<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: Ngày Của Mẹ	</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Tue, 22 May 2012 08:51:09 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		Bởi: Bui Tran Thuy		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5507</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bui Tran Thuy]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 May 2012 08:51:09 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5507</guid>

					<description><![CDATA[Em đọc bài này lần đầu, xúc động lắm dù đã qua rồi &quot;Ngày của mẹ&quot;.
Cám ơn anh đã nói giùm, nói thay nỗi lòng của nhiều người mẹ!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Em đọc bài này lần đầu, xúc động lắm dù đã qua rồi &#8220;Ngày của mẹ&#8221;.<br />
Cám ơn anh đã nói giùm, nói thay nỗi lòng của nhiều người mẹ!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5495</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 20 May 2012 11:37:15 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5495</guid>

					<description><![CDATA[&lt;strong&gt;The time is now&lt;/strong&gt;

If you ever going to love me,
Love me now while I can know
The sweet and tender feelings
Which from true affection flow.
 
Love me now
While I am living.
Do not wait until I’m gone
And then have it chiseled in marble,
Sweet words on ice-cold stone.
 
If you wait until I am sleeping
Never to awaken
There will be death between us
And I won’t hear you then.
 
So, if you love me, even a little bit,
Let me know while I am living
So I can treasure it
             
&lt;em&gt;( Anonymous )&lt;/em&gt;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>The time is now</strong></p>
<p>If you ever going to love me,<br />
Love me now while I can know<br />
The sweet and tender feelings<br />
Which from true affection flow.</p>
<p>Love me now<br />
While I am living.<br />
Do not wait until I’m gone<br />
And then have it chiseled in marble,<br />
Sweet words on ice-cold stone.</p>
<p>If you wait until I am sleeping<br />
Never to awaken<br />
There will be death between us<br />
And I won’t hear you then.</p>
<p>So, if you love me, even a little bit,<br />
Let me know while I am living<br />
So I can treasure it</p>
<p><em>( Anonymous )</em></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5494</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 20 May 2012 11:31:06 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5494</guid>

					<description><![CDATA[BÀI ﻿THƠ VIẾT TRÊN TƯỜNG NHÀ DƯỠNG LÃO.
&lt;em&gt;Bài thơ được lưu truyền trên mạng từ năm 2004 do Thủy Khởi – một bút danh không xác định được tác giả thật – đăng tải. 
Được biết, “Thơ viết trên tường nhà dưỡng lão” được chép lại từ một bài thơ viết trên tường một viện dưỡng lão, ở khu phố phía Tây đường Dân Quyền (Thành phố Đài Bắc – Đài Loan).&lt;/em&gt;
 


&quot; Con ơi! Khi con còn thơ dại,
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian,
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau
Làm mẹ nhớ thương da diết
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời
Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút
Cho mẹ suy nghĩ thêm
Cho dù cuối cùng, ngay cả định nói gì
Mẹ cũng quên…&quot;
 
&quot; Con ơi!
Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?
Con nhớ không, mỗi ngày mẹ đáp
Những câu ngây ngô, hàng trăm câu con hỏi từ đâu
Nên, nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé
Xin con tha thứ cho mẹ! 

Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!
Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày,
Ăn cơm vãi đầy vạt áo
Chải đầu tay bần bật run
Đừng giục giã mẹ!
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm
Mẹ chỉ cần có con ở bên
Mẹ đủ ấm...&quot;
 
&quot; Con ơi!
Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước
Mẹ xin con nắm tay mẹ
Dìu mẹ, chậm thôi
Như năm đó
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời...&quot;
 

(Trang Hạ dịch)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>BÀI ﻿THƠ VIẾT TRÊN TƯỜNG NHÀ DƯỠNG LÃO.<br />
<em>Bài thơ được lưu truyền trên mạng từ năm 2004 do Thủy Khởi – một bút danh không xác định được tác giả thật – đăng tải.<br />
Được biết, “Thơ viết trên tường nhà dưỡng lão” được chép lại từ một bài thơ viết trên tường một viện dưỡng lão, ở khu phố phía Tây đường Dân Quyền (Thành phố Đài Bắc – Đài Loan).</em></p>
<p>&#8221; Con ơi! Khi con còn thơ dại,<br />
Mẹ đã mất rất nhiều thời gian,<br />
Mẹ dạy con cầm thìa, dùng đũa ăn cơm<br />
Mẹ dạy con buộc dây giày, chải tóc, lau nước mũi<br />
Những kỷ niệm về những năm tháng mẹ con mình sống bên nhau<br />
Làm mẹ nhớ thương da diết<br />
Vì thế, khi mẹ chóng quên, mẹ chậm lời<br />
Con hãy cho mẹ chút thời gian, xin con chờ mẹ chút<br />
Cho mẹ suy nghĩ thêm<br />
Cho dù cuối cùng, ngay cả định nói gì<br />
Mẹ cũng quên…&#8221;</p>
<p>&#8221; Con ơi!<br />
Con quên là mẹ con ta đã tập luyện hàng trăm lần<br />
Con mới thuộc khúc đồng dao đầu đời?<br />
Con nhớ không, mỗi ngày mẹ đáp<br />
Những câu ngây ngô, hàng trăm câu con hỏi từ đâu<br />
Nên, nếu mẹ lỡ kể lể nhiều lần những câu chuyện móm răng<br />
Ngâm nga những khúc ru con thời con bé<br />
Xin con tha thứ cho mẹ! </p>
<p>Xin con cho mẹ chìm trong những hồi ức ấy nhé!<br />
Xin con đáp lời mẹ kể những chuyện vụn vặt trong nhà!<br />
Con ơi! Giờ mẹ thường quên cài nút áo, xỏ dây giày,<br />
Ăn cơm vãi đầy vạt áo<br />
Chải đầu tay bần bật run<br />
Đừng giục giã mẹ!<br />
Xin con nhẫn nại chút và dịu dàng thêm<br />
Mẹ chỉ cần có con ở bên<br />
Mẹ đủ ấm&#8230;&#8221;</p>
<p>&#8221; Con ơi!<br />
Bây giờ mẹ đi chân không vững, nhấc không nổi bước<br />
Mẹ xin con nắm tay mẹ<br />
Dìu mẹ, chậm thôi<br />
Như năm đó<br />
Mẹ dìu con đi những bước đầu đời&#8230;&#8221;</p>
<p>(Trang Hạ dịch)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: NVThanh		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5491</link>

		<dc:creator><![CDATA[NVThanh]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 20 May 2012 06:31:30 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5491</guid>

					<description><![CDATA[Cứ mỗi lần cháu đọc bài này là lại rưng rưng nước mắt :(]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cứ mỗi lần cháu đọc bài này là lại rưng rưng nước mắt 🙁</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: TB		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5483</link>

		<dc:creator><![CDATA[TB]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 21:52:08 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5483</guid>

					<description><![CDATA[Cám ơn anh đã nói thay lời cho những người mẹ.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cám ơn anh đã nói thay lời cho những người mẹ.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Ngô Văn Quân		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5482</link>

		<dc:creator><![CDATA[Ngô Văn Quân]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 17 May 2012 02:16:55 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5482</guid>

					<description><![CDATA[Con cảm ơn những bài chia sẻ của bác Ngọc,
Khi đọc những dòng này con mới nhận ra được con đang hạnh phúc biết chừng nào khi một chàng trai đã lớn mà vẫn luôn được bao bọc được che chở bởi bàn tay của Mẹ,
Con kính chúc Bác luôn khỏe, bình an, đầy năng lượng để tiếp tục sứ mệnh chia sẻ yêu thương của mình,
Những bài viết trên trang nhà của Bác luôn đầy nhân văn, thương yêu và trìu mến...
Con kính chào Bác!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Con cảm ơn những bài chia sẻ của bác Ngọc,<br />
Khi đọc những dòng này con mới nhận ra được con đang hạnh phúc biết chừng nào khi một chàng trai đã lớn mà vẫn luôn được bao bọc được che chở bởi bàn tay của Mẹ,<br />
Con kính chúc Bác luôn khỏe, bình an, đầy năng lượng để tiếp tục sứ mệnh chia sẻ yêu thương của mình,<br />
Những bài viết trên trang nhà của Bác luôn đầy nhân văn, thương yêu và trìu mến&#8230;<br />
Con kính chào Bác!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Lê Uyển Văn		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5478</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lê Uyển Văn]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 16 May 2012 11:48:15 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5478</guid>

					<description><![CDATA[Đây là bài viết mà năm nào UV cũng đọc cho học trò nghe, và năm nào đọc xong cũng có nhiều học sinh đỏ hoe đôi mắt!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đây là bài viết mà năm nào UV cũng đọc cho học trò nghe, và năm nào đọc xong cũng có nhiều học sinh đỏ hoe đôi mắt!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Mẹ Bắp Cải		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5465</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mẹ Bắp Cải]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 14 May 2012 03:35:41 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5465</guid>

					<description><![CDATA[Cháu đã từng đọc bài này trong sách của bác.
Nhiều khi người ta quên mất mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày &quot;xa mẹ càng gần&quot;. Và người ta càng thấm thía hơn khi đã làm mẹ làm cha. Khi ấy cha mẹ của mình đã già yếu, có khi không còn nữa. 

Thầy Nhất Hạnh cũng có bài viết về mẹ rất hay (bông hồng cài áo).]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cháu đã từng đọc bài này trong sách của bác.<br />
Nhiều khi người ta quên mất mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày &#8220;xa mẹ càng gần&#8221;. Và người ta càng thấm thía hơn khi đã làm mẹ làm cha. Khi ấy cha mẹ của mình đã già yếu, có khi không còn nữa. </p>
<p>Thầy Nhất Hạnh cũng có bài viết về mẹ rất hay (bông hồng cài áo).</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: MT		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/tuoi-moi-lon-sub/ngay-cua-me/comment-page-1/#comment-5455</link>

		<dc:creator><![CDATA[MT]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 13 May 2012 07:01:34 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=5979#comment-5455</guid>

					<description><![CDATA[con đang ở ngoài, ngay bây giờ chỉ muốn bay thật nhanh về nhà và gọi MẸ ƠIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>con đang ở ngoài, ngay bây giờ chỉ muốn bay thật nhanh về nhà và gọi MẸ ƠIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
