<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Trang nhà của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</title>
	<atom:link href="https://www.dohongngoc.com/web/category/huom-huom/chang-cung-khoai-ru/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.dohongngoc.com/web</link>
	<description>Tập hợp các bài viết của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc</description>
	<lastBuildDate>Thu, 18 Sep 2025 07:00:28 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	
	<item>
		<title>Video Podcast: &#8220;Đừng tiếc nuối quá khứ&#8221;</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/phung-minh-bao-video-podcast-dung-tiec-nuoi-qua-khu/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/phung-minh-bao-video-podcast-dung-tiec-nuoi-qua-khu/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 15 Sep 2025 09:42:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Già ơi....chào bạn]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20127</guid>

					<description><![CDATA[Phùng Minh Bảo thực hiện 14.9.2025: Video Podcast  &#8220;Đừng tiếc nuối quá khứ&#8221; Từ bài viết của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc trên website www.dohongngoc com &#160; &#160;]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Phùng Minh Bảo thực hiện 14.9.2025: Video Podcast  &#8220;<strong>Đừng tiếc nuối quá khứ&#8221;</strong></p>
<p>Từ bài viết của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc trên website www.dohongngoc com</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><iframe title="Đừng tiếc nuối quá khứ!&quot; - Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc chia sẻ cách sống trọn vẹn hiện tại ." width="500" height="281" src="https://www.youtube.com/embed/J6VlU8D85aQ?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/phung-minh-bao-video-podcast-dung-tiec-nuoi-qua-khu/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Nếp sống An Lạc</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nep-song-an-lac/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nep-song-an-lac/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Thu, 21 Aug 2025 00:08:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=20078</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Ghi chú: Đây là LỜI NGỎ cho cuốn Nếp Sống An Lạc của tôi, xuất bản năm 2016. Tôi bất ngờ mới nhận được từ Vy Trầnkim (em ruột ca sĩ Hà Thanh) gởi về hỏi có phải bài của anh không? Lại chèn rất nhiều hình ảnh và đặc biệt cả bài Thoi Tơ, thơ Nguyễn [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><em><strong>Ghi chú:</strong> Đây là LỜI NGỎ cho cuốn Nếp Sống An Lạc của tôi, xuất bản năm 2016. Tôi bất ngờ mới nhận được từ Vy Trầnkim (em ruột ca sĩ Hà Thanh) gởi về hỏi có phải bài của anh không? Lại chèn rất nhiều hình ảnh và đặc biệt cả bài Thoi Tơ, thơ Nguyễn Bính, nhạc Đức Quỳnh qua tiếng hát Ý Lan.</em></p>
<p><em>Xin gởi bạn đọc lại vui nhe.</em></p>
<p><em><img decoding="async" src="https://encrypted-tbn1.gstatic.com/shopping?q=tbn:ANd9GcRKpLyUuKyQnYBHalHMACwNgzTsHK3wD9NaLh3iZ-ujfAv4cGZA5rZEaqebcZSwcyYJkDDSjBt5PFdMbEc3tD978yV0c7b5D2Tpn1plrR8vAU-FXKsJ78BWq-YPbw&amp;usqp=CAc" /></em></p>
<p><em>Thân mến,</em></p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
<p><em>(21.8.2025)</em></p>
<blockquote>
<div dir="ltr">
<div class="gmail_quote">
<blockquote class="gmail_quote">
<div dir="auto">
<blockquote>
<div dir="ltr">
<div class="gmail_quote">
<blockquote class="gmail_quote">
<div dir="auto">
<blockquote>
<div dir="ltr">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554ydp1ecd232eyahoo_quoted_5457601440">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554ydp1ecd232eyiv9105380867">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554ydp1ecd232eyiv9105380867ydp6834027fyiv0870159636">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554ydp1ecd232eyiv9105380867ydp6834027fyiv0870159636ydpcc850200yiv6183484154">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554ydp1ecd232eyiv9105380867ydp6834027fyiv0870159636ydpcc850200yiv6183484154ydpc0a4e76dyiv1027647220">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554ydp1ecd232eyiv9105380867ydp6834027fyiv0870159636ydpcc850200yiv6183484154ydpc0a4e76dyiv1027647220ydp73309d2fyiv7931851185">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582yqtfd10053">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744yqtfd38910">
<div id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554yqtfd42000">
<div dir="ltr">
<h2><span style="color: #5b8828; font-size: xx-large;">Nếp sống an lạc – Đỗ Hồng Ngọc</span></h2>
<div></div>
<div>
<div><span style="font-size: x-large;">An lạc không phải là hạnh phúc, sảng khoái, hài lòng, vui sướng… nhất thời, trái lại nó như dòng suối mát tưới tẩm ở bên trong. An lạc là một trạng thái hỷ lạc tự bên trong mỗi cá nhân, nhẹ nhàng, bền bỉ, mang lại sự bình an cả thân và tâm cho chính mình và lan tỏa đến người khác.</span></div>
<div dir="ltr"><span style="font-size: x-large;"><img decoding="async" class="CToWUd a6T" tabindex="0" src="https://ci3.googleusercontent.com/meips/ADKq_NZM5dwQ3j4-B3IRbRfZw8pXrgnPovrsVESZ5cDvEohRaHh9SyNJWIIsCSumjP1P412Db0ZCU7BcnFRAdyBppEIYBjOguRz5X0yFtlqAudDcuoEXKuoJWhYcSdBj5cXUwEggmuSEv5Cc2xw_OV841n4hTU8Cc0Ar4hqlzKYq4ZQyebrhgw0hAcSQgEVMQcqowZjxV0wc=s0-d-e1-ft#https://file.hstatic.net/200000712697/file/cam-hoa-nghe-thuat-nhat-ban-ikebana-1_a7c89fc7a1d946d3a6c66fb9667f2a15_2048x2048.png" alt="cắm hoa nghệ thuật nhật bản" data-bit="iit" /><br clear="none" /></span></div>
<h5><br clear="none" /><span style="font-size: x-large;">An lạc là một trạng thái hỷ lạc tự bên trong mỗi cá nhân, nhẹ nhàng, bền bỉ, mang lại sự bình an cả thân và tâm cho chính mình và lan tỏa đến người khác.</span></h5>
<p><span style="font-size: x-large;">An lạc thường đến từ tuệ giác, đưa đến sự tự tại, ung dung, cân bằng cả về vật chất lẫn tinh thần.<span id="m_2273357115037969248m_-397998548457395985m_1931363886600720272ydpe2aa2feeyiv4587903582ydpa3575c85yiv1457346744ydp57173754yiv7201406554ydp1ecd232eyiv9105380867ydp6834027fyiv0870159636ydpcc850200yiv6183484154ydpc0a4e76dyiv1027647220ydp73309d2fyiv7931851185ydp2357f290more-153887"></span></span></p>
<div><span style="font-size: x-large;">Một người trúng số độc đắc, một thí sinh hoa hậu đoạt vương miện, một người có tên trên bảng vàng, có thể đang cảm nhận rất hạnh phúc, rất sướng vui… nhưng chẳng bao lâu sự bất an sẽ dồn dập đến, nỗi khốn khổ sẽ kề bên…</span></div>
<div dir="ltr"><span style="font-size: x-large;"><img decoding="async" class="CToWUd a6T" tabindex="0" src="https://ci3.googleusercontent.com/meips/ADKq_NaP_bTWtFXbpiVQRsnW2gD02gnyYwBQXMWuOxbE67kHIwYDX-uU1MA9mPwcubHoL8XZ5_FiAZHgPR_V0Eb6ZW5nlrpqS9HdPPuC0_HNC4KShcA-nqC9A1Et_367su8qiCV0TziVXma11m_PtYnuGb5CCKQkkV4fYTHxYT2hkixysGnzOmFGx6DCKMp2sbMfb3Yopei5=s0-d-e1-ft#https://file.hstatic.net/200000712697/file/cam-hoa-nghe-thuat-nhat-ban-ikebana-8_366e523e9fcd458f873e9f325317c7a3_2048x2048.png" alt="cắm hoa nghệ thuật nhật bản" data-bit="iit" /><br clear="none" /></span></div>
<p><span style="font-size: x-large;">Một người thực sự an lạc chẳng thấy có hào hứng rộn rã bộc phá tầm ĩ nào cả; chẳng có đám đông vỗ tay với những tiếng hò reo, chẳng có vòng nguyệt quế, mà chỉ có sự lặng im, nhiều khi một mình, âm thầm, lặng lẽ. Nụ cười đến tự bên trong, nụ cười của toàn thân, của từng tế bào, không ở đầu môi khóe miệng…</span></p>
<p><span style="font-size: x-large;">Cho nên an lạc không dễ. Nó đòi hỏi sự kham nhẫn, tri túc, và cả Từ, Bi, Hỷ, Xả.</span></p>
<div><span style="font-size: x-large;">Nhiều khi phải qua cái tuổi nào đó, thấm đẫm một chút cuộc đời, nghe được cái tiếng kêu ‘trần thế’ thì mới nhận ra sự thiết yếu của tự tại. Nhưng đợi đến lúc  “nhìn lại mình đời đã xanh rêu” (Trịnh Công Sơn) thì thường đã trễ.</span></div>
<div dir="ltr"><span style="font-size: x-large;"><img decoding="async" class="CToWUd a6T" tabindex="0" src="https://ci3.googleusercontent.com/meips/ADKq_NbYPX50FHjhQArOT3_G9lcXQPLRouGKcHVZFFud_okRg-vJwYS-NGEgnpp55ksNuB16lkN_WoaFFg4Te3ItpB5YujgqxG9gKhuO8Sdu6v7DSNOpdpm11mPCIkE70tSkhhzo_oM0KQp-lRnkILR0YWcfqKZKSLTs37kTxKL_-RcUTn36AMlOQHYLof8TsptfN7o80Ho9=s0-d-e1-ft#https://file.hstatic.net/200000712697/file/cam-hoa-nghe-thuat-nhat-ban-ikebana-9_d1efbe9232ef4f22a746101586419ee9_1024x1024.png" alt="cắm hoa nghệ thuật nhật bản" data-bit="iit" /><br clear="none" /></span></div>
<p><span style="font-size: x-large;">Bởi người ta có thể an lạc ở đây và bây giờ.</span></p>
<p><span style="font-size: x-large;">Ta hay chúc nhau “Thân tâm thường an lạc” như một ước vọng. Phải, an lạc thì phải cả thân và tâm. Thân tâm nhất như. Tâm có an thì thân mới lạc. Tâm có lạc thì thân mới an. Mà đời thì vô thường. Làm sao thấy thường trong vô thường đây. Trừ phi thấy Thực tướng, thấy Chơn Như…</span></p>
<div><span style="font-size: x-large;">Mấy năm gần đây, tôi thường được mời nói chuyện về “Một nếp sống an lạc” nơi này nơi khác. Có khi ở một ngôi chùa, có khi ở một trung tâm mục vụ, có khi ở một hội quán, câu lạc bộ doanh nhân, một nhóm bạn trẻ, hoặc cùng các bậc trí thức ở một quán café thân quen… Những buổi chuyện trò đó, với tôi, đều là một cơ hội để học hỏi, giao lưu, chia sẻ. Lời lẽ do vậy mà nhiều khi rề rà, cà kê… chớ không mạch lạc, khúc chiết. </span></div>
<div dir="ltr"><span style="font-size: x-large;"><img decoding="async" class="CToWUd a6T" tabindex="0" src="https://ci3.googleusercontent.com/meips/ADKq_NZMHi8bsGZxvexInIVsFHaFNYxaNRYaGVC9KCilWn2n0mnG6MZI4SQ2E7iffiWtOXLwMa7_RK1CGKP9fvSDDJxz1p-w-iUj6IFB_ygrZyzR-1rsFapVU3wpLl6scr0Hnxm55rwSIC1hNJuFC2ubnaDrvbffVdHcCrnCnKRhGe7ksHQpZYgR_qEtlsw2apsDRyKTF1AK=s0-d-e1-ft#https://file.hstatic.net/200000712697/file/am-hoa-nghe-thuat-nhat-ban-ikebana-10_1551434b6ae441fc8e8175ff014d1af6_1024x1024.png" alt="cắm hoa nghệ thuật nhật bản" data-bit="iit" /><br clear="none" /></span></div>
<div><span style="font-size: x-large;">Có một số buổi được thu âm, ghi hình. Thế rồi một hôm, có bạn đề nghị hay là ta gom mấy bài nói chuyện này lại, chọn ra một ít rồi in thành tập sách chia sẻ với mọi người cũng hay! Nhưng nghe thì thoáng qua, trực tiếp, còn in sách thì không dễ tí nào. Nói thì cà kê, rề rà được, lại còn có những phụ trợ như chiếu slides, vẽ viết lên fl ipchart, có ‘body language” (ngôn ngữ hình thể) diễn tả… trong truyền thông trực tiếp, bây giờ phải làm sao? </span></div>
<div dir="ltr">
<div><img decoding="async" class="CToWUd a6T" tabindex="0" src="https://ci3.googleusercontent.com/meips/ADKq_NYNpW3h-ASRUvN6DBxv2wsdBV0v8kLaKWoZZeXpSBHr8XdrOGZoA5pqP4ULi2R_mrWbbM41KSsZC1nfjYLERDdy4TbtmVWP3dGWuL1BpPUrpnPSDLYjXPVVzIC7UXSccW-UqpH9VraZ2_UFSeZ29lgiE2RCul8KH19K01Lh7cdUd9hqNqrdjzxCDczZ1559klgs2mNs=s0-d-e1-ft#https://file.hstatic.net/200000712697/file/cam-hoa-nghe-thuat-nhat-ban-ikebana-3_68445523f286409c8751def223d4e6e8_1024x1024.png" alt="cắm hoa nghệ thuật nhật bản" data-bit="iit" /></div>
</div>
<div><span style="font-size: x-large;">Dù vậy, người bạn cũng đã gom được 31 bài có thu băng, ra đĩa gì đó, cả trên mạng, chọn ra mấy bài có chung chủ đề “Nếp sống An lạc” rồi nhờ ‘’phiên tả’’, rồi biên tập… Tôi yêu cầu làm sao giữ được giọng điệu trò chuyện cà kê, kể cả tiếng địa phương, kể cả chuyện tếu táo của mình… để người đọc như đang nghe trực tiếp thì tốt. Tóm lại, đây là một cuốn sách “nói’’ chớ không phải sách viết. Người đọc thì… nghe chớ không phải xem.</span></div>
<div dir="ltr"><span style="font-size: x-large;"><img decoding="async" class="CToWUd a6T" tabindex="0" src="https://ci3.googleusercontent.com/meips/ADKq_NaiBMFHv9MhGo1URx31L3jw0SRNKftgtMo0kcO7R9gwBDe7EMZuuvcMMQoCvZrrxMf4288VVOsRgo7_u2yG9VaAnBOJAeW8ovsnsIzdwIuRtw8Uh64X6JWKEH21NM4-wmQ7JIJ-ihp1NJ-k9KU0HXMAMF5iaq-TducxdulLpBIBZJj6U5AJvLU_7nsnMel_ssHK0kkp=s0-d-e1-ft#https://file.hstatic.net/200000712697/file/cam-hoa-nghe-thuat-nhat-ban-ikebana-7_0331e1b7e6204ba28a8ef7f3625d9609_1024x1024.png" alt="cắm hoa nghệ thuật nhật bản" data-bit="iit" /><br clear="none" /></span></div>
<p><span style="font-size: x-large;">Hôm rồi, ngồi với một người bạn trẻ trong một quán café nhỏ, chúng tôi bàn với nhau về hai chữ “An lạc”. An lạc có phải là well-being, là bien-être <wbr />không? hay An lạc là eudaimonia, một tiếng cổ Hy Lạp thời Aristote gồm “eu” (“good”) và “daimon” (“spirit”), một đức hạnh, đòi hỏi có sự rèn tập?</span></p>
<p><span style="font-size: x-large;">Phải chăng đó cũng chính là điều Phật đã dạy trong “An lạc hạnh”, một phẩm của kinh Pháp Hoa hơn hai ngàn năm trăm năm trước: biết sống trong Hành xứ và thân cận xứ, biết an trụ trong pháp Không, trong Tùy hỷ, trong đại Từ đại Bi?</span></p>
<div><span style="font-size: x-large;">Thử “chiết tự” từ Hán Việt xem sao, thì ra An là ‘dưới mái nhà có người con gái’, còn Lạc là ‘ngôi nhà tràn đầy ánh sáng, có vườn cây xanh mát, có tiếng hát, tiếng đàn, tiếng dệt cửi, quay tơ…’:.</span></div>
<div dir="ltr"><span style="font-size: x-large;"><img decoding="async" class="CToWUd a6T" tabindex="0" src="https://ci3.googleusercontent.com/meips/ADKq_Nawnmyln7Mdrvpyu18AAStvWhRSzMHHwOWRern9nq9qRxpXb_vXqeCC50MfOc2vdkQzd2awWMkG4w-z67B-s6fDrD0o5T5et13NN8HTOEwJmDd4Zw1tQ92lM2cZQie8gtOH_DGkRSBashCHFxrIjRGyvfAffmn4totZwhY_dqLLvFGZpIOMA41lP5VzddYbx7cRrh3i=s0-d-e1-ft#https://file.hstatic.net/200000712697/file/cam-hoa-nghe-thuat-nhat-ban-ikebana-5_b92fcc0d58e540048f1cb568ba06ca80_1024x1024.png" alt="cắm hoa nghệ thuật nhật bản" data-bit="iit" /><br clear="none" /></span></div>
<p><span style="font-size: x-large;">Rồi cùng mà cười. “Em lo gì trời gió/ em lo gì trời mưa…/ em cứ yêu đời đi/ như lúc ta còn thơ/ rồi để anh làm thơ/ và để em dệt tơ…” . (Thoi tơ, thơ Nguyễn Bính, nhạc Đức Quỳnh)</span></p>
</div>
<div>
<h4><span style="font-size: x-large;">.</span></h4>
<h4><span style="font-size: x-large;">Đỗ Hồng Ngọc</span></h4>
<p>&nbsp;</p>
<p><iframe title="Thoi Tơ - Ý Lan - Sáng Tác Đức Quỳnh. - Thơ Nguyễn Bính." width="500" height="281" src="https://www.youtube.com/embed/5Vf9JjTC1V8?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe></p>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</div>
</blockquote>
</div>
</blockquote>
</div>
</div>
</blockquote>
</div>
</blockquote>
</div>
</div>
</blockquote>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/nep-song-an-lac/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đọc lại &#8220;Thư gởi người bận rộn&#8221;.</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/19984/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/19984/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 22 Jul 2025 08:32:05 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19984</guid>

					<description><![CDATA[&#160;  Thư gởi bạn xa xôi, Minh Lê, người bạn trẻ xa xôi vừa gởi cho một bài mới viết còn nóng: Đọc lại &#8220;Thư gởi người bận rộn&#8221;. Vui ghê! Hơn 15 năm rồi đó, kể từ ngày cuốn Thư Gởi Người Bận Rộn ra mắt, và đã được tái bản liên tục nhiều [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><strong> Thư gởi bạn xa xôi,</strong></p>
<p>Minh Lê, người bạn trẻ xa xôi vừa gởi cho một bài mới viết còn nóng:</p>
<p><em><strong>Đọc lại &#8220;Thư gởi người bận rộn&#8221;.</strong></em></p>
<p>Vui ghê! Hơn 15 năm rồi đó, kể từ ngày cuốn Thư Gởi Người Bận Rộn ra mắt, và đã được tái bản liên tục nhiều lần. Rồi im re. Thời đã khác. Thế đã khác. Người &#8220;bận rộn&#8221; đã khác, hay chẳng còn ai bận rộn nữa! Ai cũng vui thú an nhàn rồi chăng?</p>
<p>Mình gởi thêm cho bạn một đoạn Lời Ngỏ của cuốn sách xưa và kèm bài &#8220;Chữ Nhàn&#8221; coi lại cho vui nha.</p>
<p>Thân mến,</p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_19986" style="width: 616px" class="caption aligncenter"><img fetchpriority="high" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-19986" class="wp-image-19986" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/07/IMG_8159-1024x650.jpg" alt="" width="606" height="385" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/07/IMG_8159-1024x650.jpg 1024w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/07/IMG_8159-300x190.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/07/IMG_8159-768x487.jpg 768w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2025/07/IMG_8159.jpg 1280w" sizes="(max-width: 606px) 100vw, 606px" /><p id="caption-attachment-19986" class="caption-text">Tài bản lần thứ tư, 2010</p></div>
<h3><strong>Đọc lại: “Thư gửi người bận rộn”</strong></h3>
<p><em><strong>Minh Lê (NT)</strong></em></p>
<p>Bạn thân mến,<br />
Bắt chước Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, tôi cũng thầm tưởng tượng ra hình ảnh một doanh nhân trung niên, hay thanh niên vì thời nay người trẻ lập nghiệp sớm khá nhiều, hiểu biết và đam mê kinh doanh nên rất là bận rộn. Nhiệm vụ của tôi là “bán” được cho bạn cuốn Thư gởi người bận rộn của ông bác sĩ kiêm văn sĩ trên.<br />
Chắc bạn đang cười mỉm, “Đã bảo bận rộn thì sao có thì giờ đọc thư?” Vậy là bạn bị trúng ngay cái bẫy của ông bác sĩ luôn cười tủm tỉm kia rồi, vì hai bài đầu tiên trong Thư viết về “nhàn” và “không có thì giờ”. Ổng không phải doanh nhân, nhưng đã từng cực kỳ bận rộn tới một ngày ổng… vô cấp cứu, nên coi bộ ổng dễ dàng “đi guốc trong bụng” những người bận rộn. Ổng “đi guốc” kiểu nào, thì bạn đọc đi rồi coi đúng không nha.<br />
Chưa hết đâu, ông bác sĩ còn bàn luận sang chuyện khó nói như rối loạn dương cương, và vài bệnh thời đại như mất ngủ, bệnh giả (sợ bệnh quá mà sinh bệnh), v.v. Ổng còn đi lo chuyện trời ơi như lo người bận rộn “không ăn vì đói, vì ngon, vì vui mà vì để giao tiếp, để làm việc, để tranh luận, thương thảo” (bài “Hột mít lùi tro”) Rồi ổng lo người bận rộn không có thì giờ gần gũi con, cho con đầy đủ vật chất nhưng để mặc con tự lớn thành… con hư hồi nào không hay. (“Cũng không phải là chuyện dễ!”)<br />
Và dĩ nhiên, ổng là bác sĩ nên tránh sao khỏi chuyện… kê toa thuốc. Toa gì đây? Bạn nhớ đọc bài “Cái rún của vũ trụ…” và “Êm chậm sâu đều…” nha. Ông bác sĩ nói về một chuyện đơn giản nhứt, thiết thân nhứt mỗi ngày mà ta thường dễ dàng quên béng đi mất. Quà tặng kèm là bài “Khúc khích trên lưng…”. Cười rất quan trọng đó, hỡi người bạn doanh nhân của tôi ơi, hãy tự hỏi mình xem mỗi ngày bạn cười một cách thoải mái và chân thật được bao nhiêu lần?<br />
Ai lo lắng chuyện khó nói thì đọc “Bò, tại sao điên?” và “Rối loạn…”, có lẽ cả “Thầy trò Đường tăng…”. Đọc “Bò, tại sao điên?”, tôi không thể không cười khúc khích một mình. Thừa nhận, tôi đang “cười trên nỗi đau của người khác”, nhưng muôn sự là tại ông bác sĩ nói chuyện “tế nhị” một cách quá hài hước và dí dỏm. “Rối loạn…” và “Thầy trò Đường tăng” là hai khía cạnh khác nhau của vấn đề, lúc “không được” thì cần làm gì và lúc “được quá” cũng nên nhớ gì.<br />
Muốn trị “bệnh giả”, đọc “Tùy hỷ!”, “Chích một phát!”, “Những người biết quá nhiều…”, “Safe”. Thông tin về bệnh tật và thuốc giờ tràn lan trên mạng, ngoài khía cạnh tích cực cũng làm nhiều người tự lo lắng, nghi mình bị bệnh này kia. Đi khám bệnh dĩ nhiên lòi ra một đống bệnh, trong đó đa số là “bệnh thời đại” như mỡ máu, tiểu đường, huyết áp cao, v.v. Vậy là uống thuốc, ăn kiêng, lo lắng triền miên. Người bận rộn ngày nay không thiếu tiền để lo cho sức khỏe, nhưng lo cách nào cho đúng và làm sao phòng chữa bệnh đúng cách thì sao không thử nghe ông Bác sĩ?<br />
Làm cha mẹ thời nay là việc khá đau đầu so với vài chục năm trước. “Cũng không phải là chuyện dễ” bàn chuyện “mê đắm thần tượng” của tuổi mới lớn. “Canh cánh bên lòng” cố vấn về giáo dục giới tính cho con. “Nói “không” hổng dễ!” phân tích tâm lý con trẻ trước những cám dỗ và thói quen xấu. Vừa là người cha vừa có kinh nghiệm làm truyền thông giáo dục sức khỏe nhiều năm, người viết cứ vậy tâm sự với người đọc một cách nhẹ nhàng mà thấm thía.<br />
Ông Bác sĩ còn “tài lanh” nhắc nhẹ bạn về cách chăm sóc cha mẹ ở tuổi già bằng “Một bông hồng cho những ai…” và “Chẳng cũng khoái ư?” Ai quan tâm tới vấn đề này nên đọc thêm cuốn Gió heo may đã về và Già ơi chào bạn, cả hai cuốn này tôi đều đã giới thiệu với bạn trước đây rồi đó.<br />
Thực ra Thư gởi người bận rộn không chỉ dành cho doanh nhân, mà còn cho cả người rảnh rỗi. Ờ, rảnh quá nên mới quan tâm chuyện “Cắt nghĩa tình yêu?”, từ “làm sao cắt nghĩa được tình yêu” (Xuân Diệu) của vài chục năm trước, tới “tình bạn là tô hủ tiếu, tình yêu là tô bún riêu” của một tác giả hiện đại không biết tên. Đến “Chời ơi! áo dzài…” bình loạn về lễ hội áo dài ở Huế, “Đứa con của nàng Kiều” nghe mà… giật mình, và nhiều bài khác.<br />
Cuối cùng, tôi cực kỳ tâm đắc với nhận xét của Bác sĩ về doanh nhân trong bài “Những người lãng mạn”: “Khác với nhà thơ lãng mạn để mà lãng mạn, nhà doanh nghiệp có khả năng biến lãng mạn thành hiện thực”. Đúng vậy, một doanh nhân có đam mê, có nghị lực, “biết làm ăn mà cũng biết hưởng nhàn, biết giữ gìn sức khỏe, không xa hoa lãng phí, không kiêu căng ngạo mạn, lại có lòng thương người, giúp đời” (“Giấy ngắn tình dài…”) ắt sẽ là người vừa đọc “Thư” vừa cười tủm tỉm, trách ông bác sĩ khéo lo xa… Nhưng trước hết, bạn phải có sách để đọc đã, đúng không?<br />
Thân mến,<br />
<strong>Minh Lê</strong></p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..</p>
<p>Trích <strong>Thay lời ngỏ Thư gởi người bận rộn</strong></p>
<p>Tôi là một kẻ làm biếng, lại hành cái nghề mà ông tổ là cụ Hải thựơng Lãn ông, ông già lười ở làng Hải Thương, vậy mà bỗng trở thành một người bận rộn lúc nào không hay!<br />
Số là ông bạn nhà báo của tôi, ông Trần Trọng Thức, một hôm gõ cửa bảo: “Nghe nói ông sắp về hưu, rỗi rãnh, viết cái gì đó cho báo Doanh nhân Saigon Cuối tuần cho vui đi”!</p>
<p>Nghe “doanh nhân” tôi đã hoảng vì cái sự bận rộn của họ. Biết ý, ông cười: Đây là “Doanh nhân cuối tuần”, không phải chuyện làm ăn đâu! Viết cái gì cũng đựơc, miễn là cà kê dê ngỗng.có hơi hướm sức khỏe một chút… là đựơc! Tôi bèn tra tự điển: cà kê, có nghĩa là dài dòng, hết chuyện này sang chuyện khác, còn dê ngỗng thì ai cũng biết! Thôi thì nể bạn…</p>
<p>Tôi nhớ André Maurois, người mà tôi rất mến mộ đã từng víết Lettres à l’inconnue (Thư gởi người đàn bà không quen biết, Bản dịch Nguyễn Hiến Lê) bằng cách tưởng tượng ra một người phụ nữ xinh đẹp, tuổi khoảng ba mươi, có nhan sắc, thông minh và nhạy cảm… để ông viết mỗi tuần một bức thư gởi cho người trong… mộng, trao đổi về mọi thứ chuyện trên đời. Tôi thử bắt chước tạo ra cái mục <strong>Thư gởi người bận rộn,</strong> lấy ý từ chữ &#8220;business&#8221;, là ‘bận rộn’ xem sao. Và tôi cũng tưởng tượng ra người bận rộn của tôi. Nghĩ gì viết đó. Cà kê dê ngỗng mà. Nhưng viết chỉ được ít lâu thì hết chuyện.</p>
<p>Nhớ hồi xưa có đọc một cái truyện ngắn đâu đó kể một người cô đơn, cả đời không ai thèm viết thư cho mình, thấy bạn bè ai cũng có thư đọc mà giận, bèn mỗi ngày tự viết cho mình một bức, đem ra bưu điện gởi về địa chỉ với tên mình đàng hoàng, rồi cũng ung dung mở thư ra đọc, tủm tỉm cười một mình khoái trá…Tôi lại bắt chước anh ta mỗi tuần viết cho mình một bức thư như vậy. Chẳng ngờ đựơc độc giả khen, nói cà kê dê ngỗng mà coi cũng được! Từ đó tôi trở thành một ngừơi bận rộn…Thứ Tư nào cũng phải nộp cho tòa sọan một bức thư bất kể trời mưa hay nắng! Mà độc giả mới dễ thương làm sao…</p>
<p>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</p>
<p><strong>Chữ “NHÀN”</strong></p>
<p>Chữ NHÀN là chữ làm sao! Nguyễn Công Trứ đã kêu lên như vậy, từ mấy trăm năm trước. Kêu chứ không phải hỏi. Bởi vì trước đó ông đã giải thích rõ ràng rồi: Thị tại môn tiền náo/ Nguyệt lai môn hạ nhàn. Chợ ở cửa trước thì “náo”, còn trăng vào cửa sau thì “nhàn”. Thế thôi! Không biết ai là người đầu tiên đã nghĩ ra một định nghĩa đơn giản mà thâm thúy đến vậy qua cách viết tượng hình của chữ Hán: giữa chữ môn mà có chữ thị thì thành náo, còn giữa chữ môn mà có chữ nguyệt thì thành nhàn. Thời buổi “thị trường” toàn cầu hóa như chúng ta đang sống hiện nay thì chợ ở tứ phía, ở ngay trong nhà cũng có chợ chen vào, cho nên không dễ mà tìm một chút ánh trăng qua cửa sổ! Ở các nước Âu Mỹ, workmania là một thứ bệnh “điên vì mê làm việc” đến nỗi tình trạng tâm thần, tự tử, tim mạch… ngày càng tăng. Ở Châu Á, bệnh karoshi chẳng hạn, một thứ bệnh dịch do làm việc quá nhiều, quá sức, làm như điên, đến nỗi sinh nhiều biến chứng và gây cả tử vong như chúng ta từng nghe thấy ở một số doanh nhân Nhật và đang lan ra nhiều nước. Liên Hiệp Quốc đưa “quyền nhàn tản” vào trong Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền để khuyến khích người ta nghỉ ngơi mà chả ai thèm nghe! Nghe sao được, nhàn hay không là ở mỗi người chứ. Bắt người ta làm việc, cưỡng bức lao động thì dễ chớ ai nỡ bắt người ta nhàn, khi người ta muốn được “bận rộn”!<br />
Thực ra nhàn cũng có nhiều cách: có cách nhàn nhã, có cách nhàn hùng hục. Nhàn nào cũng tốt, miễn là đừng quá. Nguyễn Công Trứ ưa kiểu nhàn “Gót tiên đeo đủng đỉnh một đôi dì. Bụt cũng nực cười ông ngất ngưỡng.” Một đôi dì “đeo” thì sợ khó mà đủng đỉnh, khó mà ngất ngưỡng. Rồi ông còn ganh tị với Tô Đông Pha, đời Tống, hơn ngàn năm trước: “Sông Xích Bích buông thuyền năm Nhâm Tuất. Để ông Tô riêng một thú thanh tao!” Chẳng qua là ông Tô đi chơi thuyền trên sông, ngắm trăng với vài người bạn, đánh cờ, làm thơ xướng họa, dĩ nhiên là cũng có vài… người mẫu đi theo mài mực, rót trà! Ta bây giờ thỉnh thoảng cũng đi thuyền rồng trên sông Hương, có đàn có sáo…, có tiếng ca tiếng hát náo nhiệt, thuyền ngược thuyền xuôi tấp nập đó thôi. Nhưng cài nhàn của ta là nhàn ồn, không phải nhàn nhã! Sau một ngày vất vả, “người bận rộn” nào cũng sẵn sàng xách vợt ra sân làm vài ván tennis. Cởi veston cà vạt ra, mặc áo pull quần short vào, chạy ngược chạy xuôi hùng hục, toát mồ hôi hột, chẳng phải cũng là nhàn ư? Nhưng cái đó là nhàn… hùng hục. Nhàn nhã là phải có “nguyệt lai môn hạ” kìa. Vì thế mà Trịnh Công Sơn mới có bài Nguyệt ca rất dễ thương: “Từ khi trăng là nguyệt cho tôi bóng mát thật là”. “Thật là” sao thì anh không nói rõ nhưng chắc chắn anh đã có được sự nhàn nhã “thật là”, chẳng thua gì ông Tô ngày xưa. Nhưng sau đó anh thật thà thú thiệt: “Từ khi trăng là nguyệt, tôi như từng cánh diều vui. Từ khi em là nguyệt, trong tôi có những mặt trời!” Thì ra cũng tại em thôi. Tại em là nguyệt mà trăng của tôi đã biến thành những mặt trời nóng bức, nhễ nhại, vất vả, bận rộn đó thôi. Lúc đó hẳn nhạc sĩ cũng đã kêu lên: chữ nhàn là chữ làm sao!</p>
<p><em><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></em><br />
(2010)</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/19984/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>TẾT: Chuyện của tâm hồn… ăn uống</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tet-chuyen-cua-tam-hon-an-uong/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tet-chuyen-cua-tam-hon-an-uong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 04 Feb 2025 11:42:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Ghi chép lang thang]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19791</guid>

					<description><![CDATA[&#160; TẾT: Chuyện của tâm hồn… ăn uống Đỗ Hồng Ngọc &#160; Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn thức gì thì nó đang cần thức đó! Cũng đừng quên ăn uống là chuyện của văn hóa! Tranh dân gian Hàng Trống – sưu tập của Nguyễn [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h1>TẾT: Chuyện của tâm hồn… ăn uống</h1>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="post-template">
<p><em>Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn thức gì thì nó đang cần thức đó! Cũng đừng quên ăn uống là chuyện của văn hóa!</em></p>
<div id="attachment_164985" class="caption alignnone"><a href="https://thegioihoinhap.vn/data/uploads/2025/02/Tranh-d%C3%A2n-gian-H%C3%A0ng-Tr%E1%BB%91ng-s%C6%B0u-t%E1%BA%ADp-c%E1%BB%A7a-Nguy%E1%BB%85n-Huy-minh-hoa-bai-Chuyen-an-uong-cua-tam-hon.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" class="wp-image-164985 size-large" src="https://thegioihoinhap.vn/data/uploads/2025/02/Tranh-d%C3%A2n-gian-H%C3%A0ng-Tr%E1%BB%91ng-s%C6%B0u-t%E1%BA%ADp-c%E1%BB%A7a-Nguy%E1%BB%85n-Huy-minh-hoa-bai-Chuyen-an-uong-cua-tam-hon-1024x914.jpg" sizes="auto, (max-width: 620px) 100vw, 620px" srcset="https://thegioihoinhap.vn/data/uploads/2025/02/Tranh-dân-gian-Hàng-Trống-sưu-tập-của-Nguyễn-Huy-minh-hoa-bai-Chuyen-an-uong-cua-tam-hon-1024x914.jpg 1024w, https://thegioihoinhap.vn/data/uploads/2025/02/Tranh-dân-gian-Hàng-Trống-sưu-tập-của-Nguyễn-Huy-minh-hoa-bai-Chuyen-an-uong-cua-tam-hon-300x268.jpg 300w, https://thegioihoinhap.vn/data/uploads/2025/02/Tranh-dân-gian-Hàng-Trống-sưu-tập-của-Nguyễn-Huy-minh-hoa-bai-Chuyen-an-uong-cua-tam-hon-768x686.jpg 768w, https://thegioihoinhap.vn/data/uploads/2025/02/Tranh-dân-gian-Hàng-Trống-sưu-tập-của-Nguyễn-Huy-minh-hoa-bai-Chuyen-an-uong-cua-tam-hon.jpg 1080w" alt="" width="620" height="553" /></a></p>
<p class="caption-text">Tranh dân gian Hàng Trống – sưu tập của Nguyễn Huy.</p>
</div>
<p>Lý Lạp Ông, một triết gia Trung Quốc thế kỷ XVI viết trong Nhàn tình ngẫu ký: “Xét cơ thể con người, chỉ có hai cơ quan không cần thiết chút nào cả mà trời phú cho là cái miệng và cái bao tử, nguồn gốc tất cả những cái lụy của con người từ xưa tới nay. Có cái miệng với cái bao tử nên sinh kế mới hóa ra phiền phức, sinh kế phiền phức mới sinh ra những mưu mô gian trá; mưu mô gian trá mới phải đặt ra hình pháp”… Rồi ông ao ước: phải chi con người có cái diều như diều chim, có cái dạ dày như loài nhai lại! Loài người mà có cái diều như diều chim thì tất hiền lành, hòa bình, vì loài ăn hạt, trái cây, rau cỏ thì ít hiếu chiến, tàn ác. Gà trống cũng thường đá nhau nhưng không phải vì thức ăn mà vì gà mái. Nếu loài người mà có cái diều… thì chỉ còn những cuộc chiến nho nhỏ để… giành gà mái thôi!</p>
<p><strong>Tuổi teen phải ăn cho no</strong></p>
<p>Tại sao phải ăn? Ấy là bởi vì chúng ta cần năng lượng để tồn tại và để hoạt động. Thức ăn cung cấp năng lượng. Tuổi mới lớn, cần năng lượng nhiều để vừa xây dựng cơ thể, vừa đáp ứng nhu cầu họat động của tuổi này. Cho nên tuổi “teen” mau đói và thường ăn “không biết no”.</p>
<p>Nhớ rằng ngồi bàn viết, đánh vi tính mỗi giờ chỉ tiêu tốn 100-200 calo, hát karaoke mỗi giờ tốn 120 calo, đi nhanh, đạp xe đạp, bơi lội mỗi giờ 300 calo; cử tạ, tennis, cầu lông 400 calo, đá banh 600 calo… Trong khi đó, ăn một tô hủ tiếu, phở, đã “nhập” vào 500-600 calo; bún bò huế, cơm tấm bì cũng vậy; bánh lọt, chè bắp… 400 calo; ly sinh tố 250 calo và nước chanh đường… hơn 100 calo! Biết đại khái vậy ta sẽ tính toán “thu-chi” sao cho hợp lý để cơ thể được cân đối, không bị béo phì hoặc ngược lại bị suy dinh dưỡng. Ăn uống là chuyện của “tâm hồn”. Ta vẫn thường nghe nói có những “tâm hồn ăn uống” đó thôi. Ăn uống là một cái khoái nhưng cũng có khi là một “cực hình”. Có những tình huống “nuốt không trôi”, chẳng hạn bị ép ăn! Không gì khổ bằng ăn trong sự cưỡng bức, ép uổng…</p>
<p>Ở một trường mẫu giáo bên Hà Lan, người ta đã làm thí nghiệm đặt những đứa bé 3 tuổi vào một phòng kín, dọn sẵn thức ăn thịt cá, trứng sữa, rau đậu, trái cây các thứ đầy đủ, rồi quan sát từ bên ngoài cửa kính xem sao. Trẻ chơi đùa một lúc đói bụng, tự động đi tìm thức ăn… phù hợp mà mình đang cần. Có đứa bốc món này, đứa bốc món kia… Có đứa ăn hoài một thứ, có đứa đổi từ món này qua món khác. Người ta theo dõi và cân đo trẻ trong một tuần lễ, thấy trẻ khỏe mạnh, lên cân đầy đủ. Điều đó chứng tỏ ăn… không cần phải ép. Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép… ăn! Tản Đà, một thi sĩ nổi tiếng trong nghệ thuật ẩm thực, đã có câu “triết lý” về chuyện ăn sao cho ngon như sau:</p>
<p>– Đồ ăn ngon/ chỗ ngồi ăn không ngon/ người ngồi ăn không ngon: không ngon!</p>
<p>– Đồ ăn ngon, chỗ ngồi ăn ngon/ người ngồi ăn không ngon: không ngon!</p>
<p>– Đồ ăn ngon/ người ngồi ăn ngon/ chỗ ngồi ăn không ngon: không ngon!…</p>
<p>Nghĩa là để ăn cho ngon cần đủ cả ba yếu tố: đồ ăn ngon/ chỗ ngồi ăn ngon/ và người ngồi ăn cùng cũng… phải ngon! Người ngồi ăn mà không ngon – dễ ghét – thì nuốt không trôi! Và dĩ nhiên muốn ăn ngon thì phải có sự thèm ăn, tức phải đói. Đói thì ăn gì cũng thấy ngon! Lâu nay ta quen ăn theo giờ mà không ăn theo… bụng. Một điều đáng tiếc.</p>
<p>“Chỗ ngồi ăn ngon” thì ba trăm năm trước, Trương Trào đã viết: “Trà như ẩn sĩ, rượu như hào sĩ. Rượu để kết bạn, trà để hưởng tĩnh. Trong cuộc lễ, uống nên khoan thai. Trong cuộc họp bạn, uống nên nhã. Mùa xuân nên uống ở sân. Mùa hè nên uống ở ngoại ô. Mùa thu nên uống ở trong thuyền. Mùa đông nên uống ở trong nhà. Ban đêm nên uống dưới bóng nguyệt”. (U mộng ảnh, bản dịch Huỳnh Ngọc Chiến).</p>
<p>Nhưng cách ăn ngon nhất có lẽ là ăn mà biết rõ mình đang ăn. Ý thức về chuyện đang ăn. Quan tâm nó. Để ý nó. Biết ơn nó. Bốn nhóm thức ăn cùng với nước uống chẳng phải cũng là “ngũ uẩn” đó sao? Chúng kết tập lại một cách nhuần nhuyễn để giúp ta tinh tấn trong tu tập của mình.</p>
<p><strong>Tuổi già ăn theo mệnh lệnh của… bao tử</strong></p>
<p>Cho nên mới nói rằng ăn là chuyện của tâm hồn! Ăn uống rất quan trọng đối với người cao tuổi. Một trong những lý do người già dễ bị uể oải, lừ đừ… là do thiếu năng lượng. Ở người cao tuổi, còn thêm nỗi khổ vì “hàm răng chiếc rụng chiếc lung lay”, dạ dày teo nhỏ, dịch vị tiết ra không đủ, dễ bị bón, dễ bị rối loạn tiêu hóa. Con cháu thương tình, tìm món ngon vật lạ ép ăn, tìm thuốc bổ vitamin các thứ ép uống… thì tình trạng càng bi đát hơn vì càng làm cho ăn mất ngon, không còn thấy thèm ăn!</p>
<p>Người già thiếu ăn, thiếu năng lượng phần lớn là do sợ bệnh, do kiêng khem quá đáng. Bác sĩ lại hay hù dọa. Khám bệnh xong bác sĩ dặn phải kiêng món này cữ món kia… và không quên cho một đống thuốc bổ trong khi người già uống đầy bụng thuốc bổ đâu cần ăn chi nữa! Không kể bạn bè hàng xóm bày vẽ, không kể nghe lời quảng cáo bùi tai… ra rả suốt ngày! Nhưng khi bác sĩ thật thà tốt bụng khuyên nên ăn uống thoải mái, “muốn ăn gì cứ ăn”, thì hiểu ngay là bệnh đã “hết thuốc chữa rồi”! Ông nọ đi khám bác sĩ về cứ bần thần buồn bực, bà vợ gặng hỏi, ông nói bác sĩ nói bệnh anh phải uống thuốc suốt đời mà ông ta chỉ cho có… 10 viên!</p>
<p>Chuyện ăn uống của người cao tuổi nói chung nên nghe theo mệnh lệnh của… bao tử. “Listen to your body”. Hãy lắng nghe sự mách bảo của cơ thể mình! Cơ thể nói… thèm ăn thức gì thì nó đang cần thức đó! Cũng đừng quên ăn uống là chuyện của văn hóa! Món ăn gắn với kỷ niệm, gắn với thói quen, gắn với mùi vị từ thuở còn thơ! Người già có thể thích những món ăn… kỳ cục, không sao. Miễn đủ bốn nhóm: bột (glucid), đạm (protid), dầu (lipid), rau (vitamin, khoáng)… Mắm nêm, mắm ruốc, tương chao, các thứ gia vị… đều tốt cả. Miễn đừng quá mặn, quá ngọt… Hãy “tự tại” đến mức có thể, miễn là món ăn vệ sinh, an toàn. Đừng ép ăn, đừng đút ăn, đừng làm “hư” các cụ! Nhưng khi các cụ đột ngột gầy ốm, sụt cân nhanh thì đã có vấn đề. Suy dinh dưỡng chăng? Trầm cảm chăng? Có triệu chứng khởi đầu của Alzheimer chăng? Hay đang mắc một thứ bệnh nặng nào đó? Những bữa ăn gia đình có cha mẹ già cần tránh tất cả những sự căng thẳng, những lời nói đắng cay, tranh chấp, không vui… Men tiêu hoá được tiết ra từ tâm hồn chớ không chỉ từ cái bao tử là vậy.</p>
</div>
<div id="post-template">
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc </strong><em>(theo Giai phẩm xuân TGHN)</em></p>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/tet-chuyen-cua-tam-hon-an-uong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CON ĐƯỜNG AN LAC: Bài 9 &#8220;Học Phật lõm bõm&#8221;</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/con-duong-an-lac-bai-9-hoc-phat-lom-bom/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/con-duong-an-lac-bai-9-hoc-phat-lom-bom/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 22 Nov 2024 01:56:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Nghĩ từ trái tim]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19658</guid>

					<description><![CDATA[&#8220;Sách bỏ túi&#8221; cho người cao tuổi CON ĐƯỜNG AN LẠC Bài 9: “Học Phật  lõm bõm” Đỗ Hồng Ngọc (translated by Nguyên Giác)   Sen Trong đầm gì đẹp bằng sen Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng Nhị vàng bông trắng lá xanh Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. &#160; [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p><em>&#8220;Sách bỏ túi&#8221; cho người cao tuổi</em></p>
<p><strong>CON ĐƯỜNG AN LẠC</strong></p>
<h3>Bài 9: <strong>“Học Phật  lõm bõm”</strong></h3>
<p>Đỗ Hồng Ngọc</p>
<p>(translated by Nguyên Giác)</p>
<p><strong> </strong></p>
<p><strong>Sen</strong></p>
<p><em>Trong đầm gì đẹp bằng sen</em></p>
<p><em>Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng</em></p>
<p><em>Nhị vàng bông trắng lá xanh</em></p>
<p><em>Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn</em>.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thế rồi khi dấn bước vào đời ta đã quên bài học ngày xưa đó, mãi mê tìm kiếm một búp sen vàng sen bạc rực rỡ hào quang ở tận chân trời góc biển giữa muôn hồng ngàn tía&#8230; Cho đến một hôm giật mình ngó lại: thì ra cái “<em>Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng”</em> của đoá sen kia rốt cuộc cũng chỉ là «<em> Nhị vàng bông trắng lá xanh </em>» đó thôi. <em>Chẳng thêm chẳng bớt! </em></p>
<p>Trong đầm sen thoảng mùi bùn đất quê hương đó, đóa sen vẫn xòe ra rồi khép lại. Khép lại rồi xòe ra. Từ nghìn xưa cũ. <em>Chẳng sinh chẳng diệt!</em></p>
<p>Đóa sen của thiên thu vẫn lung linh giữa gió và nước, như tủm tỉm cười, tỏa ngát hương thơm… <em>Chẳng cấu chẳng tịnh!</em></p>
<p>Mà chợt ngộ một điều cốt lõi: <em>Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn!</em> <em> </em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Thiền là gì ?</strong></p>
<p>Một hôm nhân cùng Sư phụ bơi thuyền dạo chơi trên hồ nước mênh mông trước thiền viện, thấy Thầy có vẻ vui tươi, người đệ tử đánh bạo hỏi:</p>
<p>–  Thưa sư phụ, thiền là gì ạ?</p>
<p>Thầy chưa kịp trả lời thì thuyền bỗng lắc lư rồi lật úp xuống! Người đệ tử không biết bơi, vùng vẫy sắp chết đuối. Thầy vớt đệ tử lên thuyền, vổ vai nói:</p>
<p>– Thiền là vậy đó con !</p>
<p>Người đệ tử ướt như chuột lột, run rẩy, mặt mày tái mét và bỗng nở một nụ cười.</p>
<p>Thì ra thiền không phải “là gì” mà thiền là “vậy đó”.</p>
<p>Người đệ tử loi ngoi suýt chết đuối, tìm cách vùng vẩy, trồi lên mặt nước để lấy hơi thở. Thầy vội vớt lên thuyền.</p>
<p>“Vậy đó” là giây phút không còn thấy thời gian, không gian… gì nữa, chỉ còn hớp lấy một hơi thở. Thì ra thiền là… Thở. Hít vào thở ra. Thiền đó. Chỉ có vậy mà vô vàn, mà “nói không được” (bất khả thuyết). Không ai có thể thở giùm ai được.</p>
<p>Có sư phụ mà sư phụ cũng không thể thở giùm được.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Núi vẫn cứ là núi…</strong></p>
<p><em>“…30 năm trước khi chưa tu thấy núi là núi, sông là sông. Sau nhân được thiện tri thức chỉ cho chỗ vào thì thấy núi chẳng phải núi, sông chẳng phải sông. Rồi nay thể nhập chốn yên vui tịch tĩnh lại thấy núi là núi, sông là sông…”</em></p>
<p>Núi vẫn cứ là núi. Sông vẫn cứ là sông. Chẳng qua do cái thấy của ta điên đảo mộng tưởng.</p>
<p>Cái thấy của 30 năm trước khi chưa tu là cái thấy của lo âu vì <em>nỗi vô thường</em>:</p>
<p><em>Sông kia rày đã nên đồng</em></p>
<p><em>Chỗ làm nhà cửa chỗ trồng ngô khoai…</em></p>
<p>(Tú Xương)</p>
<p>Cái thấy của 30 năm trước khi chưa tu là cái thấy của sợ hãi vì <em>niềm</em> <em>chấp ngã</em>:</p>
<p><em>Ta còn để lại gì không?</em></p>
<p><em>Kìa non đá lở, này sông cát bồi…</em></p>
<p>(Vũ Hoàng Chương)</p>
<p>Ta sống trong vô thường vô ngã mỗi phút giây mà chẳng biết.</p>
<p>Mỗi ngày trái đất bay vòng quanh mặt trời 2,5 triệu cây số; mỗi giây hàng trăm triệu tế bào hồng cầu tự hủy để hàng trăm triệu tế bào hồng cầu mới sanh ra…</p>
<p>Ta vẫn ngồi lại bên cầu cho đến lúc tóc mây bạc trắng…</p>
<p>Người thiện tri thức đã chỉ cho chỗ vào? Vào đâu? Vào cái thấy “như thực”: thấy mọi thứ và cả cái ta nữa, luôn biến dịch, luôn đổi thay, bởi nó từ duyên sinh mà có. Thấy cái “thực tướng vô tướng”.</p>
<p>Rồi mừng rỡ reo lên: À, thì ra là <em>không</em>. Tất cả là<em> không</em>. Núi chẳng phải núi. Sông chẳng phải sông!…</p>
<p>Rồi ôm lấy cái <em>không</em> đó. Duy Ma Cật nhắc: đó là một thứ bệnh nặng!</p>
<p>Chấp không còn tệ hơn chấp có. Thà chấp có vui hơn.</p>
<p>May thay, khi thể nhập vào chốn yên vui tịch tĩnh thì rõ ràng núi vẫn cứ là núi, sông vẫn cứ là sông. Núi là núi mà còn đẹp hơn xưa. Sông là sông mà còn đẹp hơn xưa. Bấy giờ  đã là làn thu thủy, nét xuân sơn… <em>Chân Không mà Diệu hữu/ Diệu hữu mà chân Không.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Tiếng vổ của một bàn tay</strong></p>
<p>Phật bảo Anan đánh một tiếng chuông. Hỏi có nghe không, Anan ? Dạ, có nghe. Nghe gì? Nghe tiếng chuông. Tiếng chuông dứt, Phật hỏi có nghe không Anan ? Dạ, không. Không nghe gì? Dạ không nghe tiếng chuông. Phật cho đánh lại tiếng chuông lần nữa. Nghe không? Dạ có nghe. Nghe gì? Nghe tiếng chuông.</p>
<p>Phật cười: Tôi hỏi ông có <em>nghe</em> không chớ đâu có hỏi ông có <em>nghe tiếng chuông</em> không? Giữa hai lần giộng chuông ông vẫn nghe đó chứ, ông nghe sự im lặng, nghe sự “không – có – tiếng” đó chứ. Vậy cái sự “nghe” của ông đâu có mất dù cái tiếng chuông kia khi có khi không.</p>
<p>Tiếng là thanh trần, từ bên ngoài, luôn thay đổi. Còn nghe – “tánh nghe” – là tự bên trong, không hề thay đổi, luôn có đó. Nếu không có bệnh lý gì về nhĩ căn (thính giác) thì cái sự nghe luôn thường hằng, luôn trong sáng, thanh tịnh đó chớ!</p>
<p>Một bàn tay thì không thể tạo ra tiếng vổ. Nhưng câu hỏi không nằm ở tiếng. Câu hỏi đặt ở chỗ khác: chỗ “nghe”. Câu trả lời sẽ là không có tiếng nhưng vẫn có nghe. Nghe cái gì? Nghe cái <em>không – có – tiếng vổ </em>của một bàn tay!</p>
<p>Không để dính mắc với tướng (cái trình hiện, cái biểu kiến, hình thức) bên ngoài, luôn thay đổi, do điều kiện mà có, như mắt với sắc, tai với thanh, mũi với hương, lưỡi với vị…), trong khi cái <em>tánh thấy, tánh nghe…</em> bên trong vẫn không thay đổi, vẫn bất biến vậy!</p>
<p><em>(ĐHN)</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>…. o ….</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>A pocketbook for the elderly</strong></p>
<p><strong>A PATH TO PEACE &amp; JOY</strong></p>
<p><strong>Chapter 9</strong></p>
<p><strong>Learning Buddhism messily</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Lotus</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>In the pond, nothing is more beautiful than the lotus flower.</em></p>
<p><em>Green leaves, white flowers, and yellow stamens create a vibrant display.</em></p>
<p><em>Yellow stamens, white petals, and green leaves.</em></p>
<p><em>Close to the mud yet not carrying its odor.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Then, when we step into life, we forget that old lesson and become absorbed in searching for a golden lotus bud or a silver lotus, shining brightly at the horizon among the myriad colors of pink and purple. Until one day, we suddenly look back and realize that the <em>&#8216;green leaves, white flowers, and yellow stamens</em>&#8216; of that lotus flower are, after all, just <em>&#8216;yellow stamens, white flowers, and green leaves</em>.&#8217; <em>Nothing more, nothing less</em>!</p>
<p>In the lotus pond, where the faint scent of the homeland&#8217;s mud lingers, the lotus continues to bloom and wither. It closes, then opens again, a cycle that has persisted since ancient times. <em>Neither born nor destroyed</em>, the eternal lotus shimmers in the wind and water, smiling as it spreads its fragrance. It exists in a state that is <em>neither dirty nor clean</em>.</p>
<p>In this moment, we come to a profound realization: <em>it is near the mud yet untouched by its odor</em>!</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>What is Zen?</strong></p>
<p>One day, while rowing a boat with the Master on the expansive lake in front of the Zen monastery, the disciple, noticing the Master&#8217;s cheerful demeanor, boldly asked, &#8220;Master, what is Zen?&#8221;</p>
<p>Before the Master could respond, the boat suddenly shook and capsized! The disciple, unable to swim, struggled desperately and was on the verge of drowning. The Master pulled the disciple back onto the boat, patted his shoulder, and said, &#8220;That&#8217;s what Zen is, my child!&#8221;</p>
<p>The disciple was soaked to the skin, trembling, and his face was pale. Suddenly, he smiled. It became clear that Zen is not simply &#8216;what is,&#8217; but rather &#8216;that is what Zen is.&#8217;</p>
<p>The disciple struggled to the surface to catch his breath, and the Master quickly pulled him onto the boat.</p>
<p>That is the moment when time and space dissolve, leaving only the simple act of taking a breath. Thus, meditation is breathing: inhale and exhale. This is meditation—just that—but it is infinite and cannot be fully expressed. No one can breathe for another person. Even in the presence of a master, the master cannot breathe for you.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Mountains remain mountains.</strong></p>
<p>“<em>Thirty years ago, before I began my practice, I perceived mountains as mere mountains and rivers as mere rivers. After a good friend guided me on the path, I began to see mountains as not mountains and rivers as not rivers. Now, having entered a state of peace and tranquility, I once again see mountains as mountains and rivers as rivers</em>.”</p>
<p>Mountains are still mountains, and rivers are still rivers. Our perception of these constants is distorted by our chaotic, inverted perspective.</p>
<p>The vision from 30 years ago, prior to practice, was one of anxiety due to concerns about impermanence.</p>
<p><em>That river has now transformed into a field,</em></p>
<p><em>a site for constructing houses, and a location for cultivating corn and potatoes.</em></p>
<p>(Verse by Tù Xương)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>The vision from 30 years ago, prior to practice, was one of fear stemming from an attachment to the self.</p>
<p><em>What have we left behind?</em></p>
<p><em>Over there, rocks crumble, while here, sand accumulates along the river.</em></p>
<p>(Verse by Vũ Hoàng Chương)</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>We exist in a state of impermanence and non-self every moment, often without realizing it. Each day, the Earth travels around the Sun at a distance of 2.5 million kilometers; every second, hundreds of millions of red blood cells undergo self-destruction, making way for the birth of an equal number of new red blood cells. Yet, we continue to sit by the bridge until our hair turns into a white cloud.</p>
<p>The wise man has shown us where to enter. Where do we enter? We enter into perceiving reality as it truly is. This means recognizing that everything, including ourselves, is in a constant state of change and transformation, arising from dependent origination. We come to understand that the true form is formless.</p>
<p>Then we joyfully proclaim that it is merely emptiness. All is emptiness. Mountains are not mountains. Rivers are not rivers. We then embrace that emptiness. Vimalakirti stated that it is a serious illness!</p>
<p>Clinging to emptiness is worse than clinging to existence. It is better to hold on to existence, as the heart will find greater happiness.</p>
<p>Fortunately, upon entering a realm of serene and tranquil joy, it becomes evident that the mountains remain mountains, and the rivers remain rivers. The mountains are indeed mountains, yet they possess a beauty that surpasses their former visions. The rivers are still rivers, but they too are more beautiful than ever. Now, we witness the autumn waters and the spring mountains.<em> This is True Emptiness, yet it embodies Wonderful Existence. Wonderful Existence, yet it reflects True Emptiness.</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>The sound of one hand clapping</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>The Buddha instructed Ananda to ring a bell.</p>
<p>The Buddha asked Ananda if he had heard it.</p>
<p>Ananda stated that he heard it.</p>
<p>What did you hear?</p>
<p>I heard the bell.</p>
<p>The bell ceased ringing, and the Buddha asked Ananda if he had heard anything.</p>
<p>No.</p>
<p>Really, didn&#8217;t you hear anything?</p>
<p>No, I did not hear the bell.</p>
<p>The Buddha had the bell struck once more.</p>
<p>Have you heard it?</p>
<p>Yes, I heard it.</p>
<p>What did you hear?</p>
<p>I heard the bell.</p>
<p>The Buddha smiled and told Ananda that he had asked whether Ananda heard it, not whether he heard the sound of the bell. The Buddha explained that between the two strikes of the bell, Ananda still heard it; at that moment, he experienced silence and soundlessness. The Buddha emphasized that, in this way, Ananda&#8217;s hearing was always present, unlike the sound of the bell, which was sometimes audible and sometimes not.</p>
<p>Sound is perceived through the ears, originating from the external environment and constantly changing. In contrast, hearing—the essence of hearing—comes from within, remaining constant and ever-present. As long as there are no pathological issues with the ear, hearing is consistently available, clear, and pure.</p>
<p>One hand cannot produce a sound. However, the question is not about sound itself; it is about hearing. The answer is that while there is no sound, there is still hearing. Hearing what? Hearing the <em>soundless echo</em> of one hand clapping.</p>
<p>Don&#8217;t become attached to external appearances—such as form, sound, smell, taste, touch, and the mental objects perceived through the eyes, ears, nose, tongue, body, and mind—because they are always changing and arise due to various conditions. In contrast, the <em>essence of seeing, hearing</em>, and other perceptions from within remains constant and immutable.</p>
<p><strong>Đỗ Hồng Ngọc</strong></p>
<p><strong>Translated by Nguyên GIác </strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/con-duong-an-lac-bai-9-hoc-phat-lom-bom/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Giao lưu với BÁC SĨ ĐỖ HỒNG NGỌC tại CADASA RESORT Dalat, 9h sáng Thứ bảy 10/8/2024</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/giao-luu-voi-bac-si-do-hong-ngoc-tai-cadasa-resort-dalat-9h-sangthu-bay-10-8-2024/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/giao-luu-voi-bac-si-do-hong-ngoc-tai-cadasa-resort-dalat-9h-sangthu-bay-10-8-2024/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 28 Jul 2024 10:55:04 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Gío heo may đã về ....]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=19472</guid>

					<description><![CDATA[&#160; THÔNG BÁO Chương trình giao lưu với BÁC SĨ ĐỖ HỒNG NGỌC tại Dalat DALAT CADASA RESORT xin thông báo  về cuộc gặp gỡ, giao lưu với tác giả, Nhà văn, Bác Sĩ và Nhà Nghiên Cứu Phật Học Đỗ Hồng Ngọc.       Đỗ Hồng Ngọc: Nhà văn, Bác Sĩ, và là Nhà Nghiên [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p><strong>THÔNG BÁO</strong></p>
<p><strong><em>Chương trình giao lưu với BÁC SĨ ĐỖ HỒNG NGỌC tại Dalat</em></strong></p>
<p><em>DALAT CADASA RESORT xin thông báo  về cuộc gặp gỡ, giao lưu với tác giả, Nhà văn, Bác Sĩ và Nhà Nghiên Cứu Phật Học <strong>Đỗ Hồng Ngọc.</strong></em></p>
<p><strong><em>      Đỗ Hồng Ngọc: </em></strong><em>Nhà văn, Bác Sĩ, và là Nhà Nghiên Cứu Phật Học, có uy tín lớn, đã xuất bản nhiều công trình đủ các lĩnh vực : Y học, Văn chương, Thơ ca và Triết Lý Nhà Phật, từ thập niên 1970 đến nay, và đã được đông đảo độc giả trong nước, cũng như ngoài nước mến mộ.</em></p>
<p><em>     Nhằm tạo cho quý độc giả ở Thành phố Dalat, và du khách đến Dalat trong mùa hè, có cơ hội được tham gia và thụ hưởng một Sự Kiện Văn Hóa đặc biệt, quý hiếm, DALAT CADASA RESORT sẽ tổ chức buổi cà phê, gặp gỡ giao lưu với Tác giả ĐỖ HỒNG NGỌC.</em></p>
<p><em>    Bạn đọc có thể tiếp xúc và trao đổi với nhân vật chính của sự kiện, trong một không khí cởi mở và thân tình, trong một không gian đầy tính huyền thoại, lãng mạn,và đậm chất thơ của NHÀ HÀNG HOA VIOLET NGÀY THỨ TƯ, thuộc DALAT CADASA RESORT. Ngoài ra, bạn đọc cũng còn có cơ hội được gặp gỡ một số nhà hoạt động khác trong lĩnh vực Giáo Dục, Văn hóa, và Nghệ Thuật.</em></p>
<p><em>  Buổi giao lưu được tổ chức vào <strong>Sáng thứ 7</strong>, lúc : <strong>9h, ngày 10/08/2024</strong></em><strong>,</strong><em> tại càphê Sân Vườn <strong>NHÀ HÀNG HOA VIOLET NGÀY THỨ TƯ </strong>thuộc <strong>DALAT CADASA RESORT</strong></em></p>
<p><em>Số 14-16 Trần Hưng Đạo, phường 10, Dalat</em></p>
<p><strong><em>Xin liên hệ với số điện thoại: 02633 586699</em></strong><em>( bộ phận Lễ Tân ) để giữ chỗ.</em></p>
<p><em>     Bạn đọc ở xa có thể đăng ký <strong>lưu trú tại Dalat CADASA Resort</strong>, để được hưởng ưu đãi <strong>giảm giá phòng 50%,</strong> và <strong>dịch vụ ăn uống giảm 10%.</strong></em></p>
<p><strong><em> </em></strong></p>
<p><strong><em>                                     Tp.Dalat, ngày 20 tháng 07 năm 2024</em></strong></p>
<p><strong><em>                                            DALAT CADASA RESORT</em></strong></p>
<p><strong><em>                                           TRÂN TRỌNG THÔNG BÁO</em></strong></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/giao-luu-voi-bac-si-do-hong-ngoc-tai-cadasa-resort-dalat-9h-sangthu-bay-10-8-2024/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>1</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thư gởi bạn xa xôi (tháng 12.2023)</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-12-2023/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-12-2023/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 11 Dec 2023 05:39:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Già ơi....chào bạn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=18841</guid>

					<description><![CDATA[Thư gởi bạn xa xôi (tháng 12.2023) BÀY ĐẶT VẼ&#8230; VỜI Bạn hỏi đang làm gì ư? Thì làm biếng chớ làm gi nữa! Nhiều bạn cùng lứa U90 kêu giờ chả biết gì, chỉ biết già! Vậy mà có anh Hai Trầu, ít hơn mình vài tuổi vẫn tự hào cái sự &#8220;già khú [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Thư gởi bạn xa xôi (tháng 12.2023)</p>
<p><strong>BÀY ĐẶT VẼ&#8230; VỜI</strong></p>
<p>Bạn hỏi đang làm gì ư? Thì <em>làm biếng</em> chớ làm gi nữa! Nhiều bạn cùng lứa U90 kêu giờ chả biết gì, chỉ biết già! Vậy mà có anh Hai Trầu, ít hơn mình vài tuổi vẫn tự hào cái sự &#8220;già khú đế&#8221; của anh. Già khú đế gì mà một lúc vừa tung cuốn <em>Người đọc &amp; Người viết IV</em>, liền quảng cáo tiếp cuốn V, VI&#8230;  sắp ra nữa, rồi còn hẹn tái bản một lô một lốc sách xưa nay của anh nữa trời ạ!</p>
<p>Mình lúc này hay đi về quê ở Lagi, cách Saigon chừng 160km, nay có cao tốc đi vài giờ thôi. Về ăn bánh căn, tắm biển, đi xe bò&#8230; rồi nằm võng đu đưa dưới bóng dừa cũng hay.</p>
<p>Cao hứng, bày đặt vẽ&#8230; vời nữa chớ! Mua hộp sơn dầu (thứ của trẻ con), rồi lấy ngón tay quẹt quẹt, bôi bôi, trét trét một lúc là xong một bức tranh&#8230; &#8220;trời ơi&#8221; ngay! Các bạn hoạ sĩ thứ thiệt của mình đừng la rầy chi nhe.</p>
<p>À, mà thú vị. Cũng là một cách &#8220;chánh niệm tỉnh giác&#8221; rất Thiền đó nhe. Chừng một lúc đã vào&#8230; <em>Tứ thiền</em> hổng hay đó chớ chẳng chơi!</p>
<p>Không dám cho ai coi. Vừa rồi, một nhà &#8220;phê bình&#8221; tình cờ xem, đã kêu lên: &#8220;Anh có một cái bàn vẽ thật đẹp!&#8221;. Vậy đó. Thôi kệ.</p>
<p>Kỷ niệm chuyến đi về Cao nguyên Đá ở Hà Giang, Đồng Văn, Mèo Vạc đó nhe.</p>
<p>Gởi bạn vài bức coi vui,</p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_18843" style="width: 310px" class="caption alignright"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-18843" class="size-medium wp-image-18843" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/Lagi-bong-duaIMG_9970-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/Lagi-bong-duaIMG_9970-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/Lagi-bong-duaIMG_9970.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /><p id="caption-attachment-18843" class="caption-text">Lagi 2023</p></div>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="alignleft size-medium wp-image-18842" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/L-Xe-bo-3-300x201.jpg" alt="" width="300" height="201" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/L-Xe-bo-3-300x201.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/L-Xe-bo-3.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img loading="lazy" decoding="async" class="aligncenter wp-image-18846" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_4942.jpg" alt="" width="426" height="283" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_4942.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_4942-300x200.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 426px) 100vw, 426px" /></p>
<div id="attachment_18847" style="width: 310px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-18847" class="wp-image-18847 size-medium" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5192-rotated-e1702273337860-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5192-rotated-e1702273337860-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5192-rotated-e1702273337860.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /><p id="caption-attachment-18847" class="caption-text">Đường đi Mèo Vạc</p></div>
<div id="attachment_18844" style="width: 235px" class="caption alignright"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-18844" class="wp-image-18844 size-medium" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_4924-1-225x300.jpg" alt="" width="225" height="300" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_4924-1-225x300.jpg 225w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_4924-1-rotated.jpg 480w" sizes="auto, (max-width: 225px) 100vw, 225px" /><p id="caption-attachment-18844" class="caption-text">Đèo thẩm mã</p></div>
<div id="attachment_18848" style="width: 310px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-18848" class="size-medium wp-image-18848" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5193-rotated-e1702273412958-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5193-rotated-e1702273412958-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5193-rotated-e1702273412958.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /><p id="caption-attachment-18848" class="caption-text">Tam giác mạch</p></div>
<div id="attachment_18870" style="width: 388px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-18870" class=" wp-image-18870" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5203.jpg" alt="" width="378" height="284" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5203.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2023/12/IMG_5203-300x225.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 378px) 100vw, 378px" /><p id="caption-attachment-18870" class="caption-text">Sông Lô (Hà Giang)</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thân mến,</p>
<p>Đỗ Hồng Ngọc.</p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/gia-oi-chao-ban/thu-goi-ban-xa-xoi-thang-12-2023/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>2</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ngày của Cha &#8211; Happy Father&#8217;s Day</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/ngay-cua-cha-happy-fathers-day/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/ngay-cua-cha-happy-fathers-day/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 19 Jun 2022 01:36:33 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Thư gởi người bận rộn]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=17642</guid>

					<description><![CDATA[&#160; &#160; Ngày của Cha &#8211; Happy Father&#8217;s Day &#160; &#160;]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Ngày của Cha &#8211; Happy Father&#8217;s Day</strong></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><img decoding="async" src="https://c.tenor.com/luJUBQ2-WwgAAAAd/happy-fathers-day-relaxation.gif" /></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><iframe loading="lazy" title="Tom &amp; Jerry | Happy Father&#039;s Day! ❤️ | Classic Cartoon Compilation | @WB Kids" width="500" height="281" src="https://www.youtube.com/embed/PbtHM7Ue2Ck?feature=oembed" frameborder="0" allow="accelerometer; autoplay; clipboard-write; encrypted-media; gyroscope; picture-in-picture; web-share" referrerpolicy="strict-origin-when-cross-origin" allowfullscreen></iframe></p>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/thu-goi-nguoi-ban-ron/ngay-cua-cha-happy-fathers-day/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thơ Trần Vấn Lệ: Cũng Đành Gió Lạc Mùi Hương</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/tho-tran-van-le-cung-danh-gio-lac-mui-huong/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/tho-tran-van-le-cung-danh-gio-lac-mui-huong/#comments</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 27 Nov 2021 04:53:48 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Những người trẻ lạ lùng]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=17258</guid>

					<description><![CDATA[&#160; &#160; Cũng Đành Gió Lạc Mùi Hương Trần Vấn Lệ &#160; Bỗng thơm như có hương ngàn / bay qua nội cỏ tới làng xóm khuya&#8230; Có ai trong gió đi về / áo bay và tóc bay kìa, đêm trăng! Chuyện này có tự muôn năm, đêm nay lại hiện và thầm thì [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><b>Cũng Đành Gió Lạc Mùi Hương</b></p>
<p><em>Trần Vấn Lệ</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<div style="width: 426px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" src="https://www.thivien.net/attachment/mws5GEODxGT9oXCWt9NGsw.1441999283.jpg" alt="Ảnh đính kèm" width="416" height="216" /><p class="caption-text">internet</p></div>
<div></div>
<div>Bỗng thơm như có hương ngàn / bay qua nội cỏ tới làng xóm khuya&#8230; Có ai trong gió đi về / áo bay và tóc bay kìa, đêm trăng!</div>
<div></div>
<div>Chuyện này có tự muôn năm, đêm nay lại hiện và thầm thì thơ&#8230; Chuyện tình nào cũng rất xưa, rất sau mà chẳng ai ngờ mới tinh&#8230;</div>
<div></div>
<div>Trăng vàng thêm tỏ áo xanh!  Gió thơm hai vạt thình lình dễ thương!  Lại thêm hai má rất hường, hai môi rất ngọt một nguồn suối trong&#8230;</div>
<div></div>
<div>Người về lòng tưởng đêm không, đi êm đến nỗi trăng song song người&#8230; Còn ai trên ngựa cứ ngồi, nhánh cây che khuất mặt trời cũng duyên&#8230;</div>
<div></div>
<div>Chuyện rằng khởi tự một đêm viết câu tình nhớ trao em xa mờ&#8230; cũng vì duyên khởi mà chưa trầu cau nên nỗi đường tơ mịt mùng&#8230;</div>
<div></div>
<div>Nếu xưa mà chiến tranh đừng&#8230; đâu thơm rất lạ gió rừng hỡi em?  Nếu sau đừng nghĩ có Tiên&#8230; thì câu thơ chắc không phiền lụy đâu!</div>
<div></div>
<div>Tại em, ai biểu qua cầu. tại em áo đổi sang màu hoàng hôn&#8230; Em xa gió đã hoảng hồn bay tan hết khói, đạn còn mảnh tim!</div>
<div></div>
<div>Bài thơ này tạ tình em, cũng là ta tạ tình riêng của mình&#8230; Có ai khi đã hòa bình ngẩn ngơ đến nỗi nhớ hình như thương?</div>
<div></div>
<div><i>Cũng đành gió lạc mùi hương, hoa thơm lối cũ hồn dường trăng sao!</i></div>
<div></div>
<p><b>(TVL)</b></p>
<div class="yj6qo"></div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/huom-huom/nhung-nguoi-tre-la-lung-canh-mai-san-truoc/tho-tran-van-le-cung-danh-gio-lac-mui-huong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>7</slash:comments>
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ngô Nguyên Nghiễm viết về Phan Bá Thụy Dương</title>
		<link>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ngo-nguyen-nghiem-viet-ve-phan-ba-thuy-duong/</link>
					<comments>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ngo-nguyen-nghiem-viet-ve-phan-ba-thuy-duong/#respond</comments>
		
		<dc:creator><![CDATA[Bac Si Do Hong Ngoc]]></dc:creator>
		<pubDate>Wed, 22 Sep 2021 00:52:33 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Chẳng cũng khoái ru?]]></category>
		<category><![CDATA[Già ơi....chào bạn]]></category>
		<category><![CDATA[Góc nhìn - nhận định]]></category>
		<category><![CDATA[Vài đoạn hồi ký]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.dohongngoc.com/web/?p=17072</guid>

					<description><![CDATA[&#160; Phan Bá Thụy Dương: Đại Thiên Sa Giới Ngoại/ Hà Xứ Bất Vi Gia Ngô Nguyên Nghiễm PBTD Hai câu kệ của tổ sư Thường Chiếu đời nhà Lý, được nhà thơ Phan Bá Thụy Dương chuyển ý “ngoài cõi trời bao la vô tận đó/ có nơi đâu chẳng thể gọi là nhà”. Cái [&#8230;]]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>&nbsp;</p>
<h3 class="post-title entry-title">Phan Bá Thụy Dương: Đại Thiên Sa Giới Ngoại/ Hà Xứ Bất Vi Gia</h3>
<p>Ngô Nguyên Nghiễm</p>
<div class="post-header">
<div class="post-header-line-1"></div>
</div>
<div id="post-body-6660864286785421307" class="post-body entry-content">
<table class="tr-caption-container" cellspacing="0" cellpadding="0">
<tbody>
<tr>
<td></td>
</tr>
<tr>
<td class="tr-caption"></td>
</tr>
</tbody>
</table>
<div id="post-body-4030015696433440747" class="post-body entry-content">
<div dir="ltr">
<div>
<table class="tr-caption-container" cellspacing="0" cellpadding="0" align="center">
<tbody>
<tr>
<td><a href="https://1.bp.blogspot.com/-r189-9ymluA/XjS9kOQxSmI/AAAAAAAAIq8/X0dr-Nh-7fQRMNb9F2rr2cCrd74PEXkIgCLcBGAsYHQ/s1600/1pbtdCAMPIDITALY-sc.jpg"><img loading="lazy" decoding="async" src="https://1.bp.blogspot.com/-r189-9ymluA/XjS9kOQxSmI/AAAAAAAAIq8/X0dr-Nh-7fQRMNb9F2rr2cCrd74PEXkIgCLcBGAsYHQ/w135-h180/1pbtdCAMPIDITALY-sc.jpg" width="135" height="180" border="0" data-original-height="1280" data-original-width="960" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td class="tr-caption">PBTD</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<div></div>
<div>Hai câu kệ của tổ sư Thường Chiếu đời nhà Lý, được nhà thơ Phan Bá Thụy Dương chuyển ý <i>“ngoài cõi trời bao la vô tận đó/ có nơi đâu chẳng thể gọi là nhà”</i>. Cái khuynh khoái của người nghệ sĩ chất nhẹ trên đôi vai gánh tang bồng, thì thế sự chất chồng chung quanh nẻo sống chỉ là những cát bụi phù du. Bước đạt ngộ của kẻ làm văn nghệ hình như cũng tương đồng với thậm thâm vi diệu pháp của người tu chứng. Quẫy trên lưng cả một vũ trụ nghiệp chướng dầy đặt những hạnh phúc hay khổ đau, như quẫy nhẹ cả hư không trong lòng người đạt ngộ.</div>
<div dir="ltr"></div>
<div dir="ltr">Thơ Phan Bá Thụy Dương có cái gì nhè nhẹ, loáng thoáng lúc khinh bạt như hình dáng một người hàn sĩ vác thanh kiếm hồng, vửa du hành vửa ca tụng thanh thoát giữa rừng bạch tùng đầy mù sương và khí thiêng. Nhưng người khách tiêu dao kia, không chỉ một đường đi thẳng trầm lặng trong vũ trụ riêng mình. Hàn sĩ vác thanh khí gươm hồng, ngoãnh lại sau lưng cười nhẹ nhàng chia sẻ dưỡng trấp hậu thiên cùng người đồng điệu nhân gian. Cái ngoáy nhìn lại trong giây phút vô hư chính là trang trải nỗi niềm thanh thản bồ tát đạo, hình như chỉ để chia sẻ những tinh hoa và hạnh phúc thường hằng, còn ẩn hiện trong hàng vạn lớp thượng tầng sinh khí với vạn vật của ba ngàn thế giới quy tông.</div>
<div></div>
<div>Dù Phan Bá Thụy Dương có giây phút phân trần <i>“cõi trần thế lỡ đam mê sa đọa/mãi rong chơi ta lạc lối quay về”</i>. Nhưng nhìn kỹ đi, lời nói ởm ờ được nhà thơ bạch sĩ đặt trang trọng đầu thi tập, như lời quảng bá tư thức và hành hiệp lãng bạt trong suốt tập thơ <i>Lời Gọi Cỏ May</i>, thì không phải vậy đâu&#8230; Có ý niệm quay về, là có tâm thức đáo bỉ ngạn, quay đầu là bờ.</div>
<div></div>
<div>Tất cả ngôn ngữ thi ca, trong suốt quãng đời phiêu bạt của người cuồng sĩ lãng đãng trên thi ca, Phan Bá Thụy Dương chính là người đạo sĩ tài ba thuần hóa từng chi tiết một cho hồn thơ con chữ <i>“thôi thôi ta về ôm góc núi/ đẻo gỗ trầm hương tạc tượng nàng”</i>, từ tinh túy mật diệu trầm hương, đến hứng tinh hoa nhật nguyệt mà lay động cả càn khôn, hầu <i>“dựng am đường hội chứng vô âm”</i>.</div>
<div></div>
<div>Chiêm nghiệm thơ lão mai Phan Bá Thụy Dương, khiến tôi chất ngất trong thanh khí tuyệt bích, lãng đãng lướt nhẹ trong hiện thức, rồi như cơn cuồng vọng bất chợt chìm lắng lặng lờ quanh cái có cái hư không. Cũng vậy, bỗng dưng và không hiểu tại sao tôi chợt bước vào hai ngõ rẽ, như hai con đường định mệnh bắt buộc, người trần gian từ đó trầm tưởng chọn lựa để quay về. Một là khí lực thượng thanh lão đạo của Phan Bá Thụy Dương, nhẹ nhàng như lão tiều già thoát tục gánh bó củi khô, như sương như khói thoạt ẩn thoạt hiện trên vách núi cheo leo. Một như âm khí đục lẳng, gom góp cả một trời ngôn ngữ của ngàn trùng, của gió hú và nghe thời khắc rơm rớm âm sầu của cầm dương trấng cầm dương xanh ngất lạnh (Nguyễn Lương Vỵ/ Tám câu lục huyền âm). Quả thật, giữa hai đối cực trùng trùng thần thông, trước cái lạnh chất ngất ma quái của thơ Nguyễn Lương Vỵ, lại là một thanh khí huyền bá phiêu lãng vi diệu trung đạo thì có màng gì cái sắc cái không trong thơ Phan Bá Thụy Dương! <i>“trong chốn mơ hồ u tịch đó/thoáng nghe dìu dặt tiếng tiêu buông/thõng tay theo gió, theo mưa lũ/tâm trụ an nhiên/mộng bình thường”</i>.</div>
<div></div>
<div>Nhìn đây, hình ảnh Trang Châu loáng thoáng theo gió, theo mưa lũ, mà trụ tâm. Thõng tay mà an nhiên, như Trang Tử bật thốt ngơ ngác, không hiểu gió thổi mình hay mình lướt theo gió. Cái thường trụ là hiển nhiên trong thế giới sắc dục, nhưng thể chất nhân gian vẫn là rào cản bước vận hành thanh khí chân như, huống hồ gì ngôn ngữ cũng chỉ là hiện thể vật chất có thành trụ hoại diệt, tạm bợ luân chuyển trong đời sống và nghệ thuật. Như vậy, tâm và ý bất chợt hiện nhập làm một, và thi ca và thi nhân cũng nhập thể hóa thân. Thì, thơ như đường trăng soi khi hoa nở, và mỗi nhân thế có một nét rung động khác nhau, nhưng thơ vẫn là một trong một ý niệm niêm hoa vi tiếu của thi nhân:</div>
<div><i>Chim thức giấc cất lời ru thật lạ</i></div>
<div><i>người phong trần</i></div>
<div><i>qua mấy độ truân chuyên</i></div>
<div><i>thấy gì chưa</i></div>
<div><i>tự ngã với uyên nguyên</i></div>
<div><i>hay ngần ngại chia xa lòng thung lũng?</i></div>
<div><i>từ tiềm thức đã lạc quên long trượng</i></div>
<div><i>đâu đây chừng thấp thoáng ánh vô ưu</i></div>
<div><i>thiền khách nầy-</i></div>
<div><i>thiền khách đã về chưa?</i></div>
<div><i>…………….<br />
</i><b><i>(Nói với thiền khách/Lời Gọi Cỏ May)</i></b></div>
<div></div>
<div>Bước vào thế giới thơ Phan Bá Thụy Dương, phải bằng bước chân thong thả nhẹ nhàng và chất chứa một thông thoáng đạo vị. Nhưng đừng lầm lẫn trong phong thái tiêu dao trên từng ngôn ngữ thơ, mà lạc bước trong vòng xoáy sắc không, đang huyển hóa từng thời khắc theo phóng bút của người thơ. Cái lãng đãng tiêu dao của một không khí mai lan trúc cúc, gió sớm mây chiều, giọng hát trong âm thanh sên phách, thì chính thị là khuynh thế Lão Trang. Từ <i>“gánh càn khôn u uẩn tiếng mưa khơi”</i> đến an nhiên của vô vi <i>“tay ơ hờ vuốt gió hát buâng quơ”</i>. Ý niệm đó, trong <i>Bài Tâm Ca Vô Niệm</i>, Phan Bá Thụy Dương đã đồng ý khi thi bá Vũ Hoàng Chương nhẹ gật đầu <i>“Túy-ca bè đã thả rồi/ Túy-hương xưa hãy cùng trôi ngược về”</i>.</div>
<div></div>
<div>Nhập thể tam thanh, là hình thức khiến thơ Phan Bá Thụy Dương phiêu hốt hằng hà sa số với cơn trốt hư không. Cuộc sống đi &#8211; về như mây trôi gió nổi, nửa tục nửa tiên ôm một giác đạo của hình thức hoạt ngộ giới xiển giáo. Đời tử sinh còn lẽo đẽo khiến thơ lúc quanh quẩn bụi hồng trần, lúc tiêu dao xua tự ngã u minh. Chính vậy, đường thơ đi như tạc hình ẩn khách, khiến xiêm y loạn lửa chân như <i>“đèo hiu hắt bạt ngàn &#8211; đêm tận tuyệt/ rải sa mù khuất bóng nẻo từ ly”</i>.</div>
<div></div>
<div>Uống khô dòng suối, tát cạn biển Đông… cũng có thể làm được, vì đó là một hiện thể dục giới. Nhưng hóa hiện chất ngất của một câu thơ mà đêm tận tuyệt chắc chắn phải trải dài trong không &#8211; thời gian vô định, bất phân ly thời khắc để biết đâu là nguyên thủy đâu là vô cực vô chung. Xá gì, lại rải mù sa phân kín hư không trong sắc giới chiêu hồn cho khuất bóng nẻo từ ly. Hàng hàng vi diệu trải dài trong cuộc đời, họa chăng hiện hữu cũng chỉ là dấu vết ký gởi nhỏ nhoi trong sắc giới. Cái ảo ảnh nhiểu lúc tương ly tương biệt cũng huyền biến cho tâm trần thi nhân phải trài ra mặt đất, dù có dưới ánh sáng thái dương hay giữa sương mù lãng đãng. Hiện hữu đó như kẻ thõng tay vào chợ, dù chưa thấy được trâu trắng nhưng cũng thảng thốt:</div>
<div><i><br />
về đâu cánh vạc Chân Như</i></div>
<div><i>có qua thủy mộ huyết hư chập chờn</i></div>
<div><i>người đi sấm vỗ hoàng hôn</i></div>
<div><i>nhịp khua long trượng</i></div>
<div><i>động hồn lửa thiêng</i></div>
<div><i>nhập dòng sinh hóa vô biên</i></div>
<div><i>biển mê bến ngộ đôi miền tịch lương</i></div>
<div><i>bay đi-lão hạc vô thường!</i></div>
<div><b><i>(Túy mộng du du hề/Lời Gọi Cỏ May)</i></b></div>
<div></div>
<div>Mỗi người chiêm nghiệm sự hóa thân của thơ, như những hình tượng được đặt ở nhiều góc cạnh khác nhau, bốn phương tám hướng. Nhờ vậy, nét phân ly trong từng thẩm thấu tri ngộ như những giọt sữa tinh khiết, nhỏ giọt làm tươi xanh sức sống hạnh phúc. Nhưng mỗi ấn tượng tri ngộ hình như cũng chuyển hóa khác nhau, bởi từ góc đứng mà cảm thức theo trí tuệ tâm thông. Thơ Phan Bá Thụy Dương có một quan điểm nghệ thuật riêng biệt, của riêng một thế giới mã não mà tự Ông xây dựng. Thế giới như vậy, theo một kiến trúc kỳ vĩ quá, khiến thơ bát ngát, chứa đựng cà một không gian thời gian xấp lốp theo bạt ngàn của ý thơ sinh hóa. Hình thể của một cấu trúc, cư trú sang trọng, trang nghiêm, đã tách xa những địa hạt thổ cư của các dòng thơ khác. Quả thật, trong những hội ngộ bạch thoại với những lão thi sừng sõ bằng hữu, thơ Phan Bá Thụy Dương cũng trải dài trong tán thán của nhiều người quen. Nét hạnh ngộ tương phùng của tri kỷ tri âm, là hình thức tam hoa tụ đỉnh cung hiến cho thơ.</div>
<div></div>
<div>Thơ vô cùng vô tận, nhưng ngôn ngữ vẫn còn trong một giới hạn hữu hình. Người làm thơ vẫn là nhân dáng, mang trong nghiệp chướng nhiều ân điển thừa trừ từ nhân quả nào. Sự yên lặng giữa bộn bề cuồng quái của cuộc sống, thơ vẫn lặng chảy như dòng suối nhẹ nhàng trên hòn non bộ thu nhỏ đất trời. Thi nhân đạt quả vị, tâm hồn cũng trầm lặng như thế, nương thơ mà làm khách tha phương, không bận rộn chuyện thị phi vương vấn:</div>
<div><i><br />
ghé quán bên đường cạn một ly</i></div>
<div><i>cơ hồ tiền kiếp gợi sân si</i></div>
<div><i>rót thêm chai nữa-thêm chai nữa</i></div>
<div><i>thì chuyện tới lui có xá gì</i></div>
<div></div>
<div><i>ngửa mặt cười khan cùng nắng quái</i></div>
<div><i>men nồng như phảng phất đâu đây</i></div>
<div><i>người xưa tích cũ trong thi sử</i></div>
<div><i>ai kẻ luận đàm việc tỉnh say</i></div>
<div><i>thôi tôi, cời chút than sưởi gió</i></div>
<div><i>vói tay bắt bóng trả cho mây</i></div>
<div><b><i>(Bài túy ca viết trên cố hương/Lời Gọi Cỏ May)</i></b></div>
<div>
<p>Với tay bắt bóng trả lại cho ngàn mây, những diệu ngã cũng vẫn là cái chấp, dù đó là bản ngã vi diệu thậm thâm. Những hình bóng hữu vi, vẫn thoắt ẩn thoắt hiện, không có gì nhập thể vô ngã. Thơ Phan Bá Thụy Dương, vịn trên ngôn ngữ mà trải dài những biến dịch vô thường. Chính nét nhìn xuyên thấu ngôn ngữ, chẻ vụn thần khí chữ nghĩa để tìm từng hạt ngọc quý mà lau chùi. Nét tinh quang rạng rỡ giữa tịch mịch hư không, khiến:</p>
</div>
<div>
<p><i>bến nhân gian ai quán niệm vô thường</i></p>
</div>
<div><i>hành trình xa ngựa đà lỏng dây cương</i></div>
<div><i>trên vách núi chân dung ai mờ tỏ</i></div>
<div><i>……………………………………….</i></div>
<div><i>đốt công án, buông kinh thư giác ngộ</i></div>
<div><i>vào chợ đời áo mỏng phất phơ bay</i></div>
<div><i>bụi khói mê man</i></div>
<div><i>chênh chếch nắng gầy</i></div>
<div><i>lời phố thị chập chờn như ảo giác</i></div>
<div><b><i>(Liên khúc vô thường/ Lời Gọi Cỏ May)</i></b></div>
<div></div>
<div>Nhập thể với vô thường, khiến dòng thơ trôi loáng thoáng trong gió nổi, Phan Bá Thụy Dương hình như vẫn luôn an nhiên rong chơi trên vùng đất mới, mà nhà thơ Trần Tuấn Kiệt thường phán đoán <i>“hay đang trầm tư lắng nghe các chuyển động của hữu thể hòa nhập với thời gian trôi nổi vô lường…..”</i></div>
<div></div>
<div>NGÔ NGUYÊN NGHIỄM</div>
<div>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;.</div>
<div></div>
<div>Viết Thêm:</div>
</div>
<div>
<p><strong><em>Thư gởi bạn xa xôi</em></strong></p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
<p><strong><br />
</strong>On Feb 3, 2020, at 09:44, Phan Ba Thuy Duong</p>
<p><em>Ngọc thân,</em></p>
<p><em>Gởi toa bài thơ </em>Nói Với Thiền Khách<em> mình làm tặng bạn và anh Trần Thiện Hiệp.</em></p>
<p><em>2 tuần nữa mình sẽ rời Kobe để về Thuỵ sĩ. Vẫn luôn ghi nhớ những ngày ngao du cùng Ngọc ở Saigon.</em></p>
<p><em>Ráng giữ gìn sức khoẻ để thường xuyên đi làm những điều tâm nguyện và hữu ích cho đời, cho người…</em></p>
<p><em>Cầu cho bạn thân tâm luôn an lạc.</em></p>
<p><em>Tình thân,</em></p>
<p><em>Phan Bá Thụy Dương</em></p>
<p>………………………………………………………..</p>
<p><em> </em></p>
<p>PHAN BÁ THUỴ DƯƠNG</p>
<p><strong>Nói Với Thiền Khách</strong></p>
<p><em>Gởi ĐỗHồngNgọc, TrầnThiệnHiệp</em></p>
<p>&nbsp;</p>
<div id="attachment_17080" style="width: 310px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-17080" class="wp-image-17080 size-medium" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-phu-dieu-300x258.jpg" alt="" width="300" height="258" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-phu-dieu-300x258.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-phu-dieu.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /><p id="caption-attachment-17080" class="caption-text">Một bức phù điêu (Phan Thiết, ảnh ĐHN)</p></div>
<p><strong> </strong></p>
<p>Cánh vạc nào bay trong triền nắng sớm</p>
<p>Tiếng hót xa xăm như tận cõi trời</p>
<p>Sao u trầm chất ngất khách thiền ơi</p>
<p>Xin nhẹ bước trên lối mòn tỉnh lặng</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Rừng cô tịch có gì đâu tra vấn</p>
<p>Lửa Chân Như có đủ ấm linh hồn</p>
<p>Đất bùn nào còn ghi lại dấu chân</p>
<p>Tâm vô niệm đường xa gần đi mãi</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Có phải người đang quay về bến đợi</p>
<p>Gom lá vàng gỗ mục dưới trăng trong</p>
<p>Về đi thôi, đêm lạnh giá mênh mông</p>
<p>Áo nâu mỏng sao che mưa đở gió</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Chim thức giấc cất lời ru thanh nhã</p>
<p>Người phong trần qua mấy độ truân chuyên</p>
<p>Thấy gì chưa tự ngã với uyên nguyên</p>
<p>Hay ngần ngại chia xa lòng thung lũng</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Từ tiềm thức đã lạc quên long trượng</p>
<p>Đâu đây chừng thấp thoáng ánh vô ưu</p>
<p>Thiền khách này, thiền khách đã về chưa</p>
<p>Xin trả lại cho ta quê, tình cũ.</p>
<p>PHAN BÁ THUỴ  DƯƠNG</p>
<p>…………………………………………………………………….</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>Lời Gọi Cỏ May của Phan Bá Thụy Dương</strong></p>
<p><em>Đỗ Hồng Ngọc</em></p>
<p>Phan Bá Thụy Dương, tên thật Phan Bá Dương, sinh năm 1940 tại Tuy Phong, Bình Thuận, cùng học chung lớp Đệ thất A1 trường Phan Bội Châu Phan Thiết năm 1954 với Trần Vấn Lệ, Phan Đổng Lý, Huỳnh Ngọc Hùng, Huỳnh Tấn Thời, Đỗ Hồng Ngọc…</p>
<p>Bọn tôi “thất lạc” nhau mấy chục năm, người góc biển kẻ chân trời, năm nay bỗng gặp lại nhau- tình cờ cũng là dịp kỷ niệm 60 năm ngày thành lập trường Phan Bội Châu, Phan Thiết – đứa nào đứa nấy ngớ ra, đầu bạc răng long, ú ú ớ ớ rồi mày mày tao tao tíu tít như những cậu học trò nhỏ nghich ngợm ngày xưa bên bờ sông Cà Ty và bãi biển Thương Chánh (Phan Thiết)!</p>
<div id="attachment_17081" style="width: 310px" class="caption alignleft"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-17081" class="wp-image-17081 size-medium" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-11-bien-Lau-O-H-300x225.jpg" alt="" width="300" height="225" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-11-bien-Lau-O-H-300x225.jpg 300w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-11-bien-Lau-O-H.jpg 640w" sizes="auto, (max-width: 300px) 100vw, 300px" /><p id="caption-attachment-17081" class="caption-text">Bãi Phan Thiết (ảnh ĐHN)</p></div>
<p>Phan Bá Thụy Dương viết văn làm báo sớm, từ năm 1958 với nhiều bút hiệu, thân quen  nhiều người trong giới văn nghệ sĩ. Anh là một người “khoái hoạt”, vui tính, náo nhiệt, chuyện trên trời dưới đất gì cũng biết nên ai gặp cũng vui. Anh làm sách cho nhiều tác giả mà quên làm cho mình cuốn nào. Mãi nay bạn bè hối thúc quá mới in một cuốn “tuyển tập thơ văn Lời Gọi Cỏ May” cho vui. <em>Lời gọi cỏ may</em> có nhiều bài thơ cảm động, anh em bè bạn viết cho nhau.</p>
<p>Thơ Phan Bá Thụy Dương phải nói là hay, khoái hoạt mà khinh bạt, trầm lắng… Thử đọc một đoạn trong <em>liên khúc vô thường</em>:</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><strong>liên khúc vô thường</strong></p>
<p>ném công án, vất kinh thư bất ngộ</p>
<p>theo đường trăng-</p>
<p>trăng khi tỏ khi lu</p>
<p>tìm người hiền nơi thâm cốc âm u</p>
<p>thõng tay vào rừng giả làm ẩn sĩ</p>
<p>giòng sinh mệnh</p>
<p>chừng nhuộm màu chướng khí</p>
<p>bến nhân gian ai quán niệm vô thường</p>
<p>hành trình xa ngựa đà lỏng dây cương</p>
<p>trên vách núi chân dung in mờ tỏ</p>
<p>…….</p>
<p>(LGCM, tr 4)</p>
<div id="attachment_17082" style="width: 650px" class="caption aligncenter"><img loading="lazy" decoding="async" aria-describedby="caption-attachment-17082" class="wp-image-17082 size-full" src="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-3-Mdc.jpg" alt="" width="640" height="480" srcset="https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-3-Mdc.jpg 640w, https://www.dohongngoc.com/web/storage/2021/09/Pt-3-Mdc-300x225.jpg 300w" sizes="auto, (max-width: 640px) 100vw, 640px" /><p id="caption-attachment-17082" class="caption-text">Ảnh: Phan Thiết, Lagi (ĐHN)</p></div>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&nbsp;</p>
</div>
</div>
</div>
]]></content:encoded>
					
					<wfw:commentRss>https://www.dohongngoc.com/web/goc-nhin-nhan-dinh/ngo-nguyen-nghiem-viet-ve-phan-ba-thuy-duong/feed/</wfw:commentRss>
			<slash:comments>0</slash:comments>
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
