<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: &#8220;những thằng già nhớ mẹ&#8221; (tt)	</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Tue, 20 Sep 2016 23:50:47 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		Bởi: dohongngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/comment-page-1/#comment-64685</link>

		<dc:creator><![CDATA[dohongngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Sep 2016 23:50:47 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=10404#comment-64685</guid>

					<description><![CDATA[Xin phép anh Hai Trầu Lương Thư Trung cho trích vài câu trong bài viết của anh về Mẹ:

Khi lớn lên, con đọc sách vở, con thấy các bậc thức giả thường hay ví Mẹ là biển, là hoa hồng, là chuối ba hương, là xôi nếp một, là đường mía lau. Riêng với Má của con, Má là những bữa cơm chạy giặc. Má là chiếc áo túi bằng vải ú. Má là nụ cười khi thấy con mặc chiếc áo túi của Má. Má là vườn trầu vàng trước sân nhà mình. Má là những cơ khổ của thời kỳ chạy giặc, những ngọt ngào, những bình dị, những hy sinh, những hiền đức của một bà mẹ quê. Má gửi lòng mình cho con cái trong từng trái chanh, trong miếng cá kho, cá nướng, trong từng trái chuối phơi khô, cái bánh phồng ngày Tết, cái bánh ít, bánh tét vào những ngày giỗ chạp. Ở đâu cũng có Má. Ở đâu cũng có sự vỗ về của Má. Má cũng muốn con vui, Má nén tiếng rên khi đau yếu, Má nén tiếng thở dài khi đuối sức, khi mệt mỏi để cho các con mình yên lòng...
(Lương Thư Trung)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Xin phép anh Hai Trầu Lương Thư Trung cho trích vài câu trong bài viết của anh về Mẹ:</p>
<p>Khi lớn lên, con đọc sách vở, con thấy các bậc thức giả thường hay ví Mẹ là biển, là hoa hồng, là chuối ba hương, là xôi nếp một, là đường mía lau. Riêng với Má của con, Má là những bữa cơm chạy giặc. Má là chiếc áo túi bằng vải ú. Má là nụ cười khi thấy con mặc chiếc áo túi của Má. Má là vườn trầu vàng trước sân nhà mình. Má là những cơ khổ của thời kỳ chạy giặc, những ngọt ngào, những bình dị, những hy sinh, những hiền đức của một bà mẹ quê. Má gửi lòng mình cho con cái trong từng trái chanh, trong miếng cá kho, cá nướng, trong từng trái chuối phơi khô, cái bánh phồng ngày Tết, cái bánh ít, bánh tét vào những ngày giỗ chạp. Ở đâu cũng có Má. Ở đâu cũng có sự vỗ về của Má. Má cũng muốn con vui, Má nén tiếng rên khi đau yếu, Má nén tiếng thở dài khi đuối sức, khi mệt mỏi để cho các con mình yên lòng&#8230;<br />
(Lương Thư Trung)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: haitrau7		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/comment-page-1/#comment-64684</link>

		<dc:creator><![CDATA[haitrau7]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Sep 2016 23:44:54 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=10404#comment-64684</guid>

					<description><![CDATA[Kinh xáng Bốn Tổng ngày 20-9-2016,

Kính chào Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,

Đọc bài tường thuật của Bác sĩ ở bên trên, tôi nhớ cách nay hai chục năm tôi có bài thơ &quot;NHƠ TÍA MÁ&quot;, xin phép gởi chia sẻ cùng Bác sĩ.

NHỚ TÍA MÁ

Tuổi đời chồng chất theo năm tháng 
Nhiều lúc thăng trầm lắm bể dâu
Nhớ mẹ thương cha lòng luống tưởng
Niềm riêng giấu kín, mãi ghi sâu. 

Bao năm ly loạn, nhà mông quạnh
Tía má bồng con chạy khắp cùng, 
Tản cư Tây bố, băng đồng nội 
Nhìn lại làng xưa, dạ nấu nung. 

Ba năm lưu lạc về Cái Sắn
Còn lắm, nhiều năm, Tía dãi dầu! 
Mưa nắng những mùa sờn áo bạc, 
Bao mùa dông bão, mấy đêm thâu! 

Chang chang nắng đốt, thân còm cõi, 
Ướt đẵm mưa dầm mấy bận run
Mây xám vây quanh đời khốn khó, 
Gió lùa tóc rối, bụi mù tung…

Suốt đời áo vá, thân lam lũ
Mẹ trải bao phen việc tảo tần, 
Mấy bận sớm chiều cơm bốc khói, 
Mấy lần gốc rạ cắt đầy chân.

Khi giặc Tây đi, lục tục về, 
Không người, vắng ngắt xóm làng quê. 
Bụi cỏ, gốc cây buồn muốn khóc
Chó vẳng tru hoài tiếng thảm thê…

Lối xưa bít ngõ, thềm rêu phủ, 
Nhà trống, vườn hoang cỏ mịt mù
Tía má sớm hôm gầy dựng lại
Ruộng vườn, con cái, lắm công phu!

Khi con khôn lớn, Tía tôi già, 
Mẹ tôi cơ cực, cũng gầy ra
Suốt đời lo lắng cho con trẻ, 
Đến lúc từ ly, chẳng nỡ xa! 

U Minh mấy bận rừng thay lá, 
Mấy lượt ong về hút nhụy hoa? 
Sao buộc đời ta hoài chốn ấy…
Không về đưa tiễn Mẹ Cha ta ?!? 

Khi con về lại căn nhà cũ, 
Tía má mười năm đã ngủ vùi…
Nghi ngút khói hương, nhà vẫn lạnh
Bao mùa mưa nắng, mấy sương rơi! 

Vườn trầu của má, không vàng lá, 
Bụi chuối hao gầy, chẳng nở con, 
Vắng Má, buồng cau không ai hái, 
Cau già, rụng trắng cạnh bờ mương…

Có lần con ghé thăm chùa cũ, 
Thăm lại vườn sao, Tía đã trồng
Bao năm vắng Tía, sân chùa vắng, 
Vắng cả chuông chùa lúc rạng đông! 

Có lần con ghé thăm đình cũ
Đọc lại bài thơ cổ Tía làm
Khắc trên bệ gỗ, treo ngay cổng, 
Tự đáy lòng con nước mắt trào! 

Năm xưa Tía dạy: gìn nhân nghĩa
Má dặn các con: rán ở hiền
Bao nhiêu lời dạy, con mang hết
Bước xuống dòng đời, vốn đảo điên…

Năm nay Tết lại về theo nắng
Gió bấc se da nhớ Mẹ già, 
Năm xưa nấu bánh, con ăn Tết
Nay còn đâu nữa, bánh Mẹ ngon…?!?

Hăm lăm tháng Chạp, ngày con nhớ
Tía đã đi xa những tháng ngày…
Mỗi lần Tết đến, con thầm khóc…
Nhớ lại nay mình phận cúc côi! 

Sáu mươi tuổi lẻ, đầu thêm bạc
Con vẫn nghĩ lòng rất trẻ thơ. 
Nhớ Má, nhiều đêm con muốn khóc, 
Thương Cha, thấp thoáng cả trong mơ! 

Hai Trầu
Kinh Xáng Bốn Tổng, tháng Chạp năm 1996.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Kinh xáng Bốn Tổng ngày 20-9-2016,</p>
<p>Kính chào Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc,</p>
<p>Đọc bài tường thuật của Bác sĩ ở bên trên, tôi nhớ cách nay hai chục năm tôi có bài thơ &#8220;NHƠ TÍA MÁ&#8221;, xin phép gởi chia sẻ cùng Bác sĩ.</p>
<p>NHỚ TÍA MÁ</p>
<p>Tuổi đời chồng chất theo năm tháng<br />
Nhiều lúc thăng trầm lắm bể dâu<br />
Nhớ mẹ thương cha lòng luống tưởng<br />
Niềm riêng giấu kín, mãi ghi sâu. </p>
<p>Bao năm ly loạn, nhà mông quạnh<br />
Tía má bồng con chạy khắp cùng,<br />
Tản cư Tây bố, băng đồng nội<br />
Nhìn lại làng xưa, dạ nấu nung. </p>
<p>Ba năm lưu lạc về Cái Sắn<br />
Còn lắm, nhiều năm, Tía dãi dầu!<br />
Mưa nắng những mùa sờn áo bạc,<br />
Bao mùa dông bão, mấy đêm thâu! </p>
<p>Chang chang nắng đốt, thân còm cõi,<br />
Ướt đẵm mưa dầm mấy bận run<br />
Mây xám vây quanh đời khốn khó,<br />
Gió lùa tóc rối, bụi mù tung…</p>
<p>Suốt đời áo vá, thân lam lũ<br />
Mẹ trải bao phen việc tảo tần,<br />
Mấy bận sớm chiều cơm bốc khói,<br />
Mấy lần gốc rạ cắt đầy chân.</p>
<p>Khi giặc Tây đi, lục tục về,<br />
Không người, vắng ngắt xóm làng quê.<br />
Bụi cỏ, gốc cây buồn muốn khóc<br />
Chó vẳng tru hoài tiếng thảm thê…</p>
<p>Lối xưa bít ngõ, thềm rêu phủ,<br />
Nhà trống, vườn hoang cỏ mịt mù<br />
Tía má sớm hôm gầy dựng lại<br />
Ruộng vườn, con cái, lắm công phu!</p>
<p>Khi con khôn lớn, Tía tôi già,<br />
Mẹ tôi cơ cực, cũng gầy ra<br />
Suốt đời lo lắng cho con trẻ,<br />
Đến lúc từ ly, chẳng nỡ xa! </p>
<p>U Minh mấy bận rừng thay lá,<br />
Mấy lượt ong về hút nhụy hoa?<br />
Sao buộc đời ta hoài chốn ấy…<br />
Không về đưa tiễn Mẹ Cha ta ?!? </p>
<p>Khi con về lại căn nhà cũ,<br />
Tía má mười năm đã ngủ vùi…<br />
Nghi ngút khói hương, nhà vẫn lạnh<br />
Bao mùa mưa nắng, mấy sương rơi! </p>
<p>Vườn trầu của má, không vàng lá,<br />
Bụi chuối hao gầy, chẳng nở con,<br />
Vắng Má, buồng cau không ai hái,<br />
Cau già, rụng trắng cạnh bờ mương…</p>
<p>Có lần con ghé thăm chùa cũ,<br />
Thăm lại vườn sao, Tía đã trồng<br />
Bao năm vắng Tía, sân chùa vắng,<br />
Vắng cả chuông chùa lúc rạng đông! </p>
<p>Có lần con ghé thăm đình cũ<br />
Đọc lại bài thơ cổ Tía làm<br />
Khắc trên bệ gỗ, treo ngay cổng,<br />
Tự đáy lòng con nước mắt trào! </p>
<p>Năm xưa Tía dạy: gìn nhân nghĩa<br />
Má dặn các con: rán ở hiền<br />
Bao nhiêu lời dạy, con mang hết<br />
Bước xuống dòng đời, vốn đảo điên…</p>
<p>Năm nay Tết lại về theo nắng<br />
Gió bấc se da nhớ Mẹ già,<br />
Năm xưa nấu bánh, con ăn Tết<br />
Nay còn đâu nữa, bánh Mẹ ngon…?!?</p>
<p>Hăm lăm tháng Chạp, ngày con nhớ<br />
Tía đã đi xa những tháng ngày…<br />
Mỗi lần Tết đến, con thầm khóc…<br />
Nhớ lại nay mình phận cúc côi! </p>
<p>Sáu mươi tuổi lẻ, đầu thêm bạc<br />
Con vẫn nghĩ lòng rất trẻ thơ.<br />
Nhớ Má, nhiều đêm con muốn khóc,<br />
Thương Cha, thấp thoáng cả trong mơ! </p>
<p>Hai Trầu<br />
Kinh Xáng Bốn Tổng, tháng Chạp năm 1996.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: dohongngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/comment-page-1/#comment-64683</link>

		<dc:creator><![CDATA[dohongngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Sep 2016 23:28:40 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=10404#comment-64683</guid>

					<description><![CDATA[Trần Vấn Lệ gởi:

&lt;em&gt;Bên kia sông Ngọc ơi!&lt;/em&gt;


&lt;strong&gt;Khi Mà Tôi Nhớ&lt;/strong&gt;
 
Tôi nhớ một người xa rất xa  Tôi ra vườn ngắm những chùm hoa.  Hoa nào đẹp nhất là ai đó!  Tôi nói, trời ơi nước mắt sa!

Tôi nhớ người ta, nhớ cố hương, nhớ ơi vườn Ngoại một khu vườn có hoa có trái và chim hót, có những ngày không nắng, đẵm sương!

Này bạn, bạn ơi, tôi mắc cỡ / khi đời tôi đã tạ tàn đây.  Sớm chiều đi ngắm hoa vườn nở, nhớ nước thương nhà, nói với ai?

Mai mốt tôi về, về với đất, nấm mồ, tro bụi khói tàn nhang?  Ai ơi, hãy đứng bên bờ giậu / nhặt hộ giùm tôi chiếc lá vàng!

Tôi nhớ một người góc biển kia / hỡi ôi sông núi, chỗ phân lìa…Trùng dương đại hải nằm trong mắt, buồn lắm, trăng mờ đã mấy khuya!

Buồn lắm, em à, anh đã khóc, cuối đời gục xuống thế này sao?  Bao giờ về lại thăm vườn Ngoại, đi hái cho Người những quả cau? 


Trần Vấn Lệ]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trần Vấn Lệ gởi:</p>
<p><em>Bên kia sông Ngọc ơi!</em></p>
<p><strong>Khi Mà Tôi Nhớ</strong></p>
<p>Tôi nhớ một người xa rất xa  Tôi ra vườn ngắm những chùm hoa.  Hoa nào đẹp nhất là ai đó!  Tôi nói, trời ơi nước mắt sa!</p>
<p>Tôi nhớ người ta, nhớ cố hương, nhớ ơi vườn Ngoại một khu vườn có hoa có trái và chim hót, có những ngày không nắng, đẵm sương!</p>
<p>Này bạn, bạn ơi, tôi mắc cỡ / khi đời tôi đã tạ tàn đây.  Sớm chiều đi ngắm hoa vườn nở, nhớ nước thương nhà, nói với ai?</p>
<p>Mai mốt tôi về, về với đất, nấm mồ, tro bụi khói tàn nhang?  Ai ơi, hãy đứng bên bờ giậu / nhặt hộ giùm tôi chiếc lá vàng!</p>
<p>Tôi nhớ một người góc biển kia / hỡi ôi sông núi, chỗ phân lìa…Trùng dương đại hải nằm trong mắt, buồn lắm, trăng mờ đã mấy khuya!</p>
<p>Buồn lắm, em à, anh đã khóc, cuối đời gục xuống thế này sao?  Bao giờ về lại thăm vườn Ngoại, đi hái cho Người những quả cau? </p>
<p>Trần Vấn Lệ</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/comment-page-1/#comment-64671</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Sep 2016 13:25:19 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=10404#comment-64671</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/comment-page-1/#comment-64666&quot;&gt;HKO&lt;/a&gt;.

Cảm ơn HKO. Mấy em SV của em đặt câu hỏi dễ thương ghê! Hôm nào gặp Cô-trò một bữa nhé. Nói chuyện &#039;&#039;thơ&#039;&#039; thôi. Nhớ mời cả thầy Thạch.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/comment-page-1/#comment-64666">HKO</a>.</p>
<p>Cảm ơn HKO. Mấy em SV của em đặt câu hỏi dễ thương ghê! Hôm nào gặp Cô-trò một bữa nhé. Nói chuyện &#8221;thơ&#8221; thôi. Nhớ mời cả thầy Thạch.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: HKO		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/mot-chut-toi/vai-doan-hoi-ky/nhung-thang-gia-nho-tiep-theo/comment-page-1/#comment-64666</link>

		<dc:creator><![CDATA[HKO]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 20 Sep 2016 09:20:29 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=10404#comment-64666</guid>

					<description><![CDATA[Mấy câu thơ cô đọng mà lay động nỗi niềm quá anh Đỗ Hồng Ngọc ơi!

&lt;em&gt;Con cài bông hoa trắng
Dành cho mẹ đóa hồng
Mẹ nhớ gài lên ngực
Ngoại chờ bên kia sông...&lt;/em&gt;

Em xin phép dùng như lời đề từ nhé.
HKO]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Mấy câu thơ cô đọng mà lay động nỗi niềm quá anh Đỗ Hồng Ngọc ơi!</p>
<p><em>Con cài bông hoa trắng<br />
Dành cho mẹ đóa hồng<br />
Mẹ nhớ gài lên ngực<br />
Ngoại chờ bên kia sông&#8230;</em></p>
<p>Em xin phép dùng như lời đề từ nhé.<br />
HKO</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
