khi anh cắt rún cho em</em></p>
<p><em>Anh đã xin lỗi chân thành rồi đó nhé</em></p>
<p><em>Vì từ nay em đã phải cô đơn</em></p>
<p><em>Em đã phải xa địa đàng lòng mẹ.</em></p>
<p><em>….</em></p>
<p><em>Thôi trân trọng chào em</em></p>
<p><em>Mời em nhập cuộc</em></p>
<p><em>Chúng mình cùng chung</em></p>
<p><em>Số phận…</em></p>
<p><em>Con người.</em></p>
<p>(ĐHN 1965)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Và rồi “tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người “ ( Trịnh Công Sơn ) đã cùng đứa bé ấy bước vào hành trình “ Sinh- Lão- bệnh – Tử “ với tất cả thất tình lục dục cho tới “ Một ngày kia …đến bờ “. Hôm nay đây Đỗ Hồng Ngọc ( ĐHN) vị bác sĩ viết bài thơ ấy nhìn lại toàn bộ hành trình của mình và anh , qua 26 đề mục của những bài tùy bút , viết theo dòng cảm hứng ngỡ như bất chợt , đã lý giải sự hiện hữu của kiếp người , những thắc mắc băn khoăn về Ngã , về Ma chướng , về Nghiệp, về Phật tánh , về chân Không diệu Hữu , về Như lai tạng… , đồng thời đúc kết những giải pháp giúp ta sống trọn vẹn , đầy đủ , viên mãn . Anh viết với tư cách một hành giả , trải nghiệm thực chứng bằng chính kinh nghiệm tu tập của mình , và dưới lăng kính một bác sĩ , một nhà khoa học , lý giải nhiều vấn đề bằng tri thức về y học . Anh viết “ tưng tửng “ , nhẹ nhàng , dễ hiểu nhưng sâu sắc , thấp thoáng sau bài viết nụ cười của một thiền giả . Ví dụ anh “ thấy tức cười |” vì tự nhiên mình có mặt trên cuộc đời này , vì sao ? Anh lý giải “ từ cái duyên của cha mẹ ông bà từ muôn vạn thứ duyên khác , từ đất , nước , gió lửa…”Nhà Phật gọi là thân tứ đại .Rồi nhìn vũ trụ này , vạn vật này, anh nhận xét :</p>
<p>“Tóm lại trùng trùng những dây mơ rễ má , dính chùm dính chụp, mà ngộ , con nào ra con đó ..Gene chăng , DNA, RNA, virus vi khuẩn rào rào kiếm ăn rồi nhân giống , con này ăn con kia , rồi đơn bào đa bào , đâu đó răm rắp nề nếp chẳng chơi…phải có một design , một thiết kế vĩ đại từ con virus đến con khủng long nhưng không có designer .”Anh hiểu vạn pháp do duyên sinh .</p>
<p>Lý luận về Nghiệp , ĐHN không giải thích cầu kỳ mơ hồ về quan hệ nhân-duyên- quả , tiền kiếp hay hậu kiếp mà anh dùng chính ý kiến của Thiền sư Tuệ Sỹ “</p>
<p>Ngoài cơ chế vật lý của ký ức , còn có sự tham gia của một yếu tố phi vật chất , không nhất thiết là ý thức , để lấy đó làm cơ sở tiếp cận đến vấn đề nghiệp tích lũy, cho đến trong đời sau được xử lý cho quả dị thục của nó “ Thế nên , Nghiệp theo ĐHN không chỉ từ gène mà còn từ môi trường ( biểu sinh = ngoại di truyền epigenetic) chế độ ăn uống , bệnh tật, nghiện ngập , lối sống là cơ chế của y báo (ngoại di truyền , epigenetic mechanisms, có tác động đến hoạt động của các gène , điều hòa các gène.”</p>
<p>Đặc biệt anh giải thích Phật và Như lai là một mà không phải một vì Phật cũng ốm đau bệnh hoạn già chết nhưng Như lai thì không.” Thiện nam tử , Thân Như lai là thân thường trụ , thân không thể hư hoại , thân kim cang , càng không phải thân do sự ăn uống mà thành , chính là pháp thân “ ( Đại bát Niết bàn kinh ) “Phật thị hiện bệnh khổ , thị hiện : là hiện ra cho thấy trước sau gì cũng …già, cũng bệnh cũng chết . Thôi đừng có tham sân si gì nữa cho …mệt … Hãy sống trong pháp thân trường cửu “</p>
<p>Ở đây chúng ta cần phân biệt báo thân, pháp thân và ứng thân là khác nhau . Ứng thân (hóa thân ) chịu mọi đau khổ của già chết bệnh tật . sau khi chết ứng thân tự tiêu diệt . Báo thân thường mang ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp và chỉ Bồ Tát mới thấy trong giai đoạn cuối cùng của thập địa . Riêng pháp thân ( mà trong MKKĐB , ĐHN gọi là Như lai ) thì không ,vì Như lai thì “ vô sở tùng lai , diệc vô sở khứ “ ( không từ đâu mà đến , chẳng đi về đâu ) Như lai được xem là danh hiệu Phật , là sứ gỉả trực tiếp của Chân như , là gạch nối giữa hiện tượng và bản thể . Nên ĐHN viết “Khóm cây ngọn cỏ cũng là Như lai;con ong cái kiến cũng là Như lai …”Phải chăng cũng trong suy nghĩ ấy , Phạm Thiên Thư viết :</p>
<p>Mười con nhạn trắng về tha</p>
<p>Như lai thường trụ trện tà áo xuân</p>
<p>Và Bùi giáng cũng tha thiết nhìn cuộc đời qua diệu pháp</p>
<p>“ Trần gian ơi , cánh bướm cánh chuồn chuồn</p>
<p>Con kiến bé cùng hoa hoang cỏ dại</p>
<p>Con vi trùng sâu bọ cũng yêu luôn “</p>
<p>Vì như ĐHN nhận thức “ Một là tất cả “,khi anh nhìn người thợ tạo hình từ đất sét, đã tạo nên nhiều hình tượng khác nhau ( duyên sinh ) Đất sét là một tạng . Từ một đó mà cho ta tất cả . Rồi một hôm tất cả các vật dụng , sắc tướng này đổ bể , tan vụn lại thành đất sét .Như nhạc sĩ họ Trịnh viết “ Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi / để một mai tôi về làm cát bụi “ Chẳng phải một là tất cả và tất cả là một sao ?Chân không mà diệu hữu đó sao ?”Cho nên bảo thực tướng là vô tướng mà chẳng phải vô tướng .’Kiến tướng phi tướng tức kiến Như lai’ ( Kinh Kim Cang )</p>
<p>ĐHN nhận định “Trong thân chúng sanh vốn có Phật tánh , tức Như lai tạng cũng đã thấy biết Thường , Lạc , Ngã, Tịnh . Hãy tự quy y chỗ ‘tam quy chân thật này , chẳng cần tìm kiếm đâu xa .” Người trí biết rõ tánh đó vốn không có hai (Bất nhị), đó là thật tánh .”</p>
<p>Như lai tạng vốn lìa ngoại tướng hữu vi .Cho nên Như lai tạng là ‘cái duy trì , cái thiết lập ‘( Kinh Thắng Man ) Đến đây , ĐHN đưa ra ví dụ Francis Crick , người cùng James D. Watson đồng phát hiện ra cấu trúc phân tử DNA và tuyên bố ‘ Phân từ DNA là hệ thống chứa thông tin hiệu quả nhất trong toàn vũ trụ &#8230;Hình thành sự sống là một phép mầu. ”</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-18934" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5709.jpg" alt="" width="349" height="346" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5709.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5709-300x297.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5709-150x150.jpg 150w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5709-100x100.jpg 100w" sizes="auto, (max-width: 349px) 100vw, 349px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Anh giải thích giản dị nhưng sâu sắc “ Thực tướng là ta vừa vô tướng , vừa hữu tướng . Vô tướng vì hiểu Bát Nhã , hiểu chân Không . Hữu tướng vì ta biết cái duyên sinh , với vô vàn hình tướng , cái diệu Hữu ( Hoa Nghiêm ) Cho nên “ sự sự vô ngại “ đó thôi… Ung dung , tự tại , an nhiên. Chẳng vì ta mà hoa nở , hoa tàn chẳng vì ta mà gió mát trăng thanh , nhưng ta biết thưởng thức , ta “ enjoy” cuộc sống của mình trong từng giây phút .</p>
<p>Chúng ta hiểu sống trong pháp giới Hoa Nghiêm là sống trong “tánh khởi” hay trong Nhất Tâm của tất cả chúng sanh và thế giới. Tâm bất tịnh thì biến pháp giới trở thành thế giới bất tịnh, do đó sống trong chia cắt, chướng ngại, xung đột, khổ đau. Tâm thanh tịnh thì thấy và sống trong pháp giới thanh tịnh của Phật. Tâm Phật thì tạo ra cảnh giới Phật. Tùy mức độ thanh tịnh của tâm đến đâu thì chứng nghiệm được sự thanh tịnh của pháp giới đến đó.</p>
<p>Nói như Tô Thùy Yên</p>
<p>“Ta về cúi mái đầu sương điểm</p>
<p>Nghe nặng từ tâm lượng đất trời</p>
<p>Cảm ơn hoa đã vì ta nở</p>
<p>Thế giới vui từ nỗi lẻ loi“</p>
<p>( Ta về )</p>
<p>Theo Tâm kinh thì “ Xá Lợi Tử, thị chư pháp không tướng: Bất sanh, bất diệt, bất cấu, bất tịnh, bất tăng, bất giảm” Các pháp vốn không tướng nhưng khi có ảo tưởng, vọng thức thì liền có các giả tướng B’, B’’. Khi trí tuệ bát-nhã chiếu soi thì không tướng hay thực tướng của pháp xuất hiện. Vì vậy trí tuệ bát-nhã còn gọi là tuệ không. Tuệ không nghĩa là không vô minh, ái dục, không ảo giác, ảo tưởng, không lý trí, vọng thức v.v. Nhìn pháp bằng tuệ không thì thấy pháp là không tướng, không tướng lại chính là thực tướng nên mới nói:</p>
<p>“Có thì có tự mảy may</p>
<p>Không thì cả thế gian này cũng không”.( Từ Đạo Hạnh )</p>
<p>Tướng không của pháp vượt ngoài ý niệm sinh diệt, sống chết, nhưng vẫn có thực tánh sinh diệt, vì đó là bản chất của pháp hữu vi mà Dịch Lý gọi là “sinh sinh chi vị dịch”. Cho nên em bé có sinh thì đương nhiên có chết. Chỉ có pháp vô vi mới thực sự không sinh không diệt, nhưng vì không sinh nên không diệt chứ không có nghĩa là trường tồn bất biến theo ý niệm thời gian của thường kiến luận.</p>
<p>ĐHN cũng đề cập ý này : “ Cho nên Tâm kinh viết ‘ Vô vô minh, diệc vô vô minh tận,’ Không có vô minh mà cũng chẳng bao giờ hết vô minh ! Khoái thật. “ Hay nói cách khác , không có lão tử cũng không có hết lão tử, tức không có 12 nhân duyên.</p>
<p>Anh cũng đã từng trải qua giai đoạn làm việc quá độ rồi bị tai biến.Khi thoát được giai đoạn thập tử nhất sinh ấy , anh thấy phải đi tìm một con đường khác. Đọc Tâm kinh ,anh thấy câu “…chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách. ”Anh thấy phải ‘ tự tại “ thôi . Phải dựa vào chính mình . Phải thực hành thôi .”</p>
<p>Chúng ta đã biết rõ ngũ uẩn được cấu tạo như thế nào nên cũng có thể hiểu tại sao soi thấy ngũ uẩn đều không thì vượt qua tất cả sự trói buộc của phiền não khổ đau. Chính hành làm cho sắc, thọ, tưởng, thức bị rối loạn, nhưng khi hành được tuệ chuyển hóa thì tưởng và thức không còn chấp trì kinh nghiệm, thành kiến, quan niệm để bóp méo sự thật nữa, nghĩa là ngũ uẩn trở thành không: không ảo tưởng, ảo giác, không còn cái gọi là A’, A’’, B’, B’’, không vô minh, ái dục.</p>
<p>Và thiền định là một giải pháp . ĐHN thấy rằng có sẵn một con đường mà bấy lâu mình xa lạ. Con đường” chiếu kiến ‘ đó chính là Thiền Quán niệm hơi thở (Anapanasati) An ban thủ ý , nhập tức xuất tức niệm “Thở vào thì biết thở vào , thở ra thì biết thở ra. Trong 40 đề mục thiền quán , anh chọn một : chọn hơi thở . Thở luôn trong thì hiện tại , ở đây và bây giờ Khi vào sâu trong thiền , hành gỉả sẽ không cảm nhận mình còn thở nữa . Đó chính là “ quãng lặng :” ở cuối thì thở ra ..</p>
<p>Yếu tố quyết định nữa là thả lỏng toàn thân , giảm tiêu hao năng lượng ..Tác giả cho biết nhúc nhích cơ hoành 1cm , đã có 250 ml không khí vào ra , bấy giờ họ cần rất ít oxy …hiện tượng thiếu oxy kinh niên ( chronic hynoxia) tạo ra các hormones như dopamine, serotomine, endorphine , oxytocin giúp sảng khoái . lâng lâng , dễ chịu , gia tăng trí nhớ , giảm đau .. chính là trạng thái thiền duyệt vậy. tác giả viết :”“Khi học Phật chữ Anapanasati tôi bèn tự đề ra cho mình chữ Pranasati ,nghĩa là đặt chánh niệm vào giữa khoảng thở vào và thở ra đó. Nó là quãng lặng , là nghỉ ngơi , là ’ bardo’ giữa hai hơi thở , giữa sự sống và chết , tái sinh .”</p>
<p>Như Thiền sư Nhất Hạnh dạy chúng ta</p>
<p>Thở vào tâm tĩnh lặng</p>
<p>Thở ra miệng mỉm cười</p>
<p>An trú trong hiện tại</p>
<p>Giây phút đẹp tuyệt vời</p>
<p>Khi đã thiết lập được đời sống thăng bằng, bước tiếp nữa là điều phục tâm. “Hãy chú tâm cảnh giác, chánh niệm tỉnh giác” là pháp hành quan trọng, cần duy trì liên tục. Tâm luôn bị các chướng ngại pháp xâm chiếm. Chỉ một giây lơ là, vọng tưởng sẽ dẫn dắt và lôi kéo chúng ta rời xa chánh niệm. Luôn nhớ nghĩ về đề mục, nhiếp tâm vào đề mục với sự tỉnh thức và rõ biết tất cả. Những hoạt động trong đời sống hàng ngày đều được ghi nhận rõ ràng. Chánh niệm, tỉnh giác hỗ trợ nhau và là nền tảng quan trọng để tiến sâu vào thiền định.</p>
<p>ĐHN chỉ chúng ta Tứ niệm xứ .” Tứ Niệm xứ là con đường Thiền định .Thân thọ tâm pháp mà các vị Tổ sau này rút gọn cho dễ nhớ :Thân bất tịnh , Thọ thị khổ, Tâm vô thường , pháp vô ngã …Quán thân , thọ , tâm , pháp để đi vào Samadhi ( định ) .Phật lúc nảo cũng ở trong “ định “ và theo con đường Trung đạo.Vì chính Phật lúc tưởng đâu chết vì ép xác tu khổ hạnh thì chén cháo sữa của Sujata làm cho Người tỉnh táo . ĐHN đã rút ra bài học xương máu ấy và kết luận “ Thực tập thiền Tứ niệm xứ ,quán, thấy biết và chứng cái tâm vô thường thì tất cả mọi việc mình coi như gió thoảng mây bay. Cuối cùng thực chứng pháp vô ngã, phá được tất cả trần lao, nghiệp chướng của chúng ta. Thật vậy, các pháp vô ngã thì ta, người và sự vật đều vô ngã, không có thực tánh vì các pháp do duyên sanh. Quán sát và thực chứng pháp vô ngã, tất nhiên phiền não không khởi lên, mình trở thành thanh tịnh Tỳ-kheo giải thoát.” Và anh viết :”Ta cứ thuận pháp mà sống , hồn nhiên như nhiên. ‘Đến nay ngẫm lại chừng quên hết / chỉ nhớ trên đầu một chữ Như ‘( TS Phước Hậu ) .</p>
<p>Vì anh nói “Tôi cho rằng chính lúc cận kề vối cái chết , giai đoạn cận tử đó là đang ở trong trạng thái “ Diêt thọ tưởng định “ mới thấy được cái vô tướng từ Như lai tạng mà ra, từ Pháp thân của chính mình mà tỉnh ngộ … Từ đó có Tứ Diệu đế , Bát Chánh đạo , Thập nhị nhân duyên để dần dần xóa bỏ Tham sân si của kiếp người “ Cũng nên chú giải thêm về Thập nhị nhân duyên , Hành là nhân chính tạo ra ngũ uẩn mới, vòng duyên khởi mới. Và nếu hóa giải được sự tác nghiệp của hành là vượt khỏi tam giới, là thoát ra luân hồi sinh tử, đến bờ kia và vượt qua mọi khổ ách. Sở dĩ hành (ái, thủ, hữu) tạo tác được là do vô minh. Như vậy, khi trí tuệ hay tri kiến như thực soi chiếu thì tưởng &#8211; hành không còn khả năng biến A thành A’, A’’, không thấy B thành B’, B’’ được nữa, nghĩa là toàn bộ ảo tưởng, ảo giác, ảo ảnh, ảo kiến, vọng thức trong khái niêm A’, A’’ – B’, B’’ đều biến mất, nhường chỗ cho thực tánh hiển lộ. Đó chính là qua bờ bên kia (paramitā), là đáo bỉ ngạn.</p>
<p>Vì vậy trí tuệ này gọi là bát-nhã ba-la mật-đa (paññā paramitā). Từ lâu nguyên tính A và B bị ngăn cách bởi sông mê (vô minh) bể khổ (ái dục).</p>
<p>Vượt qua – vượt qua bờ bên kia – chính là vượt qua vô minh ái dục, vượt qua ngũ uẩn mà cụ thể là tưởng &#8211; hành. “Biển khổ mênh mông hồi đầu là bến”, cho nên bỉ ngạn cũng chính là thực tại hiện tiền,không phải lúc nào, nơi nào khác. Quay lại là thấy ngay tức khắc, chẳng cần rong ruổi tìm kiếm đâu xa.</p>
<p>Bờ đây là bờ mé của giác ngộ hay bờ vực cận kề cái chết ? Trí tuệ bờ kia (paññā pāramitā) , bờ trên (paññā upapāramitā ) hay bờ cao thượng (paññā paramattha pāramitā) là trí tuệ vượt qua vô minh ảo vọng, chấm dứt sự tạo tác luân hồi sinh tử của các hành qua trực tiếp liễu tri thực tánh của pháp là chính.</p>
<p>Gate là vượt qua sông mê biển khổ ; Paragate là vượt qua luân hồi sinh tử bằng trí tuệ này ;Parasamgate là trải nghiệm đại dụng của các pháp ,vượt qua trầm luân sinh tử, vượt thoát vô minh ái dục bằng trí tuệ này…</p>
<p>ĐHN viết về “ ngày kia đến bờ” phải chăng nói về cái chết khi anh viết “Giác ngộ tốt nhất là hiểu được cái chết là tất yếu và …thiết yếu , không có không được của cuộc đời ta.”</p>
<p>Khi tôi viết bài này, một nhà văn dịch giả vừa qua đời ngay trong đêm Noel 2023,anh Mai Sơn . Nhắc về anh, người ta đăng lại bài phỏng vấn anh về tác phẩm “ Hư cấu “ . Người ta hỏi “Vậy trong Hư cấu (NXB Hội Nhà văn, 7/2004) với 10 truyện ngắn, những ý tưởng mà anh cần bám đuổi và mổ xẻ nhiều nhất là gì? “Mai Sơn trả lời “:</p>
<p>&#8211; Nhiều nhất vẫn là cái chết. Không phải vì nó bí ẩn và đáng sợ mà vì cái chết đã bị quên lãng trong cuộc tồn tại bề bộn này. Thật ra ai cũng biết, để vượt qua cuộc sống khổ ải này thì cần phải rũ bỏ bớt những gánh nặng, đặc biệt là gánh nặng về cái chết tất yếu. Nhưng cũng rất nhiều người tưởng mình sẽ sống mãi. Chính vì những người này mà chúng ta cần phải phục hiện bộ mặt đáng kính của cái chết. Và để thấy rằng sự chết là một thành phần sống động trong hiện hữu đầy ắp của con người. Martin Heidegger nói: “Bản chất con người là luôn luôn bị ném về phía trước, mà phía trước xa nhất là gì nếu không phải là cái chết.”</p>
<p>ĐHN đã tìm ra lời giải hay đáp số cho bài toán ấy. Anh viết “Chữ không ( sunyata) như trả lời tôi câu hỏi ‘ Tại sao ?’ ( Why ?) Thắc mắc bấy nay về ‘ Tại sao có ta ?</p>
<p>Ta từ đâu đến ?Đến để làm gì ? ‘ … Và chuẩn bị cho một cái chết tốt ( good death ) và một giai đoạn cận tử vui…vui..”</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="alignleft size-medium wp-image-18933" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5713-300x228.jpg" alt="" width="300" height="228" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5713-300x228.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5713.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" />Vậy giai đoạn cận tử ấy ,sau hơn 80 năm sống trên cõi đời này ,trải qua những giây phút cận kề cõi bên kia , sống như thế nào ? ĐHN cho rằng sống với chữ Như, trong thiền định và quán hơi thở, là “sống trong từng giây phút một . Mỗi khoảnh khắc , mỗi sát na là vô tận .Bởi không có thời gian chẳng có không gian , là sống với Như lai , sống cùng Như lai , sống trong Như Lai với Thường , Lạc , Ngã, Tịnh… và hiểu ngay Không đây không phải là không có mà do mà do duyên sanh , duyên khởi , không có tự tánh riêng biệt . “Vì anh biết rằng “..cái tướng mà ta đang sống đầy khổ đau đây vì “ vô thường , khổ , vô ngã , bất tịnh “ chẳng qua chỉ là cái thấy biết vì “ điên đảo mộng tưởng “ không có thiệt , bởi nó chỉ là thực tướng ‘ ảo‘. “ Và hãy nhớ “ well-being and well-dying nhé !”</p>
<p>Ta nhớ lời kinh nguyện “ngày an lành , đêm an lành , ngày đêm 6 thời đều an lành</p>
<p>… sống an lành và chết cũng an lành .“</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Rồi nhắm mắt ta đi vào cõi mộng</em></p>
<p><em>Như sương mai như ánh chớp mây chiều</em> (Tuệ Sỹ )</p>
<p>Xin mượn lời Thiền sư Tuệ Sỹ để kết bài viết này .</p>
<p>“Sống, tuy có danh nhưng không cần, không bám vào nó. Sống an nhiên với tâm niệm rồi đây thân và danh này cũng mục nát với cỏ cây. Nếu có tài, gặp cơ duyên thích hợp thì đem ra phụ giúp cho đời, đem khả năng của mình ra để phục vụ nhân sinh. Hợp thời thế thì làm, bằng không thì cũng chẳng buồn bã chi. “Bất đắc chí, độc hành kỳ đạo” có bạn đồng hành để xây dựng xã hội thì mình đi vào, không thì sống với triết lý riêng của mình. Sống với thiên nhiên, với vũ trụ của mình. …Cái triết lý sống này rất đẹp, nó gián tiếp tạo nên một cái trật tự xã hội, tạo nên một sự cần thiết. Chúng ta sống làm sao cho đến lúc chết không có gì hối hận, không có gì sai lầm. Đối với bạn bè không có sự lường gạt. Giao tiếp với mọi người không có sự gian dối. Cho tới khi mình chết, mình an tâm, an toàn. Chết đi về đâu, không cần biết. Chỉ cần biết mình đã làm những điều chân chánh , hợp đạo lý thì khi chết nhất định sẽ đến những chỗ an toàn. (HT. Thích Tuệ Sỹ)</p>
<p>Tác phẩm của ĐHN được viết nhẹ nhàng , nhưng sâu lắng , nói bâng quơ như những câu chuyện nhàn đàm nhưng là kết tinh của bao năm nghiên cứu Phật học thâm sâu , với bao kinh nghiệm thực chứng của một hành giả trên hành trình tìm chân lý , kể lại cho chúng ta nghe , để cùng cảm nhận và chia sẻ , dù khó khăn hay dễ dàng tùy quá trình tu tập hay căn cơ từng người để rồi hiểu ra mình cũng sẽ “ một ngày kia …đến bờ “ vì ‘ đời người như gió qua. “ ( Trịnh Công Sơn )</p>
<p>Hãy hoan hỷ đọc và chiêm nghiệm với một nụ cười thanh thản .</p>
<p><strong>Nguyên Cẩn</strong></p>
<p>27.12.2023</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nguyen-can-doc-mot-ngay-kia-den-bo-cua-do-hong-ngoc/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
