<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: Giúp cha mẹ vui tuổi già!	</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/giup-cha-vui-tuoi-gia/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/giup-cha-vui-tuoi-gia/</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Fri, 12 Aug 2016 12:11:02 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		Bởi: Lan Nhi		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/giup-cha-vui-tuoi-gia/comment-page-1/#comment-64453</link>

		<dc:creator><![CDATA[Lan Nhi]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 12 Aug 2016 12:11:02 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=10292#comment-64453</guid>

					<description><![CDATA[Nhân ngày lễ Vu Lan kể về Ba Mạ thưở xưa..

Muốn giúp cha mẹ an vui tuổi già lắm chứ,

 Nhưng mà, 

...thời thiếu nữ thì ham chơi vô lo vô nghĩ,thời thanh tráng khỏe mạnh  sau buổi giao thời thì nghèo đói chạy cơm từng bửa lo cho gia đình riêng, Mạ còn giữ giúp con cho vợ chồng đi bán đồ sida, bán bánh mì mưu sinh. 

Thời gian trôi qua, Mạ đồng hành với hạnh phúc dâu bể của con , mạ cùng vui cùng buồn với con cho đến khi...Mạ chết vì suy tủy.Thương Mạ mà chẳng thể hiện được điều gì.

 Có một điều an ủi là thời con gái lơn tơn, tếu táo ,cứ lấy áo đầm của mình dài tới gối mặc cho Mạ,  kéo xăn quần đen của Mạ lên,  kẹp đôi bông tai to dài model hai bên trái tai của Mạ, cho Mạ soi gương, dắt qua nhà hàng xóm mấy bà già bên cạnh khoe , Mạ cũng tiếu lâm người ngặt nghẽo , hàng xóm cũng vui theo. 

Mạ ăn chay trường cái thời đói khổ vào cái ngày , chỉ thường chấm xà lách với xì dầu ăn cơm độn ( chắc vì rứa mà Mạ bị suy tủy), nhường chút của ngon vật lạ dấm dúi cho con cái vì được đứa này thì mất đứa kia, được đứa kia thì mất đứa nọ , có đủ của ngon đâu mà cho &quot; chúng&quot; ăn cùng một lần! Nhờ rứa mà Mạ... gầy teo có 37 ki lô gam, nhờ rứa mà mình cứ  cà rỡn bồng thẳng Mạ lên nhẹ tênh đi quanh quanh  nhà , rứa mà Mạ vui ... cười toe tít mắt. Vui ơi là vui !

Còn Ba thì , lúc đất nước thống nhất sợ tiểu sử của mình là... công chức miền nam sẽ ảnh hưởng gia đình nên đốt hết giấy tờ ,( hic... chi lạ rứa hỉ).Lúc đó ai cũng sợ, có 72 kiểu sợ , mỗi người sợ mỗi kiểu. Nói chung là sợ!

 Rồi ba thất nghiệp , cả nhà đói meo. Hồi trước , Ba là thuyền trưởng , một mình Ba tay chống tay chèo nuôi cả nhà mười hai đứa con , được chính phủ lo nên cứ vô tư &quot; tăng gia sản xuất&quot;, nghe nói thời còn sung túc có hai bà vú thân thương phụ giúp Mạ chăm con, Mạ làm thư ký cho Pháp phải nghỉ ở nhà lo sinh con làm hậu phương vững chắc nuôi dạy con cái cho Ba an nhiên mà đi kiếm tiền nuôi tiểu đội ăn học. Sau này , nhờ đông con nên nhà mình ngày càng nghèo dần đều cho tới khi Ba thất nghiệp. Ba thất nghiệp là do thay đổi thể chế. Cả nhà xấc bấc xang bang bửa đói bửa no ăn cơm độn khoai độn bắp nhai bắt sái quai hàm , thèm cơm trắng trộn với nước mắm mỡ quá trời trời.

 Ba buồn cho thế sự thăng trầm, Ba buồn cho bản thân Ba bất lực nhìn các con thiếu thốn , đau lòng mà lao tâm nên ho ra máu. Nhờ rứa mà ba bị... lao - dẫu chẳng muốn nhờ kiểu nớ.

 Hồi con gái non nớt có biết chăm cho Ba chi mô, chỉ thấy lòng thương Ba, cứ lấy cánh tay ba lên mũi hít hít, thấy tay ba thơm mùi khét khét , mùi nắng cháy da. Lúc nớ thấy thơm thiệt á. Lâu lâu lại đấm lưng cho Ba, rồi đứng dậy dang hai chân ra hai bên hông Ba , hai bàn tay bé xíu lăn lăn cuộn  làn da dày dày của ba mà nhổ lưng cho Ba. Có khi , thèm bú tay, con gái ngậm ngón tay cái của tay phải mút mút , còn tay trái cứ nhè cái da cùi tay của Ba nhéo nhéo bú tay thấy ngon hơn, thiệt là tức cười.

Nhớ những ngày Ba bệnh, Mạ kêu bưng mâm cơm lên cho Ba , con gái cứ nghĩ mình là nữ tì đang hầu cơm cho vua , đứng xoay một vòng mới quỳ xuống đặt mâm cơm lên bàn rồi từ từ bước lùi lui ra. 

Nhớ, những ngày bệnh Ba để râu dài ơi là dài, con gái nghịch ngợm thắt con tít, lấy sợi dây len màu đỏ cột lại làm cái nơ. Dường như Ba cũng vui nên để yên cho con gái nghịch ngợm với bộ râu dài loe hoe.

Rồi nhớ, những ngày gần cuối đời của Ba, khi đó con gái đã hai mươi hai tuổi, hai cha con móc tay nhau đi dạo những con đường chính trong thành phố. Lòng thật bình yên và hãnh diện với tình cảm yêu thương mà Ba dành cho con gái. Bạn bè thân lúc đó phải ganh tị, nhất là khi Ba ủi quần tây cho con gái đi chơi , thẳng li và láng cóng rờ muốn... đứt tay!

Cho đến những ngày Ba bệnh nặng, mấy ngày trước khi chết ba cảm nhận được nên nhắn nhủ với con gái , chắc Ba sắp chết , nếu người chết có linh hồn Ba sẽ phù hộ cho con. Đêm cuối cùng con gái ngủ với Ba ,nửa đêm Ba thức dậy nhờ con gái khều than lên cho Ba sưởi ấm , nhưng than đã tắt ngấm tự lúc nào chẳng hay. Tới khoảng 6giờ sáng con gái còn đang ngủ bỗng nghe tiếng thét thiệt lớn, con gái giật mình chạy ra thấy Ba nằm vật trên ghế sa - lông và không nói được nữa, nhưng vẫn nhận biết và tay còn cử động, con gái vừa khóc vừa tìm dầu nóng trong túi áo của Ba xoa xoa lên ngực, nhưng Ba đẩy ra , hai tai bỏ lên bụng... chờ chết. Thương Ba, con gái lấy tay xoa lên cánh tay của Ba , Ba lấy tay bên kia xoa xoa lại tay con gái, đó là những biểu cảm cuối cùng của hai cha con dành cho nhau. Con gái chứng kiến giây phút gân cơ của Ba co rút lại , râu tóc dựng đứng , không biết lòng mình mang trạng thái cảm xúc như thế nào nữa , có một điều gì đó trống không khó diễn tả.

Vậy đó , nhân ngày lễ Vu Lan , nhờ Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc gợi ý khiến mình nhớ lại những kỷ niệm thời thơ ấu êm đềm bên cạnh Ba Mạ và ghi lại đôi dòng cho Ba Mạ vui , cho mình vui như cái thưở lí la lí lắc, tí ta tí tởn  với Ba với Mạ thiệt là hồn nhiên dẫu thiếu thốn.

Hôm nay mình bỗng nhỏ lại , nhớ về Ba Mạ,  nhớ về con bé Lan Nhi của Ba Mạ một thời....!

( &quot;con bé&quot; Lan Nhi ngồi viết về ngày xưa mà cháu ngoại cứ chạy vô chạy ra léo nhéo nên cứ đứng lên đứng xuống bắt mệt , dòng cảm xúc đang trôi chảy cứ đứt đoạn loạn xà ngầu cả lên...hehe...)]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Nhân ngày lễ Vu Lan kể về Ba Mạ thưở xưa..</p>
<p>Muốn giúp cha mẹ an vui tuổi già lắm chứ,</p>
<p> Nhưng mà, </p>
<p>&#8230;thời thiếu nữ thì ham chơi vô lo vô nghĩ,thời thanh tráng khỏe mạnh  sau buổi giao thời thì nghèo đói chạy cơm từng bửa lo cho gia đình riêng, Mạ còn giữ giúp con cho vợ chồng đi bán đồ sida, bán bánh mì mưu sinh. </p>
<p>Thời gian trôi qua, Mạ đồng hành với hạnh phúc dâu bể của con , mạ cùng vui cùng buồn với con cho đến khi&#8230;Mạ chết vì suy tủy.Thương Mạ mà chẳng thể hiện được điều gì.</p>
<p> Có một điều an ủi là thời con gái lơn tơn, tếu táo ,cứ lấy áo đầm của mình dài tới gối mặc cho Mạ,  kéo xăn quần đen của Mạ lên,  kẹp đôi bông tai to dài model hai bên trái tai của Mạ, cho Mạ soi gương, dắt qua nhà hàng xóm mấy bà già bên cạnh khoe , Mạ cũng tiếu lâm người ngặt nghẽo , hàng xóm cũng vui theo. </p>
<p>Mạ ăn chay trường cái thời đói khổ vào cái ngày , chỉ thường chấm xà lách với xì dầu ăn cơm độn ( chắc vì rứa mà Mạ bị suy tủy), nhường chút của ngon vật lạ dấm dúi cho con cái vì được đứa này thì mất đứa kia, được đứa kia thì mất đứa nọ , có đủ của ngon đâu mà cho &#8221; chúng&#8221; ăn cùng một lần! Nhờ rứa mà Mạ&#8230; gầy teo có 37 ki lô gam, nhờ rứa mà mình cứ  cà rỡn bồng thẳng Mạ lên nhẹ tênh đi quanh quanh  nhà , rứa mà Mạ vui &#8230; cười toe tít mắt. Vui ơi là vui !</p>
<p>Còn Ba thì , lúc đất nước thống nhất sợ tiểu sử của mình là&#8230; công chức miền nam sẽ ảnh hưởng gia đình nên đốt hết giấy tờ ,( hic&#8230; chi lạ rứa hỉ).Lúc đó ai cũng sợ, có 72 kiểu sợ , mỗi người sợ mỗi kiểu. Nói chung là sợ!</p>
<p> Rồi ba thất nghiệp , cả nhà đói meo. Hồi trước , Ba là thuyền trưởng , một mình Ba tay chống tay chèo nuôi cả nhà mười hai đứa con , được chính phủ lo nên cứ vô tư &#8221; tăng gia sản xuất&#8221;, nghe nói thời còn sung túc có hai bà vú thân thương phụ giúp Mạ chăm con, Mạ làm thư ký cho Pháp phải nghỉ ở nhà lo sinh con làm hậu phương vững chắc nuôi dạy con cái cho Ba an nhiên mà đi kiếm tiền nuôi tiểu đội ăn học. Sau này , nhờ đông con nên nhà mình ngày càng nghèo dần đều cho tới khi Ba thất nghiệp. Ba thất nghiệp là do thay đổi thể chế. Cả nhà xấc bấc xang bang bửa đói bửa no ăn cơm độn khoai độn bắp nhai bắt sái quai hàm , thèm cơm trắng trộn với nước mắm mỡ quá trời trời.</p>
<p> Ba buồn cho thế sự thăng trầm, Ba buồn cho bản thân Ba bất lực nhìn các con thiếu thốn , đau lòng mà lao tâm nên ho ra máu. Nhờ rứa mà ba bị&#8230; lao &#8211; dẫu chẳng muốn nhờ kiểu nớ.</p>
<p> Hồi con gái non nớt có biết chăm cho Ba chi mô, chỉ thấy lòng thương Ba, cứ lấy cánh tay ba lên mũi hít hít, thấy tay ba thơm mùi khét khét , mùi nắng cháy da. Lúc nớ thấy thơm thiệt á. Lâu lâu lại đấm lưng cho Ba, rồi đứng dậy dang hai chân ra hai bên hông Ba , hai bàn tay bé xíu lăn lăn cuộn  làn da dày dày của ba mà nhổ lưng cho Ba. Có khi , thèm bú tay, con gái ngậm ngón tay cái của tay phải mút mút , còn tay trái cứ nhè cái da cùi tay của Ba nhéo nhéo bú tay thấy ngon hơn, thiệt là tức cười.</p>
<p>Nhớ những ngày Ba bệnh, Mạ kêu bưng mâm cơm lên cho Ba , con gái cứ nghĩ mình là nữ tì đang hầu cơm cho vua , đứng xoay một vòng mới quỳ xuống đặt mâm cơm lên bàn rồi từ từ bước lùi lui ra. </p>
<p>Nhớ, những ngày bệnh Ba để râu dài ơi là dài, con gái nghịch ngợm thắt con tít, lấy sợi dây len màu đỏ cột lại làm cái nơ. Dường như Ba cũng vui nên để yên cho con gái nghịch ngợm với bộ râu dài loe hoe.</p>
<p>Rồi nhớ, những ngày gần cuối đời của Ba, khi đó con gái đã hai mươi hai tuổi, hai cha con móc tay nhau đi dạo những con đường chính trong thành phố. Lòng thật bình yên và hãnh diện với tình cảm yêu thương mà Ba dành cho con gái. Bạn bè thân lúc đó phải ganh tị, nhất là khi Ba ủi quần tây cho con gái đi chơi , thẳng li và láng cóng rờ muốn&#8230; đứt tay!</p>
<p>Cho đến những ngày Ba bệnh nặng, mấy ngày trước khi chết ba cảm nhận được nên nhắn nhủ với con gái , chắc Ba sắp chết , nếu người chết có linh hồn Ba sẽ phù hộ cho con. Đêm cuối cùng con gái ngủ với Ba ,nửa đêm Ba thức dậy nhờ con gái khều than lên cho Ba sưởi ấm , nhưng than đã tắt ngấm tự lúc nào chẳng hay. Tới khoảng 6giờ sáng con gái còn đang ngủ bỗng nghe tiếng thét thiệt lớn, con gái giật mình chạy ra thấy Ba nằm vật trên ghế sa &#8211; lông và không nói được nữa, nhưng vẫn nhận biết và tay còn cử động, con gái vừa khóc vừa tìm dầu nóng trong túi áo của Ba xoa xoa lên ngực, nhưng Ba đẩy ra , hai tai bỏ lên bụng&#8230; chờ chết. Thương Ba, con gái lấy tay xoa lên cánh tay của Ba , Ba lấy tay bên kia xoa xoa lại tay con gái, đó là những biểu cảm cuối cùng của hai cha con dành cho nhau. Con gái chứng kiến giây phút gân cơ của Ba co rút lại , râu tóc dựng đứng , không biết lòng mình mang trạng thái cảm xúc như thế nào nữa , có một điều gì đó trống không khó diễn tả.</p>
<p>Vậy đó , nhân ngày lễ Vu Lan , nhờ Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc gợi ý khiến mình nhớ lại những kỷ niệm thời thơ ấu êm đềm bên cạnh Ba Mạ và ghi lại đôi dòng cho Ba Mạ vui , cho mình vui như cái thưở lí la lí lắc, tí ta tí tởn  với Ba với Mạ thiệt là hồn nhiên dẫu thiếu thốn.</p>
<p>Hôm nay mình bỗng nhỏ lại , nhớ về Ba Mạ,  nhớ về con bé Lan Nhi của Ba Mạ một thời&#8230;.!</p>
<p>( &#8220;con bé&#8221; Lan Nhi ngồi viết về ngày xưa mà cháu ngoại cứ chạy vô chạy ra léo nhéo nên cứ đứng lên đứng xuống bắt mệt , dòng cảm xúc đang trôi chảy cứ đứt đoạn loạn xà ngầu cả lên&#8230;hehe&#8230;)</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
