<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: thơ Trần Vấn Lệ	</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/tho-tran-van-le-2/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/tho-tran-van-le-2/</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Fri, 14 Jun 2013 09:02:09 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		Bởi: MT		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/tho-tran-van-le-2/comment-page-1/#comment-7760</link>

		<dc:creator><![CDATA[MT]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2013 08:38:29 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7011#comment-7760</guid>

					<description><![CDATA[dạ hay quá Thầy ơi!
và comment trước nữa ạ.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>dạ hay quá Thầy ơi!<br />
và comment trước nữa ạ.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Nguyệt Mai		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/lom-bom-hoc-phat/nghi-tu-trai-tim-lom-bom-hoc-phat/tho-tran-van-le-2/comment-page-1/#comment-7759</link>

		<dc:creator><![CDATA[Nguyệt Mai]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 14 Jun 2013 00:32:37 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7011#comment-7759</guid>

					<description><![CDATA[Kính hai anh Trần Vấn Lệ và Đỗ Hồng Ngọc,
Cho phép em làm tiếp bài thơ trên.
Cám ơn hai anh và kính chúc hai anh luôn sức khỏe, an vui...
Nguyệt Mai
________________

Thằng nhỏ thì không thế. Nó biếng nói biếng cười. Tưởng tượng đến một người. Thầy gọi là cọp cái.
Cọp cái sao hiền vậy? Miệng chúm chím dễ thương. Mặt mũi như hoa hường. Tóc dài đến chấm đất.
Cọp nói lời đường mật. Nghe êm dịu lỗ tai. Thằng nhỏ cứ một hai. Đòi đi gặp cọp cái…
Riêng Thầy rất ái ngại. Thương đệ tử của mình. Nói sao nó chẳng tin. Biết làm gì được nữa.
Thôi thì cho xuống núi. Để biết đá biết vàng. Từ đó chàng và nàng. Yêu thương nhau khắn khít.
Và cũng là từ đó. Có anh và có em. Chuyện tu dẹp một bên. Lo chuyện đời trước đã.
Có con rồi có cháu. Hạnh phúc chẳng bao lâu. Thoắt một cái già đầu. Thằng nhỏ nay tóc bạc.
Bây giờ mới tiếc nhớ. Chuẩn bị chuyện “về Trời”. Niệm Phật khi đứng ngồi. Siêng năng không bê trễ.
Như vậy là chuyện kể đúng với bạn quá không? Cũng vì bạn phải lòng với một con cọp cái!
Nên bây giờ bạn phải chậm lại con đường tu. Nhưng bạn được đền bù. Bằng tháng năm hạnh phúc.
Có gì đâu hối tiếc hỡi bạn thân mến ơi! Ráng Niệm Phật không lơi. Bạn sẽ về Đất Phật.
Không có gì trễ nải. Cứ cố gắng mỗi ngày. Niệm Phật niệm hoài hoài. Sẽ được thành chánh quả.
Kinh Di Đà đã dặn chắc chắn là không sai. Rủ cọp cái cả hai ta cùng nhau Niệm Phật.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Kính hai anh Trần Vấn Lệ và Đỗ Hồng Ngọc,<br />
Cho phép em làm tiếp bài thơ trên.<br />
Cám ơn hai anh và kính chúc hai anh luôn sức khỏe, an vui&#8230;<br />
Nguyệt Mai<br />
________________</p>
<p>Thằng nhỏ thì không thế. Nó biếng nói biếng cười. Tưởng tượng đến một người. Thầy gọi là cọp cái.<br />
Cọp cái sao hiền vậy? Miệng chúm chím dễ thương. Mặt mũi như hoa hường. Tóc dài đến chấm đất.<br />
Cọp nói lời đường mật. Nghe êm dịu lỗ tai. Thằng nhỏ cứ một hai. Đòi đi gặp cọp cái…<br />
Riêng Thầy rất ái ngại. Thương đệ tử của mình. Nói sao nó chẳng tin. Biết làm gì được nữa.<br />
Thôi thì cho xuống núi. Để biết đá biết vàng. Từ đó chàng và nàng. Yêu thương nhau khắn khít.<br />
Và cũng là từ đó. Có anh và có em. Chuyện tu dẹp một bên. Lo chuyện đời trước đã.<br />
Có con rồi có cháu. Hạnh phúc chẳng bao lâu. Thoắt một cái già đầu. Thằng nhỏ nay tóc bạc.<br />
Bây giờ mới tiếc nhớ. Chuẩn bị chuyện “về Trời”. Niệm Phật khi đứng ngồi. Siêng năng không bê trễ.<br />
Như vậy là chuyện kể đúng với bạn quá không? Cũng vì bạn phải lòng với một con cọp cái!<br />
Nên bây giờ bạn phải chậm lại con đường tu. Nhưng bạn được đền bù. Bằng tháng năm hạnh phúc.<br />
Có gì đâu hối tiếc hỡi bạn thân mến ơi! Ráng Niệm Phật không lơi. Bạn sẽ về Đất Phật.<br />
Không có gì trễ nải. Cứ cố gắng mỗi ngày. Niệm Phật niệm hoài hoài. Sẽ được thành chánh quả.<br />
Kinh Di Đà đã dặn chắc chắn là không sai. Rủ cọp cái cả hai ta cùng nhau Niệm Phật.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
