Tag-Archive for ◊ Tho ◊

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Tư 08th, 2011

(Trò chuyện với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc)

Song Hà thực hiện
(Saigon Tiếp thi chuyên đề, số 32, Tháng 4.2011)

“Thở” và “Thiền” được coi là cách thức hữu hiệu giúp con người “an lạc” hơn. Nhận biết được hơi thở trong từng phút giây giúp kiểm soát được cảm xúc và tâm trạng tốt hơn. Tuy vậy “thở” và “thiền” hay được gắn liền với tính “huyền bí”…Khoa học, y học nhìn vấn đề này như thế nào? Chúng tôi trò chuyện với Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, người đã nói chuyện về “Thiền và Sức khỏe” tại Sài Gòn Tiếp Thị ngày 21/01/2010 để tìm hiểu rõ hơn.

Thưa bác sĩ, nhiều người biết thiền là tốt, nhưng thấy nó cao siêu, huyền bí quá. Có đúng vậy không?
Quả thực là có những thứ thiền “cao siêu huyền bí”. Thứ thiền dành cho những tu sĩ, ngồi tĩnh lặng trên đỉnh núi cao, hoặc trong hang động sâu, xa lánh bụi trần, hòa nhập vào vũ trụ mênh mông… Đó là thứ thiền của những vị Alahán, nhà tu khổ hạnh, hay là thứ thiền của các vị triết gia, luận sư… Người bình thường càng đọc càng rối, dễ “tẩu hỏa nhập ma”. xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Mười 22nd, 2010

(dutule.com: Tin Văn Học Nghệ Thuật, ngày 04/09/2010  05:22 AM)

dutule.com (ngày 3 tháng 9-2010): Tháng 10 năm 2009, Cơ sở H.T. Productions ấn hành thi phẩm “năm chữ du tử lê và, mười hai bài thơ, mới.”

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Bảy, Tháng Bảy 10th, 2010

Buổi ra mắt “bỏ túi” tập thơ là khá đặc biệt với khoai lang, khoai mì, bắp, đâu phọng luộc, sữa đâu nành… và cà phê… tại nhà họa sĩ Lê Ký Thương vào sáng ngày 8-7-2010  với sự hiện diện của các nhà thơ, nhà văn, nhạc sĩ, họa sĩ thân hữu: Tôn Nữ Hỷ Khương, Ý Nhi, Tôn Nữ Thu Thủy, Lý Hương, Cao Kim, Lữ Kiều, Vũ Trọng Quang, Châu Văn Thuận, Hồ Thanh Ngạn, Lê Ký Thương và tác giả…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Mười 11th, 2009
By Sayuri_trieu on 12 Sept 2009,12:38

( Bài viết này do Sayuri tường thuật lại sau khi tham dự buổi nói chuyện của Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc tại Trà Quán Thanh Sơn ngày 11/09/2009. Nếu ghi chép chưa được đầy đủ và thiếu sót mong Bác Sĩ lượng thứ).

Một câu hỏi được đặt ra : Mối tương quan giữa thở và thiền là thế nào?

Vì khi nghiên cứu, chúng ta sẽ thấy tính thẳm sâu và nhất quán của tòan bộ kinh điển Đại Thừa lẫn kinh sách Nguyên Thủy, đều tập trung ở Kinh Tứ Niệm Xứ cho đến Thân Hành Niệm rồi Nhập Tức Xuất Tức Niệm

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Tám 21st, 2009

Phòng mạch của chim

tặng Anh Bồ Câu

Phòng mạch vừa mới mở
Đã có tiếng gõ cửa
Thì ra một chú chim
Kêu bị đau cái mỏ

Rồi thêm một chú nữa
Kêu đôi mắt bồ câu
Mà nhìn xa không rõ
Mang kiếng coi cũng kỳ

xem tiếp…

Cập nhật:
• Chủ Nhật, Tháng Tám 16th, 2009

Chàng thi sĩ

Tặng Đỗ

Lọt tõm giữa vô vàn
Âm thanh và ánh sáng
Nhộn nhịp và nhễ nhại
Chàng thi sĩ
Đầu bù tóc rối
Co rúm người
Trong chiếc áo khoác màu đen
Như tự hành tinh nào rơi xuống…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Hai, Tháng Tám 10th, 2009

Như không thôi đi được

(bài viết cho tập thơ Mắt Màu Nâu của Hồng Khắc Kim Mai)

“Có người hỏi rằng: Thơ tại sao mà làm ra? Ta giả nhời rằng: Người ta đẻ ra mà tỉnh, là tính Giời cho nguyên như thế; cảm ở vật ngoài mà mới động, thời ấy mới là sự muốn của tính. Đã có muốn thời phải có nghĩ; đã có nghĩ phải có nói; đã có nói thời những cái ý nhị không thể nói hết ra được mà hình hiện ở trong lúc ngậm ngùi ngợi than, tự nhiên tất phải có những giọng điệu cung bực, như không thôi đi được. Ấy tại thế mà sinh ra có thơ”. (Chu Hy, Bài tựa tập truyện Kinh Thi, Tản Đà dịch).

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Tư, Tháng Tám 05th, 2009

Nói đến Nguyễn Bắc Sơn không ít người nhắc mấy câu thơ nổi tiếng một thời của anh: Mai ta đụng trận ta còn sống/ Về ghé Sông Mao phá phách chơi/ Chia sớt nỗi buồn cùng gái điếm/ Vung tiền mua vội một ngày vui… để chứng minh rằng anh là một nhà thơ lính chiến, ngổ ngáo và ngang tàng… Tôi không thấy vậy. Tôi chỉ thấy trong thơ anh một nỗi chua xót, đắng cay. Nỗi chua xót, đắng cay dằng dặc cho cả một thế hệ dưới màu áo của thời binh lửa. Nỗi đau như lịm hẳn vào trong: mai ta đụng trận ta còn sống…

GS Cao Huy Thuần, sống ở Pháp trên 40 năm, tác giả Thấy Phật, có lần nói với tôi lâu nay ở xa đọc những bài viết về Nguyễn Bắc Sơn cứ nghĩ anh là một nhà thơ của lính, nay đọc “Nhớ nhớ quên quên” (Đỗ Hồng Ngọc, Như thị,Văn Nghệ, 2006) mới nhận ra một Nguyễn Bắc Sơn khác: nhà thơ của thiên nhiên, của tình yêu đầy nhân hậu…

Thật vậy, ở ngoài đời Nguyễn Bắc Sơn hiền như… bụt, với nụ cười chân chất dễ thương, bởi trong sâu thẳm, anh là một đạo gia, một thiền sư chính cống:“Những ngày ăn gạo lứt muối mè/ Những ngày xem Zen là lẽ sống”. Trong  bài  “Ở đời như một nhà thơ phương Đông”, anh viết “Một ngày kia y chiêm bái đồng lúa chin vàng/ Và nhìn thấy lòng hảo tâm của trời đất”.

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Ba, Tháng Sáu 30th, 2009

Di chỉ

Tôi làm răng
Người nha sĩ chích thuốc tê
Bỗng thấy mình đất sét
Người nha sĩ đôi tay thoăn thoát
Vọc gốm bàu trúc

Tôi nhe ra ngậm lại trăm lần
Chẳng là ta
Chẳng của ta
Chì là hơi thở
Tình cờ…

xem tiếp…

Cập nhật:
• Thứ Sáu, Tháng Sáu 05th, 2009
Vũ trụ

Khi mắt mũi kèm nhèm
Là áp thấp nhiệt đới
Khi bần thần rã rượi
Là áp thấp gần bờ
Khi huyết áp tăng cao
Là bão từ nổi dậy
Từ phía mặt trời xa…

Vũ trụ chừng nhỏ lại
Còn chút xíu trong ta!

Đỗ Hồng Ngọc


xem tiếp…