<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: Thư đi tin lại: vài bìa sách cũ gởi anh Hai Trầu	</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/thay-thuoc-va-benh-nhan/thu-di-tin-lai-vai-bia-sach-cu-goi-anh-hai-trau/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/thay-thuoc-va-benh-nhan/thu-di-tin-lai-vai-bia-sach-cu-goi-anh-hai-trau/</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Sat, 06 Oct 2018 01:47:31 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		Bởi: hai trầu		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/thay-thuoc-va-benh-nhan/thu-di-tin-lai-vai-bia-sach-cu-goi-anh-hai-trau/comment-page-1/#comment-66478</link>

		<dc:creator><![CDATA[hai trầu]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 06 Oct 2018 01:47:31 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=13495#comment-66478</guid>

					<description><![CDATA[Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thân mến,

Tôi bây giờ có cái vui là trong những lúc ngồi trong xe chờ rước cháu đi học về, tôi hay đem theo một cuốn sách để đọc. Thường thường, tôi rất lựa sách nào mình thích trong tủ sách ở nhà, nay tác giả này, mai tác giả khác; nhưng thường là sách của học giả Nguyễn Hiến Lê, của cụ Vương Hồng Sẻn (nhứt là những bản di cảo), của Bác sĩ và của nhiều tác giả khác mà tôi chon sách từ trước tời giờ để đọc hầu vừa học hỏi thêm mà cũng vừa làm cho đầu óc bớt quên nữa.

Chẳng hạn như trưa nay, tôi đọc cuốn Mạnh Tử của Nguyễn Hiến Lê, bản của nhà Cảo Thơm (Sài Gòn) xuất bản ngày 14-2-1975, trong bài 7: Lương Huệ vương, thượng, có đoạn nhắc qua hai chữ &quot;hằng sản và hằng tâm&quot;, mà ý tôi muốn ghi trong mục ý kiến của bài:&quot;Thư đi tin lại : Vài bìa sách cũ gởi anh Hai Trầu&quot;, nhưng tui hổng nhớ ở đâu và giờ tình cờ gặp lại ở đây, xin ghi lại để chung vui cùng bác sĩ nhe:


&quot;Vô hằng sản nhi hữu hằng tâm giả, duy sĩ vi năng.&quot;

Cụ Nguyễn Hiến Lê dịch:

&quot;Không có hằng sản (hằng sản là lúc nào cũng có tiền), mà có hằng tâm (hằng tâm là lòng lúc nào cũng tốt) thì chỉ có bậc sĩ (tức có đạo đức, học vấn cao) mới được như vậy.&quot;

Tôi thấy câu này rất khế hợp với hoàn cảnh và trường hợp của Bác sĩ trong việc viết sách và ký tặng sách cho mọi người.

Thân mến,

Hai Trầu]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc thân mến,</p>
<p>Tôi bây giờ có cái vui là trong những lúc ngồi trong xe chờ rước cháu đi học về, tôi hay đem theo một cuốn sách để đọc. Thường thường, tôi rất lựa sách nào mình thích trong tủ sách ở nhà, nay tác giả này, mai tác giả khác; nhưng thường là sách của học giả Nguyễn Hiến Lê, của cụ Vương Hồng Sẻn (nhứt là những bản di cảo), của Bác sĩ và của nhiều tác giả khác mà tôi chon sách từ trước tời giờ để đọc hầu vừa học hỏi thêm mà cũng vừa làm cho đầu óc bớt quên nữa.</p>
<p>Chẳng hạn như trưa nay, tôi đọc cuốn Mạnh Tử của Nguyễn Hiến Lê, bản của nhà Cảo Thơm (Sài Gòn) xuất bản ngày 14-2-1975, trong bài 7: Lương Huệ vương, thượng, có đoạn nhắc qua hai chữ &#8220;hằng sản và hằng tâm&#8221;, mà ý tôi muốn ghi trong mục ý kiến của bài:&#8221;Thư đi tin lại : Vài bìa sách cũ gởi anh Hai Trầu&#8221;, nhưng tui hổng nhớ ở đâu và giờ tình cờ gặp lại ở đây, xin ghi lại để chung vui cùng bác sĩ nhe:</p>
<p>&#8220;Vô hằng sản nhi hữu hằng tâm giả, duy sĩ vi năng.&#8221;</p>
<p>Cụ Nguyễn Hiến Lê dịch:</p>
<p>&#8220;Không có hằng sản (hằng sản là lúc nào cũng có tiền), mà có hằng tâm (hằng tâm là lòng lúc nào cũng tốt) thì chỉ có bậc sĩ (tức có đạo đức, học vấn cao) mới được như vậy.&#8221;</p>
<p>Tôi thấy câu này rất khế hợp với hoàn cảnh và trường hợp của Bác sĩ trong việc viết sách và ký tặng sách cho mọi người.</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>Hai Trầu</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/thay-thuoc-va-benh-nhan/thu-di-tin-lai-vai-bia-sach-cu-goi-anh-hai-trau/comment-page-1/#comment-66475</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Oct 2018 05:28:41 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=13495#comment-66475</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/thay-thuoc-va-benh-nhan/thu-di-tin-lai-vai-bia-sach-cu-goi-anh-hai-trau/comment-page-1/#comment-66474&quot;&gt;hai trầu&lt;/a&gt;.

Đa tạ anh Hai Trầu. Mấy &quot;ông già&quot; mình nói chuyện với nhau, người trẻ thấy kỳ cục, chắc hiểu hổng nổi!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/thay-thuoc-va-benh-nhan/thu-di-tin-lai-vai-bia-sach-cu-goi-anh-hai-trau/comment-page-1/#comment-66474">hai trầu</a>.</p>
<p>Đa tạ anh Hai Trầu. Mấy &#8220;ông già&#8221; mình nói chuyện với nhau, người trẻ thấy kỳ cục, chắc hiểu hổng nổi!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: hai trầu		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/o-noi-xa-thay-thuoc/thay-thuoc-va-benh-nhan/thu-di-tin-lai-vai-bia-sach-cu-goi-anh-hai-trau/comment-page-1/#comment-66474</link>

		<dc:creator><![CDATA[hai trầu]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 05 Oct 2018 02:16:38 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=13495#comment-66474</guid>

					<description><![CDATA[Kính chào Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,

Rất cảm ơn Bác sĩ gởi cho coi mấy bìa sách xưa rất quý. Thời gian mà, mới đó, vài ba chục năm mà đã là xưa rồi! Tôi đây mới ngày nào từ dưới quê lọ mọ lên Sài Gòn đạp xe cọc-cạch ra chỗ Trung Tâm Văn Hóa Pháp, chỗ gần bệnh viện Đồn Đất cũ đó, học quọt-quẹt mấy chữ tiếng Tây bỏ bụng mà giờ trở lên kiếm hoài cũng hết biết đường mà mò, thì đủ biết cái lớp xưa giờ ở đâu, chỗ nào và rồi chữ cũng trả lại cho thầy ráo trọi, Bác sĩ ơi! Thiệt là mau hết biết, mà cái biết hồi đó cũng hổng còn một chữ!

Nghe Bác sĩ nói: &quot;Nếu mà tác quyền “ngon lành” thì mình khá rồi!&quot;; tôi mường tượng Bác sĩ rất nghèo, vì nay chắc chưa khá. Với 50 tác phẩm có mặt và có mặt nhiều lần, in đi in lại hoài, nếu &quot;tác quyền ngon lành&quot; thì &quot;khá&quot; thiệt. Tôi nghĩ dù Bác sĩ hổng khá chỗ tiền bạc nhưng cái giá trị kinh nghiệm của một vị Thầy thuốc chuyên nghiệp qua cách trị bịnh có tới năm sáu chục năm cùng cái giá trị giáo dục trên những trang sách của Bác sĩ cùng với tấm lòng thương mình, thương người mà viết thành những trang sách để đời ấy quả là một gia tài phước đức quý báu hơn tiền bạc biết bao nhiêu. Phải vậy hông bác sĩ?

Thôi thì Bác sĩ đăng hào phước, đặng hào đức, tôi nghĩ còn hơn đặng hào của vậy!

Kính chúc Bác sĩ cùng chị và quý quyến an lành, vạn hạnh.

Kính thư,
Hai trầu]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Kính chào Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,</p>
<p>Rất cảm ơn Bác sĩ gởi cho coi mấy bìa sách xưa rất quý. Thời gian mà, mới đó, vài ba chục năm mà đã là xưa rồi! Tôi đây mới ngày nào từ dưới quê lọ mọ lên Sài Gòn đạp xe cọc-cạch ra chỗ Trung Tâm Văn Hóa Pháp, chỗ gần bệnh viện Đồn Đất cũ đó, học quọt-quẹt mấy chữ tiếng Tây bỏ bụng mà giờ trở lên kiếm hoài cũng hết biết đường mà mò, thì đủ biết cái lớp xưa giờ ở đâu, chỗ nào và rồi chữ cũng trả lại cho thầy ráo trọi, Bác sĩ ơi! Thiệt là mau hết biết, mà cái biết hồi đó cũng hổng còn một chữ!</p>
<p>Nghe Bác sĩ nói: &#8220;Nếu mà tác quyền “ngon lành” thì mình khá rồi!&#8221;; tôi mường tượng Bác sĩ rất nghèo, vì nay chắc chưa khá. Với 50 tác phẩm có mặt và có mặt nhiều lần, in đi in lại hoài, nếu &#8220;tác quyền ngon lành&#8221; thì &#8220;khá&#8221; thiệt. Tôi nghĩ dù Bác sĩ hổng khá chỗ tiền bạc nhưng cái giá trị kinh nghiệm của một vị Thầy thuốc chuyên nghiệp qua cách trị bịnh có tới năm sáu chục năm cùng cái giá trị giáo dục trên những trang sách của Bác sĩ cùng với tấm lòng thương mình, thương người mà viết thành những trang sách để đời ấy quả là một gia tài phước đức quý báu hơn tiền bạc biết bao nhiêu. Phải vậy hông bác sĩ?</p>
<p>Thôi thì Bác sĩ đăng hào phước, đặng hào đức, tôi nghĩ còn hơn đặng hào của vậy!</p>
<p>Kính chúc Bác sĩ cùng chị và quý quyến an lành, vạn hạnh.</p>
<p>Kính thư,<br />
Hai trầu</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
