<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	
	>
<channel>
	<title>
	Các bình luận về: “Già thêm chút nữa…”	</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%E2%80%9Cgia-them-chut-n%E1%BB%AFa%E2%80%A6%E2%80%9D/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Sat, 23 Nov 2013 13:48:15 +0000</lastBuildDate>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>
		Bởi: Trúc Duyên		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-8281</link>

		<dc:creator><![CDATA[Trúc Duyên]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 23 Nov 2013 13:48:15 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-8281</guid>

					<description><![CDATA[Gìa thêm chút nữa ...có sao?-Gìa thì đẹp lão chớ nào xấu đâu?-Gìa sống lạc quan tự hào-Đức độ chuẩn mực đạo mạo uy phong?-Gìa thêm chút nữa..nhìn trông..-Gìa lão cũng đẹp nhìn không nỗi nào?-Vui vẻ tình cảm ngọt ngào.-Gìa có thêm nữa nhìn vào kính yêu?Bài viết của BS Ngọc thường vui ,có nhiều lời pha trò dí dỏm dễ thương.,khiến đọc không chán chút nào hết!]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Gìa thêm chút nữa &#8230;có sao?-Gìa thì đẹp lão chớ nào xấu đâu?-Gìa sống lạc quan tự hào-Đức độ chuẩn mực đạo mạo uy phong?-Gìa thêm chút nữa..nhìn trông..-Gìa lão cũng đẹp nhìn không nỗi nào?-Vui vẻ tình cảm ngọt ngào.-Gìa có thêm nữa nhìn vào kính yêu?Bài viết của BS Ngọc thường vui ,có nhiều lời pha trò dí dỏm dễ thương.,khiến đọc không chán chút nào hết!</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-6351</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 22 Oct 2012 10:49:13 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-6351</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-6309&quot;&gt;tran minh Tam&lt;/a&gt;.

Tôi vừa đi Đà Nẵng và Huế về chiều nay nên trả lời trễ. Anh Tâm có thể sử dụng các bài viết của tôi cho báo Người Cao Tuổi, chỉ cần ghi nguồn và tên tác giả như thông lệ là được anh ạ! Khi có báo ra, xin anh vui lòng gửi cho một số nhé. 
Địa chỉ: 399/8 Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, Tp.HCM.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-6309">tran minh Tam</a>.</p>
<p>Tôi vừa đi Đà Nẵng và Huế về chiều nay nên trả lời trễ. Anh Tâm có thể sử dụng các bài viết của tôi cho báo Người Cao Tuổi, chỉ cần ghi nguồn và tên tác giả như thông lệ là được anh ạ! Khi có báo ra, xin anh vui lòng gửi cho một số nhé.<br />
Địa chỉ: 399/8 Nguyễn Đình Chiểu, Quận 3, Tp.HCM.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: tran minh Tam		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-6309</link>

		<dc:creator><![CDATA[tran minh Tam]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 17 Oct 2012 08:15:37 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-6309</guid>

					<description><![CDATA[kinh thua bs Do Hong Ngoc
xin phep bs cho tap chi Nguoi Cao Tuoi in lai mot so bai cua bs lien quan den
tuoi gia,vi no rat doc dao. Co duoc khong a ?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>kinh thua bs Do Hong Ngoc<br />
xin phep bs cho tap chi Nguoi Cao Tuoi in lai mot so bai cua bs lien quan den<br />
tuoi gia,vi no rat doc dao. Co duoc khong a ?</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Thuy Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-5194</link>

		<dc:creator><![CDATA[Thuy Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 10 Mar 2012 08:02:40 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-5194</guid>

					<description><![CDATA[Kính gởi chú Ngọc!
 Đọc bài viết của chú con vui quá,vì thấy trong cuộc sống còn có rất nhiều người già ko đều như mình, con nói thế bởi vì con người theo năm tháng có thể sắc vóc ko còn được như xưa nhưng tâm hồn vẫn tươi trẻ trong veo như thuở nào chú à! Có những người như vậy đời vẫn còn đáng yêu lắm phải ko chú?]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Kính gởi chú Ngọc!<br />
 Đọc bài viết của chú con vui quá,vì thấy trong cuộc sống còn có rất nhiều người già ko đều như mình, con nói thế bởi vì con người theo năm tháng có thể sắc vóc ko còn được như xưa nhưng tâm hồn vẫn tươi trẻ trong veo như thuở nào chú à! Có những người như vậy đời vẫn còn đáng yêu lắm phải ko chú?</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-5054</link>

		<dc:creator><![CDATA[Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 07 Feb 2012 08:31:08 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-5054</guid>

					<description><![CDATA[&lt;strong&gt;Ghi chu&lt;/strong&gt;: Bai “ &lt;em&gt;Gia them chut nua&lt;/em&gt;” dang tren “xunau.org” nhung ngay dau Nam Moi nay (Nham Thin 2012) da duoc rat nhieu phan hoi cua be ban khap noi. Xin trich mot vai “com” de chia se. Chan thanh cam on cac ban. 
Than men.
&lt;em&gt;Do Hong Ngoc&lt;/em&gt;.
  
•  &lt;strong&gt;Minh Hồ&lt;/strong&gt;
&lt;em&gt;Ủa, còn cái “Chết ơi… chào em!” thì sao? Làm gì có cái chết! Cái chết là của người khác. Làm gì có cái chết riêng mình. Cái chết của ta nếu có thì cũng người khác biết chứ ta đâu có biết? Nói khác đi, ta chẳng chết bao giờ. Không có chuyện chết với ta! Thực ra, ta đã và đang chết từ lúc sinh ra, chết mỗi phút giây, rồi phục sinh, rồi chết, để cuối cùng là “Như Lai thọ lượng”, nghĩa là vô lượng thọ, “Tathagata”!
&lt;/em&gt;
Anh đã lí giải một công án lớn bằng một ngôn ngữ vô cùng đơn giản. Cảm ơn anh

•  &lt;strong&gt;Thanh Huy &lt;/strong&gt;
Viết tưng tửng nhưng nặng nghìn cân!

•  &lt;strong&gt;Hy Kim&lt;/strong&gt;
Bai viet qua hay va bo ich cho cuoc song ban ron va day phien nao nay. 

•  &lt;strong&gt;Nguyen Phong&lt;/strong&gt;
&lt;em&gt;Lá cứ rụng và lá cứ xanh. Hoa cứ nở rồi hoa cứ tàn. Trăng cứ tròn rồi trăng cứ khuyết…
Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi.&lt;/em&gt;
________
Hay.

• &lt;strong&gt;nguyentiet&lt;/strong&gt;

&lt;em&gt;“Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi.”&lt;/em&gt;
Hay và dí dỏm quá! Đọc nhiều lần thấy mình …chưa già!

•  &lt;strong&gt;Nguyễn Hữu Duyên&lt;/strong&gt;
Một bài viết thể hiện sự chiêm nghiệm sâu sắc, mang tính triết lý, rất đời, đọc một mạch, rất đã! Cảm ơn tác giả!

•  &lt;strong&gt;Khảo Mai&lt;/strong&gt;
Đọc bài này xong em cảm thấy bớt sợ già rồi có chăng là chỉ sợ già thêm chút nữa mà thôi.
Chúc B/s đựơc khỏe mạnh để độc giả có thêm nhiều bài viết hóm hỉnh hay như thế này để đọc và tăng cường sức khỏe như một liều thuốc bổ mầu nhiệm……

•  &lt;strong&gt;TRANKIMLOAN&lt;/strong&gt;
Một bài viết rất hóm hỉnh &#038; rất hay!khi đọc ta cảm thấy lạc quan yêu đời &#038; không sợ cái chết … Cám ơn bác sĩ đã cho đọc một bài rất tâm lý đề an ủi tuổi sắp già &#038; đang già!


•  &lt;strong&gt;Vũ Lê Hải&lt;/strong&gt;
&lt;em&gt;Này nhé, cứ mỗi giây, có hằng trăm triệu hồng cầu tự hủy diệt đi để tạo ra hằng trăm triệu hồng cầu mới; cứ mỗi tuần có hàng tỷ tế bào nhung mao ở ruột được thay thế bởi hàng tỷ tế bào nhung mao mới… Không có lúc nào ngừng nghỉ cái sự thay đổi liên tục đó cả, ngay trong cơ thể ta, trong mỗi sát-na. Còn cái không khí ta hít thở chẳng qua là tự động chạy vào hạy ra trong cơ thể mình, vẫn cứ y nguyên như thế hằng triệu triệu năm qua, chẳng cần biết có ta, chẳng là ta, chẳng của ta. Nó cứ lạnh lùng vào ra như thế hết đời này đến đời khác. Nó chẳng quan tâm ta đang đau khổ hay hạnh phúc, ta đang được yêu thương hay đang… thất tình. Còn cái khối “tứ đại” đất nước gió lửa (C,H,O,N) tạo ra các proteine với 60 nguyên tố đồng chì sắt kẽm mangan, ma-nhê, phospho, vôi vữa… kia trong thân thể ta cứ mãi còn đó, cứ nhào nặn triền miên mãi mãi vậy. Lá cứ rụng và lá cứ xanh. Hoa cứ nở rồi hoa cứ tàn. Trăng cứ tròn rồi trăng cứ khuyết…
Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi&lt;/em&gt;
__________
Đọc đoạn văn ngắn trên tự dưng tôi ngộ ra biết bao nhiêu điều anh Ngọc ạ. Năm mới chúc anh sức khỏe và nhiều niềm vui.

•  &lt;strong&gt;Thanh Hoa&lt;/strong&gt;
Một bài viết thâm thúy mà vô cùng hóm hỉnh !

•  &lt;strong&gt;Yền Du&lt;/strong&gt;
Đọc bài này thấy …lạc quan quá ! Chỉ có …già thêm chút xíu thôi mắc chi hổng yêu đời !

• &lt;strong&gt;Thúy Loan&lt;/strong&gt;
Đọc bài viết của anh “Già thêm chút nữa…” thì cũng không sợ nữa rồi!

•  &lt;strong&gt;Nắng Thủy Tinh&lt;/strong&gt;
“Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi!”
Một chút thôi …một chút thôi ….một chút thôi….

•  &lt;strong&gt;Áo Tím&lt;/strong&gt;
Không phân biệt đâu là bài viết cà tửng và những lời thoại mang hơi hám thiền quán.
Tuyệt vời!

•  &lt;strong&gt;Phan Minh Chính&lt;/strong&gt;
Gởi Anh Đỗ Hồng Ngọc
Em, tuy chưa gặp Anh nhưng đã đọc nhiều tác phẩm của Anh. Có quyển đọc thì “ thấm ý ” , có quyển đọc hòai hổng ngộ ( viết về Kinh Pháp Hoa ). 
Bài này thấm đẫm “ Phật vị”. 

•  &lt;strong&gt;Ngô Đình Hải&lt;/strong&gt;
Làm gì có cái chết riêng mình…..Nói khác đi, ta chẳng chết bao giờ. Không có chuyện chết với ta! 
Hay quá bác sĩ ơi ! Một liều thuốc “an thần” và “ phục hồi sinh lực “ cho những “ chàng trai” và “ thiếu nữ “ U60 . Cám ơn bài viết thâm thúy của bác Đỗ Nghê và cám ơn Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về toa thuốc bổ đầu năm . Kính chúc anh cùng gia quyến mạnh khỏe , an lành . Kính anh.

•  &lt;strong&gt;Thuận Nghĩa&lt;/strong&gt;
Sáng sớm được bác sỹ nhi khoa đến tận nhà mời điểm tâm với món “già”, Rõ tréo ngoe, ông nhi khoa bàn chuyện lão khoa. Nghe nói bs. ĐHN mát tay với bịnh nhi nhưng tôi chưa thực chứng vì khi ông hành nghề bác sỹ, tôi đã thành một chàng trai đôi mươi khá khỏe mạnh. Nhưng khi ông chuyển sang lão khoa – đặc biệt về tâm sinh lý- tôi đã thành một ông già U 60 nên tự nhận là bệnh nhân của ông.từ mười năm nay.
Trong đời tôi đã đối diện cái chết nhiều lần. Những giây phút thập tử nhất sinh, người ta quên đi cái chết, coi như không có như Nguyễn Đình Chiểu viết: ” …liều mình như chẳng có”. Nhưng cái chết tự nhiên đối với người cao tuổi lại khác. Nó như một điểm đến, một cái ga cuối, một sự chờ đợi…và chẳng ai biết sau cái ga ấy, sau điểm đến cuối cùng ấy là cái gì. Người có tôn giáo hy vọng một cuộc đời khác, một kiếp khác. Còn người vô thần như tôi, đó là sự kết thúc của một sinh thể, trả lại cho vũ trụ những nguyên tố trong bản tuần hoàn mà mình đã “mượn tạm” trong mấy mươi năm cuộc đời quá ngắn ngủi trong cái vô thỉ vô chung của thế giới vật chất.
Thôi thì quên cái khái niệm già- trẻ, sống-chết đi, quên cái ga cuối ấy đi – quên một cách có ý thức. Và cứ thế, ta cứ vui từng ngày như lời một bài hát xưa. 
Giamahavu + iu. Tại sao không?
Cảm ơn về món điểm tâm của bác sỹ nhi-lão khoa họ Đỗ.

•  &lt;strong&gt;Đình Thậm&lt;/strong&gt;
Một lối viết vừa khúc chiết vừa hóm hỉnh về những vấn đề gai góc trong đời sống giúp người đọc lạc quan hơn khi đối diện với hạnh phúc,khổ đau.
Chúc anh thân tâm thường an lạc.

•  &lt;strong&gt;Gềnh Ráng&lt;/strong&gt;
Một tinh thần lạc quan hiếm có. Những bài viết như thế này rất bổ ích cho những người đang xì trét vì tuổi già đang sầm sập kéo đến.

•  &lt;strong&gt;Thuận Minh&lt;/strong&gt;
Hic hic…như vậy thì em …hết sợ già rầu.

•  &lt;strong&gt;Nguyen Thi Mai&lt;/strong&gt;
NHUNG BAI VIET CUA ANH LUON LUON DUNG CHAM DEN NHUNG VAN DE NONG CUA CUOC SONG NHAN SINH VA DUOC ANH GIAI QUYET DAN DAT BANG NHUNG LOI DON GIAN ,DE HIEU,RAT THU VI.
CHUC ANH MOT NAM MOI AN LANH

• &lt;strong&gt;Nguyễn Văn Bình&lt;/strong&gt;
Tôi thật sự rất kính phục, kính trọng anh cả về tài và đức. Mong anh luôn mạnh khoẻ.

•  &lt;strong&gt;Cao Quảng Văn&lt;/strong&gt;
Anh Đỗ Hồng Ngọc luôn luôn trẻ, là một trong những người rất TRẺ, TRẺ ĐẾN LẠ LÙNG đó, anh, nhà thơ bác sĩ Đỗ Nghê à! Mãi mãi tuổi đôi mươi trong tâm hồn để không bao giờ già, phải chăng là một bí kíp đã có tự ngàn xưa? Hôm nào có dịp tôi sẽ chép tặng Anh bài thơ “ Khi không còn đôi mươi” để Anh đọc chơi, nghe. Thân quý,]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><strong>Ghi chu</strong>: Bai “ <em>Gia them chut nua</em>” dang tren “xunau.org” nhung ngay dau Nam Moi nay (Nham Thin 2012) da duoc rat nhieu phan hoi cua be ban khap noi. Xin trich mot vai “com” de chia se. Chan thanh cam on cac ban.<br />
Than men.<br />
<em>Do Hong Ngoc</em>.</p>
<p>•  <strong>Minh Hồ</strong><br />
<em>Ủa, còn cái “Chết ơi… chào em!” thì sao? Làm gì có cái chết! Cái chết là của người khác. Làm gì có cái chết riêng mình. Cái chết của ta nếu có thì cũng người khác biết chứ ta đâu có biết? Nói khác đi, ta chẳng chết bao giờ. Không có chuyện chết với ta! Thực ra, ta đã và đang chết từ lúc sinh ra, chết mỗi phút giây, rồi phục sinh, rồi chết, để cuối cùng là “Như Lai thọ lượng”, nghĩa là vô lượng thọ, “Tathagata”!<br />
</em><br />
Anh đã lí giải một công án lớn bằng một ngôn ngữ vô cùng đơn giản. Cảm ơn anh</p>
<p>•  <strong>Thanh Huy </strong><br />
Viết tưng tửng nhưng nặng nghìn cân!</p>
<p>•  <strong>Hy Kim</strong><br />
Bai viet qua hay va bo ich cho cuoc song ban ron va day phien nao nay. </p>
<p>•  <strong>Nguyen Phong</strong><br />
<em>Lá cứ rụng và lá cứ xanh. Hoa cứ nở rồi hoa cứ tàn. Trăng cứ tròn rồi trăng cứ khuyết…<br />
Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi.</em><br />
________<br />
Hay.</p>
<p>• <strong>nguyentiet</strong></p>
<p><em>“Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi.”</em><br />
Hay và dí dỏm quá! Đọc nhiều lần thấy mình …chưa già!</p>
<p>•  <strong>Nguyễn Hữu Duyên</strong><br />
Một bài viết thể hiện sự chiêm nghiệm sâu sắc, mang tính triết lý, rất đời, đọc một mạch, rất đã! Cảm ơn tác giả!</p>
<p>•  <strong>Khảo Mai</strong><br />
Đọc bài này xong em cảm thấy bớt sợ già rồi có chăng là chỉ sợ già thêm chút nữa mà thôi.<br />
Chúc B/s đựơc khỏe mạnh để độc giả có thêm nhiều bài viết hóm hỉnh hay như thế này để đọc và tăng cường sức khỏe như một liều thuốc bổ mầu nhiệm……</p>
<p>•  <strong>TRANKIMLOAN</strong><br />
Một bài viết rất hóm hỉnh &amp; rất hay!khi đọc ta cảm thấy lạc quan yêu đời &amp; không sợ cái chết … Cám ơn bác sĩ đã cho đọc một bài rất tâm lý đề an ủi tuổi sắp già &amp; đang già!</p>
<p>•  <strong>Vũ Lê Hải</strong><br />
<em>Này nhé, cứ mỗi giây, có hằng trăm triệu hồng cầu tự hủy diệt đi để tạo ra hằng trăm triệu hồng cầu mới; cứ mỗi tuần có hàng tỷ tế bào nhung mao ở ruột được thay thế bởi hàng tỷ tế bào nhung mao mới… Không có lúc nào ngừng nghỉ cái sự thay đổi liên tục đó cả, ngay trong cơ thể ta, trong mỗi sát-na. Còn cái không khí ta hít thở chẳng qua là tự động chạy vào hạy ra trong cơ thể mình, vẫn cứ y nguyên như thế hằng triệu triệu năm qua, chẳng cần biết có ta, chẳng là ta, chẳng của ta. Nó cứ lạnh lùng vào ra như thế hết đời này đến đời khác. Nó chẳng quan tâm ta đang đau khổ hay hạnh phúc, ta đang được yêu thương hay đang… thất tình. Còn cái khối “tứ đại” đất nước gió lửa (C,H,O,N) tạo ra các proteine với 60 nguyên tố đồng chì sắt kẽm mangan, ma-nhê, phospho, vôi vữa… kia trong thân thể ta cứ mãi còn đó, cứ nhào nặn triền miên mãi mãi vậy. Lá cứ rụng và lá cứ xanh. Hoa cứ nở rồi hoa cứ tàn. Trăng cứ tròn rồi trăng cứ khuyết…<br />
Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi</em><br />
__________<br />
Đọc đoạn văn ngắn trên tự dưng tôi ngộ ra biết bao nhiêu điều anh Ngọc ạ. Năm mới chúc anh sức khỏe và nhiều niềm vui.</p>
<p>•  <strong>Thanh Hoa</strong><br />
Một bài viết thâm thúy mà vô cùng hóm hỉnh !</p>
<p>•  <strong>Yền Du</strong><br />
Đọc bài này thấy …lạc quan quá ! Chỉ có …già thêm chút xíu thôi mắc chi hổng yêu đời !</p>
<p>• <strong>Thúy Loan</strong><br />
Đọc bài viết của anh “Già thêm chút nữa…” thì cũng không sợ nữa rồi!</p>
<p>•  <strong>Nắng Thủy Tinh</strong><br />
“Cho nên, chỉ có già thêm chút nữa, rồi già thêm chút nữa… nữa. Thế thôi!”<br />
Một chút thôi …một chút thôi ….một chút thôi….</p>
<p>•  <strong>Áo Tím</strong><br />
Không phân biệt đâu là bài viết cà tửng và những lời thoại mang hơi hám thiền quán.<br />
Tuyệt vời!</p>
<p>•  <strong>Phan Minh Chính</strong><br />
Gởi Anh Đỗ Hồng Ngọc<br />
Em, tuy chưa gặp Anh nhưng đã đọc nhiều tác phẩm của Anh. Có quyển đọc thì “ thấm ý ” , có quyển đọc hòai hổng ngộ ( viết về Kinh Pháp Hoa ).<br />
Bài này thấm đẫm “ Phật vị”. </p>
<p>•  <strong>Ngô Đình Hải</strong><br />
Làm gì có cái chết riêng mình…..Nói khác đi, ta chẳng chết bao giờ. Không có chuyện chết với ta!<br />
Hay quá bác sĩ ơi ! Một liều thuốc “an thần” và “ phục hồi sinh lực “ cho những “ chàng trai” và “ thiếu nữ “ U60 . Cám ơn bài viết thâm thúy của bác Đỗ Nghê và cám ơn Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc về toa thuốc bổ đầu năm . Kính chúc anh cùng gia quyến mạnh khỏe , an lành . Kính anh.</p>
<p>•  <strong>Thuận Nghĩa</strong><br />
Sáng sớm được bác sỹ nhi khoa đến tận nhà mời điểm tâm với món “già”, Rõ tréo ngoe, ông nhi khoa bàn chuyện lão khoa. Nghe nói bs. ĐHN mát tay với bịnh nhi nhưng tôi chưa thực chứng vì khi ông hành nghề bác sỹ, tôi đã thành một chàng trai đôi mươi khá khỏe mạnh. Nhưng khi ông chuyển sang lão khoa – đặc biệt về tâm sinh lý- tôi đã thành một ông già U 60 nên tự nhận là bệnh nhân của ông.từ mười năm nay.<br />
Trong đời tôi đã đối diện cái chết nhiều lần. Những giây phút thập tử nhất sinh, người ta quên đi cái chết, coi như không có như Nguyễn Đình Chiểu viết: ” …liều mình như chẳng có”. Nhưng cái chết tự nhiên đối với người cao tuổi lại khác. Nó như một điểm đến, một cái ga cuối, một sự chờ đợi…và chẳng ai biết sau cái ga ấy, sau điểm đến cuối cùng ấy là cái gì. Người có tôn giáo hy vọng một cuộc đời khác, một kiếp khác. Còn người vô thần như tôi, đó là sự kết thúc của một sinh thể, trả lại cho vũ trụ những nguyên tố trong bản tuần hoàn mà mình đã “mượn tạm” trong mấy mươi năm cuộc đời quá ngắn ngủi trong cái vô thỉ vô chung của thế giới vật chất.<br />
Thôi thì quên cái khái niệm già- trẻ, sống-chết đi, quên cái ga cuối ấy đi – quên một cách có ý thức. Và cứ thế, ta cứ vui từng ngày như lời một bài hát xưa.<br />
Giamahavu + iu. Tại sao không?<br />
Cảm ơn về món điểm tâm của bác sỹ nhi-lão khoa họ Đỗ.</p>
<p>•  <strong>Đình Thậm</strong><br />
Một lối viết vừa khúc chiết vừa hóm hỉnh về những vấn đề gai góc trong đời sống giúp người đọc lạc quan hơn khi đối diện với hạnh phúc,khổ đau.<br />
Chúc anh thân tâm thường an lạc.</p>
<p>•  <strong>Gềnh Ráng</strong><br />
Một tinh thần lạc quan hiếm có. Những bài viết như thế này rất bổ ích cho những người đang xì trét vì tuổi già đang sầm sập kéo đến.</p>
<p>•  <strong>Thuận Minh</strong><br />
Hic hic…như vậy thì em …hết sợ già rầu.</p>
<p>•  <strong>Nguyen Thi Mai</strong><br />
NHUNG BAI VIET CUA ANH LUON LUON DUNG CHAM DEN NHUNG VAN DE NONG CUA CUOC SONG NHAN SINH VA DUOC ANH GIAI QUYET DAN DAT BANG NHUNG LOI DON GIAN ,DE HIEU,RAT THU VI.<br />
CHUC ANH MOT NAM MOI AN LANH</p>
<p>• <strong>Nguyễn Văn Bình</strong><br />
Tôi thật sự rất kính phục, kính trọng anh cả về tài và đức. Mong anh luôn mạnh khoẻ.</p>
<p>•  <strong>Cao Quảng Văn</strong><br />
Anh Đỗ Hồng Ngọc luôn luôn trẻ, là một trong những người rất TRẺ, TRẺ ĐẾN LẠ LÙNG đó, anh, nhà thơ bác sĩ Đỗ Nghê à! Mãi mãi tuổi đôi mươi trong tâm hồn để không bao giờ già, phải chăng là một bí kíp đã có tự ngàn xưa? Hôm nào có dịp tôi sẽ chép tặng Anh bài thơ “ Khi không còn đôi mươi” để Anh đọc chơi, nghe. Thân quý,</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Mi Pham		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4531</link>

		<dc:creator><![CDATA[Mi Pham]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 25 Sep 2011 17:36:04 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-4531</guid>

					<description><![CDATA[Cám ơn Bác Sĩ. Đọc xong mừng quá, té ra U60 là mình đang ở tuổi hườm hườm thôi chưa đến nỗi sắp lên men. Xin gởi BS một phần bài viết của anh Trần Thức nói về người thầy cũ Võ Hồng và có đoạn rất lý thú về Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc. 

&quot;Tôi tiếp tục &quot;truy&quot;: &quot;Thầy còn nhớ Lê Thị Vân ở đường Hồng Bàng gần nhà Thầy?&quot;. Lắc đầu. &quot;Thầy có nhớ Nguyễn Bắc Sơn?&quot;. Trả lời: &quot;Tác giả Chiến tranh Việt Nam và tôi&quot;. &quot;Thầy có nhớ Đỗ Hồng Ngọc?&quot;. Trả lời: &quot;Ngọc bác sĩ”. Tôi lại hỏi vì sao Thầy không nhớ tên học trò mà nhớ tên BS Đỗ Hồng Ngọc? Câu trả lời &quot;trẻ” đến bất ngờ: &quot;Tên ai đẹp mới nhớ!&quot;. Tạ ơn Trời Phật, căn bệnh vẫn còn nương tay, chưa biến ký ức của Thầy trở thành một sa mạc hoang vắng.&quot;]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Cám ơn Bác Sĩ. Đọc xong mừng quá, té ra U60 là mình đang ở tuổi hườm hườm thôi chưa đến nỗi sắp lên men. Xin gởi BS một phần bài viết của anh Trần Thức nói về người thầy cũ Võ Hồng và có đoạn rất lý thú về Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc. </p>
<p>&#8220;Tôi tiếp tục &#8220;truy&#8221;: &#8220;Thầy còn nhớ Lê Thị Vân ở đường Hồng Bàng gần nhà Thầy?&#8221;. Lắc đầu. &#8220;Thầy có nhớ Nguyễn Bắc Sơn?&#8221;. Trả lời: &#8220;Tác giả Chiến tranh Việt Nam và tôi&#8221;. &#8220;Thầy có nhớ Đỗ Hồng Ngọc?&#8221;. Trả lời: &#8220;Ngọc bác sĩ”. Tôi lại hỏi vì sao Thầy không nhớ tên học trò mà nhớ tên BS Đỗ Hồng Ngọc? Câu trả lời &#8220;trẻ” đến bất ngờ: &#8220;Tên ai đẹp mới nhớ!&#8221;. Tạ ơn Trời Phật, căn bệnh vẫn còn nương tay, chưa biến ký ức của Thầy trở thành một sa mạc hoang vắng.&#8221;</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4438</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 24 Aug 2011 08:09:40 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-4438</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4437&quot;&gt;nguyentrung&lt;/a&gt;.

Có lẽ cháu mua &quot;Nghĩ Từ Trái Tim&quot; để tặng bạn bè mà quên tặng người yêu chăng? Đọc thư, thấy cháu còn rất teen thì phải? Rồi cháu sẽ thấy &quot;thất tình&quot; thú vị lắm, nó cũng chính là &quot;thất giác chi&quot; đó thôi.]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4437">nguyentrung</a>.</p>
<p>Có lẽ cháu mua &#8220;Nghĩ Từ Trái Tim&#8221; để tặng bạn bè mà quên tặng người yêu chăng? Đọc thư, thấy cháu còn rất teen thì phải? Rồi cháu sẽ thấy &#8220;thất tình&#8221; thú vị lắm, nó cũng chính là &#8220;thất giác chi&#8221; đó thôi.</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: nguyentrung		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4437</link>

		<dc:creator><![CDATA[nguyentrung]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 24 Aug 2011 03:03:18 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-4437</guid>

					<description><![CDATA[lâu rùi cháu mới quay lại trang web của chú..từ ngày cháu còn &quot;tình yêu&quot;, 2 đứa vào Big C, thấy cuốn &quot;nghĩ từ trái tim&quot; của chú, cháu đọc hết tại đó lun, rùi mua về, tặng bạn bè nữa. Gìơ..thất tình, trải nghiệm sự ảo tưởng về cái sự mất &quot;tình&quot;, có chi đâu mà mất..thấy cs vẫn trôi, đọc những dòng chú viết, cháu thấy nhẹ nhàng hơn..những ngày này cháu thường lên chùa ngồi Thiền rồi về, thất tình cũng như cai nghiện vậy, hội chứng cai nó hành mệt cái thân-tâm ^^]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>lâu rùi cháu mới quay lại trang web của chú..từ ngày cháu còn &#8220;tình yêu&#8221;, 2 đứa vào Big C, thấy cuốn &#8220;nghĩ từ trái tim&#8221; của chú, cháu đọc hết tại đó lun, rùi mua về, tặng bạn bè nữa. Gìơ..thất tình, trải nghiệm sự ảo tưởng về cái sự mất &#8220;tình&#8221;, có chi đâu mà mất..thấy cs vẫn trôi, đọc những dòng chú viết, cháu thấy nhẹ nhàng hơn..những ngày này cháu thường lên chùa ngồi Thiền rồi về, thất tình cũng như cai nghiện vậy, hội chứng cai nó hành mệt cái thân-tâm ^^</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: dong ha		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4407</link>

		<dc:creator><![CDATA[dong ha]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 17 Aug 2011 09:44:06 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-4407</guid>

					<description><![CDATA[Lá cứ rụng rồi lá cứ xanh.  Hoa cứ nở rồi hoa cứ tàn. Trăng cứ tròn rồi trăng cứ khuyết. Thiên nhiên vẫn cứ từng ngày từng ngày như thế chỉ có con người là  thay đổi. Nhưng khi đọc bài Già thêm chút nữa cũng thấy đỡ có nhũng buổi trầm ngâm một mình. Thấy đỡ lo rồi Bác sỉ ạ !]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Lá cứ rụng rồi lá cứ xanh.  Hoa cứ nở rồi hoa cứ tàn. Trăng cứ tròn rồi trăng cứ khuyết. Thiên nhiên vẫn cứ từng ngày từng ngày như thế chỉ có con người là  thay đổi. Nhưng khi đọc bài Già thêm chút nữa cũng thấy đỡ có nhũng buổi trầm ngâm một mình. Thấy đỡ lo rồi Bác sỉ ạ !</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
		<item>
		<title>
		Bởi: Bac Si Do Hong Ngoc		</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4398</link>

		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 13 Aug 2011 12:33:29 +0000</pubDate>
		<guid isPermaLink="false">http://www.dohongngoc.com/web/?p=4805#comment-4398</guid>

					<description><![CDATA[Trả lời tới &lt;a href=&quot;https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4386&quot;&gt;HOVU&lt;/a&gt;.

Ở VN, không phải 2 tuần mà một tháng, có khi còn bị trễ... Và cứ thế, già thêm...]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trả lời tới <a href="https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/%e2%80%9cgia-them-chut-n%e1%bb%afa%e2%80%a6%e2%80%9d/comment-page-1/#comment-4386">HOVU</a>.</p>
<p>Ở VN, không phải 2 tuần mà một tháng, có khi còn bị trễ&#8230; Và cứ thế, già thêm&#8230;</p>
]]></content:encoded>
		
			</item>
	</channel>
</rss>
