<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: Thư gởi bạn xa xôi (10.2013)	</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Thu, 14 Nov 2013 09:22:16 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		Bởi: Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8229</link>

		<dc:creator><![CDATA[Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 14 Nov 2013 09:22:16 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7329#comment-8229</guid>

					<description><![CDATA[&lt;em&gt;Ghi chú: Mình và Thân Trọng Minh đọc thư bạn vô cùng cảm động. Mong có dịp anh chị em đồng môn lại gặp nhau nhiều hơn, đông vui hơn. Cũng mong được nghe những sáng tác mới của Văn Sơn Trường. Bạn cho phép mình đưa thư này lên đây để chia sẻ cùng bạn bè YKSG 62-69 nhé.
Đa tạ. Đỗ Hồng Ngọc.&lt;/em&gt;

Thư của Bác sĩ Văn Sơn Trường
Hai bạn Tấn , Duy (Tây ) và các bạn YKSG 62-69 khác :

Thấm thoát đã hơn hai tuần , sau ngày họp khoá vừa rồi . Thấy các bạn về Va. họp mà không có ai chê trách  than phiền gì , thì tụi này vui mừng lắm .
Tụi này ở Va. , Dương , Tú , Minh , Chương , Cường , dù có bỏ thời giờ ra lo tổ chức , nhưng nỗi lo lắng cũng không  thể nào so sánh được với những cái nhức đầu sửa  soạn hành trình ,những chuyến bay xa , những giường ngủ không quen thuộc ( chỉ có người nằm cạnh là quen thuộc thôi ) của các bạn .

Như VN Tấn từ Úc sang , như NT Hiển từ Việt Nam qua , như Duy Tây từ Cali tới , như NV Mai từ Canada xuống   v..v.. Tiếc quá , không có ĐM Ánh, Bích Sinh vì con bị đau ... Chỉ có ĐT Xương là không nhức đầu  gì cả  !!!

Gạt bỏ ra ngoài những vụ thưởng thức cơm Tầu ngon, nghe nhạc hay, đi xa du ngoạn phong cảnh đẹp trong kỳ họp bạn vừa rồi, tôi thấy cái đáng  nói  nhất của buổi họp bạn cùng lớp YKSG 62-69 này là TÌNH BẠN , TÌNH ĐỒNG MÔN .
Tất cả mọi người đều thân thiện , cởi mở , vui vẻ với nhau .
Thấy mặt nhau, tay bắt, mặt mừng. Chỉ hỏi nhau , &quot; còn đi làm không ? &quot; hay &quot; về hưu chưa &quot; ; vậy thôi .
Không ai thắc mắc gì đến cuộc đời vật chất riêng tư của ai cả .

Đọc thư của Đỗ Hồng Ngọc &quot; gửi bạn xa xôi &quot; nhắn về YKSG 62-69 trong web site của Ngọc ( chỉ cần GOOGLE  Do Hong Ngoc là thấy  ngay ) và những hoạt động khác của DH Ngoc , tôi cũng thấy  bồi hồi, xúc động. DH Ngoc bây giờ nổi tiếng  là một triết gia, một nhà văn , một thầy tu , một trưởng hướng đạo, một lương y, một thầy giáo, nhưng  vẫn chân tình và gần gũi với bạn bè cùng lớp như ngày nào .

DH Ngoc chỉ đường sống cho dân gian, nhưng không có cái hoang đường của nhà ngoại cảm. DH Ngoc viết văn, viết truyện, viết tríết lý, nhận định nhân sinh quan, cuộc đời nhưng không có bài nào có cái quá khích như của một vài kẻ  tu hành của những tôn giáo lớn bây giờ. Bài nào cũng gây cho người đọc một cảm nhận, một niềm vui, một sự đồng ý  và một chân trời mới .

Thâm tâm tôi xin ngả nón chào với DH Ngọc .

Tôi chỉ không chịu cái DH Ngoc dạy người ta THỞ . Bây giờ, tôi thấy người ta hay dạy nhau thở. Nói thở đi, thở như thế này thì sẽ giúp được cái này, cái nọ, bệnh này, bệnh nọ . Nghe thì có vẻ có lý , nhưng chẳng có Textbook of Medicine nào dạy thở cả, và nói được chữa bệnh cả... Khi mình chú ý, được dạy thở và nghĩ đến cái thở, thì tưởng thở như vậy là tốt lắm. Nhưng khi không còn chú ý, hay hết giờ học thở rồi, thì mình quên bu đi, và thở tự nhiên như thường lệ.... Chẳng có ép phê gì hết ....

Thở là cái tự nhiên. Không thở là chết . Chết là cái buồn nhất. Ai cũng chết. Trước khi chết , nên tìm cái gì vui vui  mà sống . Càng nhiều càng tốt . Gặp bạn bè cũ là một trong những niềm vui , như gặp lại người tình xưa mà cô ta còn thương mình, còn hẹn hò với mình . Còn gì vui bằng ?

Hai năm nữa, 2015 , tôi mong sẽ tổ chức lại tại Cali . Ước nguyện của tôi là gặp lại được tất cả các bạn từ VN  sang .

Ít ra cũng sẽ là những bạn đã có mặt trong bức hình chụp chung với Trần Quốc Đông vừa rồi, mà tôi còn nhớ tên và nhiều kỷ niệm. Như Đinh Văn Hoà làm phù rể, như Mai lão trượng là trưởng lớp năm thứ sáu, như TT Minh vẽ tranh để triễn lãm và bán cho người biết thưởng thức nghệ thuật v.v...

Các bạn nghĩ sao ?

Thân mến,

Văn Sơn Trường]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em>Ghi chú: Mình và Thân Trọng Minh đọc thư bạn vô cùng cảm động. Mong có dịp anh chị em đồng môn lại gặp nhau nhiều hơn, đông vui hơn. Cũng mong được nghe những sáng tác mới của Văn Sơn Trường. Bạn cho phép mình đưa thư này lên đây để chia sẻ cùng bạn bè YKSG 62-69 nhé.<br />
Đa tạ. Đỗ Hồng Ngọc.</em></p>
<p>Thư của Bác sĩ Văn Sơn Trường<br />
Hai bạn Tấn , Duy (Tây ) và các bạn YKSG 62-69 khác :</p>
<p>Thấm thoát đã hơn hai tuần , sau ngày họp khoá vừa rồi . Thấy các bạn về Va. họp mà không có ai chê trách  than phiền gì , thì tụi này vui mừng lắm .<br />
Tụi này ở Va. , Dương , Tú , Minh , Chương , Cường , dù có bỏ thời giờ ra lo tổ chức , nhưng nỗi lo lắng cũng không  thể nào so sánh được với những cái nhức đầu sửa  soạn hành trình ,những chuyến bay xa , những giường ngủ không quen thuộc ( chỉ có người nằm cạnh là quen thuộc thôi ) của các bạn .</p>
<p>Như VN Tấn từ Úc sang , như NT Hiển từ Việt Nam qua , như Duy Tây từ Cali tới , như NV Mai từ Canada xuống   v..v.. Tiếc quá , không có ĐM Ánh, Bích Sinh vì con bị đau &#8230; Chỉ có ĐT Xương là không nhức đầu  gì cả  !!!</p>
<p>Gạt bỏ ra ngoài những vụ thưởng thức cơm Tầu ngon, nghe nhạc hay, đi xa du ngoạn phong cảnh đẹp trong kỳ họp bạn vừa rồi, tôi thấy cái đáng  nói  nhất của buổi họp bạn cùng lớp YKSG 62-69 này là TÌNH BẠN , TÌNH ĐỒNG MÔN .<br />
Tất cả mọi người đều thân thiện , cởi mở , vui vẻ với nhau .<br />
Thấy mặt nhau, tay bắt, mặt mừng. Chỉ hỏi nhau , &#8221; còn đi làm không ? &#8221; hay &#8221; về hưu chưa &#8221; ; vậy thôi .<br />
Không ai thắc mắc gì đến cuộc đời vật chất riêng tư của ai cả .</p>
<p>Đọc thư của Đỗ Hồng Ngọc &#8221; gửi bạn xa xôi &#8221; nhắn về YKSG 62-69 trong web site của Ngọc ( chỉ cần GOOGLE  Do Hong Ngoc là thấy  ngay ) và những hoạt động khác của DH Ngoc , tôi cũng thấy  bồi hồi, xúc động. DH Ngoc bây giờ nổi tiếng  là một triết gia, một nhà văn , một thầy tu , một trưởng hướng đạo, một lương y, một thầy giáo, nhưng  vẫn chân tình và gần gũi với bạn bè cùng lớp như ngày nào .</p>
<p>DH Ngoc chỉ đường sống cho dân gian, nhưng không có cái hoang đường của nhà ngoại cảm. DH Ngoc viết văn, viết truyện, viết tríết lý, nhận định nhân sinh quan, cuộc đời nhưng không có bài nào có cái quá khích như của một vài kẻ  tu hành của những tôn giáo lớn bây giờ. Bài nào cũng gây cho người đọc một cảm nhận, một niềm vui, một sự đồng ý  và một chân trời mới .</p>
<p>Thâm tâm tôi xin ngả nón chào với DH Ngọc .</p>
<p>Tôi chỉ không chịu cái DH Ngoc dạy người ta THỞ . Bây giờ, tôi thấy người ta hay dạy nhau thở. Nói thở đi, thở như thế này thì sẽ giúp được cái này, cái nọ, bệnh này, bệnh nọ . Nghe thì có vẻ có lý , nhưng chẳng có Textbook of Medicine nào dạy thở cả, và nói được chữa bệnh cả&#8230; Khi mình chú ý, được dạy thở và nghĩ đến cái thở, thì tưởng thở như vậy là tốt lắm. Nhưng khi không còn chú ý, hay hết giờ học thở rồi, thì mình quên bu đi, và thở tự nhiên như thường lệ&#8230;. Chẳng có ép phê gì hết &#8230;.</p>
<p>Thở là cái tự nhiên. Không thở là chết . Chết là cái buồn nhất. Ai cũng chết. Trước khi chết , nên tìm cái gì vui vui  mà sống . Càng nhiều càng tốt . Gặp bạn bè cũ là một trong những niềm vui , như gặp lại người tình xưa mà cô ta còn thương mình, còn hẹn hò với mình . Còn gì vui bằng ?</p>
<p>Hai năm nữa, 2015 , tôi mong sẽ tổ chức lại tại Cali . Ước nguyện của tôi là gặp lại được tất cả các bạn từ VN  sang .</p>
<p>Ít ra cũng sẽ là những bạn đã có mặt trong bức hình chụp chung với Trần Quốc Đông vừa rồi, mà tôi còn nhớ tên và nhiều kỷ niệm. Như Đinh Văn Hoà làm phù rể, như Mai lão trượng là trưởng lớp năm thứ sáu, như TT Minh vẽ tranh để triễn lãm và bán cho người biết thưởng thức nghệ thuật v.v&#8230;</p>
<p>Các bạn nghĩ sao ?</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>Văn Sơn Trường</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8202</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 31 Oct 2013 05:40:08 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7329#comment-8202</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8199&quot;&gt;em Hồng&lt;/a&gt;.

Thầy Phạm Biểu Tâm, khoa trưởng lúc đó thường nhắc: Dạy và Học y khoa phải thật nghiêm.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8199">em Hồng</a>.</p>
<p>Thầy Phạm Biểu Tâm, khoa trưởng lúc đó thường nhắc: Dạy và Học y khoa phải thật nghiêm.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8201</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 31 Oct 2013 04:37:55 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7329#comment-8201</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8198&quot;&gt;dh&lt;/a&gt;.

Đa tạ dh. 
&quot;Âm thanh... phi âm thanh&quot; cũng chính là &quot;kiến tướng... phi tướng&quot; phải không?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8198">dh</a>.</p>
<p>Đa tạ dh.<br />
&#8220;Âm thanh&#8230; phi âm thanh&#8221; cũng chính là &#8220;kiến tướng&#8230; phi tướng&#8221; phải không?</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: em Hồng		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8199</link>

		<dc:creator><![CDATA[em Hồng]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 31 Oct 2013 02:21:24 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7329#comment-8199</guid>

					<description><![CDATA[Cám ơn anh Ngọc đã cho tụi em được thấy hình của anh Ngọc ngày xưa bên các thầy, các bạn của anh. Những bức ảnh trắng đen, không photoshop, không sắp xếp, không màu mè... nhưng thât cảm động và thiêng liêng. Cái hồn ảnh sáng lên với những người thầy nghiêm cẩn, khả kính; những người học trò còn rất trẻ với lòng chân thành và chút ưu tư lấp lánh trong ánh mắt.
tự dưng em lại nghĩ ngợi và so sánh... 
31/10/2013]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cám ơn anh Ngọc đã cho tụi em được thấy hình của anh Ngọc ngày xưa bên các thầy, các bạn của anh. Những bức ảnh trắng đen, không photoshop, không sắp xếp, không màu mè&#8230; nhưng thât cảm động và thiêng liêng. Cái hồn ảnh sáng lên với những người thầy nghiêm cẩn, khả kính; những người học trò còn rất trẻ với lòng chân thành và chút ưu tư lấp lánh trong ánh mắt.<br />
tự dưng em lại nghĩ ngợi và so sánh&#8230;<br />
31/10/2013</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: dh		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8198</link>

		<dc:creator><![CDATA[dh]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 30 Oct 2013 13:32:39 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7329#comment-8198</guid>

					<description><![CDATA[Bác sĩ ơi, thật là một áng văn về mùa thu... trác tuyệt. Trong ngôn từ có tranh vẽ, và có cả âm thanh... phi âm thanh...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Bác sĩ ơi, thật là một áng văn về mùa thu&#8230; trác tuyệt. Trong ngôn từ có tranh vẽ, và có cả âm thanh&#8230; phi âm thanh&#8230;</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: trieuminh		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8195</link>

		<dc:creator><![CDATA[trieuminh]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 29 Oct 2013 12:08:41 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7329#comment-8195</guid>

					<description><![CDATA[Da doan nhieu nen khong di duoc;  KHONG DI thi se NGO NGAN NGAN NGO mot thoi gian do!!!!!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Da doan nhieu nen khong di duoc;  KHONG DI thi se NGO NGAN NGAN NGO mot thoi gian do!!!!!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8192</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 29 Oct 2013 06:06:35 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7329#comment-8192</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8190&quot;&gt;NGUYEN KY PHUONG&lt;/a&gt;.

Cảm ơn anh NGUYEN KY PHUONG. Anh nhớ câu thơ này của Chu Mạnh Trinh không? &lt;em&gt;&quot;Ta cũng nòi tình / thương người đồng điệu...&quot;&lt;/em&gt;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8190">NGUYEN KY PHUONG</a>.</p>
<p>Cảm ơn anh NGUYEN KY PHUONG. Anh nhớ câu thơ này của Chu Mạnh Trinh không? <em>&#8220;Ta cũng nòi tình / thương người đồng điệu&#8230;&#8221;</em></p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: NGUYEN KY PHUONG		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-10-2013-2/comment-page-1/#comment-8190</link>

		<dc:creator><![CDATA[NGUYEN KY PHUONG]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 29 Oct 2013 02:23:09 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=7329#comment-8190</guid>

					<description><![CDATA[Đọc bài viết nầy mới chợt nhớ lại những kỷ niệm ngày học chung Đại Học mà lâu quá rồi không thấy ai khởi xướng họp mặt. Buồn. Tiếc. Niên khóa 1962-1969 nghĩa là đã 50 năm vói bao nhiêu trò dâu bể,thế mà anh Ngọc nhớ dai quá và  theo tôi đó chính là &quot;chất lượng của cuộc sống hôm nay&quot;. Các đồng môn rải rác khắp 4 phương trời gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi, kỷ niệm nào sâu sắc hơn? Bài anh viết về mùa Thu Boston càng làm cho cuộc sống tinh thần thêm ý nghĩa trong một xã hội xô bồ như VN hiện nay. Với bài nầy thì hình như anh Ngọc nhà văn có phần trội hơn BS Ngọc rồi! Rất khó khăn để nhận ra cái linh hồn của mùa Thu và chuyện quan trọng là khung cảnh thiên nhiên có được tôn trọng hay không để những tâm hồn văn thi sĩ có cơ hội lên tiếng. Có lần trong chuyến du lịch Nha Trang tôi cố ý rời khách sạn để ra bãi biển một mình vào lúc 3 giờ sáng để thử tìm xem mình có còn được cái nhạy cảm của người yêu thơ văn không? Tôi cũng muốn ý thức về cái thân phận &quot;bé mọn&quot; trước trời cao bể rộng nó ra sao? Thế nhưng khi ra đến nơi thì bãi biển đã nhộn nhịp lắm rồi bởi những ngư dân nghèo khó của chúng ta đã làm việc vất vả không biết tự bao giờ? Anh đi giữa Boston mà còn nghe được Tiếng Thu nữa thì quả là &quot;trên cả tuyệt vời&quot;. Thay cho lời kết là sự hân hoan lẫn hạnh phúc vì giữa thời đại toàn cầu hóa nầy vẫn còn đọc được những tâm sự ngọt ngào của những tâm hồn đồng điệu.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đọc bài viết nầy mới chợt nhớ lại những kỷ niệm ngày học chung Đại Học mà lâu quá rồi không thấy ai khởi xướng họp mặt. Buồn. Tiếc. Niên khóa 1962-1969 nghĩa là đã 50 năm vói bao nhiêu trò dâu bể,thế mà anh Ngọc nhớ dai quá và  theo tôi đó chính là &#8220;chất lượng của cuộc sống hôm nay&#8221;. Các đồng môn rải rác khắp 4 phương trời gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi, kỷ niệm nào sâu sắc hơn? Bài anh viết về mùa Thu Boston càng làm cho cuộc sống tinh thần thêm ý nghĩa trong một xã hội xô bồ như VN hiện nay. Với bài nầy thì hình như anh Ngọc nhà văn có phần trội hơn BS Ngọc rồi! Rất khó khăn để nhận ra cái linh hồn của mùa Thu và chuyện quan trọng là khung cảnh thiên nhiên có được tôn trọng hay không để những tâm hồn văn thi sĩ có cơ hội lên tiếng. Có lần trong chuyến du lịch Nha Trang tôi cố ý rời khách sạn để ra bãi biển một mình vào lúc 3 giờ sáng để thử tìm xem mình có còn được cái nhạy cảm của người yêu thơ văn không? Tôi cũng muốn ý thức về cái thân phận &#8220;bé mọn&#8221; trước trời cao bể rộng nó ra sao? Thế nhưng khi ra đến nơi thì bãi biển đã nhộn nhịp lắm rồi bởi những ngư dân nghèo khó của chúng ta đã làm việc vất vả không biết tự bao giờ? Anh đi giữa Boston mà còn nghe được Tiếng Thu nữa thì quả là &#8220;trên cả tuyệt vời&#8221;. Thay cho lời kết là sự hân hoan lẫn hạnh phúc vì giữa thời đại toàn cầu hóa nầy vẫn còn đọc được những tâm sự ngọt ngào của những tâm hồn đồng điệu.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
